Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Triệu Nhiễm Nhiễm lên lầu rồi mới phát giác có chút không thích hợp, dù sao cô nam quả nữ, lại không còn quan hệ gì.

Cô đứng ở cửa phòng không có ý định cởi giày, chừa không gian cho Giang Tiềm đi vào, "Anh vào đi, lúc đi đóng cửa lại sẽ tự động khóa, tôi đi trước."

Giang Tiềm đâu có thể nào đồng ý.

"Nếu mất đồ thì sao?"

Triệu Nhiễm Nhiễm dường như không hiểu nhìn nhìn anh, Giang Tiềm trở nên không nể tình như vậy từ lúc nào thế, trước kia mặc dù có thể nói trắng ra, nhưng cho tới bây giờ chưa từng lấn át cô.

Được rồi, cô ở lại, thật ra thì cũng là có chút lòng riêng, nếu như đã cắt đứt triệt để, thì hy vọng về mặt tình cảm có thể thỏa mãn một chút lưu luyến của mình.

Giang Tiềm đi vệ sinh một chuyến mà nửa tiếng rồi còn chưa ra ngoài, Triệu Nhiễm Nhiễm không hề mất kiên nhẫn. Nếu như không có gì ngoài ý muốn, đây có lẽ là lần cuối hai người ở chung. Cô thẳng lưng ngồi ở trên ghế sa lon, không có đọc sách, không có ăn đồ ăn vặt, chỉ chăm chú chờ người.

Giang Tiềm làm gì mà đi vệ sinh, rõ ràng là đi sanh con, lại qua hơn 10' sau mới ra ngoài. Triệu Nhiễm Nhiễm nghe được âm thanh xả nước, nhịp tim bắt đầu gia tăng tốc độ, có loại cảm giác dường như nhảy ra cổ họng cảm giác.

"Em ăn cơm chưa?"

Đánh chết Triệu Nhiễm Nhiễm cô cũng không ngờ, mới từ nhà cầu ra ngoài liền hỏi cô vấn đề này. Cô vội vàng lắc đầu một cái, rồi lại gật một cái, "Mới vừa ăn."

"Ăn cái gì?"

"Mỳ ăn liền."

Giang Tiềm cau mày.

Anh chau mày, Triệu Nhiễm Nhiễm chợt có chút không dám nhìn anh. Đây là Giang Tiềm trước kia sao? Không hổ là vũ khí lạnh lẽo bò ra từ rừng súng hỏa đạn, có sát khí rõ rệt, thì ra là anh luôn giả bộ, có thể dễ dàng che giấu sự dữ dội. Hoặc là. . . . Con sói lớn đã lột bỏ lớp da dê? !

Triệu Nhiễm Nhiễm không chịu nổi ánh nhìn chăm chú của anh, "Tôi thật sự ăn rồi, cũng còn rất nhiều ở phòng bếp đấy."

Giang Tiềm đi vào phòng bếp kiểm tra một lần, rồi quay lại phòng khách ngồi ở bên người cô, không nói lời nào.

Triệu Nhiễm Nhiễm thật là không thích ứng được sự thay đổi của Giang Tiềm, trước kia mặc dù mặt đen, nhưng dầu gì luôn thích lộ ra một hàm răng trắng, hiện tại mặt vẫn đen, nhưng không lộ răng trắng, không duyên cớ có một loại phong cách người lạ chớ tới gần.

Cô ngồi không được tự nhiên, hơi hối hận vì mình nghe lời chờ ở chỗ này rồi, lúc nãy len lén chạy mất anh cũng không bắt được.

"À, anh ăn chưa?"

Giang Tiềm lắc đầu.

"Vậy, vậy tôi xuống lầu mua gì đó cho anh."

Triệu Nhiễm Nhiễm nói xong liền chạy ra, mới vừa đi hai bước, thân thể liền bị một nguồn sức mạnh vớt trở lại, bị người từ phía sau ôm thật chặc vào trong ngực. Dùng lực thật là mạnh, sau lưng bị đụng đến đau.

Triệu Nhiễm Nhiễm kinh hãi nói không ra lời, cô nghe Giang Tiềm nhỏ giọng nỉ non không để cho cô đi, hô hấp nóng bỏng thổi tới bên tai, trong đầu thoáng chốc trống rỗng.

"Nhiễm Nhiễm, hai ta kết hôn, hiện tại liền kết hôn."

Không đợi câu trả lời của cô, Giang Tiềm không chút nào dịu dàng quay người Triệu Nhiễm Nhiễm qua, ôm thật chặt. Khi đầu lưỡi xẹt qua hai mảnh môi ngọt mềm thì anh giống như đứa bé rốt cuộc tìm được nhà, thoải mái rên rỉ ra tiếng thật dài, tiếp theo, từng tế bào trên người giống như đều đang kêu gào xâm phạm, chiếm lĩnh, trú đóng đến sâu trong cơ thể trước mắt.

Triệu Nhiễm Nhiễm bị nụ hôn bất thình lình sợ ngây người, xúc giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, khi xưa thì thật sự nguyện chia sẻ với anh, nhưng bây giờ, anh xem cô là gì?

"Anh buông tôi ra Giang Tiềm." Triệu Nhiễm Nhiễm liều mạng giãy giụa, tức giận há mồm thở dốc. "Anh xem tôi là gì, muốn hôn thì hôn bạn gái anh đi."

Giang Tiềm sững sờ, ngay sau đó lại nhất quyết hôn không tha, không thèm nói chuyện, còn hung ác xé rách y phục của cô.

Triệu Nhiễm Nhiễm uất ức đến nước mắt cũng chảy ra, quá khinh người, anh quá khinh người rồi, không phải có bạn gái rồi sao, tại sao còn tới chọc giận cô, quên mất một cuộc tình đã rất khó khăn, còn phải gần nhau như vậy, có để người ta sống không đây.

"Anh buông tôi ra Giang Tiềm."

Giang Tiềm giống như không nghe được lời của cô, nụ hôn thấm ướt biến thành mổ cắn, tay cũng không ngừng nghỉ, trong chốc lát đã lột sạch cô chỉ còn lại áo ngực, tiếp đó bắt đầu tiến công đến cái quần jean cản trở.

Triệu Nhiễm Nhiễm dùng sức đẩy tay anh, đẩy đầu anh, không biết hơi sức từ đâu tới, hung hăng quạt anh một bạt tai. Mặt của Giang Tiềm bị đánh trúng nhưng anh vẫn không hề để ý, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm động tác trên tay, lý trí có lẽ đã không còn tồn tại, hoàn toàn không cảm thấy đau, tính tình cứng đầu và thể lực toàn diện bộc phát ra, vừa dùng sức, cúc quần ‘ đinh đinh đương đương ’ bắn ra ngoài, khóa kéo cũng bị xé nát. Vừa xong Giang Tiềm liền khom lưng gánh cô lên vai, đi nhanh vào phòng ngủ ném ở trên giường lớn, mặt không vẻ gì bắt đầu cởi y phục của mình.

Triệu Nhiễm Nhiễm sắp tuyệt vọng, bị anh ăn hết, vậy sau này làm sao lập gia đình. Nhưng hơi sức của anh quá lớn, một cái tay là có thể nắm được hai cổ tay của cô, còn ngăn chận chân của cô không cho nhúc nhích, ngực bị mút vừa nóng vừa đau, đã dùng hết hơi sức cũng không tránh được.

Triệu Nhiễm Nhiễm khóc cầu xin anh, "Giang Tiềm anh tỉnh táo chút, chúng ta đã chia tay rồi. . . . Giang Tiềm, anh buông tôi ra có được hay không, tôi không thể làm vậy với anh, tôi còn phải gả cho người ta nữa, anh trở về tìm bạn gái của anh có được hay không?"

Đáp lại cô là sự bú liếm mạnh hơn nữa, sau đó miệng lại bị chận, tay hay miệng của đều bộc lộ sự dữ dội, Triệu Nhiễm Nhiễm chưa từng gặp Giang Tiềm như vậy, giống như là muốn nuốt sống cô.

"Em lặp lại lần nữa, em muốn gả cho ai?"

Triệu Nhiễm Nhiễm rất ngốc rất ngây thơ, "Người ta."

"Em bảo anh tìm ai?"

"Bạn gái của anh."

Giang Tiềm không hề nói nhảm nữa, ngồi thẳng lên nắm lưng quần của cô, dùng sức một cái, kéo quần xuống dưới. Triệu Nhiễm Nhiễm không kéo lại, cả người chỉ còn lại một cái quần lót, còn bị tuột đến bắp đùi, lộ ra nửa cái mông nhỏ.

Giang Tiềm đỏ mắt nhìn chăm chú vào da thịt trắng bóng, Triệu Nhiễm Nhiễm cũng không phản kháng nữa, chỉ còn lại sợ hãi, ôm lấy đầu lớn tiếng khóc lên, còn có chút thành phần giả bộ đáng thương ở bên trong. Có lẽ là vẻ đáng thương này có tác dụng, người phía trên nửa ngày không hề cử động, Triệu Nhiễm Nhiễm lộ ra một khe hở giữa cánh tay, nhìn lên, hoàn toàn tuyệt vọng, Giang Tiềm đã cởi hết chỉ còn lại quần lót rồi.

"A ~~~~ Giang Tiềm cái tên khốn này, lưu manh, không phải anh nói còn dây đưa với tôi nữa thì anh không phải người sao, sao anh không biết xấu hổ như vậy, anh. . . ."

"Lão tử đây không thích làm người rồi, thì tính sao!"

Tiếng hô rất lớn, khiến người ở dưới bị rống sửng sốt.

Triệu Nhiễm Nhiễm ngừng giãy giụa, thật lâu, quay đầu đi lại khóc lên, vừa khó chịu vừa uất ức.

Sau khi hô ra cơn tức bị nghẹn trong ngực, Giang Tiềm cũng an tĩnh, đè ở trên người của cô nhìn chằm chằm hai hàng nước mắt, hai mắt của anh cũng đau xót.

"Anh có lỗi Nhiễm Nhiễm, nhưng em không sai sao? Em giận dỗi với anh trong điện thoại, lại không nói cho anh vì sao, anh muốn xin lỗi cũng không biết nói thế nào. Em biết anh gấp cỡ nào không? Anh ngay cả mạng cũng không muốn, anh chỉ muốn sớm trở về để nói chuyện với em, anh cũng không biết phạm vào cái gì sai mà xin lỗi, nhưng anh nhìn thấy gì? Em hiểu tâm tình của anh không? Nếu không phải là em tùy hứng giận dỗi với anh ở trong điện thoại, vô luận như thế nào anh cũng sẽ không hiểu lầm em, chúng ta cũng sẽ không chia tay."

"Còn không phải bởi vì trong máy vi tính anh. . . ."

"Bởi vì sao cũng phải ngay mặt nói với anh."

Triệu Nhiễm Nhiễm lại khóc nữa, lúc này là thật đau lòng, không hề lên tiếng nữa.

Giang Tiềm yêu thương cô, hôn hôn mút sạch từng giọt nước mắt trên mặt cô, sau đó xoay khuôn mặt nhỏ nhắn qua đối diện mình, từng chữ từng câu, rõ ràng nói, "Mặc dù anh không có tình cảm cao thượng sâu đậm gì, nhưng rốt cuộc đã mặc bộ quần áo này, cái gì có thể làm, cái gì không thể làm, chính anh tại trên vị trí này bao lâu thì phải tuân thủ bấy lâu."

"Anh cũng muốn ngày ngày ở cạnh em, cưng chiều làm nũng, tức giận cũng có thể ngay mặt dụ dỗ em, nhưng anh còn chưa có chuyển nghề, vậy thì khẳng định không làm được. Anh biết rõ em không muốn làm một người vợ của quân nhân, thời gian nợ em về sau anh đều sẽ trả, nhưng bây giờ em không thể không hiểu anh, không thể như vậy hành hạ anh như vậy, em không thể."

Lời nói trầm thống của Giang Tiềm mang theo nghẹn ngào, cơ hồ là từ chỗ sâu lồng ngực phát ra sự cam chịu vì không có tự do, dù rất yêu cô cũng không thể xuất hiện trước tiên vào lúc cô gặp nguy hiểm.

Anh phải tuân thủ chức trách của quân nhân, có thể nói cao thượng đến đâu cũng chỉ là một khẩu hiệu hoa lệ, làm lính cũng là đàn ông, cũng có tình cảm, Giang Tiềm anh có thể làm được chỉ là làm việc theo trách nhiệm của mình, gánh lấy chức trách của mình, chờ sau khi tháo xuống, sẽ chỉ chuyên tâm làm thần bảo vệ người yêu. Nhưng bây giờ còn chưa tới lúc tháo xuống trọng trách, Giang Tiềm hi vọng Triệu Nhiễm Nhiễm có thể hiểu được anh, anh hi vọng hai người có thể cùng nhau gánh vác.

Giang Tiềm bắt lấy tay của Triệu Nhiễm Nhiễm dính vào trên lồng ngực trần của mình, đè lại trái tim, "Nhiễm Nhiễm, anh không khóc, dù khó chịu hơn cũng không khóc nổi, nhưng nó khóc, nó nói nó rất nhớ em, em nhất định nghe được, đúng không?"

Triệu Nhiễm Nhiễm im hơi lặng tiếng, nâng mắt lên không hề trốn tránh, nhìn chằm chằm vào mặt của Giang Tiềm.

"Em. . . . Đã sớm hối hận, em muốn quay đầu lại tìm anh, nhưng anh hai em bảo anh đã đi tìm người mới rồi, em tức giận, em ghen, em uất ức, Giang Tiềm. . . Chỗ này của em khó chịu." Triệu Nhiễm Nhiễm đè lại trái tim, hung hăng đập mấy quyền, lớn tiếng khóc.

Từng giọt nước mắt nhỏ vào trên ngực Giang Tiềm, khiến anh đau đớn, nhưng thật giống như sương mù trước mắt đều biến mất. Anh ôm chặt lấy cô, vừa hôn vừa giải thích, "Không có người khác, chỉ có em, trong óc trong lòng tất cả đều là em, mỗi một chút máu mủ đều nhớ em, anh nhớ em, Triệu Nhiễm Nhiễm à, em thật đúng là rất dính người, anh nhớ em sắp điên rồi."

"Anh là thằng khốn, sao anh lại đi xem mắt người khác?"

"Anh đã nói rồi không có người khác." Giang Tiềm hung hăng nói, "Không có biện pháp thích người khác nữa, thích không được nữa."

Trong cái ôm của Giang Tiềm có mùi vị cắn răng nghiến lợi, muốn cắn cô lại sợ cô đau, chỉ có thể hung ác hôn qua lại trừng phạt miệng của cô, không biết đủ mà hút khô mỗi một giọt trong veo bên trong, lực độ ngăn chận thân thể cô càng lúc càng lớn, giống như nếu như không thể nhét cô vào trong cơ thể mình, thì anh liền cắm rễ vào, dù sao vô luận như thế nào cũng muốn trở thành một thể.

Cô cũng nghĩ như anh, sau khi chia tay mới biết tình cảm tới kịch liệt, đã từng nghĩ anh không phải loại mình thích, tình yêu không sâu đậm lắm, nhưng cho đến khi chia tay mới hiểu được, anh chính là nửa vòng tròn của cô, cho dù dáng ngoài bình thản như nước lọc cũng không ngăn cản được cô lún càng ngày càng sâu.

Hai tay khước từ của Triệu Nhiễm Nhiễm dần dần rũ xuống, cô đau lòng vì sự uất ức và cam chịu của Giang Tiềm trong những lời đó. Cái gì cũng không muốn so đo, nếu anh thật muốn, vậy liền cho thôi. Cô có dự cảm, lần này Giang Tiềm không thể không làm cô. Lần trước ở quân khu là bởi vì Trương Vũ làm rối mới dừng lại, lần này lại là bởi vì giúp phòng ốc của Trương Vũ thông gió mới bị Giang Tiềm bắt được, thật là thành cũng anh hai, bại cũng anh hai nha.

Miệng Giang Tiềm vẫn dừng lại ở trên môi của cô dây dưa, người lại cong lên, đưa ra một cái tay xé toang phần vải vóc đáng thương còn lại trên người hai người, chen vào giữa hai chân của cô đâm lung tung.

Tục ngữ nói, gan lớn chết no, gan nhỏ chết đói, lời này không sai chút nào.

Giang Tiềm rất rõ đạo lý này, anh từ trước đến giờ chính là lá gan lớn, hiểu lầm giải thích rõ, anh suy nghĩ trong toilet hồi lâu mới nghĩ tới một con đường tắt như vậy. Đừng nói anh không biết tôn trọng người khác, sớm muộn gì cũng kết hôn về nhà, hưởng thụ phúc lợi sớm vài ngày có cái gì không đúng.

"Không được, không vào được." Giang Tiềm vừa nói vừa muốn đứng lên xem một chút, bị Triệu Nhiễm Nhiễm nhận thấy được ý đồ, ôm chặt lấy lưng của anh, "Không được, Giang Tiềm anh đừng nhìn."

Môi Giang Tiềm lại gấp gáp trở lại trên mặt của cô, nhỏ giọng cầu khẩn, "Nhiễm Nhiễm em giúp anh nha, em giúp anh bỏ vào."

Hai mắt Triệu Nhiễm Nhiễm xoay vòng, khẩn trương đến trong đầu trống rỗng, toàn bộ suy nghĩ đều tập trung vào nửa người dưới, chỗ đó có cái thứ nóng nóng, muốn đoạt lấy cô, cường tráng đến giống như một giây kế tiếp là có thể xé nát cô.

Mang theo nỗi sợ hãi với đêm đầu tiên, lại dùng tư thế khuất nhục này nằm dưới người đàn ông, nhưng tất cả rốt cuộc không còn tồn tại khi nghe anh cầu khẩn. Triệu Nhiễm Nhiễm đột nhiên cảm thấy, cô cũng nên muốn Giang Tiềm, nên phối hợp anh, không phải là bị động tiếp nhận, mà là bỏ ra sự nhiệt tình như anh, bởi vì bọn họ đều yêu nhau.

Đôi môi run lẩy bẩy của Triệu Nhiễm Nhiễm dán lên gò má của Giang Tiềm, ngậm nhẹ hầu kết, rất không lưu loát mổ cắn. Ngón tay đỡ bả vai anh chạy xuống, bỏ đi tư thái, lòng ngón tay lại vô ý xẹt qua điểm hồng hồng trên ngực anh, chọc anh khẽ run một hồi.

Giằng co một lát, thứ kia rốt cuộc nhắm ngay, nhưng Giang Tiềm đột nhiên ngừng lại . Anh cúi hôn môi Triệu Nhiễm Nhiễm, lửa nóng quấn một hồi lâu, mới khàn khàn nói, "Nhiễm Nhiễm, em nhịn xuống, sẽ đau, nhưng không thể khiến anh dừng lại, có được hay không?"

Trong óc Triệu Nhiễm Nhiễm vang lên ‘ ong ong ’, căn bản không nghe rõ anh đang nói gì, chỉ lung tung gật đầu, khi cảm thấy vật khác thường không chút nào dịu dàng xông vào thì cô đau kêu to, "Ai nha đau chết mất, anh mau đi ra mau đi ra."

Giang Tiềm cũng đau, không chỉ đau còn dùng lực nửa ngày cũng chưa thể vào hết. Bị dục vọng hành hạ muốn chết, nghe được Triệu Nhiễm Nhiễm kêu đau anh dừng lại nhìn một cái, một cái liền ngu, lúc này mới vừa tiến vào cái đầu đã đau thành ra như vậy, vậy thì chờ lát nữa vào hết thì còn khóc thành cái dạng gì nữa?

Giang Tiềm rất sợ, tất cả kinh nghiệm trên sách đều không nghĩ ra, vừa vội vừa đau ép anh trong chốc lát ót liền ra đầy mồ hôi, đâu còn có tâm tình hưởng thụ gì, vào trước rồi hãy nói.

Giang Tiềm cắn răng, không để ý Triệu Nhiễm Nhiễm đau kêu, hung ác quyết tâm động eo đâm vào, khi xông phá trở ngại thì sảng khoái xông thẳng ót, sâu trong cơ thể cô truyền tới tiếng 'phựt', toàn bộ vào, tiếp theo đó là Triệu Nhiễm Nhiễm ‘ ai nha. . . . ’ hét thảm một tiếng, lại cúi đầu nhìn cô, đôi môi chảy máu, nước mắt rơi xuống giống như không tốn tiền, Giang Tiềm vội vàng hôn cô.

Triệu Nhiễm Nhiễm bị sự kiện máu tanh này hành hạ toàn thân đều đau đớn, nhất là hạ thân, cả tiếng lớp màng kia bị đâm vỡ vụn cũng rõ ràng truyền vào trong tai cô, thật sự là quá đau rồi, nhìn và làm vĩnh viễn đều cách một bầu trời, phải biết đau vậy sớm đã nên châm thuốc tê.

Đau đớn khiến cô phiền lòng, hung ác cắn đầu lưỡi Giang Tiềm đưa vào, cảm thấy mặt lại bị hung hăng đụng, nước mắt của Triệu Nhiễm Nhiễm đã sắp chảy khô.

Giang Tiềm nhịn một lát liền bắt đầu cử động không thuần thục, còn vừa cắn răng nghiến lợi rống, "Nói yêu anh, nói yêu anh, nói mau."

Tim của Triệu Nhiễm Nhiễm đều sắp bị đụng bay ra, hai cái tay hết sức đẩy quần anh ra, "Yêu, yêu, rất yêu Giang Tiềm, em đau."

Không còn người nói chuyện, chỉ còn lại một người đẩy một người đoạt. Giang Tiềm vừa động Triệu Nhiễm Nhiễm liền hít khí lạnh, lúc đầu anh còn biết đau lòng dừng một lát, nhưng sau đó phát hiện, vợ quá biết giày vò rồi, cứ làm một chút dừng một lát sớm muộn gì cũng thương thân. Liền nhẫn tâm mặc kệ cô, dù sao cũng đau, dứt khoát đau một lần thôi. Anh ngậm cổ của cô bắt đầu nặng nề rút ra đưa vào, căn bản không biết khống chế sức mạnh, động tác đau xót muốn chết, vài chục cái mà thôi, thắt lưng bắt đầu nhức nhối, sau đó. . . . . .

"A ~~" Giang Tiềm rống lên một tiếng, đè ở trên người Triệu Nhiễm Nhiễm run rẩy. . . .

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vợ Đồng Chí, Cố Lên!

BÌNH LUẬN FACEBOOK