Trang Chủ
Huyền Huyễn
Tuyến Xe Cuối Ngày Mang Số 13
Nó Là Anh Em Của Tao

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Dịch: Mộ Quân

Vẻ mặt ông cụ tràn đầy sự lo lắng, tuyệt đối không giống đặt điều nói điêu.

Mắt tôi mở to hết cỡ, vội hỏi:

"Bốn vụ? Ông nói năm đó có đến bốn vụ tai nạn sao? Thế người tài xế thứ tư là ai ạ?"

Ông cụ gật đầu định nói tiếp thì cô bé con bên cạnh níu lấy tay áo ông nói nhỏ:

"Ông nội, con đói bụng"

Ông cúi xuống xoa đầu bé gái, rồi ngẩng lên nói với tôi:

"Nhà lão ở đầu thôn phía tây, trước nhà trồng một cây liễu rất to. Khi nào có thời gian thì đến nhà lão, lão sẽ kể chi tiết cho cậu nghe."

Tôi gật đầu.

Ông cụ dắt tay đứa bé tiếp tục đi về phía tây của thôn.

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi với ông lão này đã làm đảo lộn toàn bộ những gì tôi biết trước đây.

Từ lão Đường đến chú Sáu, người nào cũng chỉ nhắc đến ba vụ tai nạn. Sao giờ lại lòi ra thêm vụ thứ tư?

Người tiền nhiệm của tôi, tài xế thứ tư của tuyến 13 là ai đây?

Tôi mang theo nghi vấn trở vô nhà. Lưu Khánh Chúc đang ngủ rất chi là ngon, chả bù với tôi, cứ nằm trằn trọc mãi không có lấy chút xíu buồn ngủ nào.

Khoảng 4-5 giờ gì đó Lưu Khánh Chúc tỉnh dậy.

Tôi hấp tấp hỏi ngay:

"Lão Lưu, ông có mấy vụ tai nạn liên quan đến tuyến xe 13 hồi mười năm trước không?"

Lão Lưu ngồi bên mép giường, mắt nhập nhèm vẫn chưa tỉnh ngủ, gật gật đầu.

"Chuyện là như thế nào? Tôi từng xem qua hồ sơ tài xế năm đó, rõ ràng chỉ có ba tờ thôi. Không có thông tin của tài xế thứ tư mà!"

Lão Lưu cười lạnh bảo:

"Có đó. Chỉ là người ta còn sống sờ sờ ra. Đợi xong chuyện bên này, ta mang mi đi gặp."

"Còn sống?"

Lão Lưu lại kích thích trí tò mò của tôi rồi.

"Bây giờ mi biết nhiều cũng chả để làm gì. Cứ theo ta đi ruộng bắp phía tây, chúng ta giải quyết xong cái đồng hồ rồi tính sau."

Tôi thấy lão Lưu không có ý định mở miệng nữa, liền nói.

"Lão Lưu, mình giao kèo rồi nha. Tôi theo ông đi ruộng bắp phía tây, ông bảo đâu tôi đánh đó. Đợi xong việc ông phải trả lời tôi thêm một vấn đề."

Lão Lưu không nói gì, lấy một cái đèn pin từ trong tủ ra, nói:

"Đi thôi. Đi ruộng bắp phía tây thôn."

Lưu Khánh Chúc dòm trong sân một hồi lôi ra thêm một cái xẻng. Thế là chúng tôi hai người một xẻng nhắm hướng tây thẳng tiến.

Tôi cà nhắc lết theo lão Lưu đến ruộng bắp phía tây thôn. Chỗ nãy rộng vô cùng, đến độ đứng đầu này đừng mơ thấy đầu kia.

Tôi nhìn cánh đồng mênh mông, hỏi lão Lưu:

"Tôi có một thắc mắc cứ luôn giữ trong lòng. Vì cái gì mỗi lần đi Hổ Yêu Sơn ông đều bảo tôi theo? Tôi không những không giúp gì được cho ông lại còn đem thêm cho ông biết bao phiền phức."

Lão Lưu vẫn đang đánh giá nghiền ngẫm gì đó trên mảnh ruộng, thong thả trả lời:

"Không có mi không được việc. Nào, đào đi!"

"Đào?"

Lão Lưu nhét cái xẻng vào tay tôi, nói:

"Đào về phía trước, dọc theo cái mương này. Đào đến chỗ nào có một tảng đá lớn thì từ chỗ đó đào sâu xuống dưới đất."

Tôi muốn rớt nước mắt rồi.

"Lão Lưu, ông không thấy tôi bị gãy chân sao? Nó còn đang bó bột đây này! "

Lão Lưu lắc đầu:

"Chả ảnh hưởng! Đừng đào sâu quá nhé!"

Hết cách! Ở đây có mỗi tôi và lão Lưu, chẳng lẽ bắt một ông già như lão Lưu đi đào sao!

Tôi cầm xẻng, bắt đầu cà nhắc đào dọc theo con mương.

Đào một mạch hai, ba mươi mét thì đụng trúng một tảng đá to.

Lão Lưu dùng cây gậy của lão chọc chọc mấy cái xác định độ sâu, gật đầu bảo:

"Chính là chỗ này, đào xuống!"

Tôi dứt khoát ngồi phứt xuống đất, xắn tay áo, vén ống quấn, nhấc cái chân què để sang một bên.

Ta đào nha!!!

Cứ thế tôi đào xuống từng mét từng mét một, đào ra nguyên cái hố tròn. Mồ hôi như mưa trên đầu, tôi cắm xẻng xuống một bên, đào hết nổi rồi.

"Lão Lưu, ông rốt cuộc muốn tôi đào cái gì hả, ít nhất nói với tôi một tiếng chứ". Tôi thở phì phò nói với lão Lưu.

Lão Lưu không đếm xỉa đến tôi, lại tiếp tục dùng khúc gỗ mục của lão chọc bên này gõ bên kia.

"Dưới này có một miếng sắt khá dày, mi thử thử xem có thể nâng nó qua một bên không?"

Đúng là có tấm sắt thiệt! Tôi lại cầm cái xẻng lên dọn dẹp sạch sẽ đất đá quanh cái hố một chút, sau đó dùng sức nâng miếng sắt lên quăng qua một bên.

Một cái cửa động lộ ra!

Tôi bừng tỉnh, quay lại nhìn lão Lưu với vẻ "ân bì lí vờ bồ" (unbelievable)

(vẻ "không thể tin được" giống vầy nè

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tuyến Xe Cuối Ngày Mang Số 13

Avatar
Dương Văn Đức13:05 18/05/2020
Sao chưa ra tập mới vậy ad
Avatar
Nhất Long Hóa Rồng22:05 16/05/2020
ước gì 1 ngày 2 tập nhỉ
Avatar
Dương Văn Đức20:05 12/05/2020
Ra tiếp đi ad ơi đang hay
Avatar
Linh Ruby15:04 11/04/2020
Chưa có chương 34 ah
Avatar
Thảo06:04 08/04/2020
Khi nào có chương mới ad oi
Avatar
Sơn Vũ18:03 24/03/2020
Chương tiếp bhanh
Avatar
Duy Dang21:03 10/03/2020
Sao chưa thấy chương 24 nữa ad

BÌNH LUẬN FACEBOOK