Trang Chủ
Xuyên Không
Tướng Phủ Đích Nữ
Chương 81 Lần Đầu Tiếp Xúc Thân Mật

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nhị hoàng tử giật mình không nghe thấy, vung trường kiếm trong tay, từ dưới cổ một người cuối cùng rút ra, khóe miệng như trước mang ý cười lười biếng, chính là đôi mắt quyến rũ như hoa đào kia, lại lóe sát ý nồng đậm, lại nhìn thấy tay Nạp Lan Tĩnh bị thương, máu không ngừng chảy ra, đột nhiên ý cười kia lại càng đậm, nhưng cố tình lại làm cho người ta cảm nhận lãnh ý tăng lên, đó là nhìn thấy Nhị hoàng tử, như lệ quỷ Địa Ngục tiến đến báo thù!

Mưa rất lớn, Nạp Lan Tĩnh trên người đều bị ướt đẫm, mưa rơi xuống mặt đất, dâng lên tầng sương mù, nhưng cho dù như vậy lại như trước có thể nhìn thấy Nhị hoàng tử bị nước bùn bắn tung tóe, lây dính bùn bẩn!

Nạp Lan Tĩnh hít một hơi thật sâu, trong đầu cũng không rõ, chính mình làm sao có thể đối với một người không tính là quen thuộc, mà tín nhiệm như vậy, hắn rốt cuộc đến đây, hoặc chung quy đã tới, Nạp Lan Tĩnh nâng mắt, lại bị lệ khí trên người Nhị hoàng tử làm đau đớn, đó là rất nhiều năm sau như cũ không thể quên, Nhị hoàng tử vung trường kiếm, đem giọt mưa nhuộm thành màu máu.

“Hừ! Không nghĩ đường đường Nhị hoàng tử lại tự thân xuất mã!” Nam tử hừ lạnh một tiếng, tay không khỏi dùng sức, hắn tuy rằng giết người vô số, lại chưa bao giờ nhìn thấy, sẽ có người có thể phát ra sát khí cường đại như vậy, tay không khỏi run lên, đó là ở khí thế, hắn đã bị đánh bại!

“Thả người!” Nhị hoàng tử nặng nề nói, không chút nào vì nguyên nhân bị người nhận ra mà có vẻ lo lắng, như trước thong dong, nhẹ nhàng di động cước bộ, kia kiếm thật dài ở trên mặt đất họa xuất ra một cái rãnh thật sâu, nhưng bởi mưa to, nháy mắt ngập nước!

“Ngươi đừng tiến lại đây, bằng không ta không khách khí!” Người nọ híp mắt, tay kéo Nạp Lan Tĩnh không khỏi lui từng bước,người hắn mang đến toàn bộ đều là cao thủ, cũng không nghĩ nam nhân trước mặt này, ngay cả lực chống đỡ cũng không có, làm sao có thể làm cho hắn không hoảng sợ!

Nạp Lan Tĩnh cúi mắt, không đi xem Nhị hoàng tử, trong mắt hiện tinh quang, nàng tuy rằng không có vòng tay kia, còn có thanh kiếm bị chặt đứt một nửa ở trên tay!

“Này hiếp ta? Ngươi không xứng!” Nhị hoàng tử cũng không có bởi vì lời nam nhân kia nói mà dừng lại nửa phần, khóe miệng tựa hồ mang theo nồng đậm trào phúng, cước bộ của hắn dường như rất chậm, chậm đến giống như từng cái nhấc chân đặt xuống đều làm cho người ta xem rõ ràng, tiếng mưa như trước rơi rất lớn, tại đây đầu mùa Xuân lại khiến người nhịn không được rùng mình một cái!

“Ngươi!” Nam tử yên lặng cau mày, tuy rằng chủ tử phân phó bất quá không được thương tổn Nạp Lan Tĩnh, nhưng hiện tại là tình thế bắt buộc, hơn nữa Nhị hoàng tử nếu vì cứu Nạp Lan Tĩnh, dám mạo hiểm mưa to một mình tiến đến, có thể thấy được vị trí Nạp Lan Tĩnh trong lòng Nhị hoàng tử, đến tột cùng nặng đến bao nhiêu, trong mắt hắn hiện lên tia sát ý, tay không tự giác muốn dùng hết sức, nếu không cho hắn chút giáo huấn, sẽ khiến hắn cho rằng mình không dám xuống tay!

Nạp Lan Tĩnh nhìn mắt nam tử kia, trong lòng minh bạch rồi, tay không tự giác nắm kiếm bị chặt đứt kia, muốn ở thời điểm thích hợp, cho hắn một kích bất ngờ, cũng tốt làm cho Nhị hoàng tử thừa cơ xông tới.

“Ta nói rồi, uy hiếp ta, ngươi không xứng!” Nhị hoàng tử nói rất chậm, tại trong mưa dồn dập kia, càng có vẻ phiêu miểu, mà khi nam tử kia muốn dùng sức bóp Nạp Lan Tĩnh, Nạp Lan Tĩnh nhưng không có cảm nhận được ý đau, lại cảm thấy có một bóng đen dường như hung hăng hướng về phía chính mình!

“A!” Chỉ nghe một tiếng hét thảm, nguyên lai tay đặt ở phía sau Nạp Lan Tĩnh, lại bị Nhị hoàng tử dùng kiếm chặt đứt đi, Nạp Lan Tĩnh giật mình hiểu được, nếu muốn tránh người nọ đặt ở trên chính cổ tay mình, chỉ có thể lui về sau, nhưng nàng không biết Nhị hoàng tử đến tột cùng là như thế nào ra tay, cũng là đưa cánh tay phía sau chém đứt!

Nạp Lan Tĩnh bị Nhị hoàng tử dùng lực lớn đụng phải, thân thể không khỏi lui về sau, mạnh mẽ hướng xe ngựa lao tới, Nạp Lan Tĩnh nheo mắt, nghĩ đến tất nhiên muốn tránh đi, nhưng tuy rằng cách một chút, lại không có đau như trong tưởng tượng, nguyên lai là Nhị hoàng tử tóm được, sợ Nạp Lan Tĩnh va vào, đó là dùng tay kia kéo Nạp Lan Tĩnh lại, cho dù thật muốn đụng vào trên xe ngựa, ăn đau cũng chỉ có thể là Nhị hoàng tử, nhưng dạng này, liền biến thành Nhị hoàng tử gắt gao ôm chặt Nạp Lan Tĩnh, ngã vào trên xe ngựa.

Nạp Lan Tĩnh mở to hai mắt, trong đầu không khỏi nổi lên một trận sóng lớn mãnh liệt, đó là Nhị hoàng tử có thể tới cứu nàng, nàng đã muốn cảm kích, cũng không nghĩ, hắn có thể vì mình suy nghĩ như vậy, tâm vốn lạnh lùng, như được rót một dòng nước ấm, có điều xem bộ dạng hai người, mặt lại không tự chủ đỏ lên, mưa vốn lớn, y phục hai người đều ướt sũng, bám dính trên người, hai người hiện tại lại dựa vào nhau sát như vậy, lại rõ ràng cảm nhận được hơi ấm của nhau!

Nạp Lan Tĩnh Thượng Nhất Thế chung quy là gả cho người, đối với thân thể nam tử, cũng hiểu biết, nam tử so với nữ tử nhiệt đột cơ thể vốn cao hơn, lại tựa hồ từng đợt truyền sang người nàng, đó là ngay cả nhịp tim đập cường hãn của hắn cũng cảm thụ rõ ràng, Nhị hoàng tử không có nhận thấy cái gì, chỉ ôm Nạp Lan Tĩnh, đầu sườn ở một bên, nhưng cố tình thân thể nàng, tựa hồ so với bình thường mẫn cảm hơn chút, phóng Phật có thể cảm nhận được hô hấp Nhị hoàng tử trầm trọng ở bên tai! Giật mình, đầu mùa Xuân cũng không lạnh như vậy, Nạp Lan Tĩnh mặt lại càng nóng hơn!

“Cẩn thận!” Nạp Lan Tĩnh thân thể không khỏi căng cứng, nhìn nam tử kia rống to, trong mắt còn mang theo tia đỏ đậm, tay lập tức luồn về phía sau lưng Nhị hoàng tử, Nạp Lan Tĩnh giống như ngừng hô hấp, lòng bàn tay nam tử kia như sắp đụng vào quần áo Nhị hoàng tử, giật mình, Nạp Lan Tĩnh nghĩ tới Kiếm Hồn ngày ấy, cũng vì mình đỡ công kích từ kẻ khác, lại vĩnh viễn không có tỉnh lại!

Nhị hoàng tử tức giận cau mày, vốn tưởng rằng có thể hưởng thụ hương thơm ấm áp trong ngực lại bị người khác đánh gẫy, trong lòng không khỏi nổi lên tức giận, Nạp Lan Tĩnh bỗng nhiên cảm nhận được Nhị hoàng tử tay mạnh mẽ dùng sức, đem thân thể của nàng hướng một bên, tức thì thả người nhảy đi ra ngoài, Nạp Lan Tĩnh bên tai có thể nghe được tiếng gió vù vù, Nhị hoàng tử trở tay đem kiếm kia hướng người nọ đâm tới!

“Không nên!” Nạp Lan Tĩnh vừa mở to mắt, lại xem một màn này, không khỏi hô lên, nhìn thi thể đầy trên đất, sợ chỉ có một người này còn sống, nếu hắn cũng chết, chính mình nên tìm ai mở miệng khai người đứng sau màn!

“A!” Nam tử hô một tiếng, thân mình nhoáng lên ngã xuống dưới xe ngựa, không có động tĩnh!

“Không sao, chỉ làm hắn hôn mê, sẽ không đả thương tính mạng hắn!” Nhị hoàng tử cười cười, Nạp Lan Tĩnh chỉ lo lắng không có manh mối, nhưng không có cảm thấy được tay Nhị hoàng tử lại đang nắm thật chặt, hai thân thể, còn muốn thân mật hơn vừa nãy!

“Tham kiến chủ tử!” Đột nhiên, từ trong rừng hiện ra một đám người, đều quỳ xuống hành lễ!

Nhị hoàng tử ôm Nạp Lan Tĩnh, như tiên nhân hạ phàm, nhẹ nhàng hạ xuống, Nạp Lan Tĩnh đột nhiên nhìn thấy nhiều người xuất hiện, xem bộ dáng bọn họ, tất nhiên là người Nhị hoàng tử, trong đầu mới bình tĩnh xuống, lại phát hiện, thân thể hai người, dựa vào rất gần, thật vất vả khôi phục lại thần sắc, hiện tại lại không chịu thua kém đỏ lên!

“Làm phiền Nhị hoàng tử!” Nạp Lan Tĩnh cúi mày, chân vừa chạm đất, lại có ý đồ đem Nhị hoàng tử đẩy ra, nhưng tay vừa đụng tới người Nhị hoàng tử, lại bị nhiệt độ cơ thể nóng bỏng kia làm hoảng sợ, liền khẩn trương buông tay xuống, mắt không được tự nhiên chuyển hướng một bên!

Nhị hoàng tử ngoéo một cái khóe miệng, nhưng lại buông lỏng Nạp Lan Tĩnh ra, hắn tuy rằng tham luyến một phần tốt đẹp kia, cũng không nghĩ muốn đem Nạp Lan Tĩnh sợ hãi, “Quận chúa khách khí!” Nhị hoàng tử hít một hơi thật sâu, mới dẹp yên tia tham lam trong đầu kia, cũng cảm tạ ngày mưa, che dấu sự quẫn bách của hắn.

“Đem bọn họ thu thập!” Nhị hoàng tử đứng ở trong mưa, khoanh tay mà đứng, không hề xem Nạp Lan Tĩnh, phân phó mọi người quỳ trên mặt đất, nơi này chết nhiều người, sớm xử lý tốt, sẽ không rước lấy phiền tóai!

“Quận chúa muốn đi nơi nào, bộ dạng như vậy, sợ là không thể hồi phủ đi!” Nhị hoàng tử phân phó xong rồi, mới quay đầu, nhìn quần áo Nạp Lan Tĩnh ướt cả không nói, đó là trên tay toàn vết thương, Nhị hoàng tử ánh mắt tối sầm, trời biết hắn nhìn thấy trên người Nạp Lan Tĩnh có vết thương, cũng cần nhiều định lực, mới có thể không vì nàng đi băng bó!

“Ta!” Nạp Lan Tĩnh há miệng thở dốc, lại không biết nói gì, bộ dạng hiện nay, chung quy không thể hồi Tướng phủ, mà Thu Nguyệt không có nơi đó, nay nhìn thực không an toàn, nếu gặp người như vậy, nàng cau chặt mày, nàng lại coi như không ngại, nhưng cuối cùng lo lắng đứa bé kia, không thể chậm trễ!

“Nếu quận chúa không chê, ta ở trong này còn có một cái biệt uyển, quận chúa có thể trước nghỉ tạm ở đó!” Nhị hoàng tử nhìn Nạp Lan Tĩnh cau mày, trong đầu vui vẻ, trên mặt không hiện lộ nửa phần, giọng nói trầm trầm, lại không có ý tứ giữ lại!

“Vậy, quấy rầy Nhị hoàng tử!” Nạp Lan Tĩnh gật gật đầu, hiện tại không phải thời điểm giả bộ, mạng đứa nhỏ còn trên tay mình, Cung phủ gặp khó khăn, có thể có biện pháp giúp mình, cũng chỉ có ca ca, nhưng cố tình mình lại không thể quay trở về Tướng phủ, nay, chỉ có thể trước tìm cái địa phương đem cả người chật vật trút xuống.

“Vậy, quận chúa nhanh chóng lên xe ngựa đi!” Nhị hoàng tử gật gật đầu, giúp đỡ Nạp Lan Tĩnh lên xe ngựa, may mắn ngựa bởi vì trời mưa, không có bị kinh hãi!

“Tiểu thư!” Nạp Lan Tĩnh vừa xốc rèm xe lên, lại nghe đến tiếng Lưu Thúy, nhìn cái lồng sắt kia, chắc người nọ dùng sức đem chính mình túm ra ngoài, động vào cơ quan, mới lại hạ xuống, nhưng nhìn Lưu Thúy ở nơi đó ấn, chung quy là nàng trên tay khí lực rất nhỏ, lồng sắt kia hạ xuống một nửa, trách không được vừa rồi Lưu Thúy không đi ra ngoài được!

“Để ta!” Nhị hoàng tử vốn đứng trên xe ngựa, nhìn Nạp Lan Tĩnh không đi vào, mới hướng theo tầm mắt nàng, nhìn thấy một màn trước mắt hơi cau mày, nhìn Lưu Thúy ấn cơ quan, trong lòng có chủ ý, “Vị cô nương này, ngươi trước buông tay!” Nhị hoàng tử cao giọng.

“Này …!” Lưu Thúy nhíu mày, đó là nàng thả tay liền đưa tới lồng sắt rớt xuống, lại nhìn thấy Nạp Lan Tĩnh không nói gì, cắn cắn môi, thối lui đến một bên!

Đột nhiên, Nạp Lan Tĩnh nhìn thấy một đạo bạch quang chợt hiện ra, lồng sắt kia bỗng rơi xuống, lại đột nhiên nâng lên, làm cho người ta nhìn không ra manh mối nào, lại nhìn thấy, kiếm Nhị hoàng tử, đã đem cơ quan kia ấn xuống, mới khiến cho lồng sắt kia nâng lên, Nhị hoàng tử đi đến, tay dùng sức, đem cơ quan kia phá đi, mới rút kiếm ra!

“Làm phiền Nhị hoàng tử!” Nạp Lan Tĩnh khom người, nhìn cơ quan bị Nhị hoàng tử hủy diệt, trong đầu nhưng không có một tia tiếc hận, lại cảm thấy chỉ cần Nhị hoàng tử ở trước mắt, đó là có một khắc an tâm!

Nhị hoàng tử đáp lời, lập tức lui ra đi ngoài, đem thế giới cho hai chủ tớ, Nạp Lan Tĩnh nghe tiếng mưa càng lúc càng lớn, há miệng thở dốc, trước sau lại không nói gì thêm, chạy nhanh ngồi xuống, đoản kiếm trên tay vừa rồi chính mình rút xuống, tay dính mưa, cũng không biết là dính máu, hay bị mưa gột sạch, đó là mang theo nồng đậm huyết sắc!

Nạp Lan Tĩnh cũng không kịp nghĩ nhiều, khẩn trương đem đứa bé kia lấy ra, may mắn nơi này ồn ào, sắc mặt đứa nhỏ cũng không có kém hơn, bất quá xem hắn ngủ cực không an ổn, sợ đã muốn tỉnh, tim Nạp Lan Tĩnh, thình thịch không ngừng đập nhanh, nếu đứa nhỏ tỉnh lại, khóc thành tiếng thì làm sao bây giờ, tuy Nhị hoàng tử giúp mình, nhưng trong lòng nàng luôn không dám lấy đứa nhỏ đi mạo hiểm, vội vàng đem đứa nhỏ thả vào!

“Lưu Thúy, ta đem vết thương của ngươi băng bó là ổn rồi!” Nạp Lan Tĩnh cau chặt mày, nhìn Lưu Thúy ôm bả vai, sợ là vừa mới bị đoản kiếm kia làm bị thương, ở trong này không có mang theo kim sang dược (thuốc chữa vết thương do kiếm gây ra), nhưng cũng chỉ có thể tạm thời băng bó!

“Tiểu thư, đem Nhị hoàng tử mời vào đây đi!” Lưu Thúy lắc lắc đầu, nàng theo Nạp Lan Tĩnh lâu như vậy, đó là tâm tư Nạp Lan Tĩnh, nàng cũng xem hiểu được, nàng tuy rằng không biết bên ngoài vừa phát sinh cái gì, nhưng nhìn bộ dạng Nạp Lan Tĩnh, hẳn là có vẻ tín nhiệm Nhị hoàng tử đi, nay nếu Nhị hoàng tử bằng lòng hỗ trợ, có lẽ đứa nhỏ này còn có thể cứu được, nếu lại trì hoãn, nàng cau chặt mày, sợ chỉ có cái chết!

Nạp Lan Tĩnh không nói chuyện, Lưu Thúy có lòng, nàng hiểu, nay nhìn Lưu Thúy nói như vậy, cũng hiểu được, hiện nay chỉ có một con đường duy nhất, nàng hít một hơi thật sâu, một màn vừa rồi, thủy chung là ở trong đầu nàng không gạt đi được, ngay cả nàng đều không có rõ ràng lắm, chính mình đến tột cùng là sợ hắn đối với đứa nhỏ bất lợi, hay là cố ý tránh hắn!

“Nhị hoàng tử điện hạ!” Nạp Lan Tĩnh nhẹ nhàng đứng lên, vén rèm lên, đi ra ngoài, nhìn thấy ngườ đánh xe là một hắc y nam tử, chắc là hạ nhân của Nhị hoàng tử, mà Nhị hoàng tử cưỡi ngựa đi ở đằng trước, tùy ý mưa rơi trút trên người của hắn, Nạp Lan Tĩnh lòng bỗng dâng lên một tia áy náy, Nhị hoàng tử thân phận tôn quý ra sao, nay vì chính mình, đi giữa trời mưa to.

Nhị hoàng tử quay đầu nhíu mày, chưa mở miệng, mang theo một tia tìm tòi nghiên cứu, nhìn vẻ mặt Nạp Lan Tĩnh đang suy nghĩ gì đó, “Có thể thỉnh Nhị hoàng tử tiến vào không, có việc thương lượng!” Nạp Lan Tĩnh giọng nói không khỏi thấp, trên mặt lại không chịu thua kém xuất hiện một tia đỏ ửng, hơi lắc lắc đầu, cũng cảm thấy làm sao vậy, Nhị hoàng tử trong lúc vô ý cứu mình, chính mình trong đầu tại sao lại xuất hiện hình ảnh như vậy!

“Quận chúa, thỉnh!” Nhị hoàng tử gật gật đầu, đó là để Nạp Lan Tĩnh vào trước, chính mình đi qua theo, mà Lưu Thúy ở một bên, lại đã sớm lui tại phía sau xe, đem khoảng trống bên trong cho hai người!

Nhị hoàng tử hơi dừng bước, lại nhìn thấy bên trong xe đã sớm trải da chồn bạc thật dày, nay hắn giẫm lên, cứng rắn để lại dấu vết không nói, đó là nước mưa trên người không ngừng tí tách rơi xuống, tạo vũng nước không nhỏ!

“Nhị hoàng tử mời ngồi!” Nạp Lan Tĩnh hơi ngẩng đầu, có chút kinh ngạc vì sao Nhị hoàng tử không tiến tới, nhưng nhìn nước mưa đằng trước hắn, trong đầu hiện tia sáng tỏ, hơi cúi đầu, lại nhìn thấy chính mình tuy mắc mưa, nhưng không có giống hắn, sợ là từ dưới mưa liền đến đây đi, Nạp Lan Tĩnh trong lòng xẹt qua tia cảm xúc phức tạp, nhớ tới lúc trước Thái tử vẫn vẻ mặt thâm tình, nhưng nếu mình xảy ra chuyện tình như vậy, hắn có lẽ cũng sẽ không xông vào mưa cứu mình, cho dù đi ra, cũng sẽ không như vậy ngay cả mũ che mặt cũng không mang!

“Nhị hoàng tử mời ngồi, thật ra chỗ ngồi đều bị ta làm ướt, mong Nhị hoàng tử điện hạ không nên ghét bỏ!” Nạp Lan Tĩnh cúi đầu, cảm thấy Nhị hoàng tử trong mắt lóe lên một tia khác thường!

“Quận chúa khách khí!” Nhị hoàng tử cười cười, Nạp Lan Tĩnh tất nhiên là nhìn ra chính mình vì sao không chịu tiến lên, lại cùng mình nói như vậy, nếu không ngồi xuống, sợ làm nàng cảm thấy chính mình quá mức khách khí, trái lại kéo khoảng cách giữa hai người ra thật xa, cười cười, đó là ngồi xuống!

Nạp Lan Tĩnh cúi đầu, lại không biết nên mở miệng như thế nào, “Đa tạ Nhị hoàng tử điện hạ hôm nay xuất thủ cứu giúp, ta lại còn có một chuyện muốn nhờ!” Nạp Lan Tĩnh nghĩ nghĩ, vẫ đem sự tình nói ra, dù sao Nhị hoàng tử là người thông minh, nếu lại giữ đánh sườn xao, ngược lại chỉ biết chính mình ra vẻ buồn cười thôi!

“Quận chúa mời nói!” Nhị hoàng tử gật gật đầu, nhìn vẻ mặt Nạp Lan Tĩnh ngưng trọng, trong đầu hiện lên trăm ngàn suy nghĩ, chớ không phải Nạp Lan Tĩnh muốn mình xuất thủ cứu Cung phủ, hắn chỉ hơi cau mày, chỉ trong chớp mắt, án Cung phủ, nếu nàng mở miệng, cho dù bại lộ thế lực, nhưng cũng sẽ không tiếc!

Nạp Lan Tĩnh cúi đầu, cũng không nói gì thêm, mở hộc bí mật trong xe ngựa, Nhị hoàng tử hướng phía trước hít sâu, tò mò Nạp Lan Tĩnh muốn theo bên trong lấy ra cái gì! Nạp Lan Tĩnh mặt chìm xuống, hai tay đem đứa nhỏ bế ra, lại sợ nước mưa trên người mình dính lên đứa nhỏ, chỉ có thể cách xa nàng một chút, “Nhị …” Nạp Lan Tĩnh ngẩng đầu, muốn nói gì đó, nhưng cố tình vừa vặn đụng tới Nhị hoàng tử hướng cả người về phía trước, Nạp Lan Tĩnh cả kinh, vội thối lui về sau, Nhị hoàng tử nhìn thấy Nạp Lan Tĩnh bị kinh hách, tay không khỏi muốn giữ chặt nàng đổ người về sau!

Nhưng hiện tại lại thành ra cái dạng này, Nạp Lan Tĩnh ôm đứa nhỏ, Nhị hoàng tử tay kéo Nạp Lan Tĩnh, Nạp Lan Tĩnh hơi ngẩng đầu, mà thân mình Nhị hoàng tử bao phủ lên người nàng, môi hai người gắt gao dán chặt cùng nhau!

Thời gian giống như vào giờ khắc này yên lặng, Nạp Lan Tĩnh cảm giác môi mỏng manh kia, tựa hồ truyền đến độ ấm nóng rực, lòng nàng nóng không ngừng hốt hoảng, Nhị hoàng tử híp mắt, nàng môi anh đào, mềm lành lạnh, giống lông chim xẹt qua lòng, nhẹ nhàng mềm mại, gợi cuồng dã trong đầu, muốn hôn sâu thêm, lạ nhìn Nạp Lan Tĩnh mở to hai mắt, thân thể không khỏi lui về phía sau, hắn cuối cùng lại sợ Nạp Lan Tĩnh trong lòng nghĩ đến hắn là một cái đăng đồ lãng tử!

Rầm! Chắc là Nhị hoàng tử lui vội, thân mình không khỏi té xuống, đầu cũng đụng vào trên nóc xe ngựa, phát ra tiếng vang nặng nề, Nạp Lan Tĩnh cúi đầu, cũng bởi vì Nhị hoàng tử bị đụng, hóa đi không ít xấu hổ!

Nhị hoàng tử ngồi dậy, lại bởi vì xe ngựa xóc nẩy, không biết thật sự không chú ý, hay là cố ý, lại ngã lần nữa, Nạp Lan Tĩnh vẫn cúi đầu, nhìn dáng vẻ Nhị hoàng tử bây giờ, môi cũng lộ ra ý cười mỉm.

Nạp Lan Tĩnh cúi đầu nhìn đứa bé đã muốn tỉnh, lắc lắc đầu, đem sợi khác thường trong lòng bài xích ra ngoài, “Nhị hoàng tử điện hạ, ta có chuyện muốn nhờ, đó là cứu cứu đứa nhỏ này!” Nạp Lan Tĩnh cắn cắn môi, đứa nhỏ này châm cứu, đến lúc đó sẽ đem Tôn Ngự y bại lộ ra ngoài, đó là phương thuốc của Tương Bình Vương cũng bày ra trước mặt người khác!

“Quận chúa nói gì, đó là trong khả năng giúp đỡ của ta, nhất định sẽ hết sức mình!” Nhị hoàng tử nhìn dáng vẻ ngưng trọng của Nạp Lan Tĩnh, không khỏi trầm mặt, đem hơi thở lười biếng trên người dấu đi, mắt nhìn làn da đứa bé kia lộ ra ngoài, hơi nheo mắt, nếu hắn đoán không lầm , đứa nhỏ này là đứa nhỏ mắc ôn dịch của Cung Ngao!

“Thỉnh Nhị hoàng tử hỗ trợ, đem Tôn Ngự y mời tới, để hắn chữa trị cho đứa nhỏ!” Nạp Lan Tĩnh nhìn dị sắc trong mắt Nhị hoàng tử, hiểu được hắn nhất định nghĩ ra điều gì đó, nhưng sự tình đã đến bước này, cũng không có đường lui, chỉ là, nàng trong mắt chung quy hiện lên tia lãnh ý, cho dù cơ quan này bị Nhị hoàng tử hủy, chính mình cũng có biện pháp đưa hắn cùng chính mình đồng quy vô tận, nhất định không thể để hắn đi ra ngoài, khiến Cung phủ ‘họa vô đơn chí’ (liên tiếp gặp nạn)!

“Có mấy phần nắm chắc?” Nhị hoàng tử trầm giọng, nếu hắn xem đúng, đứa nhỏ này chắc chắn mắc ôn dịch, ôn dịch thứ này không phải ai cũng trị được, nay chỉ có Tương Bình Vương một người có thể trị được, hơn nữa, cho dù Tôn Ngự y có khả năng này, nhưng trước sau là nhất định sẽ mạo hiểm, dù sao việc trọng đại, nếu bị người có tâm biết được đi, chỉ có thể khiến cho Cung phủ thêm phiền toái!

“Mười phần!” Nạp Lan Tĩnh ngẩng đầu, Nhị hoàng tử hỏi như vậy, sợ trong đầu muốn giúp mình đi, nàng chu môi, khẳng định!

“Có gì khó khăn?” Nhị hoàng tử cau chặt mày, nhìn bộ dạng khẳng định của nàng, sợ chỉ có một khả năng, đó là phương thức của Tương Bình Vương ở trên tay Nạp Lan Tĩnh, hắn nghĩ đến lời đồn đãi giữa Tương Bình Vương cùng Cung thị liền bình thường trở lại, chỉ là, hiện tại đang tra chuyện ôn dịch, Tôn Ngự y bị Hoàng đế phái ra cùng Đại Lý Tự cùng tra việc này, nếu đem Tôn Ngự y mời tới, đó là kinh động Hoàng đế, nên làm cái gì bây giờ, hắn mặc dù có thế lực riêng của mình, nhưng nếu Hoàng đế kinh động Hoàng đế, chung quy không có nắm chắc phần thắng, hơn nữa thế lực từ nơi bí mật gần đó, rải bốn phía, không đến vạn bất đắc dĩ, quả quyết không thể mạo hiệm đưa bọn họ lộ ra ngoài!

“Thi châm!” Nạp Lan Tĩnh trầm giọng, người thông minh nói chuyện, đó là không cần nhiều lời, cũng hiểu ý đối phương, có điều thi châm không phải ai đều có thể cứu, dù sao châm cứu hài đồng, nhất định phải có thủ pháp thật chuẩn!

“Cho ta nhìn một cái!” Nhị hoàng tử cũng không khách khí, tay lại giơ ở trước mặt Nạp Lan Tĩnh, nay có thể ít một chuyện liền ít một chuyện, nhìn bộ dạng đứa bé, sợ là bị người hạ mê dược, nhỏ như vậy, hạ mê dược nhưng đối đứa nhỏ ảnh hưởng thật lớn, cần phối dược điều dưỡng.

Nạp Lan Tĩnh nhíu đầu mày, trong đầu muốn từ chối, nhưng vẫn theo bên trong hộc bí mật trên vách xa lấy ra phương thuốc, tục ngữ nói dùng người thì không nghi ngờ người, nghi người thì không dùng người, nếu mình hoài nghi hắn, bắt đầu không nên nói ra!

Nhị hoàng tử mở phương thuốc ra, trong đầu không khỏi tán thương, phương pháp hảo diệu a, không biết là ai xuất thủ, nếu là Tương Bình Vương thủ đoạn thật sự lợi hại như vậy, có phải độc trên người Tam hoàng tử cũng có hy vọng, nghĩ nghĩ liền trong chớp mắt đem vị trí thi châm nhớ kỹ!

“Đốt ấm lô!” Nhị hoàng tử thấy bên trong hộc bí mật của Nạp Lan Tĩnh, tựa hồ muốn gì có thứ đó, cũng không nhiều lời, mệnh lệnh một tiếng, đưa tay lại đặt ở trên trán đứa nhỏ, mày càng nhăn chặt, “Cho dù hiện tại đi thỉnh Tôn Ngự y, sợ hắn đến đây cũng không kịp!” Nhị hoàng tử sắc mặt mang theo ngưng trọng ít thấy, Lưu Thúy ở bên cạnh nghe xong lời Nhị hoàng tử nói, vội vàng đem hai cái ấm lộ toàn bộ đốt lên, Nhị hoàng tử vươn tay theo bên trong hộc bí mật lấy ra một cái ngân châm nhỏ nhất, đem đứa nhỏ trên tay Nạp Lan Tĩnh nhận lấy, tiếp nhận ấm lô Lưu Thúy đưa đến, đem ngân châm để vào bên trong, đem phương thuốc bỏ vào giữa ấm lô!

“Ngươi!” Nạp Lan Tĩnh nhìn Nhị hoàng tử đem vải bông bao đứa nhỏ cởi ra, trong đầu cũng hiểu được ý đồ của hắn, không khỏi lấy tay chặn lại, muốn thi châm đứa nhỏ cũng là người có thủ pháp cực kỳ thuần thục, đây không phải trò đùa.

“Nếu muốn mạng sống, ngươi chỉ có thể tin tưởng ta!” Nhị hoàng tử chìm chìm mặt, trong giọng nói mang theo ít có nghiêm khắc, nếu xem đúng vậy, đứa nhỏ này đêm qua mới uống thuốc, nếu thi châm trễ, dược hiệu qua, liền không có tác dụng gì, xem bộ dạng đứa bé, sợ đã nhiều ngày, nếu không thi châm, liền thật sự chỉ có một con đường chết!

Nạp Lan Tĩnh thu tay che trước mặt hắn, trong mắt lại mang theo nồng đậm lo lắng, Nhị hoàng tử không có nói gì, tay chuẩn xác đem ngân châm cắm vào người đứa nhỏ, một lát sau, nhìn trán của hắn toát ra mồ hôi, nhưng nhìn hắn trước sau chỉ tập trung châm cứu, cuối cùng hắn đem ngân châm toàn bộ rút ra, đứa nhỏ đột nhiên khóc lớn lên, dần dần trước mặt không còn màu xanh nặng nề nữa!

Nhị hoàng tử nhìn thấy cái dạng này, trong lòng mới thả lỏng, Nạp Lan Tĩnh vừa định vươn tay ôm đứa nhỏ, lại bị Nhị hoàng tử ngăn lại, đem vải bông bên trong hốc vách xe lấy ra, “Không thể chạm!” Nhị hoàng tử cau mày, mấy thứ này Nạp Lan Tĩnh chạm vào, trước sau sẽ dính bệnh!

Nhị hoàng tử đem vải bông hơ trên ấm lô, nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay bế đứa nhỏ đi ra, đặt ở trên vải sạch sẽ, bao bọc lại! Nạp Lan Tĩnh kinh ngạc, bộ dạng Nhị hoàng tử, thường ngày sống an nhàn sung sướng, trái lại giống như đại phu hàng năm hành tẩu bên ngoài!

“Hoàng đệ thân mình không tốt, ta thường thường học chút y thuật!” Nhị hoàng tử nhìn mắt Nạp Lan Tĩnh hiện nghi ngờ, mở miệng giải thích, Tam hoàng tử từ nhỏ ho khan, nhiều ngự y xem qua, lại như cũ không thấy chuyển biến tốt, mình từng cố chấp cho rằng ngự y trong cung vô dụng, chính mình mới học y thuật, lại phát hiện độc đã muốn xâm nhập cốt tủy, sợ là Hoa Đà tái thế mới có thể cứu hắn!

Hai người nói một lát, Nạp Lan Tĩnh biết Nhị hoàng tử đã cứu Thu Nguyệt, mới yên tâm, đến biệt uyển, sắc trời đã tối sầm, Nhị hoàng tử sai người mang theo Nạp Lan Tĩnh thu thập một phen, chính mình cũng đi thay đổi quần áo, chung quy một thân nước mưa khó chịu vô cùng!

“Khởi bẩm chủ tử, trên người này không có gì đặc biệt!” Nhị hoàng tử thay đổi quần áo, nghe người phía dưới bẩm báo kết quả điều tra, nghe được kết quả này, trong lòng không có một tia thất vọng, môi mang lãnh ý, “Hắn sợ đã sớm ăn độc dược đi, đó là ta không giết hắn, hắn cũng sẽ không sống qua hôm nay!” Nhị hoàng tử trong miệng đó là chỉ hắc y nhân không chết!

Người quỳ trên mặt đất đáp lời, sợ người sau lưng kia cẩn thận, chỉ cần người nọ hoàn thành sứ mệnh mới có thể được giải dược, nhưng cũng là phòng ngừa hắn, biện pháp thật tốt!

Nhị hoàng tử khoát tay áo, làm cho bọn họ lui xuống, mày nhíu chặt, trong tay không khỏi chuyển động cây trâm Nạp Lan Tĩnh ném xuống đất, có lẽ chỉ có như vậy, mới có thể đem phiền toái trong lòng hắn phá tan một ít, nghĩ tới Nạp Lan Tĩnh, môi hắn mang theo ý cười, tiểu nữ nhân này, không sợ chết rốt cuộc làm cho mình nhịn không được mà than nhẹ, hơn nữa tâm tư tinh xảo, sợ không phải ai cũng biết, cây trâm này của nàng nhưng có huyền cơ rất lớn, mình mới có thể tiếp cận nàng, cũng là dựa vào cái chuôi cây trâm này!

“Gặp qua Nhị hoàng tử điện hạ!” Nạp Lan Tĩnh thay đổi quần áo, thoải mái đi ra, nàng biết, Nhị hoàng tử nhất định thẩm vấn hắc y nam tử kia, nhưng nhìn chỉ có một người Nhị hoàng tử nơi đó, cúi đầu trầm tư, trong đầu chìm chìm, chớ không phải người kia đã chết!

“Quận chúa không cần đa lễ!” Nhị hoàng tử hơi ngẩng đầu, nghĩ đến nàng, cảm giác xuất hiện thật tốt, nhưng quá khó khăn có được, hơi thu liễm, đem cây trâm không chút dấu vết dấu đi, dù sao cũng là cho mình niệm tưởng.

“Tuy rằng không điều tra ra cái gì, nhưng nhìn chiêu thức động thủ, còn có tư thái kia, hắn nhất định là thị vệ thường đi theo chủ!” Nhị hoàng tử nhìn Nạp Lan Tĩnh đến, cũng hiểu mục đích của nàng, lại đem suy nghĩ trong lòng nói ra, nhưng cũng là tin tức quan trọng, còn có một chút trọng yếu, nam tử có thể thời điểm nhìn thấy mình, nói ra thân phận của mình, đã chứng minh hắn thường xuyên gặp mình, cho dù mình không có ấn tượng, nhưng có thể mang thị vệ vào cung tựa hồ cũng không có mấy người.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tướng Phủ Đích Nữ

Avatar
cobala11:06 08/06/2015
nam9 có vẻ mờ nhạt nhỉ, đến giờ vẫn chả thấy gì
Avatar
nhóc11:06 08/06/2015
Nạp Cẩn Hiên chung tình như thế, đáng ngưỡng mộ, cơ mà cái thể loại gì mà nhập nhằng vậy, mình ghết nhất kiểu coi ng khác là cái bóng ng mình yêu, làm gì cũng nghĩ là mình có lỗi, mắc nợ nhưng mà... này nỏ bỏ xuống ko được, ko nỡ... bựa mình ghe đời, bố mà là Vũ nhi bố thèm vào, tội nghiệp Vũ nhi, cái con mụ kia bố nhổ vào, tưởng Anh Đào ai đời loại ko biết thân biết phận, chân trước bước vào cửa ân nhân, chân sau lên giường ân nhân, cũng quá nhanh đi, hừ

BÌNH LUẬN FACEBOOK