Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thái dương dần dần lặn xuống, dự báo đã chấm dứt một ngày, ban đêm được thay thế ban ngày, bóng tối che phủ khắp nơi, ánh trăng bắt đầu thong thả chiếu ánh sáng, lan tỏa xuống khắp mặt đất, vài cụm mây vô tình che mất ánh trăng, trong nháy mắt không gian chuyển thành tối đen. Gió đêm thổi qua, cây cối hoa cỏ khẽ lay động, cành lá phất phơ, một mùi hoa không biết tên lan tỏa trong không khí…… Đêm tháng tư, thực đẹp đẽ…….

Bên trong Phủ tướng quân, lúc này có hai bóng đen rất nhanh lướt qua, ngay cả thị vệ gác đêm cũng cho rằng đó chỉ là một cơn gió đêm

Trong nháy mắt, hai thân ảnh đã tới một phủ đệ hoa lệ, nhìn thoáng qua đại môn (cửa lớn), sau đó lập tức nhảy về phía trước, bay qua bức tường, lại nhảy xuống, động tác nhanh chóng, mềm nhẹ như yến. Trong nháy mắt liền biến mất vô tung vô ảnh, như một trận gió lướt qua nhẹ nhàng…..

Mà thân ảnh phía sau, ở đúng nơi thân ảnh kia vừa đứng, hai tròng mắt tối đen lúc này lại sáng như sao trên trời, hắn ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái, hai chữ Vân phủ thật to đập vào mắt

Thân mình nam tử dựa vào góc tường, môi nhếch lên một nụ cười cực kì quái dị, cúi đầu nói thầm “Tướng quân anh minh thần võ của ta! Từ khi nào thì ngươi lại thương lượng như quân tử vậy……” (Anh Lê Hân đang tự nói với bản thân mình)

Dứt lời, ánh mắt nam tử hướng thẳng về đầu tường mà thân ảnh kia vừa nhảy đi, im lặng thật lâu không nói gì, mà bóng đêm ngày càng thêm đen tối…..

Lúc này Vân Thiển Y ở trong Vân Nguyệt các, không hề biết bên ngoài có một người đang chăm chú nhìn nhất cử nhất động của mình, tay nàng cầm một cây trâm gài tóc, viên bảo thạch hình nguyệt trên cây trâm có một luồng ánh sáng mờ ảo lượn quanh

“Tri Dung, đây thật sự là phách nguyệt sao?” Vân Thiển Y ngẩng đầu nhìn Tri Dung đang đứng bên cạnh nàng

Tri Dung nhìn thẳng vào trâm gài tóc trên tay Vân Thiển Y, nói thật, đối với những việc phát sinh ở Phủ tướng quân mấy ngày trước, nàng hiện tại vẫn còn như lọt vào sương mù

“Có lẽ……là vậy!” Suy nghĩ nửa ngày, nàng vỗ vỗ đầu mình, chỉ có thể trả lời như vậy

“Có lẽ……” Vân Thiển Y nhẹ nhàng lặp lại, đem trâm gài lên tóc, dây kết trâm lay động vài cái, dính vào tóc đen của nàng, trong ánh sáng mờ nhạt, lóe ra một chút lưu quang khác biệt……

Lúc mới trở về từ Phủ tướng quân, nàng mới biết Quốc sư Thanh Hàn đã tới nhà nàng, quả nhiên, hắn đã đến để kiểm chứng, nàng cũng hỏi phụ thân về chuyện trâm gài tóc, theo lời phụ thân nói, mười mấy năm trước, có người nói hai chữ hữu duyên,đem khối bảo thạch hình nguyệt này tặng cho phụ thân, phụ thân thấy đẹp, liền sai người chế thành trâm gài tóc tặng cho nàng

Mà những lời này, phụ thân nói rằng Quốc sư Thanh Hàn cũng biết, nhưng hắn không nói gì. Đến lúc nàng trở về, cha mới biết được, nguyên lai tất cả những chuyện này có liên quan đến phách nguyệt

Nàng nhớ lúc ấy cha còn an ủi nàng, phách nguyệt tái hiện, đây là chuyện vô cùng nghiêm trọng, Quốc sư Thanh Hàn đương nhiên phải kiểm chứng tất cả mới có thể đưa ra quyết định. Cho nên từ lúc đó tới giờ, lòng của nàng đều giống như bị một sợi tơ quấn chặt lấy, làm nàng không thể nào thả lỏng tâm tình ra được. Mỗi đêm trong giấc mộng, nàng lúc nào cũng nhìn thấy dung nhan tuyệt sắc của Quốc sư Thanh Hàn (Chị này bị sắc dụ~)

Khối bảo thạch này nếu thật sự hữu duyên với cha, rồi lại tới tay mình, vậy nàng thật sự là chủ nhân phách nguyệt sao? Nàng vẫn cảm thấy thực khó có thể tin được, mà từ hôm đó tới nay Quốc sư Thanh Hàn cũng không đến Vân phủ thêm lần nào, không biết do hắn đã quên hay đã bỏ qua chuyện này, nhưng nàng lại không thế cứ tiếp tục như thế này…..

Cảm giác bối rối cứ không ngừng trào dâng trong lòng nàng, khiến nàng không thể suy nghĩ được gì…..

Mà lúc này, một gốc cây đại thụ bên ngoài, có một gã nam tử ánh mắt tràn ngập thâm tình, gắt gao nhìn chằm chằm vào nữ tử trong phòng, bởi vì nội công cao thâm, nên những gì hai nữ tử kia nói, hắn đều có thể nghe không bỏ xót câu nào, thậm chí biểu tình của bọn họ hắn cũng có thể nhìn thấy rõ ràng

Nghe tới câu phách nguyệt , hai tay nam tử nắm chặt lại thành quyền, sự thống khổ, thâm tình, nhớ nhung lần lượt hiện lên trong mắt hắn, lúc này ánh trăng bắt đầu hiện ra, chiếu vào gương mặt như được điêu khắc của nam tử, giống như sương khói bay qua, sự cô tịch quấn quít xung quanh nam tử , mãi không tiêu tan…….

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Vân Long Phá Nguyệt

Avatar
Nguyet21:05 20/05/2019
Truyện hay mà dịch như shit.
Avatar
Băng Miu13:05 17/05/2018
càng ngày dịch càng khó đọc :v
Avatar
Hàn Băng Băng20:07 20/07/2016
Bạn à, mình là thành viên của truyen org. Mình xin hỏi ý kiến bạn là mình có thể phép mang truyện này ra khỏi webtruyen và đăng lên trang truyen org hay không. Mình mong có thể nhận đc câu trả lời sớm nhất từ bạn. Mình đã theo dõi bộ chuyện này từ lần đầu bạn đăng lên, quả thực truyện rất hay và đọc mãi không chán:)))
Avatar
hoaivu17:03 13/03/2016
Gia dình dịch đọc khó hiểu quá!
Avatar
mýt13:03 02/03/2016
- Đoạn sau dịch khó hiểu quá :( buồn ghê gớm
Avatar
Hoàng My23:02 29/02/2016
Minh Phong ca ca dth quá :* Em yêu anh :* :*
Avatar
lan uyen00:02 28/02/2016
Cảm ơn, bạn Ad đã dịch bài, truyện rất hay, hay lắm lắm lun ahh
Avatar
Hà Chi10:02 13/02/2016
Cảm ơn bạn Ad đã dịch truyện :>
Avatar
Hà Chi12:02 06/02/2016
Truyện hay quá trời đất luôn :))))
Avatar
Cẩm Tú13:02 03/02/2016
Nhanh ra chương mói nha ad :))

BÌNH LUẬN FACEBOOK