Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 36

Kiều Bệ

08/04/2021

Thân Đông nằm mơ thấy sinh đôi, khó giải thích được nghĩ nhiều.

Sinh đôi... Thật tốt á.

Nếu như là sinh ba thì tốt hơn! Quả thực là một nhà đông con!

Thân Đông nghĩ trong đầu, trưa hôm đó thừa dịp Thịnh Khâu không đi làm cùng đến bệnh viện làm siêu âm B. Lúc trước cậu liều chết không đi theo, cứ cảm thấy lộ bụng ra cho máy móc soi cứ kì kì, lúc này cậu tự mình đề nghị, lúc vào cửa tuy rằng hơi sợ, mà Thân Đông vẫn ngoan ngoãn nằm lên giường.

Bác sĩ không cho Thịnh Khâu đi vào, hắn không thể làm gì khác hơn là yên lặng chờ ở bên ngoài. Thân Đông đi ra không lâu kết quả đã có, quả nhiên là sinh đôi, tất cả đều là nam, không biết trong đó có đứa nào giới tính thứ ba không.

Thân Đông bị Thịnh Khâu nắm tay một mặt hưng phấn hỏi bác sĩ mấy câu "Có thật không?" liền.

Được khẳng định cậu lập tức ôm lấy Thịnh Khâu, kích động nói: "Vụ làm ăn này có lời á, có lời hơn so với người ta đau một lần sinh một đứa nhiều."

Bác sĩ: "..."

Thịnh Khâu ho khan một cái, nhẫn nhịn kích động kéo cậu ra ngoài, nói: "Không trách em gần đây ăn nhiều như vậy, vất vả quá, về nhà còn muốn ăn gì không? Anh làm cho em."

Thân Đông hừ một tiếng, một mặt rất vênh váo, Thịnh Khâu ôm cậu hôn một cái.

Hai người cùng nhau đi ra ngoài, không chú ý tới Thịnh Tuyên đứng sau cùng mẹ mình.

Kỷ Đóa A năm nay bốn mươi chín, vóc người vẫn đẹp đẽ như cũ, có thể thấy được rất biết dưỡng da.

Bà nghiêng đầu nhìn Thịnh Tuyên đang đứng lại, nói: "Làm sao thế con?"

"Mẹ xem." Thịnh Tuyên chỉ vào bóng lưng Thịnh Khâu, Kỷ Đóa A chỉ liếc mắt nhìn, thản nhiên nói: "Đại thiếu gia Thân gia, quãng thời gian trước ầm ĩ rất lớn."

"Không phải anh ấy." Thịnh Tuyên nói: "Con nói là Thịnh Khâu!"

"Nó thì làm sao?" Kỷ Đóa A cười nói: "Chạn vương leo lên Thân gia thôi, con muốn nói cái gì?"

Thịnh Tuyên nhíu mày, nói: "Con cảm thấy ba cần phải điều tra một chút tuổi tác của anh ấy, con cứ cảm thấy..."

"Thịnh Tuyên!" ngữ khí Kỷ Đóa A nghiêm khắc: "Nó có phải là con của chú tư không tất nhiên sẽ có người của bọn họ điều tra rõ ràng. Nếu như là thật, cụ của con làm sao có khả năng bỏ mặc cháu mình lưu lạc ở bên ngoài chứ? Con tốt nhất đừng tùy tiện quấy rối sinh hoạt của người khác, nếu như lúc đó làm hỏng chuyện, quấy nhiễu sinh hoạt của người vô tội, xem ba con trừng trị con thế nào!"

Thịnh Tuyên sợ đến độ không dám lên tiếng, một mặt oan ức nhìn bà.

Ngữ khí Kỷ Đóa A nhu hòa xuống, kéo tay cậu ta nói: "Bây giờ Internet phát triển như vậy, giả như nó thật sự là chú của con, dùng năng lực của Tứ gia gia, khẳng định đã sớm tra ra được rồi."

Sau khi Thịnh Tuyên nghe xong cũng cảm thấy có lý, chậm rãi gật đầu.

Nhưng cậu ta luôn cảm thấy mặt mày Thịnh Khâu có chút giống Tứ gia gia, đặc biệt là lúc không nói lời nào lẳng lặng nhìn người khác, khí thế đặc biệt giống.

Kỳ thực lúc trước Thịnh Khâu lộ mặt, Thịnh gia đã có người chiếm được tin tức đi điều tra, sau đó bởi vì tuổi tác không giống, lão thái gia nhìn tư liệu xong cũng thất vọng.

Thịnh Tuyên thật sự cảm thấy Thịnh Khâu có thể là người đó, cậu ta muốn trấn an ông cụ một phen, cho nên mới tự ý liên hệ điều tra Thịnh Khâu. Nhưng đáng tiếc là dùng năng lực cá nhân của cậu ta tư liệu có khả năng tra được thực sự là có hạn. Bây giờ nghe mẹ nói như vậy, lại nghĩ đến lời ngày ấy Thịnh Khâu nói, triệt để thu tâm tư này về. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Kỷ Đóa A lại không bình tĩnh như mặt ngoài.

Sau khi bà ta về nhà lập tức tìm chồng, nói nghi vấn của Thịnh Tuyên hôm nay cho ông ta. Sau khi Thịnh Cự nghe xong nhăn mày lại: "Thằng nhóc này không đi học đi còn dính líu vào làm gì!"

"Em đã bảo con đừng nhúng tay vào chuyện này rồi, nó cũng không tra ra cái gì có ích. Em lo là, thằng nhóc này gần đây có nói cái gì với Thịnh Minh hay Thịnh Sủng hay không. Nếu hai người bọn họ nhúng tay, lỗ thủng tư liệu lúc đó anh đưa cho lão thái gia khẳng định chẳng mấy chốc sẽ bị lộ. Thịnh Khâu có thể về hay không không quan trọng, vạn nhất lão thái gia bởi vậy có thành kiến với anh..."

"Có thành kiến gì?!" Thịnh Cự lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ anh nhìn thấy một thằng họ Thịnh ở trên đường cũng phải kéo người đi kiểm tra thực hư DNA sao? Không tới bước cuối cùng, ai biết nó là thật hay giả? Huống hồ lúc đó ông cụ cũng nói nếu thông tin không giống cũng không cần thiết lãng phí thời gian với nó, cũng không trách anh được."

Kỷ Đóa A yên tâm, Thịnh Cự cắt sửa hoa cỏ xong thả kéo xuống, lại nói: "Kỳ thực Thịnh Khâu cũng không nhất định là người đó, ba không phải nói rồi sao? Con của thằng tứ đã chết cóng bị chó ăn rồi, mặt nó giống, chắc cũng là trùng hợp mà thôi."

"Nhưng việc này chúng ta cũng không trừ tận gốc..."

"Em sai người chú ý một chút động tĩnh bên kia đi, nếu Thịnh Sủng và Thịnh Minh thật sự tham gia vào chuyện này, mau chóng tra rõ chuyện này, là thật hay giả... rồi thương lượng tiếp."

Trên đường Thịnh Khâu đưa Thân Đông về nhà, Thân Đông một đường đắc ý đến đòi mạng. Thịnh Khâu thỉnh thoảng liếc cậu một cái, muốn cười, cố ý nói: "Đây cũng không phải là công lao của một mình em, còn có anh đây."

Thân Đông khó chịu lườm hắn, Thịnh Khâu xoay người qua, nói: "Nhưng vẫn là công lao em vất vả hơn lớn hơn."

Thân Đông sờ sờ bụng nhỏ tròn vo, hừ một tiếng.

Thân Đông cảm thấy hôm nay là một ngày đáng chúc mừng, dẫn Thịnh Khâu cùng đi tiệm bánh gato chọn bánh ngọt. Lúc ngồi chờ, đột nhiên cậu nghe thấy cửa vang lên âm thanh điện tử chào mừng quý khách, hai người đồng loạt nhìn sang, thấy Thịnh Sủng cùng một người trẻ tuổi cao gầy đi vào.

Bây giờ nhóm nhân viên trong cửa hàng cửa hàng đều vô cùng tích cực, lúc có chủ càng biểu hiện gấp bội, lập tức vây lại nhiệt tình giới thiệu.

Thịnh Sủng cười cười với cô bé, xoay mặt nói với Thịnh Minh: "Chị lần trước ăn bánh ngọt ở đây, cũng không tệ, mẹ cũng thích lắm."

"Vậy thì lấy một cái, cần bao lâu?"

"Chắc là cần bốn mươi phút, bởi vì vừa mới..."

Thân Đông tiếp lời: "Làm cho họ trước đi, chúng tôi không vội."

Thịnh Sủng liếc mắt nhìn sang, lập tức cười nói: "Cảm ơn."

"Không cần cảm ơn." Thân Đông vui vẻ, đối với người nào cũng là khuôn mặt tươi cười: "Hai anh chị chọn xong khuôn thì ngồi một lúc đi, đầu bếp tôi mới mời tay nghề rất tốt, tốc độ cũng nhanh."

Thịnh Sủng đi tới ngồi xuống, cười nói: "Tôi nói mà tiệm này sao lại thay đổi thế, hóa ra là đại công tử nhận, trang trí không tệ, hãng công ty nào làm thế? Tôi chuẩn bị làm cửa hàng socola, đang lo không tìm ra công ty trang trí thích hợp đây."

Thân Đông lập tức lấy điện thoại di động ra nhiệt tình đề cử cho cô, Thịnh Minh đi tới ngồi chung một chỗ với bọn họ. Nhân viên cửa hàng mời trà xanh miễn phí, Thịnh Minh nhấp một ngụm, đôi mắt không gợn sóng chút nào chuyển lên người Thịnh Khâu.

Thịnh Khâu vốn đang tách hạch đào nhét vào miệng Thân Đông, khóe miệng ngậm cười nhìn mặt mày cậu cong cong, lòng cũng bị một luồng ôn nhu căng đến tràn đầy, đột nhiên phát hiện tầm mắt Thịnh Minh thì theo bản năng xoay người qua, ý cười chưa đổi, trong mắt vẫn như cũ tràn đầy ấm áp không che giấu nổi.

Bốn mắt nhìn nhau, Thịnh Minh khẽ gật đầu với hắn, nói: "Thịnh tiên sinh."

Bởi vì không phải ở nơi công cộng, thêm hôm nay đại hỉ, Thịnh Khâu hiếm thấy hài hước một lần: "Anh cũng là Thịnh tiên sinh, tôi cũng là Thịnh tiên sinh, vậy nên gọi thế nào?"

Thịnh Sủng bên này nghe thấy, lập tức bật cười. Thân Đông thấy thế chen lời nói: "Tôi thấy tuổi tác hai người cũng xấp xỉ, nghe Thịnh tiểu thư vừa mới nói xem ra là rất thích bánh ngọt nhà chúng tôi, nếu như vậy không bằng kết bạn đi, mọi người gọi thẳng tên, tôi giảm cho hai người bốn mươi phần trăm!"

Sau khi Thịnh Sủng nghe xong cũng nói: "Vậy thì tốt quá, vậy sau này tôi ăn bánh ngọt chọn nhà các cậu, ba mẹ tôi đều thích đồ ngọt, cậu cho tôi tiện nghi không thể tốt hơn."

Thần sắc Thịnh Minh xoắn xuýt một chút, cũng không chối từ, nói: "Thịnh tiên... Thịnh Khâu."

Hắn cười, Thịnh Khâu ngược lại là tương đối thản nhiên, xoa tay bóc hạch đào bắt tay với hắn.

Đều là người tuổi xấp xỉ, cũng đều có kiến thức rộng rãi, rất nhanh đã hoà mình.

Thịnh Minh nói: "Ngày cậu kết hôn chọn Hoàng Triều của chúng tôi, nhưng tiếc quá ngày đó tôi đi công tác nước ngoài không đến được, bằng không nhất định phải mời các cậu một chén! Giờ chúc mừng không muộn chứ?"

Thân Đông nhịn không được, cười hì hì một hồi, Thịnh Khâu bị cậu cười mà lòng ngọt đòi mạng, không thể cũng lộ ra điệu cười không có hình tượng chút nào như vậy, đành ho khan một cái, sửa sang lại thần sắc, nói: "Nếu anh muốn thì chúc tân hôn đi, phỏng chừng một tiếng chúc mừng không đủ đâu."

Thịnh Sủng cùng Thịnh Minh nhìn nhau một cái, hai người không hẹn mà cùng nhìn sang Thân Đông.

Đại công tử cũng ho khan một cái, ửng đỏ trên mặt vẫn như cũ không che giấu đi vui sướng, muốn kiềm chế lại vẫn như cũ nhịn không được nhếch lên: "Tôi mang thai đôi!"

"Thật..." Thịnh Sủng cùng Thịnh Minh đều sửng sốt, mới cùng vui vẻ nói: "Chúc mừng chúc mừng, đây thực sự là đại hỉ sự. Thịnh Khâu, chúng ta hôm nay cũng là gặp mới thấy muộn, hay là cùng đi Hoàng Triều, tôi mời các cậu ăn một bữa?"

Không chờ Thịnh Khâu nói chuyện, Thân Đông đã lập tức nói: "Được đấy! Tôi còn chưa ăn món ăn bá vương ở Hoàng Triều đâu!"

Thịnh Khâu liếc mắt nhìn cậu, Thân Đông cười híp mắt kéo cánh tay hắn.

Thịnh Sủng bảo tài xế đem bánh ngọt về nhà trước, đám người cùng vào phòng riêng Hoàng Triều. Thịnh Minh giàu nứt đố đổ vách, bảo người mang tất cả thức ăn ngon, món ngon sắc hương vị đầy đủ mỹ vị để xuống bàn. Thân Đông mấy tháng này vẫn luôn ăn tay nghề của Thịnh Khâu hiếm thấy có khẩu vị, động đũa. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Thịnh Minh cùng Thịnh Khâu mở bình rượu, hai chén rượu Brandy vào bụng, Thịnh Minh nói: "Nghe nói cậu gần đây có ý nghĩ tiến quân làm thiết bị làm lạnh? Còn mời cả Liêm Tích qua, ông ấy đã từng là trấn ty chi bảo của Thần Đồ đấy."

Thịnh Khâu mặt không biến sắc, nói: "Người đi tới chỗ cao, tôi cũng hi vọng có một ngày có thể trở thành người đứng ngang hàng cùng người yêu."

Thân Đông ở cạnh liếc mắt nhìn hắn, không cao hứng nói: "Tôi cũng không ghét bỏ cậu."

Thịnh Sủng nhanh chóng giới thiệu món ăn cho cậu, lực chú ý của Thân Đông lập tức bị kéo tới. Thịnh Minh cùng Thịnh Khâu vì chạm cốc lúc này đã ngồi rất gần rồi, hắn ngược lại là có thể hiểu được ý nghĩ của Thịnh Khâu, vỗ vai hắn nói: "Cố lên, mời cậu một chén nữa, chúc thiết bị của cậu sớm ngày ra thị trường!"

Từ Hoàng Triều rời đi, hai người họ Thịnh đều say không nhẹ, Thân Đông không thể dìu Thịnh Khâu, Thịnh Sủng tìm người đến dìu hắn lên xe, còn tìm tài xế đưa bọn họ về.

Sau khi nhìn theo hai người Thịnh Khâu rời đi, Thịnh Sủng quay người đi vào phòng riêng nghỉ ngơi của Thịnh Minh. Giờ khắc này mặt Thịnh Minh còn có chút ửng đỏ, thế nhưng không hề có nửa điểm men say, hắn nói: "Dã tâm không nhỏ, lời nói lại kín kẽ không một lỗ hổng, em vừa hỏi cậu ấy hơi chút chuyện riêng cậu ấy đã lảng đi, đánh trống lảng." Hắn xoa xoa trán, nói: "Ai muốn nghe cậu ấy khi còn bé tè ra quần hay là sờ chim chứ."

Thịnh Sủng nhăn mày lại, nói: "Cậu ấy có phải là phát hiện rồi không?"

"Không nhất định có thể đoán được động cơ của chúng ta, thế nhưng nhất định sẽ cảm thấy cho chúng ta có vấn đề."

Thịnh Sủng thở dài, nói: "Vậy chúng ta cần nói cho ba không? Hoặc là nói cho Tứ gia gia?"

"Chuyện chưa điều tra rõ, hay là đừng nói nữa, miễn phải uổng công vui vẻ một hồi."

"Hay là... Trực tiếp nói với cậu ấy? Dẫn cậu ấy đi làm giám định?"

"Dễ có chuyện." Thịnh Minh phân tích: "Không nói Thịnh Khâu nghĩ thế nào, kết quả sẽ như thế nào vẫn chưa biết được, phỏng chừng một khi bị Nhị gia gia bên kia phát hiện chúng ta đang nhúng tay vào chuyện này..."

Thịnh Sủng siết chặt nắm đấm, cắn răng nói: "Ông ta dám!"

"Ông ta đối đầu với Tứ gia gia cũng không sợ, đừng nói một tên Thịnh Khâu nho nhỏ." Thịnh Minh nhàn nhạt nói: "Thôi chờ xem sao."

Tài xế Thịnh Sủng phái tới cho xe dừng ở cửa nhà, ba Thịnh mẹ Thịnh lập tức cùng tiến lên trước dìu Thịnh Khâu vào, không vui nói: "Làm sao mà uống nhiều như vậy?"

"Gặp một người bạn không tệ." Thân Đông giải thích, đưa Thịnh Khâu vào phòng, cho tài xế tiền boa, nói: "Vất vả rồi."

Mẹ Thịnh lại ngạc nhiên một hồi, Thân Đông không muốn nhọc lòng giải thích, chỉ nói: "Đây là quy củ, cũng là cảm kích."

Mẹ Thịnh gật đầu liên tục, thấy Thân Đông quay về phòng ngủ, nói thầm với ba: "Hai trăm tệ đó!"

Thân Đông đi vào phòng ngủ, Thịnh Khâu đã ngồi dậy, cau mày xoa trán, nhận nước Thân Đông đưa cho, nói: "Chị em Thịnh gia này muốn làm gì?"

"Cậu phát hiện gì rồi?"

"Tại sao anh ta lại điều tra anh?"

Thân Đông sững sờ, đảo mắt nghĩ là bởi vì câu liên quan tới Liêm Tích kia của Thịnh Minh. Liêm Tích tới công ty vô cùng điệu thấp, dùng thân phận của Thịnh Khâu, không đạt tới mức độ làm người Thịnh gia chú ý. Nếu Thịnh Minh ngẫu nhiên nhìn thấy thì thôi, còn phải phân tích tương lai phát triển của Thịnh Khâu, cái này khó tránh khỏi có chút quái dị.

Thân Đông nói: "Đại khái là bởi vì Liêm Tích, ông ấy không phải thiên tài sao? Thịnh Minh chú ý có lẽ là ông ấy cũng nói không chừng."

"Thịnh Minh chú ý ông ấy thì phải có mục đích, có mục đích sẽ ngăn cản Liêm Tích tới chỗ của anh. Dùng thủ đoạn người của Thịnh gia, chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn tài nguyên có lợi chảy về người khác." Thịnh Khâu bình tĩnh nhìn Thân Đông: "Đông Đông, em có phải là biết gì không? Lần trước Thịnh Tuyên em cũng che giấu, Thịnh gia này đến cùng muốn làm gì?"

"Tôi cũng không phải con giun trong bụng bọn họ!" Thân Đông hờn dỗi: "Sao tôi biết bọn họ muốn làm gì? Cậu muốn biết thì đi hỏi Thịnh Minh ấy."

Cậu quay người muốn đi, Thịnh Khâu vội vàng kéo cậu lại, nói: "Được rồi được rồi, anh biết, em đừng nóng giận, anh không hỏi là được rồi."

Hắn nói như thế, Thân Đông lại áy náy. Cậu xoay mặt nhìn Thịnh Khâu, mím môi, nói: "Không quản như thế nào, cậu phải cẩn thận một chút mới được."

Thịnh Khâu ôn nhu hôn cậu một cái.

Ngày hôm nay Thân Đông sở dĩ đồng ý đến Hoàng Triều ăn cơm, hiển nhiên là muốn cho hắn biết người Thịnh gia có vấn đề, thế nhưng chân tướng sự tình này lại làm cho cậu vô cùng xoắn xuýt, cho nên cậu mới có thể muốn nói lại thôi.

Thịnh Khâu đương nhiên cũng hiếu kỳ, thế nhưng khi đối mặt với Thân Đông cố ý che giấu, hắn tin tưởng Thân Đông là vì tốt cho hắn hơn.

Thân Đông tất nhiên cũng có tính toán của mình. Sự nghiệp của Thịnh Khâu đang vào kỳ phát triển, vào lúc này cậu không hy vọng một ít chuyện làm hắn loạn. Hơn nữa cậu cũng không hy vọng Thịnh Khâu quay lại Thịnh gia, nơi đó là đầm rồng hang hổ hay không cậu không biết, thế nhưng cậu biết rõ, trở về Thịnh gia cho dù là thân phận thành cái gọi là thượng lưu, mà lại không nhất định được lợi ích thực tế.

Về nhà tranh một miếng bánh sẵn với một đám sài lang hổ báo, hay là ở nhà bé dùng năng lực của mình một lần nữa làm một miếng, làm tùy theo khẩu vị của mình, Thân Đông muốn lựa chọn cái sau hơn.

Tuy rằng cậu biết phải giao quyền lựa chọn cho Thịnh Khâu ——

Nhưng cậu còn giấu tư tâm.

Dễ dàng có mọi thứ sẽ dễ dàng làm một người triệt để mất đi ý chí chiến đấu, hắn vô cùng có khả năng trở nên ngạo mạn, cuộc đời trượt dốc. Mà thông qua cố gắng của mình đạt được thành công, thời điểm thưởng thức thành quả mới có thể hiểu những gì không dễ có, cũng sẽ vẫn nhớ người làm bạn phấn đấu với mình.

Thân Đông vươn tay ôm lấy Thịnh Khâu, chôn mặt trong ngực hắn, nói: "Người khác nói cái gì đều là giả, cậu chỉ cần tin tôi là được."

"Anh đương nhiên tin em." Thịnh Khâu nhận ra được bất an của cậu, nhẹ nhàng xoa xoa tóc cậu, lòng bởi vì được ỷ lại mà thấy ấm áp. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Đáng tiếc là cái chết của Mai Âm hắn vẫn như cũ không có đầu mối chút nào, Liêm Tích thì nói cho hắn bác sĩ điều trị chính của Mai Âm năm đó, lúc hắn tự mình đi dò hỏi phát hiện bác sĩ kia từ lâu đã nhập cư nước ngoài, đầu mối duy nhất bị cắt đứt, Thịnh Khâu nghĩ tới điều tra ca bệnh ở bệnh viện năm đó.

Nhưng hắn không có bất kỳ quyền hạn nào, cũng không có chân trong ở bệnh viện.

Hôm nay Thịnh Minh làm hắn nghĩ thoáng hơn, không quản đối phương ôm mục đích gì đối với hắn, Thịnh Khâu đều chuẩn bị "kết bạn" với hắn, nếu như hắn có hữu nghị tốt hơn với đối phương, trao đổi lợi ích chắc chắn sẽ làm cho bọn họ hợp tác vui vẻ.

Công ty bởi vì có Liêm Tích gia nhập, rất nhiều vấn đề khó đều được một mình ông giải quyết, vấn đề mới bởi vì sự gia nhập của ông cũng hầu như có thể cấp tốc vạch ra đường rõ ràng cho ekip. Người người nghĩ thông, thành quả thí nghiệm mới rất nhanh ra đời.

Thịnh Khâu đưa Thân Đông cùng đến công ty thí nghiệm kết quả mới nhất, dựa theo lời giải thích của Liêm Tích, lần thí nghiệm này chỉ sẽ thành công sẽ không thất bại, cho nên mọi người mới sáng sớm đã vô cùng phấn chấn.

Thân Đông nghe nói lập tức tranh công với Thịnh Khâu, cảm thấy mình tiến cử Liêm Tích thật sự là công thần siêu cấp lớn của Three Nine! Thịnh Khâu bị cái dáng dấp đắc ý kia manh không nhịn được, ấn người lại hôn một cái.

Trên đường Thịnh Khâu đi tới công ty, Mạc Liên Phi cũng đang tích cực liên hệ với công ty giải trí tìm kiếm tiểu hoa đán có danh tiếng, mà Thịnh Cự Thịnh gia, nhận được tin tức Thịnh Minh và Thịnh Khâu vui vẻ ăn cơm.

Điều này làm cho ông ta vô cùng ngờ vực, tuy rằng chưa xác định được tình huống cụ thể, nhưng não bổ cũng đã bắt đầu làm cho ông ta đứng ngồi không yên.

Một lão tứ đã khiến người sợ hãi, nếu như Thịnh Khâu tay trắng dựng nghiệp này thật sự là con của ông, vậy Thịnh gia còn có chỗ đặt chân cho lão nhị này không?!

Thành quả thí nghiệm không chỉ đạt tới giá trị mong muốn, càng làm cho người ra kinh hỉ!

Hàn Miễn vui vẻ nói: "Dùng dòng điện như này, cách mỗi nửa tiếng sẽ phun sương nửa tiếng như thiết bị phun sương, giải quyết vấn đề không khí khô. Ngoài ra, âm thanh gần như bằng không! Làm lạnh rất nhanh! Thầy Liêm! Chú thật là thiên tài!!"

Liêm Tích ngồi xoay bút, cười nhạt một tiếng.

Thịnh Khâu đứng ở chủ vị, nói: "Điểm yếu lớn nhất của làm lạnh Thần Đồ là quá trình làm lạnh chậm, mà hết thảy máy điều hòa trên thị trường sẽ làm không khí trong phòng khô. Chúng ta bây giờ giải quyết hai điểm yếu này, hiện tại ta có thể nói, kỹ thuật làm lạnh của Three Nine chúng ta không ai bằng!"

Hàn Miễn lập tức nói: "Chúng ta bây giờ có phải là dành thời gian làm PR không?"

Thịnh Khâu xoay mặt nhìn Thân Đông, khóe miệng cậu cong cong: "PR đương nhiên là nhất định phải, nhưng chúng ta còn cần một phương án cụ thể, mà các cậu... một cái phòng thị trường ra dáng cũng không có. Dưới tình huống khuyết thiếu nhân tài PR, không phải là cứ đập tiền là có thể bắt tay vào làm kinh doanh."

Tất cả mọi người gãi đầu một cái.

Thịnh Khâu khẽ gật đầu, nói: "Em có đề nghị gì?"

"Tôi kiến nghị mau chóng thành lập phòng thị trường... Thịnh Khâu, cậu cung cấp sân bãi, tôi cung cấp nhân tài cho cậu."

Thịnh Khâu tất nhiên không có lý do từ chối, hắn kỳ thực chờ câu nói này của Thân Đông.

Thân Đông tiếp tục nói: "Ngoài ra, hiện tại quan trọng nhất còn phải để trống một đến ba phân xưởng, rộng rãi chiêu mộ nhân tài kỹ thuật mới, bởi vì là tập trung vào sản xuất, phương diện này còn phải làm phiền mọi người nhọc lòng."

Con mắt của cậu nhìn sang, không ít người dồn dập gật đầu. Mọi người biết cậu nói tốn nhiều tâm tư là chạy đến phân xưởng sản xuất, đưa đến tác dụng giám sát cùng đào tạo nhân tài.

Thân Đông tiếp tục nói: "Lần này có thể thành công, không thể không kể công mọi người. Vì cổ vũ sự nghiệp mọi người tiến thêm một bước, buổi tối chúng ta đi Hoàng Triều mở tiệc khánh công! Tôi mời khách!"

"Hoàng Triều?!" Có người kinh ngạc thốt lên: "Thịnh Thế Hoàng Triều sao?"

Cái chỗ đó không phải là người thường có thể dễ dàng vào, ánh mắt mọi người nhìn Thân Đông đều mang một vệt hưng phấn. Thân Đông cười nói: "Chỉ cần mọi người thật lòng theo Thịnh Khâu, tôi bảo đảm chất lượng cuộc sống của các cậu chỉ sẽ tăng lên, sẽ không giảm xuống!"

Lời nói này làm tất cả mọi người nhiệt huyết sôi trào.

Liêm Tích lại liếc cậu một cái.

Thân Đông xoay mặt khẽ mỉm cười với ông.

Cậu nói chuyện rất có kỹ xảo, phía trước nói là cổ vũ sự nghiệp, nhờ tất cả mọi người cộng hưởng, đằng sau lại tới một câu như vậy triệt để thu tâm người lại.

Bây giờ đại khái Thịnh Khâu bảo bọn họ tăng ca mỗi ngày bọn họ cũng sẽ không có lời oán hận.

Dù sao cũng là đang làm sự nghiệp.Mọi người lục tục đi ra phòng hội nghị, Thịnh Khâu và Hàn Miễn đồng thời thương lượng thành lập phòng thị trường, Thân Đông cùng Liêm Tích đi cùng nhau.

Liêm Tích nói: "Cậu không cần lo lắng trong ekip sẽ có người để lộ bí mật kỹ thuật mới, hạt nhân nắm giữ ở trong tay tôi, bọn họ biết trước sau chỉ là vỏ ngoài."

"Cháu biết chứ." Thân Đông cười với ông.

Liêm Tích híp mắt, "Cho nên cậu vừa nói, là đang cảnh cáo tôi?"

Thân Đông vừa mới cường điệu nói "thật lòng", Liêm Tích xác thực có lý do hoài nghi như thế.

"Cháu cũng không nhắc nhở ai." Thân Đông lại một mặt vô tội: "Chú Liêm chú là bạn tốt nhất của cậu cháu, tình thâm ý nặng với ông ấy, cháu tất nhiên là tin tưởng chú."

Liêm Tích cười lạnh: "Cậu cũng biết rõ đấy."

Thân Đông bật cười, mắt hơi cong lên, cặp mắt kia giống Mai Nhạc vô cùng, thời điểm cười như thế đều sẽ làm người ta sinh ra một luồng cảm giác vô cùng đơn thuần vô hại. Nhưng Liêm Tích lại biết, Mai Nhạc vô hại là thật, Thân Đông lại không hẳn. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Ông xoay mặt qua chỗ khác, đi về trước được hai bước, lại xoay người về: "Cậu chuẩn bị cung cấp nhân tài từ nơi nào cho phòng thị trường?"

"Cháu tất nhiên có con đường của cháu."

"Cậu muốn đào hố ba cậu à?"

"Chim khôn chọn cây mà đậu."

"Cậu đúng là hồ ly." Liêm Tích nhìn cậu hồi lâu, lắc lắc đầu, nói: "Năm đó cậu của cậu nếu là một nửa..."

"Cái gì?"

"Không có gì."

Liêm Tích đi ra ngoài, đưa lưng về phía cậu phất tay: "Đêm nay Hoàng Triều tôi không đi được, các cậu đi chơi vui vẻ."

Lâu lâu đăng lại gia phả nhà họ Thịnh này không tui cũng lú theo bà tác giả mất =))

Người nắm quyền cao nhất Thịnh gia: Thịnh lão thái gia, năm nay 94 tuổi.

Con trưởng Thịnh Vấn Tỉnh: con cả Thịnh Lâm, cháu gái Thịnh Sủng, cháu trai Thịnh Minh.

Con thứ hai Thịnh Vấn Hòa: con cả Thịnh Cự, con trai thứ Thịnh Phong, cháu trai Thịnh Quyền, cháu trai Thịnh Tuyên. Còn có cháu gái tên là Thịnh Giản, con của Thịnh Phong.

Con thứ ba Thịnh Vấn Tú, lấy chồng đã lâu, cùng mẹ với con trai thứ hai.

Cuối cùng là con út, Thịnh Vấn Tân, cùng mẹ với con trưởng, chỉ có một đứa con trai, sinh ra đã chưa từng gặp mặt, tên Thịnh Khâu.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook