Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 19

Kiều Bệ

01/01/2021

Thân Đông được hắn trấn an một hồi lâu mới tỉnh táo lại.

Mạc Liên Phi người này không biết xã giao, không biết làm người, loại người ngu xuẩn mỗi lần chịu thiệt đều ăn ngoài miệng, cậu không cần chấp nhặt với ông ta...

Thật là đáng giận! Tức giận á!

Thân Đông dùng sức đẩy Thịnh Khâu ra, cả giận nói: "Cậu chính là phế vật!"

Có tinh thần mắng hắn, Thịnh Khâu thở phào nhẹ nhõm, phụ họa nói: "Em nói gì cũng đúng."

Thân Đông trợn tròn cặp mắt, một mặt "tôi có thể nói cậu là phế vật nhưng cậu làm sao có thể thực sự là phế vật".

Thịnh Khâu phản ứng lại, nói: "Không phải, sau này khẳng định anh sẽ giáo huấn bọn họ, anh sẽ cố gắng."

Thân Đông cho hắn một đá, khí thế hùng hổ rời đi.

Thịnh Khâu vội vàng đi theo.

Trong thôn cũng là đường cái trải xi măng, cách thật xa mới có một ngọn đèn đường, tia sáng vô cùng tối tăm.

Thịnh Khâu còn nhắc nhở Thân Đông: "Mùa này thường thường có rắn xuất hiện, cẩn thận dưới chân chút."

Thân Đông bĩu môi không để ở trong lòng, kết quả đi chưa được bao lâu thật sự nhìn thấy một con rắn dài hai thước nằm ở giữa đường, không nhúc nhích nằm úp sấp. Thân Đông tuy rằng không phản ứng, mà trong lòng thực sự giật mình.

Thịnh Khâu thấy cậu ngẩn người, kéo cậu qua tránh đi, Thân Đông mới phản ứng được, tim đập nhanh, mặt lại bình tĩnh nói: "Cũng không có gì đáng sợ."

"Ừ, cơ bản không động vào nó sẽ không chủ động công kích người." Thịnh Khâu cười nhẹ một tiếng.

Nhà cũ cách quốc lộ ước chừng có hơn bốn trăm mét, là nhà lầu hai tầng. Thịnh Khâu lấy dép lê ra cho cậu thay, nói: "Bên này không hay có người ở, nhưng đệm giường đều là mới, nhà ở là mấy năm trước anh chưa về nước đã mua, vốn mẹ anh muốn cho anh dùng lúc cưới vợ."

Thân Đông chua lòm: "Ba mẹ cậu đối xử với cậu không tệ."

"Cha mẹ thiên hạ đều giống nhau." Thịnh Khâu buồn cười véo gò má của cậu.

Thời điểm Thịnh Khâu trải giường chiếu Thân Đông đi dạo bốn phía một chút, có thể nhìn ra nhà này tuy rằng không hay có người ở thế nhưng thường thường quét tước, rất sạch sẽ, hơn nữa hết thảy thiết bị sinh hoạt đều rất hoàn thiện.

Thân Đông tắm nhanh, trở lại hai người phòng ngủ sắp nghỉ ngơi, bò lên trên giường bày sẵn, nằm xuống lại không buồn ngủ, trong đầu vẫn không nhịn được nghĩ tới lời Mạc Liên Phi nói, càng nghĩ càng giận, càng giận cố tình vẫn không nhịn được nghĩ.

Thịnh Khâu dụ dỗ cậu cùng chơi ma sói trên mạng, chơi mấy màn tâm tình Thân Đông cuối cùng cũng coi như khá hơn một chút, sau đó lười nói chuyện bỏ lại điện thoại di động cọ quanh sang ôm cánh tay Thịnh Khâu nhìn hắn chơi.

Lần này bọn họ bốc được mấy học sinh cấp hai, những người bạn nhỏ tiếng nói trong trẻo, Thân Đông còn nghe được đối diện có âm thanh cha mẹ thúc ngủ. Cậu liên tục nhìn chằm chằm vào chú người sói Thịnh Khâu mặt không biến sắc lừa bạn nhỏ nhà người ta, hiếu kỳ vươn tay chọt chọt ngực của hắn: "Lương tâm của cậu có đau không?"

Thịnh Khâu tóm chặt ngón tay của cậu, thấp giọng nói: "Chỉ có lừa em mới có thể làm anh đau lòng."

Thân Đông sững sờ, rút tay về, quay người không để ý tới hắn.

Thịnh Khâu tên khốn kiếp này... Còn rất, kia cái gì.

Thân công tử sờ sờ mặt nóng lên của mình.

Thông minh và hệ thống bài võ song trọng nghiền ép làm chú Thịnh Khâu dễ như ăn bánh giết chết một đám trẻ con, để điện thoại di động xuống, hắn lộn lại ôm lấy đại bảo bối nhà mình, một bộ ngữ khí khoe khoang nói: "Anh thắng."

Thân Đông rên một tiếng, cười nhạo hắn: "Không biết xấu hổ."

Thịnh Khâu dán vào tai của cậu, cười ra tiếng.

Thân Đông không vui: "Cười cái gì?!" "Em ở bên cạnh anh, anh vui vẻ."

Thân Đông nửa ngày không lên tiếng, hồi lâu mới phun ra một tiếng: "Hừ."

Lòng cậu lại kỳ dị bình an, rất nhanh rơi vào mộng đẹp.

Sau khi Thân Đông ngủ, Thịnh Khâu lấy máy tính ra lên website Minh Hạc Trai, hắn đăng nhập vào tài khoản của Thân Đông, phát hiện Mạc Liên Phi nhắn rất nhiều câu trong khung chat riêng, nhất thời mím môi, lạnh lùng gửi tới một tấm thẻ ngân hàng, sau đó trực tiếp đăng lên trang chính thức của Minh Hạc Trai.

Sau logout đổi lại nick của mình.

Phần lớn người vào trang web này đều có áo may ô của mình, chỉ có đến thời điểm xác định giao dịch hoặc là vào phân đoạn đấu giá mới có thể bại lộ thân phận thực sự song phương, dẫn đến phần lớn người trên website khi chưa bại lộ thân phận đều sẽ ra giá, ngược lại khoác áo may ô cũng không mất mặt.

Thịnh Khâu đăng nhập tài khoản của mình, sau khi vào quả nhiên nhìn thấy dưới ngọc Kỳ Lân có Cá chép vượt Long môn đánh dấu nhắc nhở vật phẩm này.

Hắn chủ động liên lạc đối phương, "Xin hỏi người bán báo giá với anh bao nhiêu?"

Đang muốn thoát ra, phát hiện Mạc Liên Phi nhắn lại ngay, hóa ra vừa vặn online: "Cậu cũng cần mua ngọc Kỳ Lân?"

Thịnh Khâu trầm tư chốc lát, đáp: "Dạo này vừa mới làm giàu, muốn treo thẻ ở Minh Hạc Trai, nhưng đáng tiếc vẫn không có đồ gì đem ra được."

Mạc Liên Phi nhíu mày, Minh Hạc Trai làm đồ cổ, rất ít khi có đồ cổ làm nó động lòng, bằng không Mạc Vân Phân cũng sẽ không nhìn chòng chọc ngọc Kỳ Lân không tha.

Chỉ là Mạc Liên Phi không nghĩ tới là, trừ bọn họ ra dĩ nhiên nhanh như vậy đã có người khác quan tâm đến ngọc Kỳ Lân.

Ông ta hỏi ngược lại Thịnh Khâu: "Cậu ta báo giá cho cậu là bao nhiêu?"

Thịnh Khâu trong dự liệu cong khóe miệng lên: "50 triệu."

"Nhân dân tệ?!"

"Ừ."

"Đờ mờ!" Mạc Liên Phi ném vỡ cốc ngay tại chỗ! Thằng Thân Đông này quả nhiên là cố ý hố ông ta, báo giá cho người khác bình thường như thế, đến bọn họ vô duyên cớ cao nhiều như vậy!

Thịnh Khâu thoáng suy nghĩ, tiếp tục nói: "50 triệu tôi vốn cảm thấy cao, nhưng sau đó ngẫm lại cái giá này cũng đáng, đang định liên hệ cậu ấy quyết định ngay, không nghĩ tới gọi thì cậu ấy tắt điện thoại."

Thân Đông từ khi cúp máy Mạc Liên Phi là tắt điện thoại, một điểm này Mạc Liên Phi cũng biết, tất nhiên không hoài nghi.

Thịnh Khâu nói làm Mạc Liên Phi bối rối.

Mạc Vân Phân hiện tại không thiếu tiền, bà ta chỉ là thiếu một đồ đại biểu thân phận mình, cho nên đồ tuyệt đối không thể bị người khác mua đi, nhưng là phải vô duyên vô cớ cho Thân Đông nhiều tiền như vậy, đừng nói Mạc Vân Phân, lòng Mạc Liên Phi cũng khó chịu.

Thịnh Khâu thấy ông ta nửa ngày không đáp lời, làm ra bộ dáng bất mãn: "Anh còn chưa nói cậu ấy báo giá cho anh bao nhiêu."

Mạc Liên Phi híp mắt, đáp lại: "30 triệu."

"A?!" Thịnh Khâu lập tức nói: "Vậy cậu ta gạt tôi rồi! Không được, tôi phải nói với cậu ta một chút, thực sự là bắt nạt người."

Hắn không để ý tới Mạc Liên Phi nữa, trực tiếp logout.

Tiếp Thịnh Khâu liên lạc mấy người bạn đáng tin, làm cho bọn họ hỗ trợ quan tâm ngọc Kỳ Lân, đồng thời nói cho đối phương biết, một khi có người hỏi bọn họ người mua báo giá bao nhiêu, toàn bộ đều phải báo 50 triệu trở xuống.

Chuyện nhỏ này dễ như ăn cháo, các bạn bè sáng mai dậy trực tiếp làm.

Ngọc Kỳ Lân vốn là vật hi hữu, người quan tâm cũng không ít, Thân Đông chờ hố Mạc Vân Phân, đối với những khác đến đây hỏi giá đều không thấy.

Mạc Liên Phi bên này mắt thấy nhân khí ngọc Kỳ Lân đột nhiên tăng vọt, hỏi mấy người hoặc là không được Thân Đông trả lời, hoặc là 50 triệu, nhất thời luống cuống.

Ý Mạc Vân Phân là muốn ông ta dùng danh nghĩa của mình mua lại một lần nữa đưa cho bà ta, nếu ngay cả chuyện này cũng làm không xong, phỏng chừng ngày sau chị ông ta sẽ không coi trọng ông ta nữa.

Tất cả mọi thứ hiện tại của Mạc Liên Phi đều là Mạc Vân Phân cho, ông ta sợ nghèo, nghĩ tới nghĩ lui lại chủ động liên lạc với Thịnh Khâu.

Thịnh Khâu cũng vạn vạn không nghĩ tới.

Hắn chịu nhịn hàn huyên hai câu với Mạc Liên Phi, trong đầu cấp tốc bắt đầu điều chỉnh kế hoạch của mình. Quả nhiên rất nhanh người này không nhịn được tự kéo đề tài, một bộ tri tâm: "Cháu xem chúng ta đây đều là thân thích, Thân Đông làm như thế sau này chúng ta còn gặp mặt được không? Thịnh Khâu, cháu là đàn ông, cháu không hiểu chuyện."

"Chuyện này... cậu." Thịnh Khâu ngồi ở trước bàn lén lút liếc mắt nhìn lên lầu, sợ bị Thân Đông phát hiện hắn gọi Mạc Liên Phi một tiếng này, nhẹ giọng nói: "Cậu nói cháu hiểu cả, kỳ thực cháu cũng cảm thấy Đông Đông làm hơi quá rồi... Lúc em ấy đến kim diện trai cháu đã khuyên em ấy rồi."

Mạc Liên Phi vừa nghe như thế, aiz Thịnh Khâu này là người hiểu chuyện đấy, nhất thời tinh thần tỉnh táo, nói: "Cháu xem giới tính thứ ba đúng là giới tính thứ ba, đàn ông chúng ta không chấp nhặt với nó. Cháu làm chủ, báo giá cho cậu, bớt chút, được không?"

Thịnh Khâu cau mày làm khó dễ: "Cậu cũng biết tính cách của em ấy... cháu không nhất định có thể..."

"Thịnh Khâu." Mạc Liên Phi lập tức hạ đòn: "Cháu muốn ở cùng với Thân Đông không?"

Thịnh Khâu mẫn cảm lên, nghi ngờ không thôi: "Cậu có ý gì?"

Người trẻ tuổi đúng là người trẻ tuổi, Mạc Liên Phi vẫn luôn biết Thịnh Khâu yêu Thân Đông, quả nhiên vừa nói như thế hắn đã cuống lên. Ông ta cười một tiếng: "Cháu cho rằng lão gia tử có thể dễ dàng đồng ý Thân Đông đi cùng với cháu như vậy? Cậu cho cháu biết, ông ta sẽ chờ cơ hội bắt Thân Đông trực tiếp giải đến Phòng gia đấy! Đứa bé kia nếu không còn... Cháu cho rằng cháu và Thân Đông còn có thể có quan hệ gì?"

Trong lòng Thịnh Khâu sợ hãi lạnh lẽo, hít một hơi, hỏi: "Cậu... Biết cái gì?"

Trên mặt Mạc Liên Phi hiện ra một vệt đắc ý, thần thần bí bí nhẹ giọng lại nói: "Hiện tại Thân gia thời khắc chuẩn bị thuốc nạo thai đấy, muốn chờ nó quay về lén lút chuốc..."

Ông ta chạm đến là thôi, không tiếp tục nói hết, chỉ là tiếng cười chói tai đến cực điểm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook