Trang Chủ
Ngôn Tình
Tỷ Tỷ, Ta Yêu Ngươi
Chương 13

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Alô! Hạo Hạo? Hạo Hạo……"

Sở Hạo ngơ ngác cầm điện thoại, đầu dây bên kia là thanh âm Trương Thục Viên, nhưng là hắn không có cách nào trả lời.

Cô ấy sắp kết hôn? cô ấy sắp kết hôn? cô ấy sắp kết hôn? Ngồi ở trên sô pha, Sở Hạo trong đầu lặp đi lặp lại vấn đề này.

Cùng ai? Cô ấy kết hôn với ai? Là cùng người tên An Trạch kia sao?

Năm năm! Hắn rời xa cô đã muốn năm năm. Có người nói có hai loại giết chết được tình cảm là thời gian và không gian, nhưng những lời này áp dụng trên người hắn đều không có hiệu quả. Năm năm, thời gian không thể làm cho hắn quên cô, ngược lại khiến cho hắn càng nhớ cô. Không gian không thể giảm bớt tình yêu của hắn đối với cô, ngược lại khiến cho hắn càng xác định chính mình rất yêu cô.

Năm năm đến hắn không ngừng học tập cùng làm việc để cho mình trở nên thật bận rộn, muốn mê hoặc chính mình là không cần nhớ cô. Nhưng là hắn làm không được, một lần cũng không làm được. Mỗi lần đi làm về, rõ ràng đã muốn tình trạng kiệt sức ngã xuống trên giường, nhưng là trong óc hắn lại hiện lên thân ảnh của cô, khuôn mặt im lặng của cô, thản nhiên cười yếu ớt, toàn bộ của cô hết thảy đều tra tấn thần kinh hắn, làm cho hắn như thế nào cũng ngủ không được.

Hắn dùng ba năm thời gian học xong đại học Đa Luân Đa cùng học vị thạc sĩ, chuyên ngành giáo dục học cùng thể dục. Sau đó ở trong một trường trung học ở Ôn Ca Hoa (lại cái trường j đây >"< làm một gã giáo viên thể dục.

Bởi vì cô muốn làm giáo viên, cho nên hắn cũng không tự chủ được nên chọn nghề này

Hắn yêu cô! Trước sau như một yêu cô! Nhưng là cô lại muốn cùng nam nhân khác kết hôn! Cô sắp trở thành vợ người khác!

Sở Hạo thống khổ ôm đầu, làm sao bây giờ? Hắn phải đi về sao? Nhưng là trở về thì phải làm thế nào đây? Ngăn cản cô sao? Hắn có thể ngăn cản được sao? Năm đó cô là như vậy kiên quyết hắn với nói vĩnh viễn cũng không khả năng cùng hắn cùng một chỗ, hắn hiện tại trở về hữu dụng sao?

Nhưng là hắn cứ như vậy trơ mắt nhìn cô đặt tay vào trong tay một nam nhân khác?

Năm đó hắn trong miệng cô chính là "Ngây thơ, xúc động, lỗ mãng", bởi vì của cô một lần cự tuyệt một mạch chạy tới Gia Nã Đại, không có làm một hành động gì để thắng được lòng của cô

Chẳng lẽ bây giờ sau khi biết được cô phải lập gia đình, hắn hay là cũng vẫn không làm gì như vậy để cô thành vợ người khác?

Không, không thể như vậy! Hắn bây giờ đã không phải tiểu nam sinh ngây thơ xúc động năm đó, hắn đã trưởng thành rồi. Hắn nên vì hắn yêu mà cố gắng, hắn muốn dũng cảm mà đối diện với tình yêu của hắn! Dù sao cô là người duy nhất cả đời hắn yêu a! Hắn không thể cứ bỏ cuộc như vậy được!

Hắn phải đi về! Cho dù lại bị cô cự tuyệt cũng không có quan hệ, chỉ cần cố gắng yêu là có thể.

"Alô! Tư Mật Tư, tôi là Sở! Ngày mai tôi không đến trường học đi học, ngày kia cũng không đến, dù sao thời gian này tôi cũng không đến trường học, cậu giúp tôi xin phép! Bao lâu? Tôi cũng không biết! Có lẽ bốn năm, có lẽ một tháng, cũng có khả năng hai tháng, tôi cũng không rõ ràng, cứ như vậy đi,bye!"

Máy bay vừa hạ cánh Sở Hạo mới nhớ tới gọi điện thoại xin phép trường học hắn đang học – trường Ôn Ca Hoa

Ngồi trên tắc xi, Sở Hạo nhìn thành phố thay đổi nhiều quá.

Vật đã thay đổi, người đã thay đổi, chỉ có tình cảm của hắn không hề thay đổi, Sở Hạo chua sót nhếch nhếch khóe miệng.

Rốt cục đã trở lại!

Sở Hạo đứng ở đường nhỏ trước cửa nhà mình, nhìn hai dãy nhà khu hắn ở, chúng không thay đổi, vẫn là bộ dáng năm năm trước, liền ngay cả bồn hoa kia cũng vẫn trồng loại hoa đó.

"Hạo Hạo!" Ngô Mĩ Lâm vừa vặn ra ngoài thấy được Sở Hạo đứng ở cửa.

"Mẹ nuôi!" Sở Hạo đối với Ngô Mĩ Lâm cười cười.

"Thục Viên Thục Viên, Hạo Hạo đã trở lại! Hạo Hạo đã trở lại!" Bất chấp đáp lại Sở Hạo, Ngô Mĩ Lâm kích động lớn tiếng hô Trương Thục Viên.

"Cái gì?!" Trương Thục Viên theo trong phòng vọt ra.

"Mẹ! Con đã trở về!"

"Mày hồn tiểu tử này, cuối cùng nghĩ đến phải về đến đây!" Trương Thục Viên ôm con cố nén khóc.

"Hạo Hạo!" Sở Phương Uy đi theo sau Trương Thục Viên.

"Đã về rồi, Hạo Hạo!" Lâm Kiến Cường cũng theo trong phòng đi ra.

"Ba! Cha nuôi!"

"Mày tử tiểu tử này! Vừa đi bước đi năm năm, mày có biết mẹ và ba mày nhớ mày thế nào không? Mày thử nhìn xem hai chúng ta đã già đi bao nhiêu rồi?" Đối với Sở Hạo rời nhà nhiều năm như vậy, Trương Thục Viên vẫn là cực kỳ bất mãn.

"Được rồi, con nó trở về là tốt rồi." Sở Phương Uy khuyên vợ.

"Ba!" Sở Hạo nhìn hai người thêm không ít tóc bạc, Sở Phương Uy già đi không ít, loại tình cảm áy náy khó nói nên lời.

"Cái gì cũng không nói, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi!" Sở Phương Uy trấn an con.

"Hạo Hạo trở về là chuyện cao hứng, hai người không cần như vậy a! Thục Viên, chúng ta đi mua đồ ăn, nấu một bàn đầy đồ ăn cho Hạo Hạo, thức ăn ngoại quốc nhất định không có gì tốt, em xem, Hạo Hạo gầy quá!" Ngô Mĩ Lâm nhìn Sở Hạo, có chút đau lòng nói.

"Cám ơn mẹ nuôi!"

"Việc gì phải khách khí với mẹ nuôi như vậy!"

"Nguyệt…… chị Nguyệt đâu!" Sở Hạo không biết nên gọi Lâm Nhật Nguyệt, như thế nào chần chờ một chút, hắn vẫn gọi cô là chị Nguyệt.

" sáng sớm nó liền đi ra ngoài, hôm nay trường học không có tiết, nó nói đến khu phụ cận đi một chút, cũng không biết đi chỗ nào rồi!"

"Dạ."

Lại là trước cây bạch quả.

Lâm Nhật Nguyệt đứng ở dưới tàng cây, năm năm qua nơi này thay đổi rất nhiều, liền ngay cả trường học cô và Sở Hạo cùng học đã may lại đồng phục. Chỉ có cây bạch quả này không có đổi, vẫn là im lặng đứng ở chỗ này, hàng năm đều suy diễn lịch trình sinh mệnh.

Lâm Nhật Nguyệt ngẩng mặt, lá cây vàng óng ảnh cũng làm mặt của cô nhiễm màu vàng. Một mảnh lá cây bay xuống, vừa vặn che trên mặt cô, che khuất ánh mắt của cô.

Lâm Nhật Nguyệt nhắm hai mắt lại. Năm năm! Thời gian năm năm cũng đủ làm cho một người suy nghĩ cẩn thận một vấn đề. Ngày hôm qua mẹ nuôi nói cho cô Sở Hạo gọi điện về, bà nói cho hắn cô sắp kết hôn. Như vậy hắn hẳn là mau trở lại đi? Cô chờ hắn sắp không kịp nữa rồi!

Cô nhớ hắn! Thật sự rất nhớ hắn!

Nhớ hắn là người thật phiền phức, nhớ tiếng huyên náo của hắn, nhớ thanh âm hắn kêu lên đau đớn, nhớ thanh âm niệm kinh của hắn mỗi sáng sớm cuối tuần gọi cô rời giường…… Cô nhớ hết thảy của hắn! Không có hắn, cuộc sống của cô lập tức trở nên im lặng, im lặng làm cho cô cảm thấy giống như trên đời này chỉ còn lại mình cô.

Năm năm, cô dùng năm năm thời gian mới suy nghĩ cẩn thận, hóa ra cô cũng yêu hắn! Năm năm trước đêm đó ở đại học sư phạm, cô nhìn bóng dáng hắn kiên quyết mà đi lại đau lòng, không phải bởi vì cô áy náy, mà là bởi vì cô yêu hắn.

Chính là ngay lúc đó cô không rõ ràng lắm lòng của chính mình, cô đem yêu trở thành thói quen! Từ nhỏ đến lớn thói quen hắn làm bạn, cô chưa bao giờ nghĩ tới thì ra chính là yêu a!

Sau khi hắn rời đi, cô mới bắt đầu chậm rãi phát hiện cô sai lầm rồi, sai thái quá! Bởi vì sau khi hắn rời đi, cô nhớ tất cả đều là hắn. Lòng của cô rốt cuộc không chấp nhận một ai khác, cho dù là ở bên người cô năm năm như An Trạch.

Một trận gió nhẹ thổi qua, thổi rơi xuống lá cây bạch quả trên mặt Lâm Nhật Nguyệt. Lâm Nhật Nguyệt tránh ra ánh mắt, ngón tay sờ lên môi, cô hoàn toàn nhớ rõ cái hôn đêm đó của hắn – ngốc nghếch nhưng thật lòng!

Hắn rốt cuộc khi nào mới trở về?

Cô quả nhiên ở trong này! Tuy rằng đưa lưng về phía hắn, nhưng hắn liếc mắt một cái liền nhận ra ngay!

Nghe được cô không ở nhà, trực giác hắn đã nghĩ cô sẽ đến nơi này. Cho nên lấy cớ đi ra một chút, kỳ thật là tìm cô.

Sở Hạo nhìn Lâm Nhật Nguyệt đứng dưới cây bạch quả, nội tâm một trận kích động, đó là người mà hắn ngày ngày đêm đêm nhớ mong a! Cô ngay tại trước mắt hắn, gần trong gang tấc!

Hắn rất muốn ôm cô! Rất muốn nghe thấy hương vị thuộc về cô!

Sở Hạo hướng tới Lâm Nhật Nguyệt đi đến, giờ phút này trong mắt hắn trừ bỏ Lâm Nhật Nguyệt rốt cuộc không còn nhìn thấy cái gì khác.

Lâm Nhật Nguyệt nghe được tiếng bước chân phía sau, nhưng cô không có quay đầu. Bởi vì trực giác cô cảm ứng tiếng bước chân kia là của Sở Hạo.

Sở Hạo đi tới phía sau Lâm Nhật Nguyệt, hắn không có ra tiếng, không có gọi cô, chính là theo sau lưng ôm lấy cô, gắt gao ôm.

"Là em sao, Hạo Hạo?" Lâm Nhật Nguyệt có chút không dám xác định hỏi, thanh âm của cô có chút run run.

"Là em." Sở Hạo đem mặt vùi vào hõm vai của cô, thật sâu hấp trên người cô mùi hương thoang thoảng.

"Em đã trở lại?"

"Đã trở lại." Ôm cô, Sở Hạo không muốn buông tay, hy vọng xa vời thời gian như vậy dừng lại.

Gió thổi qua, lá cây bạch quả rơi xuống– xinh đẹp kim cây quạt tuyết lạc phi vũ bàn phiêu hướng bọn họ, giống như chúc mừng thay cho việc bọn họ gặp lại.

Thật lâu thật lâu, Sở Hạo rốt cục buông ra Lâm Nhật Nguyệt.

Lâm Nhật Nguyệt xoay người, hắn đen hơn so với trước kia, cũng gầy hơn so với trước kia. Nhưng là nhìn qua so với trước kia thành thục ổn trọng, Sở Hạo trước mặt cô đã là Sở Hạo trưởng thành.

Vươn tay vuốt ve mặt Sở Hạo, Lâm Nhật Nguyệt nhịn không được chảy xuống nước mắt. Đây là cô lúc còn nhỏ tới nay lần đầu tiên rơi lệ. Cô không muốn khóc, nhưng là không biết vì sao nước mắt liền như vậy chính mình chảy xuống.

"Em vẫn còn trách chị sao?"

"Trách chị cái gì? Đừng khóc!" Sở Hạo có chút ngốc thay Lâm Nhật Nguyệt lau nước mắt, nhìn đến cô rơi lệ tâm hắn đều nhảy dựng lên.

Cô vì sao lại rơi lệ? Ánh mắt cô nhìn hắn tựa hồ có chút bất đồng với trước đây, tựa hồ đối hắn có không đồng dạng tình cảm như vậy.

"Chị làm em một người bên ngoài ngây người năm năm, làm em có nhà không thể về."

"Em chưa bao giờ trách chị, nguyệt…… Nguyệt Nguyệt!" Hắn không cần lại kêu cô chị Nguyệt, không cần lại làm em trai cô,"Nghe nói em muốn kết hôn?" Tâm của hắn rất đau!

"Cho nên anh đã trở lại?" Lâm Nhật Nguyệt ánh mắt lượng lượng xem xét hắn.

"Ừ." Sở Hạo gục đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt Lâm Nhật Nguyệt

"Trở về chúc phúc cho em sao?"

"Anh……" Sở Hạo trầm mặc.

Trở về chúc phúc cho cô? Hắn nghĩ cũng không có nghĩ tới! Hắn trở về…… Hắn trở về là vì chính mình yêu lại làm một lần cố gắng! Nhưng là vì sao hắn lại có chút lùi bước?

Hắn sợ hãi sao? Sợ hãi lại bị cô cự tuyệt một lần nữa sao?

"Hạo Hạo, em muốn kết hôn, anh chẳng lẽ không có chuyện muốn nói với em sao?" Lâm Nhật Nguyệt thẳng tắp nhìn hắn, không cho hắn có lùi bước.

"Anh…… Có!" Sở Hạo kiên định nhìn Lâm Nhật Nguyệt, hắn không lùi lui!

"À?" Lâm Nhật Nguyệt ý bảo hắn nói.

"Nguyệt Nguyệt, năm năm! Thời gian cùng không gian vẫn chưa có thể giảm bớt tình yêu của anh với em, ngược lại làm anh càng yêu em, càng nhớ em! Ở Gia Nã Đại năm năm, anh không có một ngày không nghĩ đến em, không có một ngày quên em, anh mỗi ngày mỗi đêm trong đầu đều là cái bóng của em! Cho nên nghe được em sắp kết hôn, anh lập tức liền bay trở về, anh không nghĩ cứ như vậy nhìn em gả cho nam nhân khác! Anh nghĩ vì chính mình yêu mà cố gắng! Cho dù bị cự tuyệt anh cũng rất muốn nói, Nguyệt Nguyệt, em có đồng ý để anh chăm sóc cho em không?" Sở Hạo một hơi nói xong những lời trong lòng.

Hắn nhìn Lâm Nhật Nguyệt, khẩn trương chờ cô trả lời.

Hắn thật sự rất khẩn trương a! Vai Lâm Nhật Nguyệt bị hắn nắm đau quá a!

Lâm Nhật Nguyệt nhìn hắn, lời hắn nói cô đều nghe được, rành mạch, một chữ không vấp!

"Nguyệt Nguyệt?" Chậm chạp đợi không được đáp án Sở Hạo nhẹ giọng gọi Lâm Nhật Nguyệt.

"Được" Lâm Nhật Nguyệt thản nhiên phun ra một chữ. Kỳ thật trong lòng cô rất vui vẻ a, hắn vẫn là yêu cô!

"Được? Được là ý gì a?"

"Chính anh tự nghĩ đi!" Bỏ lại một câu này, Lâm Nhật Nguyệt đi về nhà

"Nguyệt Nguyệt!" Sở Hạo vội vàng theo sau, trong lòng càng không ngừng cân nhắc Lâm Nhật Nguyệt "Được" Là cái ý gì.

"Nguyệt Nguyệt, ý của em là em nguyện ý?" Sở Hạo có điểm suy nghĩ cẩn thận, nhưng mà hắn cần chứng thực một chút.

"Ừ" Lâm Nhật Nguyệt gật gật đầu.

"Thật tốt quá!" Sở Hạo hoan hô.

Hai giây sau –

"Nhưng là, mẹ anh nói em tháng sau sẽ kết hôn, vậy hôn lễ của em làm sao bây giờ?" Cứ nghĩ đến điều này, Sở Hạo chán nản cúi đầu.

"Không có hôn lễ."

"Không có hôn lễ? Em không kết hôn?" Sở Hạo vừa mừng vừa sợ.

"Em không có muốn kết hôn, thầm nghĩ muốn anh trở về."

"Muốn anh trở về?" Sở Hạo cẩn thận cân nhắc những lời này của Lâm Nhật Nguyệt,"Nguyệt Nguyệt!"Sở Hạo gọi, Lâm Nhật Nguyệt đi phía trước ngừng cước bộ.

"Em là nói vì muốn anh trở về, cho nên gạt anh nói em sắp kết hôn?"

"Đúng."

"Vì sao? Vì sao làm như vậy?" Sở Hạo vẻ mặt mãn nhãn chờ mong.

"Bởi vì…… Em phát hiện em cũng…… Yêu anh!" Muốn Lâm Nhật Nguyệt nói ra được như vậy là rất khó khăn, nhưng là cô không thể không nói, mà cuối cùng hai chữ cô nói được rõ ràng mà hữu lực, ném một cái bom cho Sở Hạo! À không, hẳn là "Hỉ đạn" Mới đúng!

"Em nói cái gì Nguyệt Nguyệt? Nói lại lần nữa! Nói lại lần nữa!"

Sở Hạo lại nắm vai của cô, vai cô khẳng định là muốn tụ máu mất.

"Anh hẳn là nghe rõ rồi chứ a!" Lâm Nhật Nguyệt không chịu nói.

"Anh muốn xác định lại một chút anh có không có nghe sai!" Hắn không phải đang nằm mơ đi? Nguyệt Nguyệt nói cô yêu hắn!

"Anh không có nghe sai."

"Thật sự?! Thật sự?!" Sở Hạo vẫn là có chút không thể tin được.

"Thật sự." Lâm Nhật Nguyệt lại một lần nữa đối hắn khẳng định.

"Ha ha, ha ha, ha ha a……" Sở Hạo bắt đầu cười ngây ngô, hắn thật không ngờ sự tình thế nhưng sẽ là như vậy!

Nguyên bản nghĩ đến Lâm Nhật Nguyệt vẫn là sẽ cự tuyệt hắn, không nghĩ tới cô lại còn nói cô cũng yêu hắn! Thật sự là không nghĩ tới! Sớm biết rằng hắn liền sớm một chút trở về, là có thể bớt một chút nỗi khổ tương tư. Không không không, sớm biết rằng hắn sẽ không nên dỗi xuất ngoại, không công lãng phí mất năm năm vui vẻ. Thật sự là đáng tiếc a!

Lâm Nhật Nguyệt nhìn nụ cười ngốc nghếch của Sở Hạo, chính mình cũng nhịn không được nở nụ cười.

"Nguyệt Nguyệt, Hạo Hạo, các con sao lại về cùng nhau vậy?" Nhìn thấy Sở Hạo và Lâm Nhật Nguyệt cùng nhau trở về, Ngô Mĩ Lâm hỏi.

"Dạ, nửa đường gặp được." Lâm Nhật Nguyệt trả lời.

"Hạo Hạo, có chuyện gì vui vẻ, sao lại cười vui vẻ đến thế a?"

"Mẹ nuôi, nhìn thấy mẹ thật tốt! Ha ha!" Sở Hạo vui sướng hài lòng bế Ngô Mĩ Lâm một chút, làm Ngô Mĩ Lâm có chút không thể hiểu được.

Đứa nhỏ này, không phải vừa gặp qua sao?

"Hạo Hạo, đã về rồi!" Sở Phương Uy vừa vặn đi ra thấy được Sở Hạo ngoài cửa.

"Nguyệt Nguyệt cũng đã về rồi!"

"Dạ, cha nuôi."

"Ba!" Sở Hạo lại đi bế một chút Sở Phương Uy.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tỷ Tỷ, Ta Yêu Ngươi

BÌNH LUẬN FACEBOOK