Vai Ác Vương Phi Không Phật Hệ

Chương 17: Bí mật của yêu giới

Cửu Lam

25/09/2020

Sau khi Lâm Huệ uống thuốc liền rơi vào trạng thái ngủ say, đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh lại.

Hai nha hoàn vây quanh bên người, đều muốn khóc.

Xem ra trước đó bệnh tình của nàng rất nặng, Lâm Huệ cười nói: "Làm gì vậy, không phải đã tỉnh lại rồi sao? Mau gọi phòng bếp làm một ít thức ăn mang đến, ta thấy đói."

Khương Hoàng đáp ứng một tiếng.

Lâm Huệ lại hỏi: "Các ngươi đã dùng bữa chưa? Hôm qua vất vả như vậy, muốn ăn cái gì cứ việc nói, ta sai phòng bếp làm cho các ngươi."

"Chúng nô tì không có cực khổ, nếu nói vất vả thì nên là điện hạ."

Hắn thì có chuyện gì? Lâm Huệ cảm thấy kỳ quái.

Khương Hoàng nói: "Hôm qua điện hạ đến nửa đêm mới rời đi, nhất quyết ngồi bên giường chăm sóc vương phi."

"Thật sao?" Xem ra Mục Liễn rất coi trọng giống loài trân quý là nàng.

Thấy chủ tử như có điều suy nghĩ, Quế Tâm đánh bạo nói: "Điện hạ rất quan tâm vương phi, hôm qua cứ một mực ôm người, lúc đi ra nô tỳ nhìn thấy chân điện hạ đã tê rần." Mặc dù Lâm Huệ ra lệnh các nàng không cần quan tâm đến chuyện của Mục Liễn, nhưng có thể trong nội tâm của các nàng vẫn hi vọng hai người bọn họ có thể động phòng, bây giờ chính là cơ hội tốt.

Lâm Huệ kinh ngạc: "Ngươi nói cái gì?"

"Cũng không phải một mình nô tỳ nhìn thấy, nàng ấy cũng nhìn thấy, " Quế Tâm đẩy đẩy Khương Hoàng, "Đúng không?"

Khương Hoàng đàng hoàng nói: "Vâng."

Lâm Huệ trầm mặc, nghĩ thầm Mục Liễn này si mê yêu tinh cũng quá nghiêm trọng đi, chăm sóc thì cứ chăm sóc đi, còn muốn ôm...

Hắn rốt cuộc có tâm tư gì? Trước đó nàng đã thăm dò không phải là thích, hẳn là vẫn muốn nhìn nguyên hình của nàng? Lâm Huệ thật sự không hiểu rõ.

Dùng xong bữa trưa, nàng cảm giác bị bệnh một đêm thì thân thể đã thoải mái hơn nhiều, liền xuống giường đi lại trong phòng mấy bước hoạt động giãn gân cốt. Bên ngoài thì không dám đi, sợ gió thổi đến lại bị cảm lạnh, thân thể này thật sự không được, rất dễ dàng bị bệnh.

Sau đó Lâm Huệ ngồi trước án thư vẽ đồ trang sức.

Đợi đến giờ Thân buổi chiều, có một phong thư được đưa tới, nàng mở ra xem đúng là Bùi Cảnh viết, nói đã chọn được bảo thạch cần mua, ước chừng qua một tháng nữa thì có thể hồi kinh, hắn nói thu hoạch tương đối khá.

Lâm Huệ trong lòng nhảy cẫng, cực kì chờ mong.

Lúc này Mục Liễn đang ở Hộ bộ, bởi vì hôm qua không được nghỉ ngơi chút nào, cố gắng chống đỡ trong lúc tảo triều nhưng đến buổi chiều thì không cố được nữa, ghé lên trên mặt bàn mà ngủ. Đường quan* ở cửa ra vào xem xét, giật mình hỏi Từ Bình: "Điện hạ làm sao vậy?"

* Đường quan: chỉ những viên quan quản lý các bộ thời Minh, Thanh như Thượng thư, Thị lang.

Trong lòng Từ Bình biết rõ, trả lời: "Có thể điện hạ không khỏe, đại nhân đợi lát nữa hẵng quay lại." Mục Liễn mặc dù kiệm lời, nhưng làm việc lại cẩn thận tỉ mỉ, chưa từng ngủ gà ngủ gật ở Hộ bộ, đây cũng là lần đầu gặp được, khẳng định do hôm qua nhảy xuống nước, lại phải chăm sóc vương phi.

Đường quan rời đi.

Từ Bình đi rót một chung trà nóng bưng đến trước mặt Mục Liễn, muốn gọi hắn tỉnh dậy.

Không ngờ Mục Liễn lại đang nằm mơ.

Trong mộng hắn đang cưỡi ngựa ở trong rừng, hình như đi săn bị lạc đường, vòng qua vòng lại tìm không thấy lối ra, đúng lúc này Lâm Huệ đột nhiên từ phía sau chạy đến, kêu lên: "Điện hạ, chạy mau, có sát thủ tới, nếu ngươi không đi sẽ mất mạng."

Hắn không tin lắm.

Lâm Huệ lại bắt lấy dây cương, giẫm lên chân hắn xoay người ngồi lên lưng ngựa, thúc ngựa phi nhanh.

Quả nhiên liền có mũi tên phóng tới, cắm lên cành cây, phát ra ba tiếng vang, phần đuôi mũi tên còn thỉnh thoảng rung động.

Nàng ngồi trước người hắn, quát khẽ: "Cúi rạp xuống!"

Tuấn mã chạy xuyên qua trong rừng, giống như chiếc thuyền nhỏ bị sóng xô, liên tục xóc nảy, hắn có cảm giác bản thân sắp bị rớt xuống, nhịn không được đưa tay ôm eo nàng. Cúi rạp người xuống, đụng phải búi tóc của nàng, liền ngửi thấy một hương thơm xông vào mũi.

Sát thủ đằng sau truy đuổi không bỏ, ngựa của nàng chạy chậm dần tựa hồ có chút đuối sức, nàng nói: "Ngươi quay đầu bắn bọn hắn, đánh lui từng người một."

Ngữ khí rất quả quyết, hắn gỡ cung trên lưng xuống, đợi nàng điều khiển ngựa chậm lại thì quay về phía sau bắn tên. Hai người cùng hợp tác cuối cùng cũng chạy ra khỏi rừng, nàng thở một hơi dài nhẹ nhõm: "May mắn ta tới kịp thời, nếu không điện hạ chắc chắn gặp phải tai ương."

Hắn không nói chuyện.

Nàng cong khóe môi cười: "Điện hạ ngươi thật sự quá mức ngây thơ, chưa từng nghe nói qua câu "hoàng gia vô tình" hay sao?"

Nụ cười của nàng xán lạn lại phóng khoáng, so với ánh nắng trên trời còn chói mắt hơn.

Gương mặt kia gần trong gang tấc, hắn như bị quỷ thần xui khiến hôn lên môi của nàng.

Nữ tử trong ngực đôi mắt trợn to, vô cùng ngoài ý muốn.

Môi của nàng rất mềm mại cũng rất ấm áp, hắn lưu luyến không rời, càng hôn càng sâu, cho đến khi đầu lưỡi tê rần, có máu chảy ra, hắn thấy được tức giận trong mắt nàng.

Đúng lúc này, bên tai vang lên âm thanh của Từ Bình: "Điện hạ!"

Mục Liễn mở mắt. Từ Bình nói: "Vừa rồi có Triệu đại nhân tới, có thể là có chuyện quan trọng, tiểu nhân sợ chậm trễ... Điện hạ uống chén trà nóng cho thanh tỉnh một chút đi."

Mục Liễn nâng chung trà lên, đầu ngón tay cảm giác được sự nóng hổi.

Nhưng cảm giác này một chút cũng không thể so với sự chân thực trong mộng, hắn đưa tay sờ sờ môi, giống như vừa rồi thân mật cùng Lâm Huệ, nhưng lại bị nàng cắn.

Chẳng lẽ lại nói, chuyện này cũng sẽ phát sinh trong tương lai sao? Mục Liễn nghĩ đến, gương mặt đột nhiên nóng lên.

Sau khi uống xong ly trà, hắn thản nhiên nói: "Gọi Triệu Thượng thư tới đi."

"Vâng." Từ Bình trả lời.

Từ nha môn trở về, đã là giờ Dậu.

Mục Liễn từ trong kiệu bước ra, đi tới thượng phòng.

Lâm Huệ lúc này đang ăn cơm, nghe nói hắn tới, liền đặt chén đũa xuống rồi ra cửa nghênh đón, bất kể nói thế nào thì Mục Liễn cũng đã chăm sóc nàng, nàng mỉm cười: "Điện hạ đã dùng bữa chưa, nếu như chưa, có muốn ở lại chỗ này dùng bữa luôn không?"

"Được." Mục Liễn đáp.

Quế Tâm cao hứng đến hỏng rồi, vội vàng sai phòng bếp chuẩn bị vài món ăn.

Mục Liễn sau khi ngồi xuống hỏi: "Thân thể của ngươi sao rồi?"

"Thái y vẫn thật lợi hại, ta thấy đã khỏe hơn rồi." Lâm Huệ đáp, "Hôm qua đa tạ điện hạ." Lại thêm một câu, "Kỳ thật điện hạ không cần phải như thế, loại bệnh này đối với ta mà nói cũng không ảnh hưởng gì."

Ngữ khí nhàn nhạt, Mục Liễn nghĩ đến đêm qua nàng ở trong ngực hắn dùng sức không muốn buông hắn ra, nghĩ thầm lúc bị bệnh hoàn toàn không giống như khi không có bệnh. Lúc bị bệnh như biến thành một người khác, lúc không có bệnh, nàng giống như trong giấc mộng, vô cùng lưu loát dứt khoát, còn có dã tính khó thuần.

Vậy mà dám cắn hắn...

Hắn nhìn nàng chằm chằm, lông mày Lâm Huệ nhíu lại: "Điện hạ có chỗ nào không hiểu?" Nếu như lại liên quan tới chủ đề yêu tinh, nàng vẫn có thể miễn cưỡng giải đáp, dù sao nàng cũng đã xem qua không ít tiểu thuyết, trong đó có một quyển sách mà nàng có ấn tượng vô cùng sâu sắc nói về nữ chính là xà tinh tu tiên.

Mục Liễn thu hồi ánh mắt: "Không có việc gì."

Liên quan tới giấc mộng kia, hẳn chỉ có Hứa Vô Phi có thể trả lời được, bởi vì hắn đã xác định, Lâm Huệ tuyệt đối không nghĩ đến việc dùng mộng mê hoặc tâm tư, không phải thì tại sao bình thường lại lạnh nhạt đến mức như vậy? Nói cho cùng, nàng chỉ coi nơi này thành điểm dừng chân tạm thời đi.

Nếu có biện pháp, khẳng định nàng sẽ rời đi.

Suy nghĩ vừa hiện lên, Mục Liễn đột nhiên cảm giác có chút khó chịu.

Hai người im hơi lặng tiếng dùng bữa xong.

Lúc rời đi, Mục Liễn đột nhiên hỏi: "Mẹ là cái gì?"

Hôm qua nàng gọi "Mẹ" mấy lần, ôm cổ hắn, ôm eo hắn, xưng hô thân mật như vậy.

Thân thể Lâm Huệ cứng đờ: "Ngươi nói cái gì?"

"Tối hôm qua ngươi gọi "Mẹ" là có ý gì?"

Hôm qua nàng nhìn thấy mẹ ở trong mơ, cảm giác ở cùng một chỗ với mẹ rất dễ chịu, mẹ cứ kiên quyết ở lại chăm sóc nàng. Thế nhưng, tại sao Mục Liễn lại nghe được... Hỏng bét, trong lòng Lâm Huệ lộp bộp một tiếng, chẳng lẽ bản thân nàng lại một mực kêu Mục Liễn là mẹ?

Nàng tức đến đen mặt lại, ho nhẹ: "Có khả năng là ngươi nghe lầm."

Mục Liễn không tin: "Ngươi nhìn ta thành "mẹ", đưa tay ôm ta."

Lâm Huệ: ...

Rốt cục nàng cũng hiểu rõ nguyên nhân vì sao hắn ôm mình!

"Là chỉ huynh đệ tỷ muội sao?" Hắn lại hỏi.

Lâm Huệ không muốn dùng chữ "mẹ" để nói đùa, sợ hắn lại tự bổ não không ngừng, giải thích nói: "Không phải, "mẹ" là chỉ mẫu thân."

"Ngươi có mẫu thân?"

Ngươi thật sự cho rằng ta mọc ra từ trên dây leo sao? Lâm Huệ nghiêm mặt nói: "Bí mật của yêu giới ta không thể tiết lộ quá nhiều."

Mục Liễn: ...

Tốt a.

Hắn đứng lên rời đi, lúc sắp đi đến cửa đột nhiên nghĩ đến lần đầu Lâm Huệ té xỉu, nàng có kêu một tiếng "Dì hai".

Lâm phu nhân cũng không có tỷ muội, cho nên Lâm Huệ ban đầu không thể có dì, người dì hai này... Mục Liễn cảm thấy gia tộc của nàng thật phức tạp!

Tác giả có lời muốn nói:

Lâm Huệ: Thân thích của ta còn nhiều nữa.

Mục Liễn: ... Lúc nào mang ta đi nhìn một chút

Lâm Huệ: Còn lâu!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Vai Ác Vương Phi Không Phật Hệ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook