Vạn Cổ Thần Đế

Chương 21: Thiết Bì Man Ngưu

Phi Thiên Ngư

18/03/2020

Trương Nhược Trần cưỡi Dương Mã, cầm theo cung tiễn xông vào Vương Sơn.

Vương Sơn vốn là bãi săn bắn của vương tộc, thế núi cao lớn, có thác nước, vách núi, thâm cốc, rừng rậm… Mãnh thú trong núi đa số là mãnh thú cấp một, chỉ có số ít là mãnh thú cấp hai.

Bốn mươi ba võ giả trẻ tuổi đi vào Vương Sơn, giống như một hạt cát rơi xuống biển lớn, không bao lâu sau, tất cả mọi người đều biến mất không thấy bóng dáng.

- Xoạt!

Một bóng dáng màu trắng từ bụi gai cao đến nửa người lướt qua, trong chớp mắt đã xuyên qua bãi đất trống hơn sáu mươi mét, sau đó xông thẳng vào trong rừng rậm.

Tốc độ của hình bóng màu trắng kia quá nhanh, nếu như là người không tu luyện võ đạo thì chắc chắn sẽ không nhìn ra hình dáng của nó.

Đương nhiên Trương Nhược Trần có thể nhìn ra, đó là một con mãnh thú có dáng vẻ giống như Thỏ.

Thỏ Quỷ Ảnh là mãnh thú cấp một có tốc độ cực nhanh, hàm răng và móng vuốt của nó cực kỳ sắc nhọn, nhưng sức phòng ngự lại kém.

Lực lượng tương đương với võ giả Hoàng Cực cảnh sơ kỳ, tốc độ lại sánh ngang võ giả Hoàng Cực cảnh tiểu cực.

- Chỉ là một con Thỏ Quỷ Ảnh mà thôi, không đáng để lãng phí một Kinh Lôi Tiễn.

Trương Nhược Trần vốn đã giương cung lên nhưng sau đó lại lắc đầu, không bắn mũi tên ra.

Bắn chết được mãnh thú có đẳng cấp càng cao thì thành tích càng tốt.

Trong số mãnh thú cấp một thì Thỏ Quỷ Ảnh chỉ có thể xem là loại mãnh thú hạ đẳng. Vì một con mãnh thú hạ đẳng mà lãng phí đi một mũi tên, Trương Nhược Trần cảm thấy không đáng.

- Dừng!

Ở một hướng khác, một tiếng xé gió vang lên!

Một Kinh Lôi Tiễn phóng ra ánh sáng như tia chớp, bắn trúng vào đỉnh đầu con Thỏ Quỷ Ảnh kia.

- Phụt!

Đầu con Thỏ Quỷ Ảnh bị Kinh Lôi Tiễn cắm xuyên qua, một viên Lôi Điện Linh Tinh được khảm ở trong đầu mũi tên lập tức nổ ra, hóa thành một quả cầu điện to bằng nắm đấm. Cầu điện vỡ ra liền hóa thành từng luồng điện nhỏ.

Thỏ Quỷ Ảnh ngã xuống gốc cây chết ngay lập tức.

Lục vương tử cưỡi Dương Mã chạy đến, không xuống ngựa, phần eo hơi khom, cơ thể nghiêng xuống mặt đất, năm ngón tay nắm chặt vào Kinh Lôi Tiễn cắm trên đỉnh đầu con Thỏ Quỷ Ảnh rồi kéo nó lên.

- Cửu đệ, lần đầu tham gia săn bắn Vương Sơn cảm thấy thế nào? Ngay cả mãnh thú mà cũng không dám giết sao? Làm một người đàn ông thì phải gan dạ lên mới được.

Lục vương tử nhấc con Thỏ Quỷ Ảnh lên, trên mặt mang theo nụ cười mỉa mai.

Theo hắn thấy thì có lẽ Trương Nhược Trần quả thực là thiên tài tu võ, nhưng dù gì cũng lần đầu tham gia săn bắn, nhát gan là chuyện rất bình thường.

Đấu võ với chém giết hoàn toàn là hai phạm trù khác nhau.

Đợt khảo hạch cuối năm cho vào phần thi săn bắn này không chỉ là để kiểm nghiệm thực lực của võ giả, mà còn là để kiểm nghiệm sự gan dạ của võ giả nữa.

Nếu như ngay cả mãnh thú còn không dám giết thì cho dù tu vi võ đạo có cao đến mấy cũng có tác dụng gì cơ chứ?

Lục vương tử mới mười tám tuổi nhưng tu vi đạt đến Hoàng Cực cảnh tiểu cực đỉnh phong.

Trương Nhược Trần nói:

- Ta chỉ là không muốn lãng phí một mũi tên mà thôi!

Mắt Lục vương tử khẽ híp lại, cười lạnh nói:

- Nếu như ngươi cho rằng như vậy thì quả thực là sai lầm lớn rồi. Số lượng mãnh thú trong Vương Sơn rất có hạn, không phải ai cũng có thể dùng năm Kinh Lôi Tiễn để săn giết hết năm con mãnh thú đâu!

Nói xong những lời này, Lục vương tử cũng cưỡi ngựa đi luôn, biến mất trong rừng.

- Xem ra, ta phải cố gắng mới được!

Trương Nhược Trần cưỡi Dương Mã phi sang hướng khác.

Trong vòng nửa canh giờ, Trương Nhược Trần gặp ba con Thỏ Quỷ Ảnh, nhưng hắn lại không bắn Kinh Lôi Tiễn, mà tiếp tục đi tìm những con mãnh thú khác.

- Ò ọ!

Một tiếng trâu rống đinh tai nhức óc vang lên từ phía bên trái của Trương Nhược Trần.

Trong lòng Trương Nhược Trần thầm vui mừng, lập tức đi về phía âm thanh phát ra, rất nhanh đã nhìn thấy ba con Man Ngưu có cơ thể cực lớn đang đứng bên khe nước.

Man Ngưu là loại mãnh thú hạ đẳng cấp một, lực lượng của nó có thể so với võ giả Hoàng Cực cảnh hậu kỳ, lực phòng ngự có thể so với Hoàng Cực cảnh tiểu cực.

Thế nhưng đã có người đến khe nước nhanh hơn Trương Nhược Trần một bước, lúc này nàng đang đứng đối diện với ba con Man Ngưu.

Cửu quận chúa Trương Vũ Hy mặc Hoàng Tước bào, cưỡi trên lưng của Dương Mã, mái tóc dài đen óng buông xõa đến eo, để lộ ra một nụ cười say mê lòng người, nhìn Trương Nhược Trần một cái rồi nói:

- Cửu đệ, đệ đến chậm một bước rồi, ba con Man Ngưu này đã thuộc về ta!

Ò ọ!

Ba con Man Ngưu hai mắt đỏ ngầu, móng thép đạp lên mặt đất làm tóe lên từng đốm lửa.

- Đùng đoàng!

Ba con Man Ngưu cùng lúc xông về phía Cửu quận chúa.

Cửu quận chúa đồng thời rút ra ba mũi Kinh Lôi Tiễn vắt lên dây cung, sau đó kéo cung cong thành hình lưỡi liềm.

- Vút!

Ba mũi Kinh Lôi Tiễn được bắn ra cùng một lúc, bắn trúng ấn đường của ba con Man Ngưu, cắm sâu vào da khoảng bảy tấc.

Điện quang từ trong đầu mũi tên phóng ra, ba con Man Ngưu chết ngay tại chỗ, ngã xuống khe nước khiến nước bắn lên tung tóe.

Cửu quận chúa thu cung, nhìn về phía Trương Nhược Trần đang đứng ở chỗ xa, ánh mắt vui vẻ:

- Tiễn pháp Tam Phân Quy Nguyên của ta chính là võ kỹ Nhân cấp hạ phẩm. Cửu đệ, ngươi cảm thấy thế nào?

Trương Nhược Trần nhìn mặt nước phía sau Cửu quận chúa, ánh mắt khé híp lại, trong miệng hét lên một tiếng:

- Cẩn thận!

Cửu quận chúa cũng cảm nhận được nguy hiểm nên quay người lại nhìn, chỉ thấy trong khe nước lại xuất hiện một con mãnh thú có thân hình lớn gấp hai lần Man Ngưu lúc trước.

Trên người nó có bọc một lớp da giống như kim loại, đỉnh đầu mọc hai cái sừng sắc nhọn, điên cuồng lao về phía Cửu quận chúa.

- Ầm!

Dương Mã mà Cửu quận chúa cưỡi hí lên một tiếng đau đớn, xương cốt bị đâm gãy, trên thân bị sừng trâu húc một cái khiến cho máu tươi phun ra rồi ngã gục xuống đất.

Biến cố đột nhiên xuất hiện khiến cho Cửu quận chúa trở tay không kịp nên ngã xuống đất cùng với Dương Mã.

Trong lòng Cửu quận chúa hoảng sợ, lăn trên mặt đất một vòng, lập tức muốn đứng dậy.

Bỗng nhiên trên đỉnh đầu nàng xuất hiện một bóng đen vô cùng lớn, con mãnh thú cực lớn kia giơ hai chân thép lên, một chân của nó nhằm thẳng về phía nàng giẫm xuống.

Nếu như bị con mãnh thú này giẫm trúng, thì cơ thể có bị giẫm nát hay không?

- Vút!

Một mũi Kinh Lôi Tiễn từ phía xa bay đến đâm trúng vào cổ của con mãnh thú kia, cơ thể của con mãnh thú kia bị đâm trúng nên hơi nghiêng đi một chút.

Đôi chân thép của nó sượt qua vai Cửu quận chúa rồi giẫm xuống phần đất bên cạnh, trên mặt đất bị giẫm thành một cái hố lớn sâu nửa tấc.

- Không hổ danh là mãnh thú trung đẳng cấp một! Thiết Bì Man Ngưu, sức phòng ngự của nó cũng quá mạnh, Kinh Lôi Tiễn cũng không thể bắn xuyên qua da của nó!

Không chỉ có sức phòng ngự mạnh, mà còn vì khoảng cách giữa Trương Nhược Trần và nó quá xa nên lực bắn ra của Kinh Lôi Tiễn bị giảm mất.

Trương Nhược Trần đứng trên lưng Dương Mã, hai chân khẽ giẫm một cái, cơ thể liền vọt ra, bay về phía khe nước.

Lực lượng của con Thiết Bì Man Ngưu kia tương đương với võ giả Hoàng Cực cảnh trung cực, lực phòng ngự có thể so với võ giả Hoàng Cực cảnh đại cực, trong số mãnh thú trung đẳng cấp một thì nó thuộc vào loại khá lợi hại.

- Ò ọ!

Thiết Bì Man Ngưu bị Trương Nhược Trần bắn cho một phát vô cùng tức giận, nó lại giơ chân thép lên nhằm về phía Cửu quận chúa giẫm xuống.

Vút!

Trương Nhược Trần vọt lên không trung bốn mét, rút ra một mũi Kinh Lôi Tiễn, giương cung bắn đi.

- Phập!

Kinh Lôi Tiễn bắn vào mồm của Thiết Bì Man Ngưu, Lôi Điện nổ ra ở trong cổ họng của nó, rồi hóa thành một quả cầu điện.

Thiết Bì Man Ngưu lùi về sau hai bước, trong mồm không ngừng phun ra máu tươi, dáng vẻ vô cùng đau đớn.

Cuối cùng Thiết Bì Man Ngưu rống lên một tiếng rồi ngã gục xuống đất.

Cửu quận chúa thở phào nhẹ nhõm, hai chân run rẩy đứng dậy, cảnh vừa rồi quả thực quá nguy hiểm, nếu không phải Trương Nhược Trần ra tay bắn chết con Thiết Bì Man Ngưu kia thì rất có khả năng nàng đã chết dưới đôi chân của nó rồi!

Trương Nhược Trần đi đến nhìn Cửu quận chúa hỏi:

- Ngươi không sao chứ?

Cửu quận chúa chỉ khẽ gật đầu rồi nói:

- Nếu như ngươi không đến kịp thời thì chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi. Cửu đệ, sao tiễn pháp của ngươi lại lợi hại đến vậy? Thiết Bì Man Ngưu là mãnh thú trung đẳng cấp một, sức phòng ngự của nó có thể so với võ giả Hoàng Cực cảnh đại cực, vậy mà lại bị ngươi dùng hai mũi tên bắn chết!

Trương Nhược Trần nhìn thi thể của con Thiết Bì Man Ngưu trên mặt đất nói:

- Mãnh thú hay người thì đều sẽ có nhược điểm. Chỉ cần đánh trúng nhược điểm của nó thì dù lực lượng không bằng nó cũng có thể giết chết.

Ưu thế lớn nhất của loài người chính là có trí thông minh rất cao, có thể sử dụng vũ khí, có thể phân tích được nhược điểm của mãnh thú.

Vì thế võ giả loài người có thể giết chết được mãnh thú có lực lượng lớn hơn mình.

Nếu không phải bị con Thiết Bì Man Ngưu kia công kích bất ngờ thì với thực lực của Cửu quận chúa cũng sẽ có cơ hội giết chết nó, không đến mức thất thế như vậy.

Cửu quận chúa lấy cây cung trên vai xuống, thu lại hai mũi Kinh Lôi Tiễn còn lại trong ống tiễn rồi nói:

- Trên Kinh Lôi Tiễn của mỗi người chúng ta đều có kí hiệu đặc thù riêng, đợi lát nữa sẽ có cấm vệ đến nhặt thú săn về, chúng ta không cần phải đích thân mang theo đâu.

Nói xong, Cửu quận chúa đi về phía Dương Mã của Trương Nhược Trần.

Trương Nhược Trần khẽ nhăn mày lại nói:

- Ngươi muốn làm gì?

Khóe môi Cửu quận chúa khẽ cong lên:

- Dương Mã của ta đã bị trọng thương, đương nhiên bây giờ chỉ có thể cưỡi Dương Mã của ngươi, Cửu đệ, ngươi sẽ không để tỷ tỷ đi bộ săn thú đấy chứ?

Cửu quận chúa mặc một bộ Hoàng Tước bào bó sát cơ thể, nhìn từ bên ngoài vào có thể thấy được bộ ngực tròn trịa, eo thon mềm mại, từng tấc da thịt trên người đều trắng mịn như ngọc, tỏa ra một mùi hương thoang thoảng.

Cánh tay nàng khẽ ấn nhẹ một cái lên lưng Dương Mã, cơ thể xinh đẹp lập tức leo lên, động tác vô cùng đẹp mắt.

- Cửu đệ, mau lên đây đi! Nếu như chúng ta không xuất phát nhanh thì e rằng mãnh thú sẽ bị đám người kia giết sạch!

Cửu quận chúa nháy mắt một cái rồi giơ bàn tay trắng như ngọc ra, dáng vẻ như đang cầu xin.

Cuối cùng thì Trương Nhược Trần vẫn đi đến, cầm chặt lấy bàn tay mềm yếu của Cửu quận chúa, mượn lực leo lên lưng ngựa.

Hai người cùng cưỡi một con ngựa rồi đi vào sâu trong Vương Sơn.

- Với thực lực của chúng ta, nếu như có thể hỗ trợ lẫn nhau thì chắc chắn có thể săn được mãnh thú trung đẳng cấp một.

Trong mắt Cửu quận chúa lộ ra vẻ mặt hơi mong chờ, cho dù chỉ săn được một con mãnh thú trung đẳng cấp một thì trong cuộc khảo hạch săn bắn Vương Sơn này, chắc chắn có để đạt được thành tích không thấp.

Thành tích của phần thi săn bắn Vương Sơn được tính như sau: Một con mãnh thú thượng đẳng cấp một bằng năm con mãnh thú trung đẳng cấp một.

Một con mãnh thú trung đẳng cấp một bằng năm con mãnh thú hạ đẳng cấp một.

Tức là tuy Trương Nhược Trần chỉ mới săn được một con Thiết Bì Man Ngưu, nhưng đã tương đương với săn được năm con mãnh thú hạ đẳng cấp một.

Phải biết không phải ai cũng có thể săn được mãnh thú trung đẳng cấp một, chí ít đều phải có tu vi Hoàng Cực cảnh trung cực thì mới có thể làm được.

Hơn nữa tốc độ của mãnh thú trung đẳng cấp một khá nhanh, sức phòng ngự của nó cũng rất đáng sợ, cho dù có tu vi trung cực nhưng muốn săn được một con mãnh thú trung đẳng cấp một thì cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.

Tuy Trương Nhược Trần chỉ có tu vi tiểu cực đỉnh phong nhưng lực lượng của hắn đã lớn hơn rất nhiều so với võ giả trung cực, vì vậy mới có thể thành công bắn chết Thiết Bì Man Ngưu.

Ánh mắt Trương Nhược Trần vô cùng sắc bén nói:

- Nếu như có thể săn được một con mãnh thú thượng đẳng cấp một thì tốt rồi!

- Sao có thể được? Thực lực của mỗi một con mãnh thú thượng đẳng cấp một đều có thể sánh với võ giả Hoàng Cực cảnh đại viên mãn, nếu như thực sự gặp phải thì đó chính là tai họa, chúng ta muốn giữ mạng còn khó chứ nói gì đến việc săn được nó!

Cửu quận chúa lại nói:

- Trong đợt khảo hạch cuối năm gần mười năm trước cũng chỉ có Thất vương tử thành công săn được một con mãnh thú thượng đẳng cấp một mà thôi!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Vạn Cổ Thần Đế

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook