Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đêm đến, Tam Nha không được ăn chân gà, bởi vì buổi tối, Thẩm Huy chuẩn bị một bàn rượu cùng thức ăn, mời cả nhà Thẩm Nghị cùng Phùng tiên sinh sang làm tiệc tẩy trần. Tuy rằng không được ăn chân gà, nhưng Tam Nha vẫn rất vui, bởi vì đến tối, sau khi quay về viện, Trinh nương cho nàng một hộp hoa đào cao rất tinh xảo.

Nàng từng thấy loại hoa đào cao này, là thứ mà tam thiếu phu nhân thích ăn nhất, mỗi lần đều bảo Đông oa đặc biệt đi mua, năm mươi quan một hộp, rất đắt. Trước kia nàng chưa từng ăn loại điểm tâm nào tốt như vậy bao giờ, Tam Nha cẩn thận cắn một miếng, thớm quá! Trong miệng tràn đầy hương vị ngọt ngào của hoa đào cao, Tam Nha cảm thấy mình rất hạnh phúc. Nàng cảm thấy ăn nhiều thì thật tiếc, buổi tối chỉ ăn một miếng, rồi cẩn thận đặt cạnh gối, ngửi thấy mùi hoa đào cao, nằm mơ giấc mộng tràn ngập hoa đào!

Ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng, Tranh nhi đã thức dậy, thay đổi giường ngủ, cứng hơn rất nhiều so với chiếc ở nhà, nó hơi khó ngủ. Nó mở mắt, xuyên qua cửa sổ có thể thấy bầu trời bên ngoài vẫn còn u ám, nó cẩn thận ngồi dậy, dùng động tác nhẹ nhàng nhất xuống giường, ngạc nhiên phát hiện đã có nhiều đệ tử rời giường.

“Xuỵt!” Đệ tử tên Vương Trùng ra hiệu cho hắn, hai người nhìn nhau cười, động tác cực nhẹ nhàng, đi rửa mặt chải đầu xong, mang theo sách của mình nhẹ nhàng ra khỏi cửa.

Vương Trùng ra khỏi cửa sau cũng không nấn ná lâu tại sân, mà ra hiệu cho Tranh nhi đi theo hắn, Tranh nhi theo hắn ra khỏi sân, đi qua một lối mòn nhỏ, thấy một mảnh rừng trúc thật lớn, mà trong rừng trúc, thế mà đã có không ít đệ tử đang khổ học.

“Đến nơi này đọc sách hầu như đều muốn tham gia cuộc thi nhập núi, nơi này yên tĩnh, ở trong sân sẽ gây ồn cho các đệ tử khác. Ngày mai đã thi rồi, nghe nói rất nghiêm, cũng không biết có thể đậu hay không nữa… aiz, vẫn không nên nghĩ thì hơn, đọc sách quan trọng.” Vương Trùng nắm chặt tay áo, a một hơi xoa xoa tay, cùng Tranh nhi giải thích một chút rồi tránh đi đọc sách.

Tranh nhi nhìn bốn phía xung quanh, những âm thanh rầm rì xung quanh đều là do đệ tử cầm sách nhỏ giọng ngâm nga hoặc đọc chậm rãi. Không ai nói chuyện phiếm, cũng không ai nói quá to làm ảnh hưởng đến người khác, đều một mình trong một phạm vi nhỏ, hoặc ngồi hoặc đứng, nếu quá lạnh thì sẽ trong phạm vi đó thong thả dạo bước, động tác đều rất nhẹ.

Tranh nhi cảm nhận được áp lực thật lớn cùng với cảm giác khẩn trương, nó hít sâu một hơi, mở ra “Mạnh Tử”, đây là sách giáo khoa dùng khi ở trấn trên, nó không biết cuộc thi nhập núi nơi này thi về vấn đề gì, chỉ có thể đem tất cả những thứ trong sách đọc lại một lần.

Có lẽ vì trong lòng đã hạ quyết tâm, có lẽ không khí trong thư viện rất tốt, bất tri bất giác trời đã sáng, trong thư viện vang vọng từng hồi cuông báo, Tranh nhi biết, đây là thống với với chúng đệ tử, sắp tới giờ đi học. Nghe một tiếng chuông ngân vang, Tranh nhi siết chặt bàn tay không cầm sách, nó nhất định phải mỗi ngày đều nghe thấy tiếng chuông này, mà không phải chỉ nghe một hai lần!

Mấy cái sân đều rất thoáng đãng, nó có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng đọc sách, lại không thể nghe rõ đang đọc cái gì. Tranh nhi thu hồi suy nghĩ, đem toàn bộ tâm trí đều đặt trên quyển “Mạnh Tử” trong tay, cẩn thận đọc.

Cơ thể dần ấm lên, Tranh nhi lại nghe thấy một chuỗi tiếng chuông, không từ tốn như tiếng chuông báo đi học, tiếng chuông lần này vui tươi, dồn dập.

Vương Trùng ngẩng đầu lên, nghe một chút, từ cách đó không xa đi tới, nói với Tranh nhi, “Liêu Gia Tranh, đi thôi, đến giờ ăn điểm tâm.”

Tranh nhi ngẩng đầu nhìn trời, thái dương vốn mờ ảo đã sớm treo cao trên đỉnh đầu, “Được.” Nó cười trả lời, cùng Vương Trùng trở về Sơ Nha viện.

Quay lại Sơ Nha viện lại cảm thấy không khí rõ ràng có chút khác lạ, hình như… hình như đều quá mức quỷ dị. Không ít học sinh, trên mặt đều hơi lộ ra cảm giác vui mừng sau khi trải qua áp lực, khi nói chuyện cũng không còn hoảng hốt giống như ngày hôm qua, dường như đều đối với chuyện được đi vào thư viện là chuyện nắm chắc trong tay.

Tại nhà ơn của Sơ Nha viện lĩnh một phần cơm cùng một phần thức ăn, Tranh nhi tìm một chỗ ngồi xuống, nó cũng cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng hiện tại trong đầu nó đều là cuộc thi ngày mai, mặc kệ người khác nghĩ gì, chỉ muốn nhanh chóng ăn cơm xong lại quay về rừng trúc đọc sách. Bên cạnh hiện lên một bóng dâm, là Vương Trùng bưng đồ ăn đi tới.

Tranh nhi dịch sang bên cạnh một chút.

“Cảm ơn.” Vương Trùng cười nói với nó.

“Đừng khách sáo.” Tranh nhi gật gật đầu, sau đó từng miếng từng miếng ăn cơm, đồ ăn trong thư viện Tùng Nhân được chia thành từng phần, ăn chưa no có thể lại đi lấy thêm, lần thứ hai nửa phần cơm cùng thức ăn, thư viện không cho phép lãng phí lương thực, chỉ cần là đồ ăn trong bát của mình thì nhất định phải ăn hết.

Vương Trùng cũng không nói nhiều, nhã nhặn từ tốn ăn cơm.

Người trong nhà ăn tuy rằng nhiều, nhưng cũng không tranh cãi ầm ĩ, quân tử tuân lễ*, thực không phải chỉ là lời ngoài miệng. Đệ tử nơi này rất khuôn phép.

(*quân tử tuân lễ: đã là quân tử thì phải tuân theo lễ nghĩa)

Tuy nhiên, Tranh nhi vẫn nghe thấy hai người bên cạnh đang thấp giọng nói chuyện với nhau, ở rất gần bọn họ, Tranh nhi cùng Vương Trùng nghe thấy nội dung thảo luận của bọn họ xong đều lắp bắp kinh hãi!

Thế nhưng lại có người biết đề thi ngày mai!

Tranh nhi ăn cơm xong có chút hoảng hốt, cuộc đối thoại của hai người kia cứ luôn luẩn quẩn trong đầu nó.

“Nghe nói Trương Tuấn Vĩ có đề thi vào ngày mai!”

“Thật sao? Hắn làm sao có được chứ?”

“Cha Trương Tuấn Vĩ là quan to tam phẩm đương triều, lần này hắn tới thư viện là do cha hắn đưa tới, cha hắn có quen biết với một vị tiên sinh ở Noãn Hạ viện, vị tiên sinh kia đã đem đề thi nhập núi ngày mai tiết lộ cho cha hắn. Trương Tuấn Vĩ ban đầu còn không thừa nhận, nhưng mà sáng nay có người phát hiện hắn đang làm một bài văn, thế mới biết.”

“Vậy… ngươi có biết đề thi về điều gì không?”

“Ta vừa mới biết tin này, sao đã có thể biết đề thi ra sao, nhưng mà nghe nói cùng phòng với Trương Tuấn Vĩ có một tú tài, gọi Lý… Lý cái gì Nhiên đó, hắn biết nội dung đề thi, hôm nay hắn hình như nói muốn đem đề thi bán đi kiếm chút tiền gửi về cho nhà hắn, nhà người nọ rất nghèo.”

Trương Tuấn Vĩ! Lý Dịch Nhiên! Đều là người ở cùng phòng với hắn, Trương Tuấn Vĩ quả thực từng nói hắn được cha hắn đưa vào, mà dựa vào tất cả những vật dụng mà Lý Dịch Nhiên có quả thật không giống như bộ dáng của kẻ nhà có tiền.

Tranh nhi đứng trước cửa nhà ăn, hướng mặt vào trong nhìn một vòng xung quanh, thấy Lý Dịch Nhiên, hắn đang không coi ai ra gì vùi đầu ăn cơm, lại nhìn nhìn đống bát bên cạnh hắn, đã là bát thứ ba rồi! Tranh nhi ngạc nhiên, một người thanh tú như vậy lại có thể ăn nhiều đến thế hả?

“Bọn họ nói đến chính là Lý Dịch Nhiên kia, ở cùng phòng với chúng ta. Nhà ở Thục Trung, có tám huynh đệ tỷ muội, nghe nói sức khỏe mẹ hắn không tốt lắm. Lớn nên trắng trẻo thanh tú, sức ăn lại rất lớn, một chén cơm của thư viện nhiều như vậy, một mình hắn có thể ăn ba bát.” Vương Trùng đứng phía sau nói.

Hai người đang đi ra ngoài, Tranh nhi nhớ tới cảnh nhà ăn đông nghịt người, hỏi, “Hàng năm người đến thư viện dự thi đều rất nhiều sao?”

Vương Trùng nghĩ nghĩ, “Rất nhiều, nghe nói năm trước có hơn một trăm tám mươi người đến, cuối cùng chỉ nhận ba mươi thôi. Năm nay lại đến càng nhiều, có hơn hai trăm đến ba trăm người đi, cũng không biết cuối cùng sẽ có bao nhiêu người may mắn được nhận.”

Một trăm tám mươi? Ba mươi! Trong sáu người tuyển một người.

“Thực khắc nghiệt a!” Tranh nhi thở dài, áp lực lớn thật đó.

Vương Trùng mỉm cười, lộ ra bốn chiếc răng nanh sáng loáng, “Là rất khắc nghiệt. Ngươi có muốn biết nội dung đề thi không?” Hắn nhìn Tranh nhi nói.

Tranh nhi nao nao, trong lòng nó bắt đầu trở lên do dự, nếu có thể biết trước nội dung đề thi, có phải hắn sẽ có thể… nhưng mà… Không được! Không thể! Nếu thật sự biết trước đề thi, đó là gian lận! Không thể như vậy! Nó muốn ở lại thư viện, nhưng mà phải dùng biện pháp quang minh chính đại, mà không phải loại thủ đoạn hèn kém này!

“Không muốn.” Tranh nhi lắc đầu, thành thật nói.

Vương Trùng thu lại nụ cười, có chút kinh ngạc nhìn nó, “Ngươi… Thật khó đoán…” Nam hài này mới mười ba tuổi đi, thế nhưng có thể cưỡng lại được sự dụ hoặc như vậy, đối với những đệ tử muốn tiến vào thư viện mà nói, biết trước được đề thi nhập núi, chẳng khác nào đã bước nửa chân vào sơn môn!

“Tại sao?” Vương Trùng thực hứng thú, nhìn vẻ mặt kiên định của đứa trẻ trước mắt này, vừa rồi trên mặt vẫn còn do dự, giờ đã kiên định ngay sao?

“Bởi vì không thể như vậy, ngươi cũng an tâm đọc sách đi, đừng nghĩ mấy thứ vô dụng đó.” Trong lòng Tranh nhi sớm đã suy nghĩ cẩn thận, nó thoải mái cười, còn nói với Vương Trùng.

Là không thể, chứ không phải không tốt hay không nghĩ sao? Vương Trùng sửng sốt, không khỏi hỏi nó, “Nhưng nếu có thể biết trước đề thi, sẽ có thể tiến vào thư viện a, ngươi không muốn tiến thư viện sao?”

Tranh nhi cầm sách, thực tự nhiên nói, “Muốn a, nhưng là ta muốn thi vào đó, làm sao còn muốn biết trước đề thi, ta đi trước đây, tới tiểu Trúc lâm đọc sách.”

Thi vào? Vương Trùng sửng sốt, đứa nhỏ này… Thật quá tự tin rồi đó! Vương Trùng nhìn bóng dáng Tranh nhi, trong mắt của hắn có ý cười chân chính.

Buổi chiều, khi đến rừng trúc, Tranh nho rõ ràng cảm thấy rừng trúc ít người đi, vừa rồi trên đường đi tới nó cũng nghe thấy, Lý Dịch Nhiên ra giá một trăm lượng, muốn có đề thi nhất định phải bỏ tiền, đệ tử trong Sơ Nha viện không thiếu kẻ có tiền, chỉ là một trăm lượng mà thôi, không đáng để vào mắt, có người thứ nhất mua đề thi, sẽ có người thứ hai, thứ ba. Càng ngày càng nhiều người nối đuôi nhau đi tìm Lý Dịch Nhiên.

Việc này Tranh nhi cũng không quan tâm làm gì, nó ngồi yên một chỗ trong rừng trúc, yên lặng ngâm nga những nội dung nó đã học qua.

Buổi chiều, khi trở về đã xảy ra một chuyện mà Tranh nhi không thể nào ngờ được.

Lý Dịch Nhiên đánh nhau với Trương Tuấn Vĩ!

Tranh nhi chạy về phòng nó đang ở, quả nhiên thấy trong phòng rất lộn xộn, trên mặt hai người Lý Dịch Nhiên cùng Trương Tuấn Vĩ đều có những vết thương nhẹ, từ ngồi vào hai đầu phòng, bên cạnh đều có vài người, chuẩn bị nếu hai ngươi còn muốn đánh nhau thì tiến lên khuyên can.

“Lý Dịch Nhiên, ta có khi nào nói bài văn ta viết kia là đề thi ngày mai?” Trương Tuấn Vĩ rống giận.

Lý Dịch Nhiên tuyệt nhiên không bị khí thế của hắn áp đảo, lành lạnh phản bác, “Vậy ngươi nói, ngươi viết cái gì?”

“Ta…” Trương Tuấn Vĩ nghẹn lời, hắn viết không nhất định là đề thi ngày mai, nhưng cũng là do phụ thân nhà mình tìm cơ hội để người ta cho vào đề thi, cho dù không phải đề thi ngày mai, nhưng cùng với đề thi ngày mai có liên quan rất lớn, điều này khiến hắn làm sao mà nói ra được?

“Hừ, không thể nói ra được, thì chắc chắn là đề thi ngày mai! Đề thi chính là “luận thị phi”!” Mọi người xung quanh ồ lên, Lý Dịch Nhiên thế nhưng lại nói đề thi ra trước mặt mọi người.

Lý Dịch Nhiên tựa tiếu phi tiếu nhìn vẻ mặt khác nhau của mọi người trong phòng, “Đừng mong ta trả lại tiền cho các ngươi! Toàn bộ Sơ Nha viện cũng chỉ có mấy chục người không tới tìm ta mà thôi, nếu như các ngươi mà bức ta… Hừ hừ, đêm nay ta sẽ tố giác chuyện này!”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tú Tài Nương Tử

BÌNH LUẬN FACEBOOK