Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chờ Diệu nhi ở Thẩm gia ổn định không được bao lâu, hậu viện Hà gia cũng cho thuê. Tiền thuê nhà Lưu Đại Trụ đưa lại một phần cho Trinh nương. Tiền cửa hàng thì giao lại toàn bộ cho nàng. Địa tô (tiền thu đc từ việc cho thuê đất, nhà chị cũng thuộc dạng địa chủ mà) của ba mươi mẫu đất bên ngoài trấn cũng giao hết lại cho nàng. Hà Tam Lang để lại năm mươi tấm ngân phiếu, nếu đổi thành ngân lượng cũng được khoảng hơn ba trăm. Bởi vậy cho nên trong tay Trinh nương cũng có không ít tiền.

Diệu nhi tuy rằng ở Thẩm gia, nhưng ăn mặc và chi phí đều không có chút dính dáng nào với Thẩm gia. Tất cả đều do Trinh nương dùng tiền thuê nhà cùng tiền của hàng để chi trả. Số tiền còn lại Trinh nương cất giữ, Diệu nhi còn ở lâu dài, cần dùng tiền vào nhiều việc khác nữa.

Ban đầu Trinh nương sợ Diệu nhi tuổi còn quá nhỏ, tiểu hài tử dễgây ầm ỹ, tới Thẩm gia lại mang thêm phiền toái cho Thẩm Phong và Liêu thị. Cũng may Diệu nhi là đứa nhỏ nhu thuận yên tĩnh. Thẩm Phong và Liêu thị đối đãi với Diệu nhi cũng rất khách khí. Tuy không được thân thiết như với người nhà, nhưng vẫn là rất tận tâm tận sức.

Thẩm Nghị đối đãi với Diệu nhi quả thật quá tốt. Mỗi ngày đều dành ra một canh giờ để chạy tới để chơi đùa với cậu em vợ, còn kể chuyện xưa cho Diệu nhi. Lúc đứa nhỏ được hai tuổi cũng là lúc nó học theo người lớn nhiều nhất. Thẩm Nghị kiên nhẫn dạy dỗ Diệu nhi. Diệu nhi cũng rất thích vị tỷ phu Thẩm Nghị này. Cảm tình giữa hai người ngày một tăng, rất là thân thiết. Trinh nương nhìn thấy, trong lòng rất vui mừng.

Người lớn vĩnh viễn không có tâm tư đơn thuần như bọn nhỏ. Tranh nhi thích nhất Diệu nhi. Trong mắt nó, Diệu nhi cũng giồng như Hâm nhi, đều là đệ đệ nó, đều là tiểu oa nhi, đều cần ca ca là nó đây bảo vệ. Tiểu hài tử luôn thích tiểu hài tử. Chiều nào sau khi học xong, Tranh nhi cũng chạy đi tìm Diệu nhi chơi. Nếu mà tìm không ra, liền đuổi theo mẫu thân nhà mình mà hỏi. Liêu thị bị hỏi đến phiền, liền bảo Trinh nương mỗi ngày để ý giờ Tranh nhi học xong mang Diệu nhi tới phòng nàng. Hai người lớn ngồi một chỗ thêu hoa làm việc nhà, hai đứa nhỏ cùng nhau chơi đồ chơi. Chỉ cần không cãi nhau đánh nhau, Liêu thị coi như tìm bạn cho con mình cùng chơi.

Đối với Tranh nhi mà nói, có Diệu nhi cái gì cũng tốt, có thể cùng nhau chơi ngựa gỗ, có thể cùng nhau xếp hình. Tuy rằng hầu hết thời gian đều là một mình hắn đùa vui nhưng có thêm người cũng vẫn tốt. Nếu nói có chút không tốt chính là vấn đề xưng hô.

“Con phải gọi Diệu nhi là thúc thúc. Đệ ấy là đệ đệ của tứ thẩm con, là trưởng bối của con.” Liêu thị nhắc nhở Tranh nhi.

Tranh nhi nhìn Diệu nhi bên cạnh đang chơi ngựa gỗ, miệng còn hô “Giá, giá”, liền mở miệng, “Đệ ấy không lớn bằng con. Con mới không gọi đệ ấy là thúc thúc đâu.”

Liêu thị bất đắc dĩ. Vì chuyện xưng hô này nàng đã dạy Tranh nhi không biết bao nhiêu lần. Ở trước mặt Trinh nương, nàng không muốn con lại xưng hô không quy củ. Đành phải nhẫn nại nói thêm một lần, “Diệu nhi tuy rằng còn nhỏ, nhưng vẫn là trưởng bối. Phu tử của con dạy con như thế nào hả?”

Tranh nhi không kiên nhẫn nói lại một câu, “Đệ ấy chỉ là một tiểu hài tử. Con gọi đệ ấy cũng có hiểu được đâu. Thôi, nương đừng ẫm ỹ nữa, thực phiền mà.”

(Thiếu Quân: Oa oa, thích nhóc Tranh nhi này nha! mới có chút tuổi mà ra dáng đàn anh gớm.

TĐHS: Tao gửi thấy mùi hint, mày có ngửi thấy không? >.<)

Trinh nương thấy không khí không tốt liền chạy tới hoà giải, “Đại tẩu, bọn nhỏ còn nhỏ mà, cũng không cần phải xưng hô như vậy. Chờ chúng lớn chút sẽ tự biết thôi.”

Liêu thị bị chính con mình nói cho như vậy, tức đến không nói ra lời, cũng lại luyến tiếc làm khó con mình. Đứa nhỏ này là khúc ruột của nàng. Cũng may là Trinh nương cho nàng bậc thang đi xuống. Trừng mắt liếc nhìn con một cái mới ngượng ngùng nhìn Trinh nương nói, “Khiến đệ muội chê cười rồi.”

Trinh nương cười cười lắc đầu, “Đại tẩu nói gì vậy. Là Diệu nhi mang phiền toái cho tẩu rồi.”

Liêu thị xua tay, cầm lấy xiêm y trong tay chuẩn bị khâu cho Tranh nhi, “Đều là người một nhà, có gì mà phiền toái với không phiền toái. Dù sao cũng chỉ là thêm đôi đũa, muội đừng nghĩ nhiều, dù thế nào cũng nên để tâm thanh thanh sở sở. Đứa nhỏ trong nhà cũng không có nhiều, chăm một đứa là chăm, chăm hai đứa cũng là chăm. Đứa nhỏ nhỏ như vậy có thể ăn được bao nhiêu đồ ăn chứ?”

Trinh nương cầm đôi giày nhỏ định may cho Diệu nhi trong tay, nghe thấy Liêu thị nói như vậy, biết nàng khách sáo với mình. Nếu nàng mang theo Diệu nhi, vậy cũng có nghĩa là sẽ ở lại lâu dài, có một số việc nên nói rõ ràng ngay từ lúc đầu, cười nói, “Đại tẩu, mỗi ngày đều phải lo lắng chuyện trong nhà. Tuy rằng nói tiểu hài tử ăn không bao nhiêu, nhưng ngày sau còn lớn lên. Ngày còn dài, đệ ấy là đứa nhỏ của Hà gia, nên để Hà gia dưỡng.”

Liêu thị cũng chỉ là khách khí một chút, lập tức cũng không nói thêm cái gì nữa.

Sáng sớm ngày hôm nay, Thẩm Nghị liền gọi Trinh nương, “Nàng đưa bộ y phục thêu cỏ xuân nàng làm vài ngày trước cho ta đi.”

Trinh nương đã may xong bộ y phục thêu cỏ xuân, liền lấy ra cho Thẩm Nghị, giúp hắn sửa sang lại, “Sao vậy, Hôm nay huynh muốn ra ngoài sao?”

Thẩm Nghị gật gật đầu, “Ta có thể đỗ tú tài ít nhiều cũng là nhờ lời chỉ điểm của Phùng tiên sinh. Vài ngày trước Phùng tiên sinh đi kinh thành thăm bạn, hôm trước mới trở về. Hôm nay liền rủ bạn bè cũng đám học trò chúng ta cùng đi đạp thanh, ta muốn đi cùng.” Phùng tiên sinh trong miệng Thẩm Nghị là một danh nho. Nghe nói lúc còn trẻ đã từng dạy học cho công tử của Dương đại nhân ở kinh thành. Dương công tử kia hiện giờ đã làm quan tới chức thượng thư.

Trinh nương suy nghĩ một chút, liền nói với Thẩm Nghị, “Khi nào huynh xuất môn. Nếu không vội, đợi ta tới phòng bếp làm chút điểm tâm, trên đường nếu có đói bụng thì ăn một chút lót dạ.”

Thẩm Nghị cười hì hì nói với Trinh nương, “Được, nàng cứ làm đi. Dù sao ta cũng còn phải chờ Hoài Viễn để cùng nhau đi mà.”

Trinh nương nghe liền thấy mất hứng, “Không còn ai tốt hay sao mà lại đi với hắn?” Từ lần trước tới Trương gia, Trinh nương liền sinh lòng chán ghét người nhà Trương gia. Chương phu nhân cùng đại tiểu thư Chương Hoài Xuân đối với nàng một bộ dáng âm dương quái khí, nhưng đối với Thẩm Nghị lại là tươi cười niềm nở. Tuy rằng Chương Hoài Viễn khi đưa họ đi cũng đã nói lời xin lỗi, nhưng mà ai biết nhà bọn họ có cái tâm tư gì chứ?

(Hoài Xuân: Nghe tên cũng biết là người không tốt rồi.)

Thẩm Nghị thấy Trinh nương mất hứng, biết trong lòng nàng không vui. Cẩn thận dùng khuôn mặt tươi cười bồi tội, “Ta biết nàng không thích Chương gia. Nhưng mà Hoài Viễn là người tốt, trước kia… Hắn quả thật hy vọng ta có thể cùng muội muội của hắn… Nhưng sau khi ta thành thân, hắn cũng không đề cập đến việc này nữa. Nàng yên tâm đi.”

Trinh nuơnưg thấy tâm sự của mình bị nhìn thấu, có chút xấu hổ, “Ta nào có không thích bọn họ… Ta đi chuẩn bị chút điểm tâm cho huynh.” Nói xong hoảng hốt bỏ chạy.

Đợi Thẩm Nghị xuất môn, trinh nương cùng Liêu thị liền đi dọn dẹp trong nhà. Đến giữa trưa, lúc nàng vừa dỗ ngủ được Diệu nhi thì mẫu tử Chương gia tới chơi.

Mặt Chương phu nhân hẹp dài, cái cằm nhọn gầy. Diện mạo Chương Hoài Xuân cũng giống như của mẫu thân nàng, khiến cho người ta vừa nhìn thấy… lòng liền khó chịu.

Liêu thị mang theo Trinh nương tiếp đón hai mẫu tử Chương gia. Chương phu nhân chỉ cười khanh khách cười nói với Liêu thị, “Thẩm muội muội dạo này có tốt không? Tại sao lại gầy đi nhiều vậy? Ta nói nha, đây là chuyện xui dính vào đó, cần thận bị sát khí bám vào đó.” Nói xong lời này còn cố ý liếc nhìn Trinh nương.

Liêu thị vừa nghe thấy lời này mày liền nhíu lại, liếc nhìn Trinh nương trấn an, khẩu khí đối với hai mẫu tử Chương gia liền không tốt, “Chương phu nhân nói vậy là sao? Không biết hôm nay Chương phu nhân đến đây là vì chuyện gì.”

Chương phu nhân lại giống như không nghe thấy gì, giống như mới lần đầu tiên gặp Trinh nương, “Uy uy, đây là tiểu nương tử Thẩm gia phải không? Ai ô ô… Xem khuôn mặt nhỏ nhắn này đi, so với lần trước ta nhìn thấy đã gầy đi không ít nhỉ. Cũng khó trách… Đã mất cha lại mất cả nương, lại còn mang theo con riêng… Ai u, coi cái miệng ta này.” Làm bộ đánh vào miệng mình một cái, lại tiếp tục tỏ vẻ hiền lành nói với Trinh nương, “Ta là người nhanh mồm nhanh miệng, nếu có nói sai điều gì, tiểu nương tử cũng đừng để trong lòng a.”

Trinh nương tức giận đến mức mặt mũi trắng bệch, hừ lạnh một tiếng nói, “Chương phu nhân chê cười rồi. Sao ta dám để trong lòng chứ. Chương gia không hổ là dòng dõi thư hương nha…” Nàng không giỏi cùng người tranh cãi. Biết rõ Chương phu nhân cố ý chọc tức nàng, nhưng trong khoảng thời gian ngắn lại không nghĩ ra từ nào để đáp trả lại.

Chương Hoài Xuân đắc ý nói, “Nhà chúng ta chính là dòng dõi thư hương đấy. Cũng không biết Nghị ca ca trúng phải tà thuật gì, đường đường là một tú tài thế mà lại đi cưới nữ nhi của một thương nhân hạ đẳng làm vợ.”

Chương phu nhân tưởng rằng nữ nhi sẽ không nói câu này. Thẩm Phong không phải cũng là thương nhân hay sao? Vội quát một tiếng, rồi xin lỗi Liêu thị, “Thẩm muội muội đừng giận. Hoài Xuân! Còn không mau chịu tội với tẩu tẩu.” Quả nhiên thấy mặt Liêu thị trầm xuống.

Sắc mặt Liêu thị nặng nề, mẫu tử Chương gia này cũng quá không biết chừng mực, “Không cần, đại lễ của tiểu thư ta nhận không nổi! Chương phu nhân, nếu hôm nay ngài không có chuyện gì khác, xin mời trở về đi.” Trực tiếp hạ lệnh đuổi khách.

Chương phu nhân trừng mắt nhìn nữ nhi, cho tới tận lúc Chương Hoài Xuân cúi thấp đầu xuống mới làm mặt tươi cười nói, “Muội muội đừng giận. Hôm nay đến là vì nghe thấy chút chuyện, cảm thấy… Thật sự là cảm thấy không thể không nói với muội muội a…” Nàng nhìn Trinh nương, đắc ý cười, “Trên đường có chút đồn đãi, chuyện có chút quan hệ với tiểu nương tử nhà muội muội a.”

Liêu thị cau mày, nhìn Trinh nương, không kiên nhẫn nói, “Chương phu nhân, nếu là chuyện đồn đại, vậy không cần để ý tới nó. Nếu không còn chuyện gì khác, xin mời đi cho.”

Chương phu nhân tiếp tục nở nụ cười. Chương Hoài Xuân lại đắc ý dào dạt nhìn Trinh nương. Trong lòng Trinh nương oán thầm, khẳng định không phải chuyện hay ho gì!

Quả nhiên chợt nghe thấy Chương phu nhân nói, “Lão gia nhà ta là phu tử của Thẩm tú tài. Nay thấy thanh danh Thẩm tú tài bị hao tổn, lão gia nhà ta rất là đau lòng a…” Giả mù sa mưa làm bộ một chút, “Chuyện đồn đại này có chút khó nghe… Ai. Sao lại có người nhẫn tâm nói như vậy chứ…”

Chuyện liên quan đến thanh danh Thẩm Nghị cũng là chuyện liên quan đến thanh danh Thẩm gia. Liêu thị không thể không để tâm, ý bảo Chương phu nhân tiếp tục nói.

Chương phu nhân nhận được ám chỉ, liền bừng bừng nói tiếp. Kỳ thật nói đến nói đi cũng không ngoài vài chuyện. Một là chuyện Trinh nương vào cửa nửa năm cũng chưa có bầu. Hai là chuyện cha mẹ Trinh nương cùng mất một ngày. Hơn nữa Hà Tam Lang lại là đột nhiên mà mất. Nói Trinh nương khắc cha mẹ, mệnh không tốt. Chuyện thứ ba là Trinh nương dùng việc nuôi dưỡng Diệu nhi để mưu toan chiếm lấy tài sảm trên danh nghĩa của Hà gia.

Trinh nương không có bầu là vì nàng căn bản không có cùng Thẩm Nghị viên phòng. Điều này thuần tuý chỉ là lời nói vô căn cứ, Liêu thị nghe xong cũng không nói gì. Ngoài ra còn có hai chuyện khác cũng chẳng hiểu thế nào mà cũng nói vào. Một là chuyện mệnh Trinh nương không tốt khắc chết cha mẹ nên việc Liêu thị ngoại trừ Tranh nhi không có thêm đứa nhỏ nhà nào cũng là do Trinh nương khắc. Thậm chí ngay cả chuyện vong thê Tôn thị của Thẩm Huy cũng tính lên đầu Trinh nương. Nói là hai lão Thẩm gia vì định hôn sự Thẩm Nghị với Trinh nương nên từ thời điểm đó đã khắc lên toàn gia Thẩm gia.

Sau khi nghe thấy mặt Trinh nương đã tái mét, cả người phát run. Ba một tiếng đem chén trả nện ở trước mặt Chương phu nhân. Sắc mặt xanh mét chỉ vào đại môn, “Cút! Hai người các ngươi cút ra ngoài cho ta!”

Chương phu nhân biến sắc, khinh thường nói, “Sao? Tiểu nương tử thẹn quá hoá giận hả? Chưa biết chừng, lời đồn đãi kia cũng chẳng phải chỉ là lời đồn đãi, có khi là sự thật ấy chứ…”

Chương Hoài Xuân đắc ý cười, còn không quên khinh miệt nói, “Nhìn bộ dáng người đàn bà chanh chua này xem, có điểm nào xứng đôi với Nghị ca ca chứ?”

Giờ phút này, hai mắt Trinh nương đỏ rực, cầm cái chén trà của Liêu thị tiếp tục ném qua, “Cút! Các người nếu không cút!, Ta… Ta… Ta liền lấy chổi đuổi các ngươi ra ngoài!”

Hai mẫu tử Chương gia đắc ý rời khỏi Thẩm gia. Trinh nương ngây ngốc nhìn chén trà vỡ nát tan tành, đột nhiêm ôm mặt khóc chạy về phòng.

Liêu thị nhìn đống hỗn độn trên sàn thở dài thật lâu.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tú Tài Nương Tử

BÌNH LUẬN FACEBOOK