Tự Mình Tu Thành Người Đuổi Quỷ

Chương 155: Cái Bóng

Ủng Hữu Phúc Khí

18/11/2020

Trên con phố hoang vắng.

Ác linh đeo mặt nạ màu trắng đứng ở nơi đó, mà ở phía trước nó, Đỗ Duy lấy ra một lọ bột xương chuẩn bị hành động.

Đỗ Duy đã chuẩn bị đầy đủ cho chuyến đi tới Massas này.

Chỉ cần không ảnh hưởng đến hành động của hắn, hắn gần như nhét mọi thứ có thể nhét vào trong ba lô.

Ngoài ra, còn có thông tin do Alexis cung cấp, đó là bản đồ phân bố những nơi mà dân thường, và người lao động chết nhiều nhất trong toàn thành phố.

Và giờ, hắn định tranh thủ lúc ác linh đeo mặt nạ không thể di chuyển, dùng bột xương để đốt trụi nó.

Bột xương là những gì còn lại sau khi một số "ác linh" đặc biệt bị tiêu diệt.

Nhưng cách sử dụng nó còn rất nhiều hạn chế.

Ban đầu, sau khi bốc cháy nó có thể đối kháng ác linh, nhưng lại không thể gây hại cho các ác linh. Trừ khi tìm thấy môi giới của ác linh, và đốt chúng cùng nhau.

Nhưng đôi khi nó cũng rất vô dụng, chẳng hạn như lúc ở Bệnh viện Tâm thần Hill. Khi đối mặt với cái đầu, nhóm người James đã chọn cho nó vào một chiếc hộp thay vì đốt nó.

Bởi vì The Nun khác với ác linh bình thường, quá khủng khiếp.

Trong những ngày mưa, bột xương không thể bắt lửa, khi đó xài zippo sẽ hiệu quả hơn.

Chỉ cần có ác linh xung quanh, ngọn lửa của zippo vẫn có thể tiếp tục bùng cháy. Trừ phi ác linh quá mạnh mới dập tắt được ngọn lửa, nếu không sẽ không xảy ra sự cố ngoài ý muốn.

Nhưng……

Mike Stoke đã biến thành ác linh đang đeo chiếc mặt nạ này sau khi chết. Môi giới tồn tại của nó có thể là một chiếc mặt nạ, một chiếc trâm cài áo bằng vàng, hoặc có thể chính cái xác của nó là môi giới.

Sau khi đã xác định được tình hình, bột xương trở nên dễ sử dụng hơn.

Đỗ Duy nhìn ác linh cách đó 2m, hắn mở lọ bột xương, hất lên trên cơ thể nó.

Ngay khi bột xương tiếp xúc với ác linh đeo chiếc mặt nạ, một làn khói trắng mờ ảo xuất hiện, như thể nó đã bị ăn mòn bởi axit sulfuric.

Thật kỳ lạ, điều này hoàn toàn không gây ra chút ảnh hưởng nào với chiếc mặt nạ.

Bộ vest đen mà nó đang mặc vẫn y nguyên, gây batoong, trâm cài áo bằng vàng, và thậm chí cả mặt nạ vẫn như trước.

Tuy nhiên, hành vi của Đỗ Duy dường như thổi bùng cơn giận dữ của ác linh đeo mặt nạ.

Ác ý thâm độc đang gia tăng rất nhiều.

Từ dưới chân của nó, một bóng đen lớn lan tràn về phía trước. Nhưng không thể lan rộng, và bị chặn lại ngay vị trí trước mặt của nó.

Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt bình tĩnh của Đỗ Duy lóe lên vẻ kinh ngạc.

Hắn tự hỏi: "Đây dường như là bị áp chế?"

Hắn ngập ngừng, chiếc zippo trên tay của hắn có thể đốt cháy tất cả bột xương, chỉ bằng một cú bật nhẹ.

Nhưng sau đó, hắn lại từ bỏ ý định.

Bây giờ không còn ở trên xe buýt nữa, ác linh trước mặt kinh khủng đến mức nào, Đỗ Duy không cách nào tưởng tượng nổi.

Hắn chỉ biết một khi để nó thoát khỏi trạng thái cứng ngắc này, mình nhất định sẽ rơi vào nguy hiểm chết người.

Rốt cuộc, chiếc trâm vàng vẫn còn ở chỗ nó.

Nhưng bây giờ dường như có điều gì đó không ổn.

Bản thân cũng không thể rời khỏi con phố "quen thuộc" này, và ác linh đeo mặt nạ cũng bị giam giữ ở đây, rất có thể tồn tại một vật gì đó, đáng sợ không kém ác linh đeo mặt nạ ở xung quanh.

Nhưng có vẻ như ác linh đeo mặt nạ, và một sự tồn tại kinh khủng này đang đối đầu với nhau, tạo thành một thế cân bằng mong manh.

Nếu bột xương bắt lửa, có thể giết chết được ác linh mặt nạ hay không thì chưa biết, nhưng sự cân bằng này chắc chắn sẽ bị phá vỡ.

Đến lúc đó……

Một con ma khác sẽ tấn công mình.

Cân bằng là điểm mấu chốt ...

Nhưng con ma đó, nó ở đâu?

Nghĩ đến đây, Đỗ Duy lấy lại chiếc zippo, và bắt đầu quan sát xung quanh.

Trong quá trình này, ác linh đeo mặt nạ cũng đã nguôi giận, và lấy lại bình tĩnh một cách kỳ lạ.

Mặc dù nó đang đeo một chiếc mặt nạ, nhưng Đỗ Duy có thể cảm nhận rất rõ ánh mắt của nó đang rời xa mình.

Đỗ Duy tiếp tục tìm cách rời đi, và tự hỏi tỷ lệ giết được ác linh đeo mặt nạ ở đây là bao nhiêu.

Nhưng dần dần, hắn bỗng cảm thấy vô cùng giận dữ.

Sự giận dữ này không có lý do gì cả, không có yếu tố kích hoạt, cũng không bị tác động bởi thế giới bên ngoài.

Mà trong trạng thái Quỷ Nhãn, Đỗ Duy không nhìn thấy sự tồn tại của những ác linh khác.

Toàn bộ con phố hoang vắng dường như không có ai ngoại trừ hắn, và ác linh đeo mặt nạ.

Cảm giác bất lực từ dần dần lan tràn trong lòng hắn.

Đỗ Duy quay đầu lại, sau đó nhìn chằm chằm ác linh đeo mặt nạ, bắt đầu xem xét tình hình.

Ác linh này cũng bị mắc kẹt ở nơi ma quái này giống như mình, không thể rời đi.

Sự khác biệt là nó đã bị mắc kẹt ở nơi này trước cả hắn.

Vậy hãy đổi một cách suy nghĩ khác, có thể vây khốn ác linh, liệu có phải là một ác linh còn lợi hại hơn nhiều?

Có phải suy nghĩ của mình đã có sai lầm?

Có lẽ, vốn không phải là do một ác linh nào khác.

Nghĩ vậy ...

Đỗ Duy dán mắt vào ác linh đeo mặt nạ ở phía trước.

Ác linh đeo mặt nạ không có phản ứng, chỉ đưa tay tới, dùng tốc độ rất chậm, cố gắng kéo căng về phía trước, nỗ lực chạm vào mình.

Nhưng nó không làm được.

Đỗ Duy híp mắt, quan sát cẩn thận.

Đột nhiên, hắn phát hiện chuyển động của ác linh đeo mặt nạ chậm hơn trước rất nhiều, chân tay cứng đờ, như chìm vào vũng lầy.

Trong quá trình này, cái bóng của nó không hề di chuyển.

"Mình muốn thử..."

Đỗ Duy nói thầm trong lòng, sau đó cúi đầu nhìn dưới chân của mình.

Vừa cúi đầu, Cái Bóng cũng cúi đầu.

Không có gì thay đổi.

Sau đó, Đỗ Duy thường xuyên thực hiện, vẫy tay và đi bộ.

Đôi mắt của hắn luôn nhìn chằm chằm vào Cái Bóng.

Ban đầu, hành động của Cái Bóng và cơ thể trùng lặp, tần số của các chuyển động vẫn tương tự.

Nhưng thời gian càng lâu, Đỗ Duy nhận thấy Cái Bóng của mình đã chậm lại, khoảng 0,5 giây, nếu không chú ý sẽ không nhận ra được.

Điều này……

Đỗ Duy mở miệng, sắc mặt tái nhợt, hiếm khi cảm thấy không biết phải làm sao.

Quả thật không có ác linh nào ở đây, nhưng có những thứ còn kỳ lạ và nguy hiểm hơn cả ác linh.

Bản thân đường phố, đã là bất thường.

Không có cái gọi là quy tắc hoặc môi giới gì gì đó.

Chỉ cần bước vào, sẽ dần dần giống như ác linh đeo mặt nạ, không thể rời đi.

Và khi thời gian ngày càng dài, bóng của mình sẽ xuất hiện hiện tượng không đồng bộ với cơ thể.

Kết hợp với biểu hiện của ác linh đeo mặt nạ, câu trả lời là hiển nhiên.

Khi cái bóng đứng yên, mình không thể di chuyển, như hoàn toàn sa vào vũng lầy.

Ngay cả Đỗ Duy cũng có thể cảm giác được thân thể của mình đã hơi cứng đờ, khi vung tay lên đã có một lực cản vô hình.

Hắn đã mắc sai lầm ...

Đây hoàn toàn không phải là hiện tượng quỷ đả tường.

Đó là một cái bẫy đầy ác ý ...

Dù là con người hay ác linh, chốn ma quái này không hề ưu ái bất cứ ai, ai tới đều sẽ chết.

Ác linh không cần ăn, nhưng một người không sống sót nếu không ăn, không uống.

Nếu thời gian kéo dài, Đỗ Duy có thể sẽ chết trước ác linh đeo mặt nạ.

"F*ck!"

Đỗ Duy không nhịn được chửi thề.

Dù chuẩn bị đầy đủ, cũng không đủ để giữ an toàn trong Thành phố Massas này, nơi mà bản thân nó còn đáng sợ hơn ác linh rất nhiều.

Nó giống như một mạng nhện khổng lồ, chỉ cần vô tình vướng vào là không cách nào rời khỏi nó.

Không có thợ săn, nhưng cả ác linh và con người, đều là con mồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tự Mình Tu Thành Người Đuổi Quỷ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook