Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- Sư phụ, dưới sự giám sát của ông, ta còn trốn được sao? Ông càng ngày càng mất tự tin vào bản thân, đúng không?

Vĩnh Dạ bật lên tràng cười lớn:

- Sư phụ, ông chính là thế, ghét nhất là người khác không tôn kính mình, hận nhất là người ta tổn thương sự kiêu hãnh của mình. Cuối cùng ông vẫn không kìm nén được ham muốn động thủ, phải không?

Trong ba thích khách của Du Li Cốc, một người trúng tên, một người bị kiếm của Phong Dương Hề rạch ngang ngực, Ưng Vũ bị thương nhẹ nhất. Kinh Đô tuy rằng đã giới nghiêm nhưng với công lực của bốn người họ thì tìm một bức tường thành vắng vẻ để vượt ra ngoài cũng không phải là quá khó.

Ra khỏi Kinh Đô, Ưng Vũ trầm giọng nói:

- Cốc chủ có lệnh, từ giờ phút này Lý Chấp sự không còn là người của Du Li Cốc nữa. Mong ngài tự lo cho mình.

- Cốc chủ không giết ta đã là phá lệ rồi. – Thần thái của Lý Ngôn Niên rất bình thản, bình thản mà lạnh lùng, như mưa cũng như sương.

- Cốc chủ nói, tôn phu nhân[1] si tình với ông, sau này sẽ có con. Hi vọng ông từ bỏ chấp niệm, sống tốt nửa đời còn lại. – Không nhìn rõ thần sắc của ông ta, nghĩ đến kế hoạch báo thù suốt hơn hai mươi năm giờ đã thất bại, trong mắt Ưng Vũ thoáng vẻ đồng cảm, lặng lẽ cúi đầu.

Ánh mắt Lý Ngôn Niên vẫn hướng về khoảng màu đỏ nơi chân trời, đó là nơi Đông cung bốc cháy. Trong bóng tối, màu sắc ấy trở nên vô cùng quỷ dị, hệt như địa ngục. Quả thực, nơi ấy chính là ngục, và lửa đó lại đang thiêu đốt trái tim mình, ai bảo phải xuống địa ngục thì mới phải trải qua lửa địa ngục? Lý Ngôn Niên thở dài:

- Cũng đành, ai đi đường nấy. Nếu biết hôm nay Lý Cốc giở trò thì có lẽ chúng ta nên ra tay tiêu diệt Dụ Gia Đế từ hôm qua. Thị phi thành bại quay đầu hóa hư không, thế sự khó lường, thắng làm vua thua làm giặc cũng chỉ cách nhau một đường ranh.

Ba người lẳng lặng nhìn ông ta, đều cảm thán thế sự khó lường. Lý Ngôn Niên cao ngạo năm xưa giờ đã bị Du Li Cốc từ bỏ, còn mình cũng từ một đứa trẻ trở thành thích khách hàng đầu.

Cái ngày họ run rẩy đứng trước mặt Lý Ngôn Niên dường như chỉ mới xảy ra hôm qua, ba người đều lặng lẽ không nói gì.

Ưng Vũ miễn cưỡng nở nụ cười:

- Chấp sự, Cốc chủ dặn đưa Tinh Hồn trở về!

Nàng quan trọng thế sao? Lý Ngôn Niên hoài nghi nhìn họ, lặng lẽ đáp:

- Tinh Hồn ở Di Sơn, Cốc chủ còn dùng ả vào việc gì?

- Đây là việc mà ông không nên hỏi. – Ưng Vũ trả lời rất đơn giản. Hắn chỉ phụng mệnh hành sự, những việc khác hắn cũng không biết.

Lý Ngôn Niên không nói gì nữa, đi về phía Di Sơn.

Dãy núi tối tăm tĩnh lặng dị thường, khi đi qua một con suối, Lý Ngôn Niên dừng lại:

- Hai người họ bị thương, uống chút nước, nghỉ ngơi rồi đi tiếp, trời sáng là tới.

Ba người ngồi xuống, Ưng Vũ thấy mặt hai người kia lộ rõ vẻ mệt mỏi thì lấy túi da ra múc nước suối. Đúng lúc ấy, bàn tay Lý Ngôn Niên vung lên, khói mê trong tay văng ra, xen lẫn cả những điểm hàn quang lạnh lẽo bay vút về phía ba người.

Sự việc xảy ra quá bất ngờ, không ai ngờ ông ta lại động thủ, hai thích khách kia đều đã bị thương, nay lại bị tấn công đúng vào chỗ yếu hại. Chỉ có Ưng Vũ lùi về sau theo bản năng, lưng đã trúng mấy ám khí. Hắn không giao đấu với Lý Ngôn Niên, lật người nhảy xuống suối, chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu.

Sau làn khói, Lý Ngôn Niên nhìn thi thể của hai người cười lạnh. Du Li Cốc dám bỏ ông, ông nhất định phải báo thù. Ông ta nghiến răng nghĩ, nếu không phải Du Li Cốc đột ngột rút lui thì cho dù Đoan Vương Lý Cốc phát động cung biến cũng không khiến ông ta trở tay không kịp, khiến Hoàng hậu và Thái tử không có thời gian phản ứng.

- Du Li Cốc, ngươi phụ ta! – Kế hoạch đã sắp đặt bao nhiêu năm để chờ tới ngày này mà lại có một kết cục thê thảm. Ngay cả con trai mình ông cũng không kịp nhìn thêm lát nữa.

Hai dòng nước mắt lăn trên gò má Lý Ngôn Niên.

Những hạt mưa bụi lất phất bay, thấm ướt y bào lúc nào không hay, hơi lạnh từ da thẩm thấu vào xương cốt, nhưng lại khiến tim ông ngày càng nóng như lửa đốt. Lý Ngôn Niên ngẩng mặt cười lớn.

Chỉ giây lát sau, tiếng cười ngưng bặt, ông ta dùng chân đá vào thi thể, cười lạnh:

- An quốc sẽ không tha cho Du Li Cốc đâu. Muốn rút lui, không thể nào!

Giết một người bớt một người, Du Li Cốc tuy nhiều thích khách, nhưng muốn bồi dưỡng được một tên cũng chẳng dễ dàng gì. Ám khí của Lý Ngôn Niên có độc, ông ta không lo Ưng Vũ sẽ sống thêm được lâu. Cho dù Du Li Cốc biết là ông ta giết thì đã sao? Họ không tìm được ông. An quốc luôn muốn đối phó với họ, Đoan Vương Lý Cốc chắc chắn không chịu ngồi yên.

Ông ta tàn độc nghĩ, đến con mình còn không lo được thì còn phải cố kỵ điều gì? Ông ta cần thời gian để nghỉ ngơi, cần thời gian để suy nghĩ, nên làm gì với Lý Vĩnh Dạ?

Vĩnh Dạ nằm trên giường không thể cựa quậy, gương mặt bình thản nhìn ra ngoài cửa sổ.11

Đêm ở ngọn núi này quen thuộc quá đỗi, chỉ lát nữa thôi, nơi chân trời sẽ lóe lên tia sáng lam nhạt, sơn cốc sẽ dần dần được mặt trời chiếu rọi. Có lẽ, chết ở đây cũng là chuyện tốt. Còn nhớ khi chuyển thế đầu thai tới thế giới này, lần đầu tiên tỉnh dậy, nàng đã nhìn thấy cảnh tượng nơi đây.

Tới từ đâu thì về nơi đó, sinh tử luân hồi là thế mà thôi.

Trong căn nhà thoang thoảng mùi thơm của cháo, nàng hồ như nhìn thấy Nguyệt Phách đang bận rộn trong bếp. Mười ngày, thật là ngắn ngủi, nhưng cũng thật hạnh phúc. Nàng thấy hơi hối hận, lẽ ra mình nên ở thêm vài ngày. Nếu không phải vì tình cảm trong mắt Nguyệt Phách mỗi lúc một sâu đậm, sâu đậm tới mức khiến nàng hoang mang, bối rối; nếu không phải tối nào Nguyệt Phách cũng ngủ ngon không hề phòng bị thì có lẽ nàng đã ở lại.

- Thiếu gia tỉnh rồi à? – Đôi mắt Lãm Thúy đỏ hoe, hình như vừa mới khóc.

- Khóc cái gì? Ta còn chưa chết mà. – Vĩnh Dạ nhàn nhạt nói.

Khi nàng bị Lý Ngôn Niên đưa tới đây, đã nhìn thấy ánh mắt né tránh của Lãm Thúy.

Nàng không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện này. Ở Trần quốc, mỹ nhân tiên sinh từng nói, sai lầm duy nhất của Đoan Vương chính là quá tin tưởng nữ nhân.

Nhưng Ỷ Hồng và Lâm Đô úy không bán đứng nàng. Nàng biết hoặc là họ rơi vào tay Trần quốc, hoặc là họ gặp bất trắc gì đó. Nếu không nàng về An quốc đã lâu, hai người ấy không lý gì vẫn chưa quay về. Lãm Thúy quỳ trước mặt nàng, không dám nhìn thẳng.

- Sao lại tìm được một nơi sơn thủy hữu tình thế này?

Lãm Thúy nói nhỏ:

- Tướng công đã tìm được từ rất nhiều năm trước, chàng cảm thấy nơi này bí mật, nên mới dựng một căn nhà tranh. Tôi tới đây ba hôm trước.

Ba ngày trước?

- Người của Đoan Vương phủ không phát hiện ra ngươi biến mất ư?

Trong mắt Lãm Thúy lóe lên vẻ ăn năn, nói khẽ:

- Vương gia không biết là tôi…

Đúng thế, phụ vương tưởng rằng nàng là một cô nhi mà mình nhặt về từ Tán Ngọc Quan sau chiến trận, Vương phi đã nuôi lớn nàng, thế nên mới yên tâm cài cắm nàng bên cạnh Lý Ngôn Niên. Dưới gầm trời này quả nhiên chẳng việc gì có thể tính toán hết được.

Vĩnh Dạ lên tiếng sai bảo:

- Kê cao gối lên một chút, ta muốn nằm nhìn ra ngoài cửa sổ, cổ đau quá rồi.

Lãm Thúy bất động, nói khẽ:

- Tướng công… chàng nói không được lại gần người, người nói gì cũng phải chờ chàng quay về. Trước khi đó thì người nói gì… cũng không được nghe.

- Nếu ông ta không về thì sao? Chẳng lẽ không cho ta ăn cơm uống nước, đi đại tiểu tiện ư?! – Vĩnh Dạ lớn tiếng quát, - Uổng công phụ vương ta cứu cô, nuôi cô lớn, hóa ra nuôi được một thứ còn không bằng con chó! Nuôi chó nó còn biết trung thành bảo vệ chủ, lương tâm của cô bị cái gì ăn mất rồi? Vương phủ đối xử với cô thế nào? Thân là thị nữ, nhưng được đối đãi như một tiểu thư. Lãm Thúy, cô đối xử với chủ nhân của mình thế sao?!

Lãm Thúy thấy nàng quát lên thì đứng dậy đưa tay định đỡ nàng theo thói quen, bàn tay vừa đưa ra lại rụt lại, đầu càng cúi thấp hơn, giọng nghẹn ngào:

- Thiếu gia, à, tiểu thư… xin lỗi! Tướng công đi Kinh Đô rồi, trong một ngày sẽ về.

Nàng thậm chí còn không có dũng khí nhìn Vĩnh Dạ, che mặt chạy ra ngoài.

Vĩnh Dạ bất giác bật cười khổ. Một nữ nhân một lòng một dạ vì phu quân! Mặc nàng dịu dàng hay chì chiết vẫn không dám vượt quyền một bước. Nữ nhân là vũ khí lợi hại, nếu dùng hợp lý thì không gì có thể cản lại được, ngược lại thì hại người hại mình. Nếu không phải phụ vương tin tưởng rằng Lãm Thúy trung thành thì làm gì có chuyện để cho nàng ta chạy trước? Cho dù đi theo nàng ta cũng có thể tìm được mình.

Nếu vẫn cử động được thì tốt. Nàng không những trúng Nhuyễn Cốt Tán mà ngay cả y phục cũng bị thay từ trong ra ngoài. Không cần nghĩ, chắc chắn khi nàng hôn mê, Lãm Thúy đã làm việc đó.

Vĩnh Dạ không hề hận Phong Dương Hề, tuy nàng bị hắn đánh ngất nên mới trúng Nhuyễn Cốt Tán và rơi vào tay Lý Ngôn Niên. Nhưng chẳng phải nàng cũng cho hắn một đao sau lưng đó sao? Chẳng ai nợ ai. Vĩnh Dạ nghĩ thế, cảm thấy mình ân oán rất phân minh.

Làm thích khách, Vĩnh Dạ rất tài giỏi. Chiêu cuối cùng của Thanh y sư phụ và nàng đều là độc chiêu, chiêu cuối cùng của Vĩnh Dạ hiện nay là giấu một sợi dây thép trên tóc. Sợi thép ấy mềm mại như tơ, nhưng sắc bén vô cùng. Nếu dùng nội công, có thể biến nó thành một mũi kim hay một mũi đao sắc nhọn.

Lý Ngôn Niên dùng xích khóa chân nàng lại, đầu kia của dây xích khóa vào tường. Ông ta cười nói:

- Ngươi muốn thoát, trừ phi cho nổ vách núi này. – Nhưng ông ta vẫn không an tâm, trước khi đi còn hạ Nhuyễn Cốt Tán.

Vĩnh Dạ không thể không khâm phục Lý Ngôn Niên. Nàng là do ông ta dạy ra, không có ám khí, không thể cựa quậy, bị buộc lên tường, nàng muốn chạy quả thực không dễ dàng.

Kích cho Lãm Thúy bỏ đi, nàng hít sâu một hơi, nhắm mắt điều tiết nội lực. Tứ chi dường như đã chẳng còn thuộc về mình, nàng chỉ còn lại chút tri giác trên đỉnh đầu. Nàng biết điểm mạnh duy nhất của Thiên Mạch Nội Kinh là giúp mình khôi phục nhanh hơn người bình thường. Có lẽ, nàng sẽ có thể sớm hóa giải được dược lực của Nhuyễn Cốt Tán, chỉ cần cử động được một chút là ổn.

Sao y học thời đại này phát triển thế nhỉ? Vĩnh Dạ dựa vào sự lý giải của bản thân cho rằng, loại thuốc khiến một người mất sức đều có một đặc điểm, đó là làm tê liệt tổ chức thần kinh, như thế mới khiến các cơ mất đi cảm giác. Nếu nàng liên tục kích thích thần kinh của mình, duy trì cảm giác đau thì sẽ có thể giải trừ được Nhuyễn Cốt Tán.

Lý Ngôn Niên không thường xuyên ở trong cốc, ông ta buộc phải ra ngoài do thám tình hình. Đó chính là cơ hội của nàng.

Khi Lý Ngôn Niên xuất hiện trong căn nhà gỗ ở sơn cốc dưới chân núi Di Sơn, nơi chân trời đã có những tia sáng màu lam nhạt.

Căn nhà gỗ được xây ẩn mình sau khu rừng thâm u của sơn cốc này đã nhiều năm, không lại gần thì rất khó phát hiện. Bao nhiêu năm khổ sở lên kế hoạch, những sợi dây leo chằng chịt đã che phủ nó, căn nhà này nếu nhìn từ bên ngoài sẽ hoàn toàn bị lẫn với khu rừng. Bên trong ánh sáng đầy đủ, mỗi món đồ gia cụ không những đều vô cùng tinh xảo, thậm chí còn rất quý giá.

