Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ở khách sạn nghỉ ngơi ba ngày, tinh thần Thẩm Nghị cuối cùng cũng tốt hơn nhiều. Phùng tiên sinh vì chuyện này mà áy náy không thôi, thường xuyên trách nếu không phải tại mình nhờ Thẩm Nghị đi truyền tin, Thẩm Nghị cũng sẽ không phải chịu loại khổ sở này…

Nhưng mà trong lòng Thẩm Nghị lại luôn nhớ đến Trần gia.

“Tam ca, chúng ta thật sự không có biện pháp cứu bọn họ hay sao? Cứu Trần đại nhân không được, ít nhất cũng có thể cứu hai hài tử của hắn chứ…” Nhắc tới hai hài tử kia, trong lòng Thẩm Nghị lại tràn ngập đau xót.

Thẩm Huy liếc mắt nhìn hắn, “Đệ cho là cứu được đệ ra khỏi đó dễ dàng lắm sao? Lá thư mà Phùng tiên sinh đưa cho đệ đã sớm bị bọn chúng treo đầu dê dán thịt chó thành thư thông đồng với địch bán nước rồi. Thiếu chút nữa là đệ biến thành gian tế rồi! May mà Phùng tiên sinh là học trò cũ của Dương đại nhân nên coi như có vài phần mặt mũi, lấy mình ra đảm bảo, hơn nữa còn nhờ hiệu buôn Hưng Duyên và Tùng Nhân thư viện ra mặt mới có thể cứu đệ ra. Nếu không dù ta có đắp vào đó bao nhiêu tiền cũng không cứu nổi cái mạng nhỏ của đệ đâu!”

“Lão sư…” Thẩm Nghị cầu xin nhìn Phùng tiên sinh không nói được một lời.

Phùng tiên sinh mạnh mẽ thở dài, “Người trong triều đều đã nhờ cậy hết, nhưng phần lớn đều sợ mang họa vào thân. Một nhà Trần Dịch… Dữ nhiều lành ít! Ta cũng không có cách nào…”

Thẩm Nghị vô lực ngã ngồi lên giường. Chẳng lẽ thật sự không có cách nào cứu hai hài tử kia sao?

Thẩm Huy ngồi trước cửa sổ, nhìn ánh tịch dương bên ngoài, “Lão tứ, ta muốn đệ quên chuyện này đi. Từ nay về sau ngậm miệng không bao giờ nói đến nó nữa.”

“Đệ biết tầm quan trọng của chuyện này, nhưng mà! Đệ đã hứa với Trần đại nhân, dùng mọi cách cứu lấy hai hài tử của hắn! Hai người có biết hay không… Hai hài tử kia có bao nhiêu đáng thương…” Hốc mắt Thẩm Nghị lại đỏ lên, hắn kiên định đem hết tát cả mọi chuyện đã xảy ra nói hết một lần.

Nghe tới đoạn hai hài tử kia một trước một sau bị đạp hư trước mặt Trần đại nhân, không chỉ thanh âm của Thẩm Nghị nghẹn ngào, mà cả Phùng tiên sinh cũng thống khổ chảy nước mắt.“Đáng thương cho hai hài tử Bảo nhi và Vân Xảo…”

(Vân Xảo là tên của Trần tiểu thư)

Trên mặt của Thẩm Huy cũng hiện lên nét không đành lòng, nhưng hắn cũng không có quên tình cảnh hiện giờ của Thẩm Nghị, “Lão tứ, ta nghĩ đệ hiểu được một chuyện. Đầu tiên là Trần đại nhân quả thật có phạm vào tội tham ô. Bởi vì có liên quan đến đệ, cũng bởi vì Trần đại nhân vẫn chưa có nhận tội, nên phong thư thông đồng với địch bán nước kia mới không có tác dụng. Đây cũng là nguyên nhân chúng ta có thể cứu được đệ ra.”

“Trần đại nhân tuy rằng không thông đồng với địch bán nước, nhưng mà từ trong phủ hắn lại tra xét ra đồ vật tương tự như áo hoàng bào, cái tội danh ý đồ mưu phản này hắn nhất định trốn không thoát. Mấy ngày nay ta có hỏi thăm tin tức. Trần đại nhân đã nhận tội rồi. Hình bộ đã phán quyết hình phạt xuống rồi. Trần đại nhân lăng trì xử tử, nữ quyến trong nhà bị xung làm quan kỹ, nam thì toàn bộ sung quân.”

Thẩm Huy thở dài, ngoại trừ Trần đại nhân tham ô là thật, mưu phản gì đó, tất cả đều là bị người ta hãm hại. Nhưng mà dù có biết là như vậy thì cũng có cách nào đâu?

“Thiên ân mênh mông cuồn cuộn. Nếu Trần đại nhân đã nhận tội. Phụ mẫu hắn cùng với thân bằng quyến thuộc đều được miễn tội chết, nhưng mà phải tịch thu toàn bộ gia sản, trọn đời không thể vào triều làm quan.”

Cũng vậy thôi, cũng vậy thôi, tất cả đều giống như Trần đại nhân đã nói, lăng trì xử tử! Sung làm quan kỹ! Bảo toàn tính mạng cho toàn tộc! Trần đại nhân đã sớm đoán được cái kết cục này, mới nói hắn không cần phải hỏi nhiều sao? Hay là nói, Trần đại nhân ngay từ đầu đã tính tới việc hy sinh cả nhà để cứu toàn bộ người trong tộc của mình? Cái này mà là thiên ân cuồn cuộn sao? Trần đại nhân tha thiết mong chờ hoàng thượng sớm ngày điều tra việc này, nhưng mà hoàng thượng không phải đã biết chuyện này mà vẫn ra phán quyết như vậy hay sao? Hắn thật sự sẽ giống như mong muốn của Trần đại nhân đi xử trí lúc hỗn đản kia hay sao? Lòng Thẩm Nghị vừa đau đớn lại vô cùng mê mang.

“Mà đệ,” Thẩm Huy nhìn Thẩm Nghị, trong mắt tràn ngập kiên định cùng tin tưởng, “Tuy rằng đệ không có việc gì, nhưng cũng không thể khinh thường. Loại chuyện như mưu phản này, một khi dính vào, chính là vạn kiếp bất phục! Ngày mai đệ theo ta đến thư viện nghỉ ngơi, bộ dạng bây giờ của đệ về nhà cũng chỉ dọa đệ muội thôi.”

Trong lòng Thẩm Nghị tuy rằng không thoải mái, nhưng cũng không thể không thừa nhận điều Thẩm Huy nói là đúng. Hiện tại hắn phải lập tức rời khỏi nơi này, tránh đi chuyện này. Nhưng mà…

“Đệ không cầu mong có thể cứu được Trần đại nhân, nhưng chỉ mong có thể cứu được hai hài tử kia…” Thẩm Nghị vẫn cố gắng. Hắn thủy chung không cách nào quên được ánh mắt hoảng sợ của Bảo nhi đêm đó cùng với bộ dạng giống như như con búp bê rách ngày hôm sau, cũng như quên không nổi tiếng khóc thê lương của Trần tiểu thư kia…

Tiếng Bảo nhi kêu “Ca ca cứu ta…” vẫn mãi vang vọng trong cơn mơ của hắn, khiến cho hắn cả đêm không yên.

Thanh âm của Thẩm Huy có chút mơ hồ, “Trần công tử tuổi còn quá nhỏ, chịu không nổi gian khổ trong lao, ngày hôm qua đã sớm lìa đời.”

“Làm sao có thể!?” Thẩm Nghị nhảy dựng lên. Tuy rằng Bảo nhi năm nay vẫn còn nhỏ, vào trong lao cũng luôn luôn sinh bệnh, nhưng mà làm sao có thể nhanh mất đi như vậy!

Phùng tiên sinh xiết chặt hai tay, trên khuôn mặt già nua kia lưu lại hai hàng lệ. Cho dù hắn đã trải qua biết bao tang thương, nhưng khi hắn nhìn thấy thân thể lúc chết của Bảo nhi, hắn vẫn không nhịn nổi hung hăng mắng đám ngoạn độc kia trong lòng. Đứa nhỏ đó có thể bị ngược đãi đến mức nào mới có thể chết một cách thảm khốc như vậy! Toàn thân đều là vết bần tím, nơi nơi là vết cắn, đến cả…

“Minh Chi, chúng ta sợ con biết sẽ khổ sở… Cho nên…” Phùng tiên sinh không đành lòng nói.Trên mặt Thẩm Huy cũng tràn ngập thương tiếc, “Quan phủ không cho phép chúng ta đi nhặt xác. Nửa đêm ngày hôm qua ta mới nhờ người đi tới bãi tha ma bế nó trở về, tìm một chỗ để chôn.”

Thẩm Nghị dùng sức đấm mạnh vào bàn, rống giận khóc nói, “Lũ súc sinh đó! Nhất định là bọn chúng! Nhất định là bọn chúng! Ngay cả một đứa nhỏ cũng không buông tha!”

Thẩm Huy ôm lấy hai vai của hắn, “Bình tĩnh một chút! Bình tĩnh một chút!” Lớn tiếng ngăn cản động tác của hắn.

“Ngày mai chúng ta phải rời đi. Phùng tiên sinh sẽ cùng chúng ta đi tới thư viện. Tùng Nhân thư viện sau lưng có An vương gia chống đỡ, những người đó sẽ không dám động đến chúng ta. Nơi này không thể ở lâu.” Thẩm Huy an bài.Phùng tiên sinh cũng gật đầu. Thẩm Nghị tuy rằng đã được phóng thích nhưng mà dù sao hắn cũng từng ở cùng một chỗ với một nhà Trần đại nhân. Hiện tại nơi này đã trở thành chỗ thị phi, không thể ở lâu.

Vào ban đêm, Thẩm Huy và Phùng tiên sinh mang theo Thẩm Nghị đi tới trước mộ phần của Bảo nhi. Nấm mồ nho nhỏ, phía trước ngay cả một tấm kia cũng không thể dựng, từ xa nhìn lại cũng chỉ giống như một gò đất nhỏ bình thường, trong đó là đứa nhỏ đáng thương nằm ngủ.

“Mỗi con gà con chết đi Diệu nhi đều lập cho chúng một tấm bia gỗ… Ha ha…” Thẩm Nghị cười nhạt, nước mắt lại rơi xuống.

“Sau này tính sau.” Phùng tiên sinh nói xong, vùi một con chấu chấu nhỏ làm bằng lá tre vào trong, “Từ nhỏ Bảo nhi đã thích động vật nhỏ! Bảo nhi a, bá bá đếm thăm con… Bé ngoan, đời này chịu khổ, kiếp sau đi đầu thai nhớ tìm gia đình tốt…”

Hương cũng không dám đốt, Phùng tiên sinh lau nước mắt, nói dông dài vài chuyện nhỏ nhặt khác, sau đó ba người rời đi.

Ngày hôm sau, trên xe ngựa đi về phía thư viện, không ai mở miệng, trong lòng mỗi người dường như đều chất chứa tâm sự.

Thẩm Nghị nhìn núi non trải dài liên miên ngoài của sổ, “Bảo nhi… Tuy rằng không còn, nhưng còn tỷ tỷ hắn…”

Phùng tiên sinh nhìn ngọn cỏ trong tay mới ngắt từ cạnh xe, mặt không chút thay đổi, trầm giọng nói, “Việc này các ngươi không cần quan tâm. Lão phu là thế bá của bọn chúng, lão phu tất nhiên sẽ đi tìm Vân Xảo.”

Về tới thư viện, Hoa Đào cái gì cũng không hỏi, chỉ an bài cho bọn họ đi vào trong căn phòng đã sớm chuẩn bị đầy đủ.

Thẩm Nghị có chút kinh ngạc. Trên đường mọi người đều gọi tam ca là sơn trường. Từ khi nào thì tam ca trở thành sơn trường của Tùng Nhân thư viện.

Tuy nhiên, hiện giờ hắn không có tâm tư đi nghiên cứu chuyện này. Thẩm Nghị nằm trên giường, trong mộng đều là ánh mắt mở to hoảng sợ của Bảo nhi, “Ca ca cứu ta…” Lúc sau lại là tiếng Trần tiểu thư kêu khóc thê lương…

Đột nhiên lại xuất hiện bóng Triệu Thiên Đao nhe răng cười nói, “Chưa chết thì tiếp tục!” Rồi mặt Triệu Thiên Đao lại biến ảo thành gương mặt tràn đầy máu và nước mắt của Trần đại nhân. Hắn đau khổ cầu xin Thẩm Nghị, “Minh Chi… Cầu ngươi, nhất định phải bảo trụ hai đứa con của ta…”

“A!” Thẩm Nghị giật mình bật dậy, mới phát hiện chính mình toàn thân đầy mồ hôi lạnh, lại là giấc mộng lặp lại mỗi đêm kia.

Ba ngày sau, truyền đến tin tức, Trần đại nhân bị lăng trì xử tử, kẻ hành hình chính là Triệu Thiên Đao. Trần phu nhân và Trần tiểu thư chờ cho tất cả đám nữ quyến bị sung vào quan kỹ, mẫu tử hai người không chịu nổi nhục, cắn lưỡi tự sát.

Thẩm Nghị kiên trì cùng với Phùng tiên sinh nhờ người cùng nhau lặng lẽ đi thu thập lại thi thể của bọn họ. Trần đại nhân đã chỉ còn lại một bộ xương trắng, bị róc một ngàn đao, thịt đều bị đám chó, chim hoang dã cắn nuốt hết rồi.

Từ một nơi bí mật gần đó, đợi mười ngày, cho đến tận khi xác định không còn người theo dõi nữa, bọn họ mới dám đi nhặt xác.

Thảm trạng trên di thể của Trần phu nhân và Trần tiểu thư Thẩm Nghị chỉ nhìn thoáng qua liền quay mặt đi chỗ khác, nhân dịp đêm tối, cố nén lệ mai táng một nhà bốn người bọn họ, còn phải san bằng mô đất chôn, không dám lưu lại chút dấu vết nào.

Làm xong tất cả, Thẩm Nghị về tới thư viện liền bệnh nặng một hồi. Phùng tiên sinh cũng nản lòng thoái chí, nhưng dưới yêu cầu mãnh liệt của Thẩm Huy, vẫn tạm thời ở lại Tùng Nhân thư viện.

Đợi cho bệnh tình của Thẩm Nghị khỏi hẳn, đã là hơn tháng chín. Hắn vô tâm đối với kết quả của cuộc thi Hội năm nay. Ngắn ngủi chỉ có một tháng, tâm tính của Thẩm Nghị đã biến hóa rất lớn. Hắn cảm thấy dường như hắn già đi rất nhiều.Không chỉ Thẩm Nghị, Phùng tiên sinh cũng già đi vài tuổi, nét tang thương hiện rõ trên mặt. Cái tinh thần nghiêm túc ngày trước của Phùng tiên sinh dường như không còn, hiện tại chỉ còn nét tro tàn của năm tháng, không còn là Phùng tiên sinh tiêu sái tràn ngập nhân sinh của ngày trước nữa.

Có đôi khi Thẩm Nghị cảm thấy chuyện này giống như một giấc mộng. Trần đại nhân, Trần phu nhân, Trần công tử và Trần tiểu thư, còn có Triệu Thiên Đao, tất cả đều là một giấc mộng mà thôi. Còn hắn, hắn vẫn là Thẩm Nghị ngày nào. Hắn tới tham gia kỳ thi Hội, chỉ là vì bị bệnh, bởi vì thời gian quá lâu gặp ác mộng, sau đó tất cả đều trở lại như cũ.

Nhưng mà đây không phải là mộng. Hắn nhớ rõ ràng từng chi tiết, nhớ rõ ràng từng người.

Hắn hận! Ở trong vòng lao ngục, hắn hận chính mình bất lực. Hiện tại, hắn hận kẻ đã hại chết hai đứa nhỏ vô tội kia, bao gồm Triệu Thiên Đao, bao gồm tên hoạn quan kia, bao gồm cả kẻ làm hoàng đế kia nữa.

Nhưng mà hắn lại mê mang, hắn không biết mình nên làm cái gì bây giờ… Ban đêm hắn sẽ mơ về Trần gia, sẽ rơi lệ, rồi sau đó vô cùng tưởng niệm Trinh nương và con. Hắn còn có thể nghĩ đến tương lai…

Hoa Đào đem hết thảy mọi chuyện thu vào trong mắt. Nàng không phải Thẩm Huy. Thẩm Huy âm thầm sốt ruột, nhưng trên mặt không thể hiện ra. Nàng không giống vậy, nàng có gì nói đấy.

“Con người cũng không phải chỉ có một con đường để đi, một việc cũng không phải chỉ có một cách để giải quyết.” Đây là trong một buổi tối Thẩm Huy đã từng nói với nàng, nàng nhắc lại y nguyên cho Thẩm Nghị.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tú Tài Nương Tử

BÌNH LUẬN FACEBOOK