Trang Chủ
Ngôn Tình
Vĩnh Dạ
Đen Ăn Đen

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hạ lệnh không tha một ai, đối phương trúng thuốc mê ngất đi còn bị bồi thêm mũi tên, như thế gọi là nhát gan ư? Chớp mắt ở Miệng Hổ đã có ba trăm mạng người ngã xuống, máu tanh như Tu La địa ngục là nhờ ai ban cho?

Đường núi quanh co uốn khúc, rừng cây thâm u.

Mùa xuân ấm áp, hoa nở chim hót.

Miệng Hổ có hình dáng giống y như tên, hai ngọn núi tiếp giáp ở nơi này.

Vách núi đột nhiên nhô ra, nhìn từ xa như cái miệng con hổđang há rộng, qua khỏi nơi này sẽ là vùng đồi núi tương đối bằng phẳng. Nếu có người mai phục ởMiệng Hổ, từ trên cao tấn công xuống, những nguời đi qua miệng sẽ trở thành mồi ngon.

- Hầu gia, trước mặt chính là Miệng Hổ rồi. - Lâm Hồng nói.

Vĩnh Dạ ngáp dài, vén rèm ra nhìn, căn dặn: - Nếu không nằm ngoài dựđoán thì nơi này sẽ có mai phục. Lâm Đô úy, ông hành quân nhiều năm có kinh nghiệm, ông tự sắp xếp đi ta muốn không một ai thoát được.

- Vâng. - Lâm Hồng đáp lời rồi nhanh chóng chia quân để chuẩn bị.

Đội ngũ trăm người giương cao cờ hiệu của An quốc, hộ tống xe ngựa đi thẳng vào Miệng Hổ. Quân tiên phong vừa tới đã nghe thấy tiếng còi hiệu, hàng loạt mũi tên từ trên sườn núi bắn thẳng vào đội ngũ.

Đội Báo Kỵđã chuẩn bị trước, khiên tròn hợp vây lại để bảo vệ cỗ xe, trường giáo múa lên, đẩy hết tên ra, không ai bị trúng tên. Sau cơn mưa tên, một nhóm người xuất hiện trên sườn dốc, miệng quát: - Kỳ Sơn Phong Lâm Trại đòi tiền mãi lộ! - Rồi lao hết cả xuống.

Lâm Hồng cười lạnh rút đao ra, đội Báo Kỵ nhận được lệnh, trong lòng phải chịu ấm ức đã lâu, nay được lệnh bèn huy động vũ khí lao lên hết, có một đội lấy cung nỏ ra bắn.

Những người mà Đoan Vương chọn đều là tinh nhuệ của đội Báo Kỵ, tuy rằng ở giữa rừng nhưng trật tự không loạn.

Người của Phong Lâm Trại thấy vậy cả kinh, còn chưa kịp phản ứng đã bịnhóm người xông lên trước chém như chém cỏ.

Ngựa hí dài, người dẫn đầu nộ khí xung thiên, tay cầm trường đao múa mạnh, thấy sắp chặt đầu được một binh sĩ Báo Kỵ thì lập tức có một thanh trường giáo xiên ngang gạt ngọn trường đao đi. Người dẫn đầu cảm thấy tay mình chùng xuống, gan bàn tay tê buốt, trường đao bắn ra xa, cắm trúng một người của sơn trại. Gã còn chưa kịp phản ứng thì trường giáo đã kẹp ngang vào cổ gã.

- Dừng tay! - Lâm Hồng quát.

Ai ngờ Phong Lâm Trại đều là bọn nhát gan, thấy thủ lĩnh bị bắt thì hét lên rồi bỏ chạy tán loạn. Các binh sĩ Báo Kỵ khinh bỉ, cung tên cứ như có mắt, trong chớp mắt tiếng rú rít thê thảm đã vang lên.

Trại chủ cũng được coi là hào kiệt, lớn tiếng quát: - Bọn ta gặp phải quan binh, rơi vào tay các ngươi có chết cũng là đáng đời, không đánh được thì bỏ chạy, vì sao lại không tha một ai?

Lâm Hồng không đáp, chưa đầy giây sau, khắp vùng sơn lâm thi thểđã chất ngổn ngang, Phong Lâm Trại không thoát một ai, trong lòng ông thấy dễ chịu hơn đôi chút. Ông đang định nói, dám cướp của Hầu gia nhà ta, giết hết cả họnhà ngươi cũng chẳng có gì phải áy náy.

Giọng nói trong trẻo của Vĩnh Dạ chợt vang lên: - Ngươi biết đây là quan binh ư?

Tên Trại chủđó đưa mắt nhìn ra, thấy một bóng áo bào tím lại gần, chính là thiếu niên mặt nhạt nhạt, u ám, duy chỉ có đôi mắt là lóe lên tinh quang khiến người ta không thể không khiếp sợ. Gã hừ một tiếng: - Cờ hiệu lớn như thế, lại ăn mặc chỉnh tề không phải là quan binh thì là ai? Vị này sử dụng trường giáo, hộ vệ bình thường làm sao dùng được đồ trong quân đội.

- Ha ha, ngươi đã biết rồi mà ai cho ngươi cái gan đó? Nói ra, ta sẽ tha cho ngươi một con đường sống, còn tặng thêm ngân lượng để ngươi làm hành trang. - Vĩnh Dạ dịu giọng nói.

Vừa giữđược mạng sống, vừa có tiền cầm, đối với một tên sơn tặc mà nói, đương nhiên là nghe rất hấp dẫn. Huống hồđó cũng chẳng phải là bí mật gì to lớn. Tên thủ lĩnh nói lớn: - Nửa tháng trước đã có tin tức đồn khắp vùng, đội ngũ của sứ thần An quốc đi chúc thọ Trần Vương sẽđi qua nơi này. Các sơn trại chủ khác vốn dĩđều do dự không dám cướp, nhưng lại có tin đồn rằng, quà lễ giá trị liên thành, chỉ cần làm chuyến này là có thể sống tiêu diêu cảđời, hơn nữa người đó còn là một kẻkhông biết võ công, hộ vệ chỉ có trăm người, thế nên ai cũng động lòng.

- Không sợ Trần Vương phái quân phá tan sào huyệt của các ngươi sao?

Tên thổ phỉ bật cười: - Bọn ta thời chiến là binh, thời bình là thổ phỉ. An quốc không cướp được trăm dặm quốc thố này đều nhờ bọn ta quen thuộc địa hình, quan binh vào được mà không ra được, huống hồ tin tức đã truyền ra rằng, Trần Vương tuyệt đối sẽkhông truy cứu.

Vĩnh Dạđã hiểu, cười khẽ một tiếng: - Được, được lắm. Lâm Đô úy, cho gã lên đường thoải mái!

- Ngươi... - Lời còn chưa dứt, mũi giáo của Lâm Hồng đã lao ra, cổ họng tên thổ phỉ phun máu tươi, lập tức tắt thở.

Ta nói chưa chắc đã giữ lời! Vĩnh Dạ bĩu môi, không cảm thấy hai mặt có gì là vô sỉ, lại cười nói: - Cởi y phục của chúng thay cho chúng ta, tạo ra dấu vết bỏ trốn, hành động phải nhanh! Chúng ta nghỉ ngơi ở Miệng Hổ, những kẻ cướp lễ vật của chúng ta có lẽ cũng khởi hành rồi.

Các Báo Kỵ ngơ ngác, rồi lập tức hiểu ra dụng ý của Vĩnh Dạ, hoan hô một tiếng, nhất thời xuống ngựa hành động.

Mặt trời đã lặn, ráng chiều đỏ rực.

LỗĐạt và ba trăm quân sĩ thủ hạ áp tải tám xe quà mừng và hành trang của Vĩnh Dạ mới cướp được vui vẻ bước lên con đường sơn đạo của nước Trần.

- Tướng quân, trước mặt là Miệng Hổ rồi.

LỗĐạt "ừm" một tiếng, đột nhiên bật cười: - Không biết Phong Lâm Trại đối phó với Báo Kỵ của An quốc thế nào?

- Ha ha, chắc chắn là đánh vài gậy rồi vội vàng bảo vệ cái tên Hầu gia yếu ớt ấy chạy trốn rồi? - Đội ngũ vang lên tiếng cười lớn.

LỗĐạt nheo mắt, nghiêng đầu hỏi phó tướng: - Đoan Vương của An quốc uy danh vang khắp thiên hạ mà sao lại sinh ra một cục thịt như thế?

- Nghe nói hồi nhỏ là một thằng ngốc, bệnh tật liên miên. Cũng chẳng hiểu công chúa nghĩ gì mà đòi gả cho hắn! Nhìn cái bộ dạng nhát gan của hắn, đến một ngón tay của tướng quân của chúng ta cũng chẳng bằng.

- Báo Kỵ là tinh nhuệ của An quốc, tối qua kẻ nào cũng giận tái xanh mặt mày, còn khó chịu hơn cả bị giết!

Đội ngũ lại vang lên tiếng cười ha hả.

- Có điều vì sao bốn người dưới chân cầu tối qua lại mất tích nhỉ? - LỗĐạt trông có vẻ thô lỗ nhưng hành xử rất thận trọng.

Phó tướng nói nhỏ: - Liệu có phải là Phong Dương Hề không?

LỗĐạt ngẫm nghĩ rồi ra lệnh: - Chú ý đề phòng, cẩn thận là trên hết!

- Tướng quân nhìn kìa! - Có người kinh hãi hét lên.

LỗĐạt nhìn theo hướng tay chỉ, thấy ở Miệng Hổ rải rác các thi thể nằm khắp nơi, có người của Phong Lâm Trại, cũng có người mặc phục sức của Báo Kỵ An quốc. Có vẻđó là một trận ác chiến. Có một hàng bánh xe liêu xiêu đi vềphía trước, xem ra là đã thoát được.

Tất cả trước mắt khiến hắn ta quên mất cái chết ly kỳ của bốn người dưới gầm cầu, mắt lóe sáng, cười nói: - Quả không nằm ngoài dự kiến, Báo Kỵ vẫn thừa sức đối phó với sơn tặc.

Chỉ có điều đội sứ thần này thê thảm thật đấy! Ha ha! Lỗ mỗ thực sự muốn xem bộ dạng của họ lúc này!

Trong lúc nói, đội ngũđã đi vào Miệng Hổ.

Từ mặt đất lập tức tuôn ra một lớp sương mù, càng lúc càng dày, đi cùng với nó là một mùi hương ập tới, chỉ chốc lát, lớp sương mù trắng đục như sữa bò đã bao vây cảđội. Trên sườn dốc, mũi tên bay ra vun vút như mưa, đồng thời vang lên tiếng của những tảng đá khổng lồđang lăn.

Ngựa sợ hãi hí vang, đứng lại.

- Không xong rồi, có mai phục! - LỗĐạt hét lên một tiếng, đầu óc cảm thấy choáng váng. Hắn nhanh nhẹn bịt mũi miệng lại định rút về sau, quay đầu lại nhìn, đội ngũ sau lưng vang lên tiếng hét thảm thiết.

Hắn giật mình, giật cương ngựa lao về phía trước. Còn chưa thấy người mà đội ngũđã thương vong vô số.

LỗĐạt quát to: - Bịt chặt miệng mũi, xông lên! - Vừa mở miệng ra đã thấy đầu càng choáng váng, người phủ phục xuống lưng ngựa mà chạy.

Vừa qua khỏi Miệng Hổ, trước mặt đã có năm mươi Báo Kỵ xếp thành hình vuông, trường giáo dựng thẳng lên trời.

Binh khí sở trường nhất của các kỵ binh trên lưng ngựa là trường giáo. Cán làm bằng loại gỗ dai thượng hạng, vót thành một cán đều đặn, ngâm trong dầu rồi phơi khô, thêm vào loại keo dán thượng hạng, nối với thân giáo dài tám thước. Lớp ngoài buộc thêm một lớp dây gai chắc bền, khi dây gai đã khô, bôi xi vào, đao chém cũng không gãy. Đầu mũi giáo bọc sắt, sáng loáng nhưđao, mũi bịt gai nhọn, ngồi trên ngựa lao mũi giáo ra mà người sử dụng không hề mất sức, dùng cho quân tiên phong, anh dũng không thể cản. Cận chiến quan trọng là nhanh nhẹn, nhẹ nhàng. Nếu không phải quan lính, thì người bình thường hoàn toàn không thể có một thanh trường giáo tuyệt hảo thế này.

Lần này đội Báo Kỵ xuất hành, vũ khí đều là trường giáo tuyết đao, trường cung là chính. Thoạt nhìn chỉ trăm người, nhưng lại tuyển chọn những tinh anh nhất trong các tinh anh, thắng cả năm trăm người.

Đêm qua phải dâng quà mừng để cầu đường sống, các Báo Kỵđều đã vô cùng căm phẫn, sĩ khí ngút trời, nay lại được nghỉ ngơi ở Miệng Hổ một ngày, thêm vào đó là Vĩnh Dạđã bốtrí mê dược ở trên sơn đạo, thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều đầy đủ, năm mươi Báo Kỵ cầm trường giáo đứng thẳng, thêm vào đó là tiếng lôi đình trợ uy, ba trăm người của LỗĐạt sao có thể cản nổi?

Chưa đầy nửa canh giờ, hai lần xung kích, LỗĐạt đã bị một giáo của Lâm Hồng đâm trúng yên ngựa, rơi xuống đất, lưỡi giáo sáng loáng kề trên cổ họng, không dám động đậy.

- Lý Vĩnh Dạ, ngươi có biết giết ta rồi có hậu quả gì không? - LỗĐạt nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vang lên liên miên, lát sau đến hơi thở cũng không còn, mấy thân vệđi cùng đã bị bắt, tức giận trán nổi gân xanh, gầm lên.

- Hầu gia, chỉ còn mấy tên này là sống thôi. Lễ vật và hành trang vẫn đầy đủ. - Một Báo Kỵ cung kính bẩm báo.

Lần này đao không nhuốm máu, một tiễn một tên, giết một loạt những kẻđã choáng váng vì thuốc mê, hắn bắn tên cũng cảm thấy chán. Nhưng trong lòng thì thở phào nhẹ nhõm, sung sướng khôn tả!

- Trói lại. Bổn hầu mới vào nước Trần không lâu đã bị làm phiền, ít nhiều cũng phải tìm Trần Vương đòi lại công bằng. Bọn chúng chính là nhân chứng. - Vĩnh Dạ không buồn xuống khỏi xe ngựa, lạnh nhạt ra lệnh.

LỗĐạt nghe vậy thì tim thắt lại, giật mạnh đầu định tự sát. Lâm Hồng đã đề phòng, mũi giáo rụt lại, thân giáo đánh mạnh lên lưng hắn, khiến LỗĐạt ngất đi.

- Tướng quân! - Mấy tên thân vệ lo lắng gọi to.

Lâm Hồng cười ha hả, ánh mắt lộ vẻ giễu cợt: - Hóa ra là tướng quân của nước Trần, cướp đội xe của sứ thần An quốc chúng ta là vì duyên cớ gì? Chẳng lẽ muốn phá hoại tình giao hảo của hai nước, một lần nữa dấy động can qua? Trói lại!

Nói rồi liếc mắt về chiếc xe ngựa mà Vĩnh Dạđang ngồi, phục sát đất âm mưu của Vĩnh Dạ, cảm thấy Thế tử thể chất yếu đuối nhưng quả thực là con của Vương gia, càng thêm cung kính hơn.

Thúc ngựa đi tới trước cỗ xe, nhẹ giọng nói: - Trời đã tối, dựng trại ởđâu ạ?

Vĩnh Dạ cười nói: - Ởđây quá nhiều thi thể chúng ta đi tiếp thôi, bổn hầu nhát gan lắm.

Nhát gan? Lâm Hồng dở khóc dở cười. Hạ lệnh không tha một ai, đối phương trúng thuốc mê ngất đi còn bị bồi thêm một mũi tên, như thế gọi là nhát gan ư? Chớp mắt ở Miệng Hổđã có ba trăm mạng người ngã xuống, máu tanh như Tu La địa ngục là nhờ ai ban cho? Hầu gia với người của mình thì không muốn mất một ai, đối với kẻđịch thì độc ác không buồn chớp mắt. Người nhưthế, ai là kẻđịch của Vĩnh Dạ thì chắc chắn sẽ phải hối hận.

Ông cúi đầu đáp: - Vâng!

Đội ngũ kiểm tra lại vật phẩm, không thiếu món nào, xa phu bị thương vong, Báo Kỵ bèn cử ra vài binh sĩ nhảy lên xe ngựa, rời khỏi Miệng Hổ.

Ỷ Hồng nhìn Vĩnh Dạ mệt mỏi dựa vào lưng ghế, bất giác thở dài: - Thế này chẳng phải là càng kết thâm thù với Dịch tướng quân sao?

Vĩnh Dạ cười cười: - Còn hơn là để chúng ta bịđánh cho thê thảm, đầu bù tóc rối, xuất hiện trong cung điện của Trần Vương như những kẻăn mày. Chẳng lẽ ta bịđánh thì hắn không hận ta ư? Tóm lại là đằng nào cũng hận, hận ít hận nhiều cũng là hận.

Ỷ Hồng càm ràm: - Vương phi trước khi đi đã nói thiếu gia yếu đuối, tâm địa lương thiện...

- Mẹ ta còn nói vị phụ vương giết người không chớp mắt của ta chỉ là do người ta đồn đại thế thôi. - Vĩnh Dạ tiếp lời, cười ha hả. Thấy Ỷ Hồng trợn mắt thì lại nổi tính trẻ con, đưa tay xoa mặt nàng, nói - Ỷ Hồng của ta xinh đẹp quá, coi chừng công chúa sẽ ghen!

Ỷ Hồng gạt tay nàng ra, đỏ mặt nói: - Ỷ Hồng làm sao bì được với công chúa?

- Ai bảo thế? Thế này gọi là cái đẹp khỏe mạnh, người khác không biết thưởng thức thôi.

Hai người còn đang cười đùa thì đội ngũđã dừng lại, Lâm Hồng vội vàng bẩm báo: - Hầu gia, sứ thần nước Trần đã chờ sẵn ở Thúy Bình.

Vĩnh Dạ nhướng mày, "ồ" một tiếng: - Xem ra chết ba trăm người khiến Dịch tướng quân đau lòng rồi, sợ chúng ta lại bình định nốt mấy sơn trại ởđây ư? Giao tù binh cho sứ thần, mặc họ an bài. Chúng ta được ngủ thoái mái rồi. Chuyện hộ vệ cứđể họ lo.

- Vâng!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vĩnh Dạ

Avatar
bap10:10 05/10/2015
Đây ko biết có tính là truyện xuyên ko hay ko. Nữ chính Vĩnh dạ có ký ức của kiếp trước (kiếp trước lại là nam). Mình khá thích truyện này, nó ko quá hay nhưng đọc đi, bạn sẽ bị lôi cuốn và hấp dẫn. Tôi đọc khá nhiều truyện xuyên ko, cảm thấy tg hay bị ảo tưởng và thần thánh hóa nhân vật nữ xuyên ko. Trang Trang ko như vậy, tg đã có những giải thích rất hợp lí, và logic cho tính cách, sự thông minh, tài giỏi của nhân vật của mình.

BÌNH LUẬN FACEBOOK