Ly rượu không phải làm bằng ống trúc thông thường, mà là loại sứ thượng hạng. Rượu ông ta thích là Thanh Châu Hồng.

Lý Ngôn Niên là một người rất thích hưởng thụ. Nỗi khổ thời niên thiếu và thân phận hoàng tử khiến ông ta quyết định cả đời này không thể sống khổ được nữa. Nơi này không có bóng dáng con người, Lý Ngôn Niên coi nơi đây chính là cung điện của mình. Các vật dụng chuẩn bị đủ để ông ta sống ở đây một, hai năm.

Ông ta không thể ngờ được rằng, trong sơn cốc cách một ngọn núi, còn có người từng dựng một căn nhà trúc. Nếu bảo Vĩnh Dạ so sánh, nàng sẽ nói căn nhà trúc đơn sơ ấy tốt hơn ở đây, nơi đó mới là thiên đường của nàng.

Lãm Thúy đẩy cửa chạy ra đón:

- Tướng công, chàng về rồi!

Ông mệt mỏi ngồi xuống. Lãm Thúy nhanh nhẹn đưa cho ông một chiếc khăn ấm.

Hơi ấm từ chiếc khăn xua đi sự mệt mỏi, Lý Ngôn Niên nhìn vào căn phòng của Vĩnh Dạ, đứng lên rồi bước vào.

Vĩnh Dạ nằm trên giường bất động. Ông cúi đầu nheo mắt quan sát tỉ mỉ dấu hiệu mà mình để lại trước khi đi, đó là một sợi dây. Chỉ cần Vĩnh Dạ cử động một chút thôi thì vị trí của sợi dây này sẽ thay đổi. Ông rất hài lòng vì Lãm Thúy nghe lời, không động vào Vĩnh Dạ, cũng hài lòng trước dược lực của Nhuyễn Cốt Tán.

Vĩnh Dạ bình tĩnh nhìn ông, một lần nữa thất kinh. Nếu ban nãy Lãm Thúy giúp nàng kê lại gối thì Lý Ngôn Niên sẽ phát hiện ra sự bất thường. Ông ta không chỉ độc ác mà tâm tư còn rất cẩn mật.

Lý Ngôn Niên ngồi bên giường, nói:

- Phụ vương ngươi rất lợi hại, ta tưởng rằng ông ta sẽ có hành động khác thường trước khi phát động tấn công. Không ngờ ông ta không có dấu vết chuẩn bị trước nào cả, chỉ ra một lệnh là Kinh Đô lập tức thay đổi.

- Nếu ông ấy không lợi hại thì các người đã chẳng phải nghĩ trăm phương ngàn kế để giết ông ấy.

Lý Ngôn Niên lắc đầu:

- Ta không vội vàng giết ông ta, nhưng Du Li Cốc một lòng muốn đưa ông ta vào chỗ chết là sự thật. Ta chỉ muốn để một kẻ giả mạo vào trong phủ rồi dần dần thay thế vị trí của ông ta. Dù sao giết ông ta rồi sẽ lại có một quyền thần nào đó đứng ra. Có thể khiến quyền lực của ông ta rơi vào tay mình mà không phải đổ máu mới là kế hoạch cao minh nhất.

- Không ngờ lại nhìn nhầm đúng không? Chi bằng giết ông ấy đi còn tốt hơn. – Vĩnh Dạ cười nhàn nhã.

- Tướng công, chàng có muốn ăn chút cháo không? – Lãm Thúy bê bát cháo tới trước cửa, hỏi.

Lý Ngôn Niên đứng lên đón lấy, dịu giọng nói:

- Phải canh chừng nó một đêm, nàng đi ngủ trước đi, ở đây đã có ta.

Sự chu đáo của ông khiến Lãm Thúy thấy thật ngọt ngào. Nàng ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt lướt nhanh qua Vĩnh Dạ, đi được hai bước lại quay đầu:

- Thiếu… tiểu thư muốn kê gối cao lên một chút, thiếp, thiếp không…

- Ta biết rồi, đi ngủ đi.

Không thể phủ nhận rằng, nếu Lý Ngôn Niên không để lộ mặt độc ác thì ông ta là một nam nhân rất có phong độ và mị lực. Năm tháng để lại không ít dấu vết trên gương mặt, nhưng ông ta vẫn là một mỹ nam.

Vĩnh Dạ nhìn ông, đột nhiên thở dài:

- Thực ra phong thái của ông không hề kém phụ vương ta. Năm xưa khi nhìn thấy ông trong cốc, ta đã nghĩ, ông chắc chắn là một quý công tử xuất thân cao quý, không ngờ lại chỉ là một Chấp sự trong Vương phủ.

Lý Ngôn Niên nâng người Vĩnh Dạ lên, để nàng nửa nằm nửa ngồi dựa vào tường, bê bát cháo cho nàng ăn. Từng hành động đều rất cẩn thận và chu đáo, mỗi một thìa đều không nhiều không ít, vừa vặn một miếng.

- Ta giống phụ vương ngươi không?

- Dung mạo thì không giống, nhưng có những điểm lại rất giống. – Cháo nóng vào bụng, cảm giác đói nhen lên. Giờ Vĩnh Dạ mới nhớ ra đã một ngày một đêm mình không được ăn gì, bất giác thấy hận Phong Dương Hề, khốn kiếp, đều là do hắn hại nàng!

Lý Ngôn Niên chỉ cho nàng ăn ba thìa rồi dừng lại. Ông ta cười nói:

- Không cho ngươi ăn gì, để ngươi đói, còn cho ngươi ăn vài miếng rồi không cho nữa, ngươi sẽ càng đau khổ. Những gì Lý Thành và Lý Cốc báo thù ta, ta sẽ trả lại cho họ. Hắn giết con trai của ta, ta sẽ giết ngươi, chỉ có điều, ta không để ngươi chết quá nhanh.

Vĩnh Dạ ngẩn ngơ, giết con trai ông ta? Con trai của Lý Ngôn Niên? Tâm tư xoay chuyển rồi buột miệng thốt lên:

- Lý Thiên Thụy?

Mọi việc đều đã ăn khớp, chỉ còn thiếu lý do vì sao Du Li Cốc lại đưa Nguyệt Phách vào phủ Hựu thân vương. Vì sao ban đầu lại nói với mình rằng người mà họ muốn giúp là Lý Thiên Hựu?

Lý Ngôn Niên nhận ra tâm tư của nàng, điềm nhiên cười:

- Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng. Cho ngươi và Nguyệt Phách tiếp cận Lý Thiên Hựu chẳng qua chỉ là muốn biết động thái của hắn mà thôi. Thiên Thụy thất bại rồi, bất kể là võ công, tâm kế đều không phải là đối thủ của Lý Thiên Hựu. Chúng sẽ không tha cho nó, sẽ không để… sự việc của mười mấy năm trước tái diễn. Vĩnh Dạ, ngươi nên gọi ta một tiếng thúc thúc.

Gương mặt từng một thời anh tuấn nay tràn ngập sự u ám và thù hận. Lý Ngôn Niên đứng lên, ánh mặt trời đã rải trước cửa sổ. Tiếng chim thánh thót, hương hoa ngan ngát. Ông ta nhìn ra khu rừng ngoài cửa sổ, cuối cùng cũng kể chuyện xưa.

- Một câu chuyện rất cũ: Thánh tổ đi du ngoạn, yêu mẫu thân của ta. Mẫu thân của Lý Thành và Lý Cốc, tức Hoàng hậu năm đó nảy lòng đố kị, khi Thánh tổ sai người đi đón mẫu thân ta đã gây ra một tai nạn. Mẫu thân ta thoát được, sinh ra ta. Đương nhiên ta phải học võ công, sau đó muốn nhận tổ quy tông rồi báo thù. Nhưng Thánh tổ chết rồi, Lý Thành kế thừa Hoàng vị.

Ông quay người nhìn Vĩnh Dạ:

- Là ngươi thì sẽ làm sao?

Vĩnh Dạ nghĩ ngợi rồi đáp:

- Ta không biết. Trải nghiệm và tao ngộ của mỗi người đều khác nhau.

Lý Ngôn Niên cười nói:

- Năm xưa khi ngươi nói “Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu”, ta đã biết ngươi khác người. Tư tưởng của ngươi khi đó không giống một đứa trẻ, càng không giống một đứa con gái.

- Có lẽ đó là kết quả huấn luyện của Du Li Cốc, kết quả của việc từ nhỏ đã được nuôi dạy như một đứa con trai. – Vĩnh Dạ bình thản nói. Chẳng qua vì khi đó nàng vẫn giữ nhiều ký ức về kiếp trước. Không như hiện tại, mười mấy năm trôi qua, kiếp trước chỉ như những mảnh phim chắp vá, nàng đã hoàn toàn chấp nhận và thích nghi với thân phận nữ nhi của mình rồi. Ngay cả Lãm Thúy gọi nàng tiểu thư, nàng cũng cảm thấy là lẽ đương nhiên.

- Lẽ ra ta có thể vào cung, có thể cũng như Lý Thiên Hựu, vì mẫu thân được sủng ái mà trở thành người kế thừa hợp ý của Thánh tổ. Sau khi ta học xong võ công, Thánh tổ đã chết rồi. Thậm chí ta còn không biết trông người như thế nào, người cũng không biết tới sự tồn tại của ta. Mỗi khi nhìn thấy hoàng thành là ta lại hận, có lẽ, ta sẽ không phải là một lãng tử lưu lạc bên ngoài không có nhà để về, ta sẽ là bậc cửu ngũ chí tôn, hưởng thụ vinh hoa phú quý. Ngươi nói xem, sao ta lại không muốn báo thù?

Vĩnh Dạ đã hiểu ra tất cả, cười nói:

- Nhưng sư phụ cũng thật tàn độc, ông không tìm được cơ hội giết Hoàng thượng, bèn dan díu với Hoàng hậu. Bà ấy rất đẹp, cũng rất cô đơn, các phi tần trong cung có lẽ đều như thế. Nữ nhân tranh sủng ghen tuông, thường rất khó sống.

Ánh nắng nhàn nhạt rọi vào. Trên mặt Lý Ngôn Niên không hề có một chút bi thương:

- Đó là một nữ nhân điên cuồng. Ta chỉ cho ả xem ấn chứng duy nhất có thể chứng minh thân phận của ta, thế là ả hiến thân cho ta không chút ấm ức, ngược lại còn vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp. Ngươi nên biết rằng có những lúc nữ nhân đặc biệt thích vẽ mộng tưởng. Từ sau lần gặp đó, ta thậm chí còn không gặp lại ả lần nào, vậy mà ả lại ngày đêm nhung nhớ ta. Ta chỉ cần báo thù, ta không làm được Hoàng đế thì con trai ta làm cũng được. Huống hồ Thiên Thụy làm Hoàng đế thì quyền lực của An quốc sẽ nằm trong tay ta.

- Sư phụ, ông chưa từng nghĩ Hoàng thượng và phụ vương ta biết tới sự tồn tại của ông sao?

- Đương nhiên là họ biết, không phải lần đầu tiên ta vào cung hành thích. Đi trong hoàng cung như trong hoa viên nhà mình. – Lý Ngôn Niên thở dài. Ông ta thực sự rất phục Dụ Gia Đế và Đoan Vương. Họ biết rõ sự tồn tại của ông, nhưng lại không biết ông là ai, càng không biết ông trốn trong Đoan Vương phủ làm một hạ nhân.

Trong lòng chợt chấn động, không đúng! Ở Đông cung ông dùng Vĩnh Dạ uy hiếp Đoan Vương, khi đó ông ta đã nói:

- Cuối cùng ngươi cũng tới cung rồi! – Lý Cốc không chỉ biết ông là người của Du Li Cốc, mà còn biết thân phận của ông. Bỗng dưng Lý Ngôn Niên cảm thấy thật thất bại. Hai huynh đệ đó biết rất nhiều, nhiều hơn cả tưởng tượng của ông. Sao họ có thể biết được? Trong lòng Lý Ngôn Niên dấy lên mối hoài nghi.

Vĩnh Dạ thở dài:

- Sư phụ, ông thực sự là nhân tài, vậy mà nhẫn nhịn được suốt hai mấy năm.

- Ta chưa từng dạy ngươi sao? Ở biệt viện ba ngày không cho ngươi ăn, bắt ngươi ăn vào rồi nôn ra là vì muốn nói với ngươi, khi ngươi không thể đấu lại ta, ngươi chỉ có thể nhịn.

- Không những nhịn, mà còn phải độc, đúng không? Người khác phát động chiến tranh giành Hoàng vị, sư phụ lại dùng chiêu rút củi đáy nồi! Khiến các đại thần ngay cả phản đối cũng chẳng có lý do, chiếm được Hoàng vị một cách đương nhiên. Chỉ tiếc là ông gặp phải phụ vương ta, có điều, ta lại luôn cảm thấy, Hoàng thượng còn gian xảo hơn phụ vương ta!

- Điều ngươi không biết là phụ vương ngươi và Hoàng thượng còn biết nhẫn nhịn hơn ta. Giờ ta mới hiểu, hóa ra họ luôn theo dõi ta. Họ đã sớm biết thân phận của ta từ lâu.

- Không phải là do Hoàng hậu nói đâu. – Vĩnh Dạ quả quyết, bí mật lớn như thế, Hoàng hậu cũng không dám tiết lộ.

- Là bản thân ta. – Lý Ngôn Niên bỗng dưng hiểu ra. Vĩnh Dạ nhìn ông ta cũng cảm thấy quen thuộc, cái khí độ cao quý đó, một Chấp sự làm sao có được? Nhưng vì sao họ lại đoán ra thân phận thật của ông? Chẳng lẽ năm xưa khi mẫu thân mang thai ông, Hoàng hậu cũng biết?

Lý Ngôn Niên thở dài:

- Xem ra ta không chỉ tính sai những việc này, còn có Lý Nhị. Nếu không phải hắn thì sao ngươi có thể bình yên sống ở Du Li Cốc như một tên ngốc? Nếu không phải hắn đưa ngươi vào cốc thì ta cũng không để ý tới ngươi. Vốn định tìm một đứa trẻ tương tự như ngươi trong gia tộc của mẫu thân ngươi, không ngờ ngươi lại giống y hệt Đoan Vương Thế tử. Khi đó ta đã dùng ánh mắt hỏi Lý Nhị. Hắn lắc đầu nói với ta lai lịch của ngươi trong sạch, là một cô nhi, ta mới an tâm.

Lý Nhị, Ảnh Tử thúc của nàng! Nàng không muốn cho Lý Ngôn Niên biết quá nhiều. Vĩnh Dạ hỏi lại bằng giọng gần như thảng thốt:

- Lý Nhị? Chẳng phải là một lão lừa luôn trung thành với ông sao? Ông ấy và ta có quan hệ gì?

- Hắn không từ mà biệt, ta mới nghi ngờ hắn còn có thân phận khác. Hắn có thể đưa ngươi tới Du Li Cốc, rồi lại mượn tay bọn ta đưa ngươi về Đoan Vương phủ, có lẽ hắn là người thực sự đã bắt cóc ngươi, có lẽ hắn là người đã phá hoại kế hoạch của bọn ta. Thiên hạ rộng lớn, hắn đã biến mất, không còn gặp mặt được nữa. Phải chăng, hắn là người của Lý Thành, phát hiện ra bí mật của ta. – Lý Ngôn Niên nhớ tới Lý Nhị, cảm giác thất bại lại càng thêm sâu sắc.

Nếu thua bởi Đoan Vương và Dụ Gia Đế, ông cam tâm, ông đã sớm biết họ đều là cường địch. Nhưng Lý Nhị, theo ông bao nhiêu năm mà ông lại không chút cảnh giác.

Ông cười cười:

- Năm xưa khi ngươi chơi trò ly gián, ta còn nói không thể giết người trung thành với mình. Xem ra đối với người trung thành với mình cũng không thể mềm lòng.

- Sư phụ mới mất con trai mà vẫn có thể bình tĩnh như thế, kế hoạch mấy chục năm thất bại vẫn có thể an nhiên tự tại, Vĩnh Dạ rất khâm phục.

Lý Ngôn Niên đi tới trước giường, đưa tay vuốt mặt nàng, tặc lưỡi khen ngợi:

- Ngươi có vẻ đẹp không thua kém Vương phi.

Vĩnh Dạ lòng thầm căng thẳng, nhưng ánh mắt không dám đảo đi nửa phân. Nếu luận về tâm, nàng và Lý Ngôn Niên, cả hai đều là những người tàn độc, khi đối diện ánh mắt chỉ cần thoáng chuyển động là đã thua rồi.

- Biết vì sao ta có thể bình tĩnh như thế không? – Lý Ngôn Niên nâng cằm nàng lên, bàn tay miết nhẹ, thanh âm rất đỗi dịu dàng. – Ngươi mười tám tuổi, nếu bế con của ta xuất hiện ở Đoan Vương phủ, ngươi nói xem, phụ vương ngươi sẽ như thế nào?

- Sư phụ quả nhiên thủ đoạn cao minh, như thế, cho dù là người giết ta, giết con hay giết ông, Đoan Vương phủ cũng mất hết thể diện. Việc này tốt nhất là nên khiến tất cả mọi người đều biết, đường to phố nhỏ đều hay, để phụ vương ta xấu hổ với người đời, trở thành trò cười cho cả thiên hạ. Có điều, người của Lý gia chẳng có ai dễ đối phó đâu. Phụ vương còn có mặt tàn nhẫn của người, tự sát không phải là hành vi mà người sẽ làm. Sao ông không cưỡng bức mẫu thân ta, Vương phi mà Đoan Vương thương yêu như bảo bối? Vợ con đều bị nhục, ta nghĩ nếu người không tự sát thì cũng sẽ đau khổ cả đời. Nam nhân mà, con gái chịu nhục thì hận, thì giận tới phát cuồng, còn vợ bị nhục thì chẳng biết để mặt mũi vào đâu. – Vĩnh Dạ mỉm cười giúp Lý Ngôn Niên phân tích, đôi mắt đen láy lóe lên vẻ hưng phấn, nhìn thẳng vào Lý Ngôn Niên.

Cằm nàng đau nhói, Lý Ngôn Niên lỏng tay ra, nhìn Vĩnh Dạ chăm chăm:

- Con gái mười tám tuổi nói những chuyện bẩn thỉu mà không đỏ mặt! Ngươi còn đáng sợ hơn tưởng tượng của ta!

Vĩnh Dạ đang định thở ra thì Lý Ngôn Niên đã cúi người xuống, nhấn từng tiếng một:

- Ngươi tưởng ta sẽ tha cho ngươi sao?

Vĩnh Dạ nhìn ông ta, đột nhiên bật cười:

- Nói thực lòng, tôi rất mong đợi… mong đợi cảm giác được làm một nữ nhân. Thúc thúc phong lưu đào hoa, về phương diện này có lẽ là cao thủ. Vĩnh Dạ nhất định sẽ ngoan ngoãn phối hợp, không hề phản kháng, nhất định không để ông cưỡng bức một thi thể đâu.

Lý Ngôn Niên nghe xong, cảm giác trong mắt Vĩnh Dạ, mình đã trở thành một công tử của Mẫu Đơn Viện. Ông ta đứng thẳng lên, lạnh lùng nói:

- Ngươi đâu giống một thiên kim tiểu thư? Lý Cốc sao lại có một đứa con gái như ngươi!

Liếc nhìn sự thất bại trong mắt ông ta, Vĩnh Dạ càng cười tươi hơn:

- Sư phụ quên rồi ư, Du Li Cốc là nơi bồi dưỡng thích khách, nào có nghe nói là bồi dưỡng thiên kim tiểu thư đâu. Có thì cũng đưa tới Mẫu Đơn Viện làm cô nương hết rồi.

Lý Ngôn Niên rốt cuộc cũng phất tay áo bỏ đi.

Vĩnh Dạ cảm thấy gáy mình chảy đầy mồ hôi. Nàng nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ, đoạn đối thoại với Lý Ngôn Niên khiến nàng cảm thấy thời gian trôi qua thật lâu. Vậy mà ánh nắng ngoài kia chẳng qua chỉ mới lên đến đỉnh núi. Nàng hỏi bản thân, nếu Lý Ngôn Niên thực sự cưỡng bức nàng thì sẽ thế nào? Khẽ cười khổ, rốt cuộc cũng không thể tự sát được.

- Chẳng phải đã bảo ngươi đi ngủ rồi ư? Sao còn dậy? – Nàng lẳng lặng nhìn Lãm Thúy bước vào.

- Tướng công… chàng ngủ rồi, bôn ba cả đêm, ngủ rồi. – Lãm Thúy cúi đầu, nước mắt nhỏ xuống tay áo. Hiển nhiên nàng ta đã nghe thấy đoạn đối thoại của hai người, không ngủ được nữa.

Vĩnh Dạ cười cười:

- Cưới được ngươi là phúc của ông ta, có những lúc nữ nhân đơn thuần một chút cũng tốt. Như ta đây, cưới ta rồi cũng chẳng dám ngủ cạnh, sợ ngủ say thì đầu cũng không còn nữa. Ông ta không tổn thương tới ngươi đâu, đương nhiên cũng chưa biết chừng, chẳng có gì là ông ta không làm được cả.

Bàn tay Lãm Thúy siết chặt vạt áo.

Vĩnh Dạ nhìn ánh nắng ngoài kia, mỉm cười:

- Ngươi đi ngủ đi, có sư phụ ở đây, ta không chạy nổi.

Sự nghi ngờ trong lòng nữ nhân như cỏ dại mùa xuân, vừa gieo một hạt giống sẽ lập tức lan nhanh thành cả thảo nguyên. Có lẽ sẽ chết khô trong lòng, cũng có thể sẽ trở thành hi vọng của nàng.

Một ngày sau dược lực của Nhuyễn Cốt Tán không còn nữa, Vĩnh Dạ ngồi dậy. Nàng luôn nghĩ nên dùng sợi dây thép trên tóc lấy mạng của Lý Ngôn Niên hay dùng làm việc khác. Chỉ có một sợi dây thép, trừ phi một chiêu đắc thủ, nếu không nàng sẽ không còn cơ hội thứ hai. Vĩnh Dạ không làm gì.

Lý Ngôn Niên lạnh lùng nói:

- Sợi xích này làm bằng sắt nguyên chất, lỗ khóa dùng chì bịt chặt, ngươi không cần phải nghĩ bất cứ cách nào để thoát thân.

Ánh nắng ngoài cửa sổ mỗi ngày chiếu vào giường hai canh giờ. Khi nắng chiếu tới, Vĩnh Dạ thường nhích ra một chút để phơi nắng, nàng ở trong bóng tối quá lâu nên không muốn bỏ qua bất cứ cơ hội nào được phơi nắng. Nàng nghĩ, có lẽ sau này mình sẽ không còn cơ hội này nữa.

- Sư phụ, dưới sự giám sát của ông, ta còn trốn được sao? Ông càng ngày càng mất tự tin vào bản thân, đúng không?

Khoảnh khắc Vĩnh Dạ quay lại, mọi ánh nắng đều tập trung trên mặt nàng. Lý Ngôn Niên tới gần vung cho nàng một cái tát, nàng bay ra ngoài, đập mạnh lên tường, bật cười lớn:

- Sư phụ, ông chính là thế, ghét nhất là người khác không tôn kính mình, hận nhất là người ta tổn thương sự kiêu hãnh của mình. Cuối cùng ông vẫn không kìm nén được ham muốn động thủ, phải không?

Lý Ngôn Niên túm nàng lên, nghiến răng nói:

- Ta còn chưa nghĩ ra nên đối phó ngươi thế nào, khi ta nghĩ xong rồi, ngươi cứ chờ mà sinh con cho ta đi!

- Thì ra sư phụ vẫn chưa hạ được quyết tâm ư? – Vĩnh Dạ cười lớn – Trước khi chạm vào ta tốt nhất hãy giải quyết Lãm Thúy trước đã, để nàng ta không phải thương tâm khổ sở.

- Ngươi tưởng rằng ta sẽ nghe ngươi ly gián ư?

- Sư phụ nếu tin Vĩnh Dạ một lần thì đã không để Lý Nhị chạy mất rồi, đúng không?

Một lời này chạm đúng vào tâm sự của Lý Ngôn Niên, cổ áo lỏng ra, thân thể nàng rơi xuống giường. Lý Ngôn Niên kéo toạc ngực áo của nàng, để lộ bầu ngực trắng ngần.

- Tướng công! – Tiếng gọi tuyệt vọng, đau đớn của Lãm Thúy vang lên ngoài cửa.

Lý Ngôn Niên thấy Vĩnh Dạ vẫn không hề biến sắc, chầm chậm đứng lên:

- Ai bảo nàng vào đây?

- Không, cho nàng ta nhìn thấy cũng được! – Vĩnh Dạ thêm dầu vào lửa, nhìn đôi mắt nhòa lệ và gương mặt kinh hãi của Lãm Thúy, mỉm cười.

Lý Ngôn Niên đứng lên đi thẳng ra ngoài, khi đi qua Lãm Thúy, lạnh lùng nói:

- Không có lần thứ hai.

Chú thích: [1] Cách gọi trang trọng.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vĩnh Dạ

Avatar
bap10:10 05/10/2015
Đây ko biết có tính là truyện xuyên ko hay ko. Nữ chính Vĩnh dạ có ký ức của kiếp trước (kiếp trước lại là nam). Mình khá thích truyện này, nó ko quá hay nhưng đọc đi, bạn sẽ bị lôi cuốn và hấp dẫn. Tôi đọc khá nhiều truyện xuyên ko, cảm thấy tg hay bị ảo tưởng và thần thánh hóa nhân vật nữ xuyên ko. Trang Trang ko như vậy, tg đã có những giải thích rất hợp lí, và logic cho tính cách, sự thông minh, tài giỏi của nhân vật của mình.

BÌNH LUẬN FACEBOOK