Trang Chủ
Xuyên Không
Tướng Phủ Đích Nữ
Chương 45 Trận Này Ai Thua Ai Thắng Còn Nói Không Chính Xác.

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“Mẫu phi, mẫu phi đừng khóc, Khanh nhi ngoan!” Tứ hoàng tử giẫy từ trong người Thái hậu đang ôm, nhìn Ngô quý nhân nước mắt không ngừng chảy ra ngoài, tay nhỏ bé vì Ngô quý nhân lau giọt lệ, nhưng mặc dù vậy Tứ hoàng tử cũng không khóc một tiếng.

“Hoàng thượng, người xem xem, Khanh nhi giống ngài trước đây, ngay cả Thái hậu đều nói Khanh nhi trưởng thành giống ngài nhất!” Ngô quý nhân nhìn khuôn mặt Tứ hoàng tử, nước mắt càng chảy nhiều hơn, trong lòng nàng thật sự hối hận, nếu biết có kết quả như vậy, như thế nào cũng sẽ không đáp ứng yên cầu người nọ!

“Mẫu phi ngài thế nào còn khóc? Ngài không phải nói cho Khanh nhi, nam nhi có lệ không thể tùy tiện rơi, mẫu phi tuy là nữ tử, nhưng cũng không thể dễ dàng rơi lệ!” Tứ hoàng tử giống như vị đại nhân nhỏ bé, an ủi Ngô quý nhân, thanh âm non nớt cũng khiến người ở đây không đành lòng!

“Hoàng đế, ngươi nhìn một cái, Khanh nhi đáng yêu cỡ nào, huyết thống hoàng gia cao quý, lại có nhà nào có thể có đứa nhỏ thông minh như vậy!” Đều nói đến thế, Thái hậu ở nơi nào hiếu thắng, nhưng ở trước mặt tôn tử nàng vĩnh viễn chỉ là lão bà bình thường, hy vọng con cháu đời đời có thể sống tốt, hy vọng bọn họ không phải chịu lấy một tí ủy khuất!

“Chiêu nghi tỷ tỷ, van cầu người nói chuyện với Hoàng thượng, ngài không nể mặt người khác, người xem xem Khanh nhi, hắn hãy còn nhỏ!” Ngô quý nhân nhìn ngay cả Thái hậu nói chuyện, trên mặt Hoàng đế cũng không một tia buông thả, không khỏi nghĩ đến Bình chiêu nghi, thời điểm vừa mới chỉ điểm nàng, là Hoàng đế che chở nàng, bằng không nàng đã sớm bị Thái hậu sai người kéo ra ngoài, nay, chỉ cần nàng đáp ứng cầu tình, có lẽ Khanh nhi không phải chịu nhục lấy máu nghiệm thân!

“Quý nhân muội muội, Thái hậu nương nương cùng Hoàng hậu nương nương đều ở đây!” Bình chiêu nghi trên mặt lạnh lùng, nàng tuy rằng là người hiền lành, nhưng bất đồng cùng Cung thị, nhìn thấy tiểu hài tử đánh thương tức thì sinh lòng đồng tình ( đồng cảm ), nàng nâng đầu, ý bảo Ngô quý nhân vượt quy củ.

“Ngươi tránh ra, không được khi dễ mẫu phi!” Tứ hoàng tử nhìn Ngô quý nhân nói chuyện với Bình chiêu nghi, nhưng trên mặt Bình chiêu nghi thực lãnh, trong lòng lập tức nhận định Bình chiêu nghi khi dễ Ngô quý nhân, ngày thường Bình chiêu nghi ít khi ra ngoài, Tứ hoàng tử cũng không nhớ nàng, tự nhiên sẽ không để ở trong lòng, theo bên cạnh kiếm được mấy cục đá tức thì ném hướng Bình chiêu nghi.

“Lỗ mãng, mang nước đến!” Hoàng đế nhìn trận khôi hài trước mặt, trên mặt lại buồn bực vô cùng, hắn nhớ rõ trước đây Tương Bình vương cũng vô cùng nghịch ngợm, thường khi dễ những phi tần trước kia của tiên đế, nay nhìn Tứ hoàng tử càng giống Tương Bình vương hồi nhỏ, lạnh giọng, thế tất muốn lấy máu nghiệm thân!

“Hoa ma ma, đi lấy nước tới đây, ai gia ngược lại muốn nhìn hắn muốn làm cái gì, có phải hay không muốn giết chết ai gia!” Thái hậu lớn tiếng hô, trong mắt tràn đầy tức giận, nhưng rốt cuộc hiểu con không bằng mẹ, biết được tâm tư Hoàng đế, nay nếu biết Hoàng đế nhất định phải lấy máu nghiệm thân, lập tức cho Hoa ma ma một sắc mặt, nếu không thể ngăn cản Hoàng đế cùng Tứ hoàng tử nghiệm thân, vậy thì làm cho máu Hoàng đế cùng Tứ hoàng tử phải dung hợp.

“Dạ!” Hoa ma ma ở phía sau nhận được ánh mắt Thái hậu, lập tức lui đi ra ngoài.

“Thái hậu nương nương!” Ngô quý nhân vừa nghe Thái hậu mở miệng, tự nhiên biết được việc này không có quay trở đường quay trở lại, thân mình mềm nhũn, lập tức quỳ rạp xuống trên mặt đất.

‘Mẫu phi, mẫu phi!” Tứ hoàng tử nhìn Ngô quý nhân không có tinh thần, thân mình nho nhỏ không khỏi đẩy Ngô quý nhân, trong lòng hoảng loạn, hắn không biết lấy máu nghiệm thân là chuyện gì, nhưng nhìn khuôn mặt Ngô quý nhân không muốn, tự nhiên biết đây không phải chuyện tốt, vẻ mặt ủy khuất, “Phụ hoàng, nhi thần không muốn lấy máu nghiệm thân, không cần lấy máu nghiệm thân!” Tứ hoàng tử lập tức làm nũng giống như ngày thường.

“Khanh nhi, không được làm phiền hắn, đi đến trước mặt Hoàng tổ mẫu!” Thái hậu tức giận trừng mắt nhìn Ngô quý nhân, nàng điểm ấy thật hồ đồ, chỉ cần Tứ hoàng tử là hoàng tử, mặc dù là lấy máu nhân người thân thì sao, Tứ hoàng tử là hoàng tử, vĩnh viễn là hoàng tử, hơn nữa trước mặt các quan đại thần còn được chút danh tiếng, nếu phụ thân của nàng Ngô Thị Lang tranh chút lợi tức, người nào hướng coi thường bọn họ, Hoàng thượng vốn con nối dõi đơn bạc, thân phận hoàng tử càng thêm tôn quý.

“Hoàng tổ mẫu!” Tứ hoàng tử rốt cuộc nhịn không được òa khóc, Ngô quý nhân đang ôm Tứ hoàng tử, ở phía sau lưng hắn, bàn tay âm thầm dùng sức, bỗng đẩy hắn lên trước mặt Thái hậu, Tứ hoàng tử bị Ngô quý nhân đẩy, lảo đảo vài bước, suýt nữa đứng không vững!

“Khanh nhi, ngươi muốn hoàng tổ mẫu đau lòng sao?” Thái hậu nhìn thân mình nho nhỏ của Tứ hoàng tử, trong lòng đau, vội đem Tứ hoàng tử ôm đến trước mặt đem móng tay giả tháo xuống dưới, cẩn thận vì Tứ hoàng tử lau nước mặt trên mặt.

“Tham kiến Hoàng thượng , Thái hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương!” Hoa ma ma dùng một cái khay nhỏ bưng một chén nước, bên cạnh đặt hai cái khăn nhỏ, mặt trên thả hai cái ngân châm.

“Ân!” Hoàng đế gật gật đầu, bên cạnh một cung nhân chuyển đến một cái ghế dựa đặt ở giữa phòng, Hoa ma ma đem khay nhỏ đặt ở mặt trên ghế, tức thì lui ở một bên, Hoàng đế đi ra phía trước, cầm lấy một ngân châm, trực tiếp đâm xuống đầu ngón tay.

“Hoàng thượng, ngài thân Rồng, có thể nào tự làm hại Long thể!” Hoàng hậu ở bên cạnh kinh hãi nhìn, vội nói, lấy máu nghiệm thân là chuyện đại sự, tuy rằng Hoàng hậu hy vọng Tứ hoàng tử không phải con Hoàng đế, nhưng để nàng chính mắt nhìn thấy Hoàng đế tự làm mình bị thương, trong lòng vô cùng lo lắng.

“Không cần nhiều lời, ai muốn nói thêm một câu, đừng trách trẫm không niệm phần nhân tình trước kia!” Hoàng đế khoát tay áo, ngăn câu nói tiếp theo của Hoàng hậu, sự tình nếu cho tới bây giờ, quả quyết không thể thu hồi mệnh lệnh ban ra, Hoàng đế lấy lại bình tĩnh, ngân châm sắc nhọn, mạnh mẽ đâm sâu vào ngón tay Hoàng đế, châm rãi ngưng tụ thành một giọt máu, Hoàng đế ấn ngón tay, máu tựa hồ mang theo hàng nghìn lần không đành lòng, rơi vào trong nước trong suốt, tức thì nở ra một đóa hoa hồng! Hoàng đế lập tức buông ngân châm, cầm khăn con, lau miệng vết thương.

Hoàng đế lui từng bước, đối với Hoa ma ma gật gật đầu, Hoa ma ma liền đưa Tứ hoàng tử bên người Thái hậu ôm đi.

“Không cần, ai gia muốn đích thân động thủ, hoàng tôn ai gia, chỉ có ai gia mới có thể chạm vào!” Thái hậu mặt lạnh, tránh tay Hoa ma ma đưa tới, tức thì kéo tay Tứ hoàng tử đi lên phía trước vài bước, bên cạnh, Hoàng hậu cùng Bình chiêu nghi cũng vây quanh ở trước mặt.

“Hoàng tổ mẫu, Khanh nhi không muốn, không muốn, Hoàng tổ mẫu, van cầu ngài!” Tứ hoàng tử rốt cục biết muốn làm gì, hắn từ nhỏ sống trong cẩm y ngọc thực ( ý nói cuộc sống xa hoa ), theo trước chịu qua một ít khổ, mặc dù mới trước đây nghịch ngợm, không cẩn thận bị ngã, lần đó Hoàng tổ mẫu tức giận, đánh cung nữ, từ sau đó bên người Tứ hoàng tử tổng hạ nhân luôn luôn vây quanh hầu hạ, chưa bao giờ lại chịu quá một lần bị thương, hiện tại nhìn thấy Hoàng đế dùng kim đâm vào đầu ngón tay, còn chảy ra một vết máu, trong lòng tự nhiên sợ hãi vô cùng!

“Ngoan, Khanh nhi ngoan, không đau, hoàng tổ mẫu sẽ làm rất nhẹ!” Thái hậu hơi cau mày, tuy nói đứa nhỏ hoàng gia được nuông chiều từ bé, nhưng mặc dù lúc trước là Thái tử, cũng không có giống hắn yếu đuối như vậy, bất quá là dùng kim đâm một chút thôi, nàng kéo tay Tứ hoàng tử đã mềm nhũn, không có một chút khí lực, trong lòng nhất thời tức giận vô cùng, hoàng tử trong ngày thường đều được dạy võ thuật, học kiếm thuật, hắn nay bàn tay mềm mại ngay cả một vết chai đều không có, rõ ràng chính là luyện võ không tốt.

“Hoàng tổ mẫu không muốn, không muốn!” Tứ hoàng tử khóc lớn tiếng, nhìn ngay cả Thái hậu cũng làm đau hắn, dứt khoát khóc rống lên!

Thái hậu cau mày, mặc kệ Tứ hoàng tử khóc, nắm tay Tứ hoàng tử hung hăng nâng tới, để cho Hoa ma ma bên cạnh bắt lấy thân mình hoàng tử, giơ ngón tay lên hung hăng đâm xuống.

“Mẫu phi, mẫu phi cứu ta!” Tứ hoàng tử chỉ cảm thấy đau đớn, mặc dù Thái hậu đã dùng khăn con bọc lại ngón tay hắn, như trước hắn cảm thấy ngân châm mảnh khảnh kia còn ở lại trong ngón tay hắn.

Máu Tứ hoàng tử chảy vào trong bát, mọi người chằm chằm nhìn trong bát, trong lúc đó hai giọt máu chậm rãi dung hòa cùng một chỗ, Thái hâu mới yên tâm, nhẹ nhàng ngồi xổm người xuống, đem Tứ hoàng tử ôm vào trong ngực, “Không có việc gì, không có việc gi?” Miệng khẽ an ủi.

“Chiêu nghi nương nương tay ngài làm sao vậy?” Thời điểm trước mặt mọi người chỉ lo nhìn chằm chằm cái bát, Nạp Lan Tĩnh kinh hô một tiếng, tức thì nhìn thấy ngón tay Bình chiêu nghi không biết bởi vì sao rách da, máu chính là một giọt một giọt chảy ra.

“Di, chắc là không cẩn thận làm bị thương, không sao!” Bình chiêu nghi như vừa mới phát hiện trên ngón tay có vết thương, nâng lên xem xét, hơi cười, cũng không có nói gì, trong lúc đó nơi miệng vết thương tựa hồ có chút tro bụi, nghĩ đến Tứ hoàng tử vừa mới dùng cục đá đáp Bình chiêu nghi làm nàng bị thương.

“Sao trong này có ba vết máu!” Nạp Lan Tĩnh gật gật đầu, thời điểm quay đầu lại phát hiện trong bát hơn một giọt máu, lập tức kinh hô ra tiếng, mọi người nhìn lên quả thực là như thế, bên cạnh, Hoa ma ma vẻ mặt sốt ruột, tay vội định làm nghiêng bát khiến nước bên trong đổ ra ngoài, nhưng vừa định tiến lên phía trước, bước chân lại bất động ( không di chuyện được ), nhìn Lưu Thúy ở ngay bên cạnh giẫm lên chính quần áo mình, nhưng trong mắt lại chỉ nhìn nước trong bát, không chút phái giác nàng giẫm quần áo chính mình!

“Hoàng thượng tha mạng, ắt hẳn là thần thiếp không cẩn thận rơi vào, cầu Hoàng thượng tha mạng!” Bình chiêu nghi vẻ mặt sợ hãi, vội quỳ xuống, trên mặt mang theo bối rối.

Hoa ma ma suy nghĩ, không kịp nghĩ nhiều, đem quần áo dưới chân Lưu Thúy túm đi ra, vừa giơ tay, lại thủy chung chậm một bước.

“Đây, điều này sao có thể, như thế nào ba giọt máu đều hòa tan?” Nạp Lan Tĩnh kinh hô ra tiếng, vẻ mặt không dám tin, chẳng lẽ Tứ hoàng tử là Bình chiêu nghi sinh ra, Bình chiêu nghi lại là nữ nhi hoàng đế? Quả thực buồn cười!

Mọi người vội chạy tới xem, quả nhiên, Thái hậu tay run lên, mắt hung hăng trừng Nạp Lan Tĩnh, Ngô quý nhân vừa nghe Nạp Lan Tĩnh nói như vậy, khẩn trương đứng lên, ”Sẽ không, không phải, hắn là con ta, là con ta!” Ngô quý nhân trong lòng rõ ràng là nhi tử của nàng cùng Hoàng thượng, nàng cầm lấy ngân châm bên cạnh, giơ tay lên đối với ngón tay mình hung hăng đâm xuống, máu nháy mắt chảy ra rất nhiều, nàng hướng trong bát nhỏ một giọt, máu dần dần hòa tan ở trong nước.

“Làm sao có thể?” Trên mặt Hoàng hậu cũng lộ ra tia kinh ngạc, này toàn bộ bốn giọt máu, như thế nào hòa tan với nhau, thực sự là không có khả năng!

Nạp Lan Tĩnh nhếch khóe miệng, ánh mắt Thái hậu cùng Hoa mama kia, Nạp Lan Tĩnh tự nhiên nhìn rõ ràng, vừa rồi bất quá thừa dịp người khác không chú ý, cố ý nói cho Bình chiêu nghi tạo ra chút máu, vừa vặn Tứ hoàng tử đánh nàng, lại làm phía trên có chút tro bụi, tự nhiên sẽ không có người hoài nghi!

“Hảo, tốt lắm, đều là gạt trẫm!” Trong mắt Hoàng đế phát ra càng lạnh, hắn tất nhiên là nhìn ra manh mối, dĩ nhiên có người tại trước mặt hắn động tay chân, hắn trừng mắt nhìn Hoa ma ma, trong lòng biết đây là ý tứ Thái hậu, trong lòng buồn bã vô cùng, một cước tức thì đá vào ghế kia, nước mang theo máu, lập tức chảy ra, nháy mắt bị đất thấm hút, nhìn không ra huyết sắc kiều mị.

“Người tới, lại mang cho trẫm một chén nước, nếu hôm nay không có được đáp án, kiên quyết vẫn phải lấy máu!” Hoàng đế tựa hồ nảy sinh ý ngoan độc, trước mặt hắn có người có tâm tư động tay chân, nếu cõng hắn không chừng sẽ làm ra cái gì, vương gia cùng phi tần tư thông, nay xem ra, cũng không thể gặp cái gì đại sự.

“Đủ, ngươi còn không ngại nháo không đủ loạn sao, tiên đế lưu lại giang sơn, không phải cho ngươi gây tai họa!” Thái hậu ôm Tứ hoàng tử, lấy máu nghiệm thân là chuyện hoang đường, lúc này đây không thành, còn muốn lần thứ hai, nếu truyền đi ra, không phải cố ý để người ngoài chê cười hoàng gia hay sao, nàng quả quyết không làm được!

“Mẫu hậu, trẫm mới là Hoàng đế!” Hoàng đế cau chặt mày, cùng Thái hậu giằng co, nếu làm Hoàng đế cũng không biết đứa nhỏ trong cung rốt cuộc có không phải của mình hay không, làm Hoàng đế còn có ý tứ gì, ngay cả quyền muốn biết chân tướng sự thật đều không có, làm Hoàng đế còn có quyền lợi gì? Lại từ đâu bình ổn biên quan, thống trị quốc gia?

Thái hậu bỗng lui về sau từng bước, ý tứ Hoàng đế nói rõ ràng, hắn là Hoàng đế, là chúa của vạn vật, đây rõ ràng là uy hiếp, không cho Thái hậu nói một câu nào, trong mắt Thái hậu hiện tia bi thương, lần trước hắn đối với mình nói một câu này, đó là thời điểm muốn phong con tiện nhân kia làm quý phi, nay, nay một lời giống như vậy, chằng lẽ trong lòng hắn chính là ước gì đệ đệ hắn chết sao?

“Hoàng thượng tha mạng!” Hoa ma ma nhìn thấy ánh mắt Hoàng đế, trong lòng cả kinh, vội nhanh quỳ xuống.

Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, lập tức không xem các nàng nữa, chỉ chốc lát, trước mặt Hoàng đế một lần nữa bưng bát nước đi tới, đem đặt lên ghế.

Hoàng đế như trước cầm ngân châm, đâm xuống, máu ở trong nước, bắn tung tóe nổi lên từng điểm bọt nước.

“Hoàng tổ mẫu, không muốn, Khanh nhi không muốn!” Tứ hoàng tử nhìn còn phải đâm tiếp, vốn đã ngừng khóc, hiện tai nhìn lại thấy ánh mắt Hoàng đế âm ngoan, bị dọa khóc lên, toàn bộ thân mình hướng trong lòng Thái hậu chui vào, người trước mặt Hoàng đế phái dẫn Tứ hoàng tử đi ra, đều bị Thái hậu đứng tại mắng tránh sang một bên .

“Mẫu hậu đừng làm cho trẫm khó xử?” Hoàng đế đem sắc mặt Thái hậu thu vào đáy mắt, tự mình đi trước mặt Thái hậu, thanh âm lạnh lùng, tựa hồ không có một tia độ ấm.

“Ngươi đây là muốn bức tử mẫu hậu?” Thái hậu thanh âm mềm nhũn, nhưng như cũ không buông tay Tứ hoàng tử, nàng tuy rằng tin tưởng Tứ hoàng tử là nhi tử Hoàng đế, nhưng mà, nàng thủy chung lo lắng, sợ có chuyện ngoài ý muốn, vì vậy ngoài ý muốn nàng phải trả giá đại giới quá lớn mà thôi.

‘Mẫu hậu quá lo lắng!” Hoàng đế rũ mắt, trong thanh âm bình tĩnh, tay kéo Tứ hoàng tử đi ra, khiến Tứ hoàng tử đau, khóc rống lên, chung quy là Thái hậu luyến tiếc, buông trước, Tứ hoàng tử bị Hoàng đế túm giữ đến ,cầm lấy bàn tay mềm mạn kia, mạnh mẽ đâm xuống, máu từng giọt từng giọt rơi ở tại trong cái chén!

Oa, Tứ hoàng tử khóc rống lên, Hoàng đế lần này đâm, nhưng so với Thái hậu đâm đau hơn.

Dần dần hai giọt máu hòa tan cùng một chỗ, Hoàng đế mới buông tay Tứ hoàng tử ra, Tứ hoàng tử tay được nới lỏng, tức thì một đầu chui vào trong lòng Ngô quý nhân.

“Mẫu phi, đau!” Tứ hoàng tử nhịn không được khóc, giơ tay lên chỉ, lại nhìn máu kia như trước không ngừng chảy, càng nhìn càng sợ hãi, lớn tiếng khóc.

“Ngoan, không có việc gì, không có việc gì!” Ngô quý nhân vội dùng khăn lau giọt máu trên tay Tứ hoàng tử, trong mắt chảy ra nước mắt, cho dù như thế nào đau lòng Tứ hoàng tử, nhưng chung quy không có biện pháp, chỉ có thể đem Tứ hoàng tử ôm vào trong ngực, dịu dàng an ủi.

Hoàng đế nhìn thấy tựa hồ vẫn chưa yên tâm, đem ngân châm đưa cho Bình chiêu nghi! Bình chiêu nghi tiếp nhận, tự nhiên là biết ý tứ Hoàng đế, lập tức đâm vào ngón tay, thời điểm máu chảy vào chén nước, mọi người tâm thắt thật chặt.

“Không có dung!” Hoa ma ma cho dù quỳ cũng nhìn thấy rõ ràng, trong giọng nói có vui sướng, lúc này đây, máu Bình chiêu nghi ở trong bát nhưng không có hòa tan, chỉ có máu Hoàng đế cùng Tứ hoàng tử hòa tan vào nhau.

“Khanh nhi, đến trước mặt hoàng tổ mẫu!” Thái hậu trong lòng rốt cuộc thả lòng, giọng điệu cũng cứng rắn vô cùng, khoát tay áo, đem Tứ hoàng tử kéo đến trước mặt, nay sự thật vẫn như cũ, Hoàng đế tất nhiên không thể nói cái gì.

Nạp Lan Tĩnh cau chặt mày, không nghĩ tới Tứ hoàng tử thật sự là nhi tử Hoàng đế, nàng nghĩ đến Tứ hoàng tử cùng Na Già kia có liên quan, bằng không Na Già cũng không cùng Ngô quý nhân cấu kết một chỗ! Aii, Nạp Lan Tĩnh thở dài một hơi, nếu Tứ hoàng tử không phải nhi tử Hoàng đế, Hoàng đế tự nhiên sẽ ở trước mặt mọi người yêu cầu Tương Bình vương lấy máu, cũng chỉ có như vậy mới có thể chứng minh sự trong sạch của Tương Bình vương cùng Ngô quý nhân. Không biết vì sao, Nạp Lan Tĩnh trong lòng tin tưởng Tương Bình vương tuyệt đối không phải người như vậy, nay chỉ có thể chứng minh Tứ hoàng tử là con Hoàng đế, cũng không thể chứng minh Ngô quý nhân với Tương Bình vương cùng Ngô quý nhân không có vấn đề gì, thư kia không có ký tên, không thể chứng minh là xuất phát từ tay Tương Bình vương, nhưng giống như không thể chứng minh, nó cùng Tương Bình vương không có liên quan.

“Người tới, đem Ngô quý nhân kéo xuống, không có mệnh lệnh, không được bước ra cửa phòng nửa bước!” Hoàng đế cau mày, cung nữ kia hiển nhiên là bị xử tử, tự nhiên không thể tra ra thư kia đến tột cùng đến từ chỗ nào, nay Tứ hoàng tử đã chứng minh là đứa nhỏ của hắn, nếu lại tra xuống, sợ thật sự là muốn cho người bên ngoài chê cười hoàng tộc!

“Mẫu phi!” Tứ hoàng tử thấy vài cung nhân đem Ngô quý nhân lôi đi, vừa muốn chạy tới lại bị Thái hậu bắt được, nay sợ đây là kết cục tốt nhất, chỉ cần Tứ hoàng tử không sao, một Ngô quý nhân Thái hậu tự nhiên không để vào mắt, nàng nay chỉ muốn nghĩ là thế nào có thể khiến quan hệ giữa hai người bọn họ dịu đi, nàng từng suy nghĩ muốn giúp Tương Bình vương trở thành Hoàng đế, nhưng nhìn Tương Bình vương vì Cung thị, ngay cả mình, nhi tử cũng không để ở trong lòng, nàng nghe nói, thời điểm Bình bộ thượng thư muốn nghiệm thân Nạp Lan Tĩnh, Tương Bình vương còn bảo vệ Nạp Lan Tĩnh, bức đường đường Thượng Thư hướng Nạp Lan Tĩnh chịu đòn nhận tội, trong lòng mới bỏ qua cái ý niệm kia trong đầu.

Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi, mọi người nhìn thấy sự tình có định luận, Hoàng đế tựa hồ cũng không có tính lại truy cứu xuống, lập tức đi theo, Nạp Lan Tĩnh đi ở phía sau, nhìn thấy Thái hậu phân phó Hoa ma ma vài câu, tức thì nghe thấy phía sau có vài thanh âm kêu rên, sau đó không có động tĩnh, da đầu Nạp Lan Tĩnh run lên, đây, Thái hậu ắt hẳn là giết cung nhân, không cho chuyện này truyền đi ra ngoài.

Đến cửa Huyền Vũ, Nạp Lan Tĩnh mới thở phào nhẹ nhõm, trong tay đã toát ta một tầng mồ hôi lạnh mỏng, vừa rồi thật sự nguy hiểm, nếu nàng không phải đích nữ tướng phủ, ngoại tôn tướng quân phủ, Hoàng đế thân phong quận chúa, sợ Thái hậu cũng đem nàng diệt khẩu! Hơn nữa, Hoàng đế tâm tư ‘bách chuyển thiên hồi’ ( luân chuyển liên hồi ), có nhiều lần, Nạp Lan Tĩnh đều cảm thấy hắn sẽ không lại tra xuống dưới, hoặc là thực nghe xong lời Thái hậu nói, đem Bình chiêu nghi bắt giữ, như vậy mọi an bài của nàng, một chút cũng không có tác dụng!

Nạp Lan Tĩnh vỗ vỗ ngực, nàng xem một trận này có vẻ như thắng, kỳ thực là thua, tuy rằng đối phương để lộ ra Ngô quý nhân, nhưng chính mình chung quy không có cách nào làm cho Hoàng đế đối với Tương Bình vương tiêu trừ ( loại trừ, loại bỏ ) nghi ngờ, danh dự hoàng tộc, Hoàng đế cùng Thái hậu khẳng định sẽ không tra rõ, tự nhiên khiến cho Nạp Lan Tĩnh gặp khó khăn, nếu không có Bình chiêu nghi biết được Hoàng đế ở tại nơi kia mềm lòng, sợ lá thư này đều không đến được trên tay Hoàng đế.

Ra cửa Huyền Vũ, Nạp Lan Tĩnh nhìn thấy Thu Nguyệt, thân mình mềm nhũn, rốt cuộc hoàn toàn yên lòng, thời điểm nàng nghe thấy Tương Bình vương trúng Thất Tinh Tán, trong lòng lập tức thận trọng cảnh giác bất thường ( không bình thường ), vội để Thu Nguyệt đi tìm Nhị hoàng tử an bài hết thảy, chung quy hoàng cung không phải tướng phủ, nếu không có Nhị hoàng tử giúp, Thu Nguyệt tuyệt đối sẽ không ở trong thời gian ngắn như vậy, chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ!

“Tiểu thư, cuối cùng ngài đi ra!” Thu Nguyệt nhìn sắc mặt Nạp Lan Tĩnh không tốt, vội cúi người, nghênh đón.

“Ân!” Nạp Lan Tĩnh gật gật đầu, thật lâu sau mới tìm được thanh âm của mình, nàng mặc dù là chết qua một lần, nhưng đối mặt với tử vong lại như trước sợ hãi vô cùng!

Thu Nguyệt nhìn trên mặt Nạp Lan Tĩnh tựa hồ không thoải mái, chạy nhanh đỡ nàng lên xe ngựa, mình cùng Lưu Thúy ở bên ngoài xe, thời điểm chờ ra khỏi cung, giao lệnh bài cho thị vệ kia!

Nạp Lan Tĩnh cúi đầu, vén rèm xe ngựa lên đi vào, nhưng nhìn lên, bắt gặp trong xe ngựa đã có thêm một người, miệng tức thì há thật to, dường như vô cùng kinh ngạc, may mắn xe ngựa cũng đủ lớn, bằng không Nạp Lan Tĩnh phỏng chừng lập tức sẽ đi xuống.

Nhị hoàng tử nhìn sắc mặt Nạp Lan Tĩnh, có chút cười, cặp mắt hoa đào tức thì chớp chớp, thân mình hơi nghiêng, quần áo nam tử vốn nới lỏng, mặc dù vào đông, nhưng trên người Nhị hoàng tử cũng không có khoác thêm áo choàng, hắn thân mình nghiêng, lộ ra da thịt so với nữ nhân còn muốn trắng hơn, Nạp Lan Tĩnh mặt ửng hồng, vội nhìn về hướng khác, trong lòng thầm mắng hắn một tên yêu nghiệt, người ở phía ngoài nghe bên trong xe ngựa không có động tĩnh, lập tức bắt đầu đáng ngựa, để ngựa bắt đầu chạy.

Xe ngựa đột nhiên vụt chạy, Nạp Lan Tĩnh không phòng bị, trong giây lát, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, Nhị hoàng tử vội vàng đỡ Nạp Lan Tĩnh bằng không Nạp Lan Tĩnh bị va đầu, ngón tay nhẹ nhàng giơ lên, đặt ở bên môi, ý bảo Nạp Lan Tĩnh không cần nói, nếu để cho thủ vệ tướng lãnh ( tướng lĩnh trông cửa ) nghe được trên xe ngựa Vận Trinh quận chúa có thanh âm nam tử, sợ không thể thiếu một chút vướng víu.

Nạp Lan Tĩnh bỗng đẩy cánh tay Nhị hoàng tử, nhưng bởi vì dùng sức quá lớn, đầu không cẩn thận, va vào phía nóc xe ngựa, Nạp Lan Tĩnh khẽ xoa nơi bị đụng trúng, trong mắt tràn đầy tức giận.

Nhi hoàng tử miệng a một tiếng, tựa hồ là cười nhạo Nạp Lan Tĩnh không cẩn thận, Nạp Lan Tĩnh há miệng thở dốc, muốn nói hắn vài câu, nhưng nghe được thanh âm Thu Nguyệt đưa lệnh bài cho tướng lĩnh giữ cửa thành, lập tức đem lời bên miệng lại nuốt xuống.

“Cung tiễn Vận Trinh quận chúa!” Thủ vệ tướng lãnh kia nhìn thấy lệnh bài quả nhiên là Nạp Lan Tĩnh không hề nghi ngờ, liền đối với bên trong xe ngựa nói một câu, tức thì quân lệnh trả lại cho Thu Nguyệt.

“Làm phiền!” Nạp Lan Tĩnh thanh âm thường ngày ( mọi người ) giống nhau ứng thanh, đây là quy định bất thành văn, nếu người hoàng tộc ra khỏi thành, nếu không có chuyện, tướng lãnh thủ cửa thành chắc sẽ không soát xe ngựa, bên trong chủ tử đáp một tiếng, nghe không có nơi không thích hợp, lập tức có thể ra khỏi cửa cung.

“Việc hôm nay, cám ơn ngươi!” Ra cửa cung, Nhị hoàng tử mới thu lại ý cười, hơi trầm giọng nói, đối với lòng biết ơn Nạp Lan Tĩnh nói, nếu không phải Nạp Lan Tĩnh lường trước kế sách của bọn họ, để Thu Nguyệt khẩn trương thông báo cho Nhị hoàng tử, bọn họ sợ cũng không thể nhanh như vậy phát hiện dưới gối Bình chiêu nghi có phong thư, đem thư kia tráo đổi.

“Rốt cuộc là các ngươi cứu ta trước!” Nạp Lan Tĩnh gật gật đầu, nhìn trên mặt Nhị hoàng tử dường như mang theo nghiêm túc, Nạp Lan Tĩnh cũng không nghĩ nhắc lại tại sao Nhị hoàng tử lại ở trên xe ngựa của nàng, ”Bất quá, nếu không có ngươi ở bên cạnh ta, sợ Thu Nguyệt không thuận lợi tìm được ngươi!” Nạp Lan Tĩnh nhếch miệng, hoàng cung là cái địa phương nào chứ, mặc dù Thu Nguyệt có võ công lợi hại, cũng kiên quyết không dám ở trong hoàng cung lỗ mãng, hoàng cung là nơi tàng long ngạo hổ ( rồng núp hổ nắm), không nghĩ qua sợ là ngay cả chết như thế nào cũng không biết.

“Ngươi biết?” Nhị hoàng tử nhíu mày, tựa hồ không dám tin, Nạp Lan Tĩnh một cái nữ tử nhu nhược ( yếu đuối ) không có võ công, nàng tuyệt đối không thể biết được bên người nàng có ám vệ của chính mình, chằng lẽ là tiểu nha đầu kia nói đến, Nhị hoàng tử nhíu mày, cái nha đầu kia thân thủ tựa hồ không tệ.

“Hừ, sợ thời điểm lần đầu tiên Kiếm Hồn ngăn cỗ kiệu của ta lại, đó là ngươi chiếu cố đi!” Nạp Lan Tĩnh day day mi tâm, nàng hồi tưởng lại ( nhớ lại ), Thu Nguyệt rốt cuộc là người cẩn thận, Nhị hoàng tử vụng trộm tiến vào phòng ở mình, nàng làm sao lại không biết, xem dáng vẻ của nàng, chính mình lại sao không rõ, hơn nữa ngày ấy nàng cùng chính mình đến phòng ở phu nhân, làm sao có thể phát hiện được hắc y nhân trong phủ đào tẩu! Từ đầu đến cuối, ngay cả đứng lên, tự nhiên không khó nghĩ đến.

“Vận Trinh quận chúa quả nhiên thông tuệ! Bất quá, ta thật sự không rõ, ngươi như thế nào biết được Ngô quý nhân có vấn đế?” Nhị hoàng tử không khỏi gật gật đầu, nữ nhân trước mặt này so với chính mình tượng tưởng còn muốn thông tuệ hơn.

Nạp Lan Tĩnh cười, “Thiên cơ bất khả lậu”( bí mật không thể tiết lộ ) Nàng tự nhiên không thể nói bởi vì qua mấy năm nữa ấn thuật nước hiện tranh mới có thể rơi vào tay Đại Dong, này Tứ hoàng tử khắng định sẽ không thể biết được! Bất quá, nàng không thể nói cho Nhị hoàng tử, không thể nói nàng đã chết một lần, biết được tương lại sẽ xảy ra chuyện gì đi.

Qua thật lâu sau, Nạp Lan Tĩnh mới hít một hơi, “Mục đích?” Mọi người làm chuyện gì đều có mục đích, nàng rất giống như biết Nhị hoàng tử giúp nàng là xuất phát từ mục đích gì.

Nhị hoàng tử trên mặt có chút kinh ngạc, trong mắt tựa hồ có chút đau đớn, hắn thật không ngờ hắn ở trong lòng Nạp Lan Tĩnh cũng là một người xa lạ, ”Mẫu phi ta đích thực là người chết! Nhị hoàng tử tự giễu cười cười, nói một cái lý do đâu đâu, hắn thủy chung không dám mở miệng nói, là vì hắn bị nàng hấp dẫn, liền không tự giác xuất hiện ở bên người nàng! Nay ngay cả Nạp Lan Tĩnh tựa hồ không bài xích lời hắn nói, hắn sợ nói ra tâm tư trong lòng hắn, ngay cả cơ hội yên lặng ở bên người nàng cũng đều không có.

Nạp Lan Tĩnh nhíu mày, ngay cả Vận Ninh lúc trước điều tra quý phi ở trong cung thực sự là khó sanh mà chết, nghĩ đến Nhị hoàng tử cũng biết, Nạp Lan Tĩnh trong lòng rối rắm, nhìn trong mắt Nhị hoàng tử tựa hồ bị thương tổn, không đành lòng, nhưng thủy chung không có nói gì, Niệm Nô lúc trước đó là Hòa quý nhân, “Na Già vương tử đó là hung thủ sát hại Kiếm Hồn” Qua thật lâu sau, Nạp Lan Tĩnh mới nói ra một câu này, thân phận Niệm Nô chung quy cũng không thể nói ra.

“Ân! Ta biết!” Nhị hoàng tử gật gật đầu, kết nối mọi chuyện hiện ra một tia hiểu rõ, từ trong lồng ngực lấy ra một quyển tập, “Đây là Ngô Thị Lang kết gia cùng quan viên trong triều, bọn họ đều duy trì ý tứ Tứ hoàng tử đăng cơ!” Nhị hoàng tử trong mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, hắn đã sớm phát hiện động tĩnh Ngô Quý nhân, vẫn âm thầm điều tra.

Nạp Lan Tĩnh tiếp nhận quyển tập, khẽ lật xem, này trong triều Cung gia là thế lực nhất, Tả tướng Hữu tướng cũng không ủng hộ ý tứ Tứ hoàng tử đăng cơ, Ngô Thi Lang kết giao quan viên không tính là nhiều, bất quá quyển này ghi lại thế lực, tựa hồ rất lớn, mặt trên ghi thời gian khi nào thì Ngô Thị Lang đi phủ ai, nói gì, thế lực như vậy, sợ Nạp Lan Diệp Hoa đều không có.

Nạp Lan Tĩnh nhếch miệng, thanh âm vô cùng thấp, đối với Tứ hoàng tử nói vài câu, trong lòng nàng dĩ nhiên đã có một kế, mặc dù rất phiêu lưu ( mạo hiểm ), nhưng chỉ có thành công mới có thể chuyển bại thành thắng, hơn nữa cũng chỉ có như vậy, Hoàng đế mới có thể không bỏ qua Na Già vương tử kia.

Nhị hoàng tử gật gật đầu, lúc này tỏ vẻ đồng ý, đến một địa phương vắng vẻ, Nhị hoàng tử lặng lẽ xuống xe ngựa, hắn nhìn bóng lưng xe ngựa rời đi, môi tràn ra một nụ cười tươi rất thỏa mãn, tuy rằng chuyện này cực kỳ nguy hiểm, nếu làm không tốt, sợ ‘lộng xảo thành chuyện’ ( lợn lành chữa thành lợn què ), nhưng vì nàng, chính mình nguyện ý một lần! Hơn nữa, Nạp Lan Tĩnh nếu biết được bên người được người mình bảo vệ nàng, nhưng nàng không có mở miệng phản đối, có phải hay không chứng minh nàng bắt đầu chậm rãi có thói quen mình luôn ở bên cạnh, nghĩ vậy, ý cười trên mặt Nhị hoàng tử càng dày đặc.

Thời điểm trở về Nạp Lan phủ, Cung thị vội chạy ra đón, hỏi chuyện Thái hậu tuyên nàng vào cung có chuyện gì, Nạp Lan Tĩnh cười trả lời, Cung thị nhìn trên người Nạp Lan Tĩnh tựa hồ không có gì không ổn, thế này mới hơi yên lòng.

Nạp Lan Tĩnh trở lại chính phòng ở của mình, còn không có ngồi yên, nha đầu phía dưới tới bẩm báo, nói là họa sĩ trong cung đến đây, vì Nạp Lan Tĩnh họa một bức họa.

“Tiểu thư, chớ không phải là tuyển phi Na Già vương tử?” Thu Nguyệt nghe xong trên mặt lo lắng, tranh này họa trừ bỏ chính mình sử dụng còn chưa nghĩ ra có thể làm cái gì khá.

“Đúng vậy! Nạp Lan Tĩnh cong khóe miệng, trên mặt không một tia hoảng loạn, sơ Thái hậu có lòng đem mình ban cho Tương Bình vương, nhưng Hoàng thượng cũng sẽ không đồng ý, tự nhiên nàng chỉ có khả năng cấp Na Già vương tử, Nạp Lan Tĩnh từ trong hộp gấm lấy ra một đôi khuyên tai, thế nhưng cùng khuyên tai hôm nay nàng đeo giống nhau, Nạp Lan Tĩnh cười cười, đấy mới là chứng cứ chính xác mà bọn họ muốn tìm đi, Nạp Lan Tĩnh đeo nó ở vành tai, tranh này nếu mình không đoán lầm, tất nhiên muốn tới trong tay Hoàng hậu trước, hắn lợi dụng nữ nhân trong cung, chẳng lẽ chính mình sẽ không, một trận này ai thắng ai thua còn chưa rõ đâu.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tướng Phủ Đích Nữ

Avatar
cobala11:06 08/06/2015
nam9 có vẻ mờ nhạt nhỉ, đến giờ vẫn chả thấy gì
Avatar
nhóc11:06 08/06/2015
Nạp Cẩn Hiên chung tình như thế, đáng ngưỡng mộ, cơ mà cái thể loại gì mà nhập nhằng vậy, mình ghết nhất kiểu coi ng khác là cái bóng ng mình yêu, làm gì cũng nghĩ là mình có lỗi, mắc nợ nhưng mà... này nỏ bỏ xuống ko được, ko nỡ... bựa mình ghe đời, bố mà là Vũ nhi bố thèm vào, tội nghiệp Vũ nhi, cái con mụ kia bố nhổ vào, tưởng Anh Đào ai đời loại ko biết thân biết phận, chân trước bước vào cửa ân nhân, chân sau lên giường ân nhân, cũng quá nhanh đi, hừ

BÌNH LUẬN FACEBOOK