Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 15

Kiều Bệ

26/11/2020

Nhìn mặt Thân Bỉnh đặc sắc, Thân Đông nở nụ cười, ngó mặt đi chỗ khác nói: "Ba nói đúng, người sống chung quy phải phát huy giá trị của mình đến chỗ lớn nhất, Thịnh Khâu đích xác không thích hợp với con."

Thân Bỉnh chung quy là lão bánh quẩy, lập tức quăng trào phúng vừa nãy của Thân Đông ra sau gáy, nghiên cứu lợi ích thực tế trước mắt: "Vậy con dự định..."

"Bà hai biết rõ con ghét Thịnh Khâu, cố tình làm ra loại chuyện bỉ ổi này định hạ nhục con... Ba, ba hi vọng con phát huy hết giá trị lợi dụng của mình, như vậy là bao nhiêu cũng phải cho con một câu trả lời chứ?"

Thân Bỉnh nghe được cậu đây là bất mãn hết sức với Mạc Vân Phân, ông ta lập tức nói: "Con muốn thế nào?"

"Ba đưa cho bà hai công ty mỹ phẩm kia bà ta dường như không biết dùng, không có cách nào phát huy giá trị lợi dụng đến to lớn nhất, không bằng cho con làm đồ cưới thế nào?"

Sắc mặt Thân Bỉnh cứng đờ.

Cái công ty kia là tài sản ông ta lặng lẽ cho Mạc Vân Phân, đã trên danh nghĩa chín năm, bây giờ hàng hiệu ở quốc nội cũng coi như hơi có danh tiếng, là công ty đắc ý nhất của Mạc Vân Phân, bây giờ Thân Đông lại mở miệng muốn cái này... Chuyện này quả thật là muốn đào tim phổi của Mạc Vân Phân.

"Đông Đông, con phải biết, thông gia với Phòng gia đối với con cũng là chuyện tốt, dù sao cũng hơn Thịnh Khâu..."

"Quên đi." Thân Đông nhếch miệng nói: "Nạo thai thương thân, hơn nữa sau này con có thể có thêm con hay không còn không biết. Thịnh Khâu tuy rằng gia thế không sánh được Phòng Bân, mà thắng ở tốt với con, tri túc thường nhạc. Con cần gì phải dấy lên nguy hiểm khả năng không mang thai được nữa nhất định phải thông gia với Phòng gia."

Thân Bỉnh hít một hơi, sắc mặt trở nên hết sức khó coi.

Thân Đông biết, kỳ thực thông gia với Phòng gia hay không thông gia đối với Thân Bỉnh cũng không đáng kể, chỉ là cậu kết hôn với Thịnh Khâu mới là chuyện ông ta không cách nào nhịn được. Bởi vì thân phận Thịnh Khâu ở trong mắt ông ta quá bất kham, chuyện này truyền đi Thân Bỉnh mới thật sự là tối mặt.

Mạc Vân Phân có thể đáp ứng hay không Thân Đông không biết, thế nhưng cậu biết Thân Bỉnh nhất định sẽ dựa vào chuyện này thương lượng với bà ta. Có thành công hay không không đáng kể, cậu chính là muốn làm Mạc Vân Phân buồn nôn thôi. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Khóe mắt liếc về Phòng Bân đã đi ra, Thân Đông quay người đi sang bên kia, chỉ nhẹ nhàng lưu lại một câu: "Ba, ba thật sự là ba ruột của con à?"

Thân Bỉnh nhất thời như bị sét đánh.

"Nói gì với chú thế?" Phòng Bân như thể đã điều chỉnh tốt tâm tình, Thân Đông để ly xuống, cười nói: "Căn cứ giá trị quan hàn huyên tán gẫu."

Phòng Bân bật cười, nói: "Em gái tớ vừa mới gọi điện thoại cho tớ, ngày hôm nay tớ không ở lại ăn cơm."

Thân Đông kinh ngạc: "Ba tớ gọi tớ về để tiếp cậu đấy."

"Đông Đông." Phòng Bân sâu sắc nhìn cậu: "Cậu thật sự không biết hôm nay tớ tới làm cái gì à?"

Thân Đông yên lặng nhìn hắn một mặt vô tội, Phòng Bân lại không hề nói tiếp. Hắn lắc lắc đầu, nói: "Tớ đi trước, lúc cậu kết hôn..."

"Sẽ thông báo cho cậu." Thân Đông cũng không thúc hỏi, nói: "Tớ đưa cậu đi ra ngoài."

Thân Đông cùng Phòng Bân đi ra, tài xế của hắn đã lái xe tới, hai người đứng ở dưới bóng cây mặt đối mặt. Phòng Bân đột nhiên lại xoay người lại, đôi mắt sau kính mắt viền vàng có vài phần không cam lòng: "Có thể mạo muội hỏi vấn đề không?"

"Nói."

"Tại sao cậu lại đột nhiên lựa chọn Thịnh Khâu?"

"Tớ mang thai."

Không khí phút chốc bất động, ngón tay Phòng Bân đột nhiên siết chặt, sau đó lại lặng lẽ thả ra. Hắn nửa nheo mắt lại: "Thịnh Khâu đặt bẫy cậu?"

Vậy thì không phải, Thân Đông nghĩ. Chuyện này thật ra thì vẫn là cậu gây ra trước, không trách lên đầu Thịnh Khâu được, cho nên cậu khe khẽ lắc đầu, che giấu chuyện cậu gây sự, hơi nước trong mắt bốc lên, khá oan ức nói: "Bà hai hại tớ."

Một cánh tay Phòng Bân vắt áo khoác, một cái tay khác đột nhiên nắm chặt tay cậu. Hắn mím chặt môi trầm tư một chút, chậm rãi thả ra, nói: "Nếu như cậu hối hận, gọi điện thoại cho tớ."

Ý của hắn là, nếu như cậu hối hận không muốn ở cùng Thịnh Khâu nữa, còn có thể lựa chọn hắn.

Thân Đông không đáp lại, chỉ là cười nhạt.

Phòng Bân biết tính tình cậu sẽ không dễ dàng tìm kiếm người khác trợ giúp như vậy, cũng không nhiều lời, hơi dừng lại, quay người rời đi.

Xe chạy ra chỗ ngoặt cổng Thân gia, một chiếc xe dừng lại dưới bóng cây đưa tới Phòng Bân chú ý.

Cơ hồ ở trong cùng một lúc, bọn họ song song hạ cửa sổ xe, bốn mắt đan xen trong nháy mắt, lại song song lạnh lùng dời mặt sang chỗ khác.

Phòng Bân đã đi, Thân Đông cũng không cần phải lưu lại, tự lên lầu thu dọn giấy chứng nhận còn có vài tấm thẻ ngân hàng, lại thu dọn mấy bộ quần áo, sau đó nhấc theo valy hành lý đi ra cửa. Thời điểm đi ngang qua phòng ngủ chính, cậu đột nhiên đảo con ngươi một vòng, lén lén lút lút chui vào. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Lúc xuống lầu Thân Bỉnh đang ngồi trên ghế sa lon cau mày, Thân Đông nói: "Con tạm thời không trở lại, chờ ba và bà hai thương lượng xong thì liên lạc lại với con."

Thân Bỉnh trầm mặt không nói lời nào, Thân Đông kéo valy hành lý mở dù đi ra ngoài.

"Đúng là biết chọn chỗ đấy."

Thịnh Khâu bỏ hành lý của cậu vào cốp sau, ý thức được cậu đang nói tự chọn bóng cây tốt, nở nụ cười, thu dù bảo người ngồi vào, nói: "Ba em thấy giấy kết hôn rồi à?"

"Ừ."

"Nói gì không?"

"Nói một tràng phí lời." Thân Đông phun tào xong, biểu tình phút chốc vui vẻ, nói: "Đi Minh Hạc Trai ở phố Ất Mão."

Minh Hạc Trai xưng là kim diện trai, ý là vào Minh Hạc Trai đều là thoa vàng lên mặt, không phải có tiền thì là có quyền, bọn chuột nhắt chỉ có thể phóng tầm mắt nhìn không thể gần.

Toàn bộ đồ cổ nơi này thu nhận đều là các đại thế gia từ buổi đấu giá đoạt được với giá cao, phần lớn người có tiền mua đồ cổ cũng không phải là vì thu gom, chỉ là khoe khoang hoặc là tăng tỉ giá đồng bạc. Nhưng những đồ cổ này bày ở nhà thì người thưởng thức tất nhiên lác đác không có mấy, vì vậy bên này có Minh Hạc Trai tồn tại.

Trong đó mỗi một món đồ cổ đều có nhãn hiệu, trên đó viết người sở hữu là ai, bán đấu giá ở đâu, giá tiền, mặt sau số còn có thể thêm vài câu ra dáng, tỏ vẻ mình có nội hàm cỡ nào.

Rất nhiều người đều dùng có thể có một tấm bảng hiệu tại Minh Hạc Trai để làm vinh, bởi vì toàn bộ nhãn hiệu nơi này đều là người có địa vị có danh tiếng. Bởi vì tiếp đón khách mời trong ngoài nước đều có, cho nên khi có thể đặt một đồ cổ thuộc về mình ở đây, cũng là mang ý nghĩa tên của mình vô cùng có khả năng đã truyền đến nước ngoài, thành quý tộc nhân sĩ trong miệng người đời. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Thịnh Khâu tất nhiên là không có tư treo biển hành nghề ở đó, nghi ngờ nói: "Đến đấy làm gì?"

"Cậu biết Mạc Vân Phân quãng thời gian trước mới vừa ký gửi một cái ngọc Kỳ Lân thời kì Tây Chu không?"

Vào Minh Hạc Trai cũng không phải là có tiền là được, người này hoặc là phải là quý tộc được công nhận, hoặc là chính là nắm giữ đồ cổ làm Minh Hạc Trai động lòng, nhà giàu mới nổi cũng không tư cách.

Mà Mạc Vân Phân có thể treo biển ở trong là bởi vì ngọc Kỳ Lân kia có thể gặp không thể cầu, là thứ quý giá trong Minh Hạc Trai, bằng không thân phận kia của bà ta dù như thế nào cũng không ra hồn.

Mà mục đích của Thân Đông đoan chính là vì hái xuống cái mác của Mạc Vân Phân, kéo cái mác bà ta cho là "mặt bàn" xuống.

Ý thức được ý nghĩ của Thân Đông, Thịnh Khâu bất đắc dĩ: "Đơn bằng chứng em lấy thế nào?"

Thân Đông cây ngay không sợ chết đứng: "Trộm."

Thịnh Khâu: "..."

"Lúc tôi kết hôn họ xì ra ít hồi môn là phải." Trên thực tế Thân Đông nhìn chằm chằm vật này cũng không phải một ngày hai ngày, bằng không làm sao dễ dàng lén lấy như vậy. Cậu nói xong, thấy mặt Thịnh Khâu lộ thần sắc không đồng ý, lập tức bày ra thần sắc còn bất mãn hơn hắn, hỏi: "Cậu là chồng tôi hay là chồng Mạc Vân Phân?"

Thịnh Khâu lập tức thẳng người, gọn gàng tỏ vẻ trung tâm: "Chồng em!"

Thân Đông hừ lạnh một tiếng.

Thịnh Khâu nhìn người gương mặt xinh đẹp, trong lòng lại là run sợ một hồi. Vị này nhà mình đúng là tay trộm đồ thiện nghệ... nhưng thôi, vạn sự còn có hắn đây.

Hắn nhịn không được cười lên một tiếng, nghiêng người bẹp một cái lên mặt người ta.

Kim diện trai này thuộc về Thịnh gia quản lý, từ nơi này một chút cũng có thể nhìn ra quyền thế ngập trời của Thịnh gia—— nhiều đồ quý như vậy một khi thất lạc hoặc là hỏng hóc, người bình thường có thể không gánh nổi nguy hiểm lớn như vậy.

Thịnh Khâu dừng xe ở trong bãi đỗ xe, bung dù đưa Thân Đông một đường đi tới, khóe mắt liếc về mấy người nước ngoài đang mua vé, lại nhìn Thân Đông, trực tiếp kiểm mặt.

Minh Hạc Trai một lần chỉ tiếp đãi năm mươi người, có một ít du khách mộ danh mà đến đang chờ đợi ở bên ngoài.

Thân Đông nhanh chân đi vào, tiếp đón ở cửa là một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, mặc tây trang màu đen, thẻ tên viết: Dương Phân.

Cô cười khéo léo: "Thân đại thiếu gia."

Ánh mắt đối phương phi thường sắc bén, nhìn thấy Thịnh Khâu cũng là liếc mắt một cái nhận ra: "Tiểu Thịnh tổng."

Vì đại gia tộc Thịnh gia phân chia ở Vọng Đô, Thịnh Khâu cũng phải có một cái danh hiệu lóe ra kim quang trước mặt người ngoài như thế.

Thịnh Khâu gật gật đầu, Dương Phân cười nói: "Tiểu Thịnh tổng là lần đầu tiên tới, là có bảo bối gì muốn ký gửi?"

"Không có." Thịnh Khâu nói: "Tôi đi theo bạn đến."

Dương Phân lộ ra thần sắc bừng tỉnh, cười nói: "Vậy Thân đại thiếu gia tới ký gửi hay là thưởng thức?"

"Lấy đồ." Thân Đông nhìn bốn phía một chút, nói: "Nhà tôi có ba cái gửi ở đây, tôi muốn lấy đi toàn bộ."

"Toàn bộ ba cái?"

"Toàn bộ." Thân Đông nói: "Đây là ý tứ của ba tôi."

Ký gửi và lấy vật Minh Hạc Trai luôn luôn tôn trọng lựa chọn của khách, Dương Phân gật gật đầu, nói: "Xin mời đi theo tôi."

Ba người vào một hành lang màu nâu đậm, nhìn thấy một người phụ nữ trẻ tuổi trước mặt, trang điểm tinh xảo. Thân Đông đối diện với cô, chào hỏi lẫn nhau, song song lộ ra nụ cười: "Thân đại thiếu gia rảnh rỗi đến chỗ tôi đây? Theo tôi được biết so với đồ cổ hình như cậu thích kiếm tiền hơn?" (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

"Hôm nay tôi tới lấy đồ."

"Ồ?" thần sắc đối phương hơi bất ngờ, nhưng rất lễ phép không dò hỏi, nói: "Xin cứ tự nhiên."

Thân Đông gật đầu, Thịnh Khâu cùng người phụ nữ kia liếc thoáng qua, phát hiện đối phương dường như đặc biệt liếc mắt mình nhiều thêm một cái.

Ba món đồ mà Thân Đông muốn lấy theo thứ tự là trâm đồng mà mẹ Mai Âm của cậu đã từng đấu giá, lư đồng của ba cậu, còn có một cái ngọc đỏ mà Mạc Vân Phân quãng thời gian trước vừa mới bỏ vào.

Ba cái này đều có giá trị không nhỏ, Thân Đông hai ngày nay vẫn luôn đang suy nghĩ lấy cái gì làm của hồi môn cho mình, cái này vừa vặn.

Dĩ nhiên, chủ yếu mục đích vẫn là vì chọc tức Mạc Vân Phân và kích thích Thân Bỉnh.

Cậu nghĩ chờ sau khi hai người bọn họ biết đến đồ cổ tượng trưng thân phận bị cậu lấy đi nhất định sẽ vô cùng kinh hỉ và bất ngờ, Thân Đông nghĩ đến biểu tình có khả năng xuất hiện của bọn họ cũng phải vui mừng lên tiếng.

Lấy đồ chỉ cần mang tới bằng chứng thời điểm ký gửi là được, mà Thân Đông vốn là người Thân gia, cho nên rất dễ dàng thông qua kiểm nghiệm. Dương Phân rót nước cho hai người mời ngồi ở phòng khách quý, tự mình đi lấy đồ.

Thịnh Khâu suy tư, Thân Đông đột nhiên nghiêng đầu nói: "Vừa nãy người phụ nữ kia cậu biết là ai sao?"

"Ai?" Thịnh Khâu vừa nãy cũng đang suy nghĩ chuyện này.

"Đại tiểu thư Thịnh gia, Thịnh Sủng."

"Hóa ra là vậy." Thịnh Khâu nhíu nhíu mày, Thân Đông đột nhiên kề sát vào hắn. Thịnh Khâu phút chốc cho là cậu muốn hôn mình, lập tức không nghĩ bậy nghĩ bạ nữa, chỉ là chăm chú nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc, theo bản năng liếm môi một cái.

Thân Đông nghiêm túc nhìn ngũ quan Thịnh Khâu, chú ý tới biểu hiện khát khao của hắn, lập tức đánh hắn một cái, ép hắn đoan chính tư thái mới nói: "Cậu nói, cậu có phải thực sự là huyết mạch mất tích nhiều năm của Thịnh gia không?"

"..." Thịnh Khâu bóp mũi của cậu, "Nói mò."

"Kỳ thực dung mạo của cậu giống chị ấy."

"Ai chẳng hai con mắt một cái mũi, đương nhiên giống."

Thân Đông không vui lườm hắn một cái.

Đang muốn nói tiểu thiếu gia Thịnh gia điều tra hắn, Dương Phân đã đưa người đem đồ vào.

Thân Đông lập tức ném chuyện này ra sau đầu, cậu mở ra kiểm tra đồ một chút, đột nhiên đảo con ngươi một vòng, lần lượt chụp từng cái, sau đó đăng lên vòng bạn bè: "Ba mẹ còn có dì tặng quà cưới cho tôi, rất thích. Cảm ơn ba mẹ và dì ạ ~ "

Đính kèm ảnh, @, gửi đi.

Quá sướng.

Tác giả có lời muốn nói: Thịnh Khâu:...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook