Trang Chủ
Xuyên Không
Tướng Phủ Đích Nữ
Chương 29.2

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lúc đến pháp trường, xung quanh đã đầy người, đều đến xem kết cục của Dương Quốc công, Nạp Lan Tĩnh cùng Kiếm Thiếu Niệm đi vào, quan chủ hình Kinh Triệu Duãn vội vàng đứng dậy nghênh đón!

Kiếm Thiếu Niệm cũng không khách khí, hôm nay cũng không cần dùng hình tượng giải dối đối đãi mọi người nữa, là một Nhị hoàng tử không có thế lực gì, hắn bây giờ là Tiêu Dao Vương nắm giữ Đại Dung, trên người cũng không khỏi lộ ra mấy phần khí phách, hắn đi vào, dĩ nhiên chủ vị kia phải là hắn tới ngồi, Nạp Lan Tĩnh ngồi ở bên cạnh, vẻ mặt Dương Quốc công vốn đang không có tinh thần gì, thời điểm nhìn thấy Nạp Lan Tĩnh, hai mắt mở thật to, thân thể chợt giãy giụa, hình như muốn đứng lên!

"Đàng hoàng một chút!" Đại hán phía sau ông ta, cũng mặc kệ trước kia ông ta là cái gì Quốc Công, có thế lực dường nào, những người đến đoạn đầu đài này đều tùy vào bọn họ quyết định, nếu như va chạm đến Vương Gia cùng Vương phi, đầu của bọn họ sợ cũng không bảo vệ được!

Nhìn Dương Quốc công bị người tên nô tài hung hăng dí đầu, có lẽ ở trước mặt Nạp Lan Tĩnh, bọn họ đều xuất ra kiêu ngạo, ngược lại người của Dương gia có mấy người kịch liệt vùng vẫy, giống như không tiếng động kháng nghị, Nạp Lan Tĩnh lạnh lùng liếc nhìn, người của Dương gia đều mặc áo tù nhân, có thể là sợ bọn họ nói sai cái gì, vải bố nhét miệng cũng đều không lấy ra, bởi vì cả nhà bị tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội, Dương phủ nhiều người như vậy, ngay cả một người tiễn đưa cũng không có, ngược lại thật đáng thương!

"Nhìn Dương Quốc công cũng thật đáng thương, Bổn Vương phi liền đi đưa bọn họ đoạn đường!" Nạp Lan Tĩnh nói xong không khỏi đứng lên, Lưu Thúy cùng Thu Nguyệt nhanh chóng tới đỡ !

"Tĩnh nhi!" Kiếm Thiếu Niệm kêu một tiếng, Nạp Lan Tĩnh cũng không nói một lời, mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm trên đài!

Buổi trưa hành hình là quy củ tổ tông quy định, cho dù đã là cuối mùa thu, mặt trời lúc này cũng rất mạnh, lúc này chặt đầu cũng chiếu mắt người khiến không mở ra được!

Nạp Lan Tĩnh cuối cùng đứng ở trước mặt Dương Quốc công, nàng hơi hạ mí mắt, ánh mắt mang theo khinh thường nhìn xuống, cũng đủ để cho Dương Quốc công nổi điên, đáng tiếc trên người của ông ta bị người đè ép, ông ta chỉ có thể trợn to hai mắt, lại không làm gì được Nạp Lan Tĩnh!

Nạp Lan Tĩnh nhìn Dương Quốc công nhếch nhác như vậy, không khỏi nghĩ tới đời trước, Cung phủ cả nhà bị tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội, có phải hay không so với kết cục của Dương Quốc công còn thê thảm hơn, càng nghĩ, tức giận trong mắt cũng càng phát nồng đậm, Dương gia làm đủ trò xấu, đây tất cả đều là gieo gió gặt bão!

Nạp Lan Tĩnh đột nhiên cười một tiếng, không khỏi ngồi xổm người xuống , "Đường đường Dương Quốc công, hiện tại thế nhưng ngay cả một con chó cũng không bằng!" Nạp Lan Tĩnh nói xong, ánh mắt của Dương Quốc công giống như võ tan nát, Nạp Lan Tĩnh nhìn thấy, nụ cười trên mặt càng phát dày đặc, "Chỉ là, Bổn Vương phi đã cực kỳ khai ân, nhớ lúc người Cung gia chịu khổ, Dương Quốc công cũng cực kỳ chăm sóc!" Giọng nói Nạp Lan Tĩnh càng phát lạnh, "Chỉ là, Dương Trạch cùng Dương Hạo cũng phải trả một cái giá lớn!" Nạp Lan Tĩnh đột nhiên đứng dậy, trong giọng nói mang theo mấy phần khinh thường!

Dương Quốc công loạng choạng cả người, cõi đời này ác độc nhất chính là Nạp Lan Tĩnh, vì sao trời cao bất công như vậy, khiến tiện nhân kia sống thật khỏe, Nạp Lan Tĩnh không khỏi phỉ nhổ một cái, thế nhưng nước bọt màu trắng kia chính xác rơi vào trên mặt Dương Quốc công, giờ khắc này có lẽ Dương Quốc công mới thực sự cảm thụ được tư vị bị làm nhục, thân thể ông ta run lên, giống như nước miếng màu trắng kia nặng ngàn cân!

"Ngươi cho rằng bọn họ chết, còn có cái chết của Dương Nghiên, đều là Bản Vương phi làm sao, chính là người ngoại tôn cao quý kia của người cũng động thủ một lần!" Khóe miệng Nạp Lan Tĩnh chứa đựng nụ cười, rơi vào trong mắt Dương Quốc công, thế nhưng càng thêm tàn nhẫn, không thể không nói Nạp Lan Tĩnh đều ở những nơi Dương Quốc công đau nhất mà dùng dao găm, "À, đúng rồi, ta thiếu chút nữa quên mất, thật ra thì Tĩnh Thái phi thật đáng thương, đáng sống mà bị người kéo da mặt xuống, suy nghĩ một chút thì thật sự rất đau!" Trong giọng nói của Nạp Lan Tĩnh mang theo vài phần thương tiếc, cũng khiến Dương Quốc công tức giận suýt nữa muốn sặc khí, tưởng tượng con gái của mình bị khổ như vậy, cho dù đến từng này, trong mắt của ông không khỏi chảy ra mấy phần lệ nóng! Mặc dù ông ta biết đó là quỷ kế của Nạp Lan Tĩnh, thế nhưng không ngờ nàng ác độc như vậy!

Nạp Lan Tĩnh nói xong liền chậm rãi rời đi, lúc này bước chân thận trọng, giống như chỉ sợ dính bùn đất, cùng Dương Quốc công khắp người nhếch nhác thành sự chênh lệch rõ ràng!

Trong lòng Dương Quốc công khó chịu vô cùng, suy nghĩ một chút đời này, ông không ngừng leo lên, nhưng vẫn luôn thấp hơn Cung phủ một cái đầu, bị bọn họ đè ép, nhưng bây giờ nghĩ lại thì chưa chắc đã không phải là một chuyện tốt, ít nhất người Cung phủ đều sẽ không hại người trong bóng tối, nếu như ông ta chịu an phận, sao có thể rơi vào kết quả như vậy, người này, có lẽ đến thời khắc cuối cùng, mới phát hiện đời này tranh đoạt gì đó, hoàn toàn không có cần thiết!

"Vương phi nương nương cứu mệnh với, Vương phi nương nương cứu mạng, thần nữ biết một bí mật, chỉ cần Vương phi để thần nữ một mạng, thần nữ liền nói bí mật này báo cho Vương phi nương nương!" Dương Vân quỳ gối một bên, có lẽ ý nghĩ muốn sống quá cao, mãnh liệt ói miếng vải bố chặn ở trong miệng ra ngoài!

Nạp Lan Tĩnh nghe được giọng nói, không khỏi quay đầu lại, Dương Vân cho là Nạp Lan Tĩnh dao động, vội vàng lặp lại một lần nữa, tuy nói trước mặt của mọi người nàng như vậy thật sự là thất sách, nhưng mà bây giờ Đại Dung do Kiếm Thiếu Niệm định đoạt, chỉ cần hắn nói để mình sống, còn có ai dám phản đối!

"Đây cũng là quy củ nơi này của các ngươi sao?" Nạp Lan Tĩnh trong mắt lóe lên sắt ý nồng nặc, ánh mắt từ trên mặt Dương Vân rơi vào người phía sau nàng, người nọ nhanh chóng chặn lại miệng Dương Vân lần nữa, có lẽ bởi vì dùng sức quá mức, môi Dương Vân không khỏi rỉ ra một ít máu !

Nạp Lan Tĩnh ngay cả nhìn cũng không muốn liếc nhìn nàng ta, bí mật này, biết nhiều có lẽ cũng không phải chuyện tốt, giống như bí mật của Cung Quý phi, nếu như có lựa chọn, nàng tình nguyện cái gì cũng không biết, tuy nói ở trước mặt Kiếm Thiếu Niệm nàng biểu hiện cái gì cũng không quan tâm, nhưng một nữ nhân, làm sao mà có thể không khát vọng có hài tử của chính mình đâu!

"Một nhà Dương thị tội không thể tha thứ, toàn bộ lăng trì xử tử!" Nạp Lan Tĩnh trở lại vị trí, thế nhưng trên mặt Kiếm Thiếu Niệm lại mang theo một tia lạnh lùng, âm thanh cuối cùng nói ra có chút tức giận, không biết là bởi vì Nạp Lan Tĩnh cố ý đối với hắn lạnh nhạt, hay thật sự thống hận đối với người Dương gia mới để cho hắn hạ cái quyết định này!

Tuy nói chuyện này Hoàng thái hậu đã ra lệnh tạm thủ thị chúng (tạm thời không trị tội trước công chúng), chỉ là Đại Dung này do Kiếm Thiếu Niệm định đoạt, hắn mở miệng chính là so với thánh chỉ hữu hiệu hơn, dĩ nhiên Kinh Triệu Doãn này không dám nói gì, chỉ là những dân chúng này cũng không biết nguyên do trong này, chỉ thấy Nạp Lan Tĩnh sau này trở về, Kiếm Thiếu Niệm liền xuống mệnh lệnh này, trong lòng tất nhiên cho rằng là chủ ý của Nạp Lan Tĩnh, trước kia có truyền Tiêu Dao Vương sủng ái Vương phi của mình như thế nào, hôm nay lại tận mắt nhìn thất, cho tới ngày sau mọi người nhắc tới Tiêu Dao Vương, đều nói hắn là bạo quân, mà Nạp Lan Tĩnh cũng bị truyền thành hồng nhan họa thủy!

Đao kia xẹt qua trên người người Dương gia, liền cắt đứt xuống một miếng thịt thật mỏng, từng cái, nếu không phải đều dùng vải rách chận miệng, tiếng kêu thảm thiết này sợ là sẽ phải rung động cả Kinh Thành, những dân chúng xung quanh xem náo nhiệt này, đều không khỏi quay đầu lại, một màn trước mắt này quả nhiên là quá dọa người!

"Không còn sớm nữa!" Nạp Lan Tĩnh khẽ hạ mí mắt, cùng Kiếm Thiếu Niệm nói một câu, trực tiếp đứng lên, nhìn một màn máu tanh trước mắt, trong lòng hơi choáng rồi, nhưng cuối cùng cảm thấy không cần thiết phải nhìn tiếp!

Kiếm Thiếu Niệm đi theo phía sau Nạp Lan Tĩnh, sau khi lên xe ngựa, hình như trên mặt Nạp Lan Tĩnh có chút mệt mỏi, không khỏi tựa vào trên xe ngựa, Kiếm Thiếu Niệm vốn định ôm Nạp Lan Tĩnh nằm ở trong ngực của mình, nhưng cánh tay đưa ra, cũng ngừng ở giữa không trung, nhìn hai mắt Nạp Lan Tĩnh nhắm chặt, cuối cùng chậm rãi để xuống!

Xe ngựa xuyên qua đám người, "Đứng lại!" Trong đám người không biết là người nào nổi giận quát một tiếng, cũng nhìn thấy một nam tử mặc áo trắng tung người bay vọt tới, hình như đang đuổi theo người nào, mà lúc này xe ngựa Kiếm Thiếu Niệm giống như một tấm lá chắn, vừa đúng chặn lại đường đi của người kia, nếu như người này là người tập võ, nhất định là muốn từ phía trên lướt qua, ở thời điểm bay lên, tất nhiên sẽ dẫm lên xe ngựa của Kiếm Thiếu Niệm, nhưng ám vệ của Kiếm Thiếu Niệm tự nhiên sẽ không để cho hắn bay đến phía trên xe ngựa, nhìn dáng vẻ như vậy giống như đã sớm xảy ra xung đột, nhưng ai biết có phải có người có lòng cố ý hay không, tự nhiên ám vệ sẽ không để hắn qua!

Người nọ cứng rắn bị chặn xuống, "Các ngươi không ngăn cản tặc nhân kia, ngăn ở nơi này tính là gì, các ngươi không phải là cùng nhau đi!" Người nọ hình như rất tức giận, không khỏi nâng cao âm thanh, nhưng nhóm ám vệ chỉ để ý bảo vệ Kiếm Thiếu Niệm, không ai dây dưa với hắn, lại nói xe ngựa này đi cũng không chậm, chờ xe ngựa đi qua, người kia tự nhiên cũng có thể qua!

Chỉ là hình như người này cố ý tìm việc, vẫn đuổi theo xe ngựa tranh luận không ngừng, trên mặt Kiếm Thiếu Niệm không khỏi lộ ra mấy phần không kiên nhẫn, hắn ra hiệu cho ám vệ, đểcho người ngăn người này lại, bớt đuổi theo phiền lòng!

Nạp Lan Tĩnh nghe được động tĩnh bên ngoài, hơi mở mắt không khỏi nhấc rèm của xe ngựa lên, nàng ngó đầu ra ngoài nhìn, thế nhưng nhìn thấy một nam tử mặc áo trắng đang đánh nhau cùng nhóm ám vệ, nhìn hắn bốn phía đều bị vây, khóe mắt hơi nhếch lên lên, trên người hình như coi là gầy gò!

Người kia hình như cảm nhận được ánh mắt quan sát của Nạp Lan Tĩnh, cho dù trong lúc đánh nhau cùng nhóm ám vệ, vẫn không quên nhìn về bên này, hắn nhìn thấy mặt của Nạp Lan Tĩnh, không khỏi mang theo vài phần kinh ngạc, bị người nọ nhìn, Nạp Lan Tĩnh lại nổi lên mấy phần cảm giác kỳ quái, giống như trên người này quấn đầy thanh xà (ắn xanh), để cho nàng một cơ trí, chẳng lẽ hắn chính là người mình cảm giác được ở trong Tuyết Đình!

Nạp Lan Tĩnh âm thầm suy tư, xe ngựa này đã cách này người có chút xa, nàng buông rèm xe ngựa xuống, nhưng ngay trong nháy mắt đó, nàng giống như nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, tại sao hắn lại ở chỗ này xuất hiện, Nạp Lan Tĩnh nhíu mày thật chặt, hai lần rồi, hai người kia xuất hiện đồng thời ở cùng một chỗ hai lần rồi, đến tột cùng là do mình suy nghĩ nhiều, hay là giữa bọn hắn có cái bí mật gì?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tướng Phủ Đích Nữ

Avatar
cobala11:06 08/06/2015
nam9 có vẻ mờ nhạt nhỉ, đến giờ vẫn chả thấy gì
Avatar
nhóc11:06 08/06/2015
Nạp Cẩn Hiên chung tình như thế, đáng ngưỡng mộ, cơ mà cái thể loại gì mà nhập nhằng vậy, mình ghết nhất kiểu coi ng khác là cái bóng ng mình yêu, làm gì cũng nghĩ là mình có lỗi, mắc nợ nhưng mà... này nỏ bỏ xuống ko được, ko nỡ... bựa mình ghe đời, bố mà là Vũ nhi bố thèm vào, tội nghiệp Vũ nhi, cái con mụ kia bố nhổ vào, tưởng Anh Đào ai đời loại ko biết thân biết phận, chân trước bước vào cửa ân nhân, chân sau lên giường ân nhân, cũng quá nhanh đi, hừ

BÌNH LUẬN FACEBOOK