Trang Chủ
Ngôn Tình
Tú Tài Nương Tử
Giặt Ga Giường…

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thời điểm Trinh nương tỉnh lại trời đã sáng rõ, Thẩm Nghị cũng đã đến học đường dạy học. Nàng khẽ cử động thân mình, chỉ cảm thấy toàn thân bủn rủn không thôi, nửa người dưới truyền đến chút cảm giác không khỏe khiến nàng nhớ lại chuyện dọa người tối hôm qua…

Xoa xoa khuôn mặt đỏ bừng nhỏ nhắn, đem tất cả những ý nghĩ không hay ho quăng hết ra sau đầu. Nàng nhịn xuống cảm giác khó chịu kia, đứng đậy mặc quần áo, vừa quay đầu lại nhìn giường, lại không nhịn được bắt đắc dĩ than nhẹ một tiếng.

Tại sao có thể như vậy?

Thành thân đã hai năm chưa từng viên phòng, nàng cũng đã sớm quên chuyện này. Mấy ngày nay tuy rằng trong đầu chỉ nghĩ tới chuyện viên phòng cùng Thẩm Nghị, nhưng cũng chưa từng nhớ tới việc điểm Thượng Nguyên khăn*, kết quả… Kết quả…

(điểm Thượng Nguyên khăn: đại khái là kiểm tra đêm đầu tiên của nữ tử có lạc hồng trên khăn trắng không)

Nhìn trên ga trải giường nhiễm một mảng đỏ, nàng liền cúi đầu cầu nguyện trong lòng, tốt nhất là đừng nhiễm xuống cả đệm. Đáng tiếc cầu nguyện của nàng không được như nguyện, xốc ga trải giường lên liền thấy trên đệm cũng nhiễm chút sắc hồng.

Trinh nương mặt đỏ tai hồng đem ga cùng đệm cuộn lại, một đêm liền làm bẩn cả hai thứ, đành đem ra giặt sạch toàn bộ.

Cuốn ga giường lại thành một khối rồi đặt vào trong chậu gỗ ngâm, sau đó Trinh nương nhanh chóng đi rửa mặt chải đầu rồi vào phòng bếp nấu cơm. Sáng nay nàng ngủ quên, nhất định là Thẩm Nghị còn chưa ăn sáng đã tới học đường dạy học. Nàng nhanh chóng xào qua hai đĩa đồ ăn, nấu chút cháo, làm vài cái bánh ngô, rồi đi vào phòng Diệu nhi gọi nó rời giường.

Hiện tại Diệu nhi được chiều đến mức lười rồi, nếu buổi sáng không có ai gọi nó , nó sẽ không rời giường, bao giờ đói đến mức không chịu nổi nữa mới mở miệng gọi người. Trinh nương đem chăn của nó xốc lên, nhìn tư thế ngủ hai tay hai chân chổng lên trời của nó liền không nhịn được cười, hôn mạnh một cái lên trán nó, vỗ vỗ cái chân ngắn mập mạp của nó, “Rời giường, tiểu trư lười.”

Thẩm Nghị không ở nhà, tất nhiên nàng cũng không mang cơm ra ngoài ăn, không để ý đến bộ dáng của Diệu nhi nóng lòng muốn ngồi bên ngoài ăn cơm, liền bưng đồ ăn vào phòng mình.

Diệu nhi bây giờ đã có thể tự mình ăn cơm. Trinh nương đợi nó ăn xong liền lau miệng cùng quần áo dính đầy mỡ cho nó, cười hỏi nó, “Diệu nhi, chút nữa cùng tỷ tỷ đi đưa cơm cho tỷ phu nhé.”

Diệu nhi vừa nghe thấy liền gật đầu liên tục, “Được.” Nói xong liền vùi đầu tiếp tục ăn cơm, ba miếng thành hai, ăn hết bát cơm cùng chỗ bánh ngô, sau đó nói to, “Tỷ tỷ đi thôi, đưa cơm cho tỷ phu nào.”

Trinh nương bất đắc dĩ cười lắc đầu, “Đừng vội, chờ tỷ chuẩn bị đã.”

Lấy cái đĩa đựng chút đồ ăn, cho thêm vài ba cái bánh bột ngô, Trinh nương lắc lắc chiếc rổ nhỏ đựng thức ăn, một tay dắt theo Diệu nhi, khóa kỹ cửa lại rồi đi tới học đường.

Trên đường đi tới học đường gặp không ít người dân trong thôn, hầu hết nàng đều không biết, nhưng mà mọi người đều nhận ra nàng. Từ khi vào sống ở thôn Bạch Hà, đây là lần đầu tiên nàng xuất môn, suốt dọc đường đi không ít người to nhỏ đáng giá nàng.

Trinh nương cúi đầu cảm thấy có chút không được tự nhiên, cước bộ cũng tăng lên. Từ xa chợt nghe thấy tiếng đọc sách của Lãng Lãng và thanh âm đọc sách ôn hòa trong trẻo của Thẩm Nghị từ học đường truyền ra, nàng lại ngượng ngùng. Tối hôm qua bọn họ vừa mới…

Thẩm Nghị trong lúc vô ý từ cửa sổ nhìn thấy nàng nắm tay Diệu nhi đang vô cùng vui vẻ, tay cầm rổ đi về phía mình, liền quay đầu lại nhắc nhở đám học trò, “Đọc kĩ đoạn thơ này một cách cẩn thận, không hiểu gì thì ghi ra, chút nữa ta quay lại sẽ giải đáp tiếp.” Nói xong liền đi ra khỏi học đường, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Trinh nương, ôn nhu hỏi nàng, “Hai người sao lại đi đến đây vậy?”

Trinh nương cúi đầu, đỏ mặt, tay lúng túng ôm lấy cái rổ thức ăn. Thẩm Nghị cười muốn nói tiếp, Diệu nhi liền cười hì hì nói, “Tỷ phu, tỷ tỷ vội vã mang đệ đến để đưa cơm cho huynh a.”

Thẩm Nghị cười càng ôn nhu, mặt Trinh nương lại càng đỏ. Nàng nhẹ giọng mở miệng, “Sáng nay ta ngủ dậy trễ, sợ chàng chưa ăn sáng đã tới học đường, ta… Ta liền đưa đến đây.”

Thẩm Nghị ôn nhu ừ một tiếng, lại không nhận lấy cái rổ, “Học trò còn đang đợi ta trở lại dạy học, ta nào có thể ăn cơm. Nếu không, nàng cứ để tạm ở đây, chút nữa ta tìm thời gian rảnh rồi ăn.”

Trinh nương rõ ràng thất vọng một chút, sau đó là cảm thấy áy náy thật lâu cùng đau lòng, nếu không phải là nàng dậy muộn…

“Phu tử, người cứ ăn cơm trước đi, chúng con chờ người a.”

“Ha ha…”

“Hì hì, đúng vậy, phu tử đi ăn cơm trước đi.”

“Sư nương thật xinh a.”

Mấy đứa nhỏ trong học đường đều ghé đầu vào trên thanh cửa sổ, cả đám đều cười toe toét, hì hì cười nói ngươi một câu ta một câu, chọc cho Thẩm Nghị và Trinh nương đều đỏ mặt.

Thẩm Nghị vội chỉnh lại sắc mặt, khụ một tiếng, vân đạm phong khinh nói một câu, “Chút nữa ta thật sự muốn hỏi xem, đoạn thơ kia có ý nghĩa gì.”

“Ai nha, con còn chưa nghĩ ra đâu a.”

“Ai ai, cái kia ai, câu này có ý ghĩa là gì a.”

“…”

Bọn nhỏ nghiêm chỉnh lại một chút, Trinh nương liền che miệng cười trộm, nhẹ giọng nói với Thẩm Nghị, “Chàng mang cơm ra ăn đi. Hôm nay thời tiết tốt, điểm tâm lạnh một chút cũng không có sao.”

Trong con mắt ôn nhu của Thẩm Nghị tràn đầy ý cười, ừ một tiếng nhận lấy cái rổ, dùng thanh âm cực nhẹ hỏi Trinh nương, “Nàng có khỏe không?”

Trinh nương cứng người một chút, mấy giây sau mới giật mình hiểu ra, gật đầu thật mạnh, sau đó nhắc nhở Diệu nhi chào tạm biệt Thẩm Nghị, sau đó vội vội vàng vàng mang Diệu nhi về nhà.

Thẩm Nghị nhìn theo bóng dáng một lớn một nhỏ đi xa, trong mắt tràn ngập thỏa mãn.

Trinh nương về nhà cũng không nhàn rỗi chút nào, thu dọn chỗ quần áo bẩn đặt vào trong chậu gỗ, đem ga giường cuốn lại che đi mặt bẩn nhét xuống tận phía dưới, dẫn Diệu nhi đi tới bên suối giặt quần áo.

Thôn Bạch Hà tuy rằng gọi là Bạch Hà, nhưng cũng chỉ có một con suối nhỏ, cho nên bên dòng suối thường có rất nhiều người ngồi. Trinh nương buông chậu gỗ, ngồi xuống nhìn Diệu nhi, nói thật nghiêm túc, “Tỷ tỷ phải giặt quần áo. Đệ có thể chơi xung quanh đây, nhưng không được phép tới gần suối. Nếu lúc tỷ tỷ tìm đệ mà không thấy đệ đâu, thì đệ cứ chờ bị đánh đi.”

Diệu nhi gật đầu thật mạnh, đã muốn đi chơi từ lâu rồi. Trinh nương lại dặn dò thêm mấy lần nữa mới bắt đầu ngồi xuống giặt quần áo, ngẩng đầu nhìn Diệu nhi, thấy nó đang chạy hồng hộc đi kiếm mấy hòn đá chơi. Lúc này Trinh nương mới yên lòng. Diệu nhi là một đứa nhỏ biết nghe lời, đáp ứng không chạy xa sẽ không chạy xa.

Trinh nương thấy người xung quanh không còn nhiều, liền đem chỗ bẩn trên ga giường gặt sạch trước, tìm được chỗ bị máu nhiễm đỏ, Trinh nương lại hoảng hốt một trận, trong đầu hiện ra bộ dáng Thẩm Nghị…

Rất xấu hổ, Trinh nương nhanh chóng gia tăng động tác, dùng sức chà sát tẩy rửa vết bẩn.

Dùng sức giặt tẩy mấy lần, thấy không còn màu sắc khác nữa, Trinh nương mới ngẩng đầu liếc mắt nhìn quanh một cái, xem Diệu nhi còn tìm mấy viên đã chơi nữa hay không, mới tiếp tục chà xát giặt tẩy quần áo.

“Đây không phải tú tài nương tử hay sao! Cũng đến giặt quần áo à.” Một thanh âm lanh lẹ vang lên, Trinh nương ngẩng đầu liền thấy là Triệu gia ngày đó cùng ăn cơm.

“Đúng vậy.” Trinh nương nở nụ cười nhẹ xem như tiếp đón.

Triệu gia cũng tìm một chố ngồi xuống, nhìn quần áo trong chậu gỗ của Trinh nương cùng cái đang giặt trên tay, hâm mộ nói, “Xiêm y của tú tài nương tử thật tốt, vừa nhìn đã biết là loại vải tốt nhất, sao giống mấy người nông dân chúng ta đây, chỉ có thể dùng vải thô.”

Trinh nương không tiếp lời, nở nụ cười, hàm hàm hồ hồ ứng phó, “Vẫn tốt mà.”

Triệu gia hâm mộ nhìn thêm vài lần nữa mới bắt đầu chà xát quần áo nhà mình, câu được câu không nói chuyện với Trinh nương về mấy việc trong nhà. Trinh nương tay không ngừng lại, vừa đáp lời vừa chú ý Diệu nhi.

Bên suối, người dần dần nhiều lên, tất cả đều quay ra chào hỏi với Trinh nương, Trinh nương đều nhất nhất cười đáp lại. Nàng cũng không phải người nói nhiều, hầu hết thời gian đều là nghe người khác nói.

Giặt quần áo xong, Trinh nương nhìn trời, đoán Thẩm Nghị chắc cũng sắp về nhà. Thu dọn chậu gỗ, lấy nước suối rửa đi bùn đất trên tay và mặt Diệu nhi, nói lời tạm biệt với mọi người, nắm tay Diệu nhi về nhà.

Nàng vừa đi, tất cả mọi người bên suôi đều nói về nàng và Thẩm Nghị. Một đám nữ nhân líu ríu trò chuyện, đến cuối cùng đều cảm thán, đều là nữ nhân, vậy mà tú tài nương tử này số thật tốt, gả cho nam nhân tốt như Thẩm Nghị, ngày qua ngày đều tốt đẹp.

Thẩm Nghị về đến nhà thì Trinh nương đang nấu cơm, liền đi đến ôm lấy Diệu nhi cùng nó chơi một lúc, sau đó cùng Diệu nhi vào trong bếp hỗ trợ Trinh nương nấu cơm. Chỉ là, Diệu nhi thì cười đùa vui vẻ, còn hắn thì nhìn thấy Trinh nương liền vui vẻ.

Buổi tối, ăm cơm xong, dỗ Diệu nghi ngủ, Thẩm Nghị không giống lúc trước chỉ ôm Trinh nương ngủ.

Thân minh nóng hầm hập của Thẩm Nghị kề sát vào Trinh nương, tay tự nhiên sờ tới, đầu tiên là sờ qua tiểu bánh bao mềm mềm nộn nộn, sau lại nhéo qua lại điểm hồng hồng trên tiểu bánh bao, cho đến khi cả người Trinh nương nhũn ra.

“Tướng công…” Trinh nương ưm một tiếng, thanh âm kiều nhuyễn câu hồn Thẩm Nghị.

Nghĩ làm thế nào liền làm thế đó, Thẩm Nghị nghiêng người đè lên trên, môi chạm môi, cái lưỡi tiến vào trong đùa nghịch. Sau đó dùng nó thấm ướt cả thân hình hương nhuyễn của Trinh nương khiến cả người nàng đỏ ửng như hoa đào nở rộ.

Trinh nương thở gấp, ở dưới thân Thẩm Nghị uyển chuyển nhận lấy.

Thẩm Nghị ôm nhuyễn ngọc ôn hương trong lòng, chỉ cảm thấy cõi lòng mềm mại đến tưởng chừng có thể chảy thành nước.

Nến đỏ cháy, trên giường bóng người chập chờn, một lúc lâu sau mới yên tĩnh lại…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tú Tài Nương Tử

BÌNH LUẬN FACEBOOK