Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 11

Kiều Bệ

29/10/2020

Tuy rằng trong tay cầm quạt sắt, nhưng vào cửa nhìn thấy anh trai ngồi thẳng tắp sau bàn làm việc, kiêu ngạo của Thân Mạc vẫn lùn một đoạn.

Thân Mạc tự cho rằng mình là một người rất tự mình biết mình, hắn biết mình bao nhiêu cân lượng. Nếu nói tổng kết, hắn chính là loại người dốc lòng dán giấy khắp phòng, thế nhưng là đốt cháy không nổi chút ý chí chiến đấu, một đời chỉ muốn được chăng hay chớ.

Cho nên trong lòng hắn kính trọng và sợ hãi người mẹ dã tâm mạnh mẽ và anh trai cùng cha khác mẹ Thân Đông.

Hắn lên tinh thần, hất cằm nói: "Tìm em có việc ạ?"

Thân Đông cũng không ngẩng đầu lên nói: "Trên bàn có chút tư liệu công tác, còn có bộ kế hoạch vừa mới đưa tới mấy dự án. Cậu xem một chút, có vấn đề gì thì hỏi tôi, thời hạn xế chiều hôm nay."

Thân Mạc không thấy mùi thuốc súng trong ngữ khí của cậu, buồn bực.

Hắn ngồi xuống bàn chếch bên trái, nhìn một chồng tư liệu che đến trán, cảm giác hoa mắt chóng mặt, chịu nhịn lật hai trang, thiếu chút nữa ngủ mất.

Trước mặt một bóng đen bao phủ, Thân Mạc giật mình một cái ngồi thẳng ngẩng đầu lên, thấy Thân Đông đang mặt không hề cảm xúc nhìn hắn, nhất thời nói lắp: "Anh, anh làm gì?"

"Buồn ngủ thì về nhà đi." Thân Đông trào phúng nói: "Cái giường mấy trăm nghìn tệ của cậu thoải mái hơn bàn làm việc của tôi."

Mặt Thân Mạc đỏ lên, không tìm được ngôn ngữ phản bác, nửa ngày mới hỏi: "Anh cho em xem mấy cái này làm gì?"

"Tôi chuẩn bị ra ngoài nghỉ phép." Thân Đông nhàn nhạt nói: "Những công việc này đều giao cho cậu. Cậu xem thật kỹ cho tôi, xem xong ký tên lên tờ khai này. Sau này xảy ra bất kì tình huống nào thì tự cậu chịu trách nhiệm, đừng hòng đổ vỏ lên người tôi." (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Thân Mạc: "..."

Thân Đông lại nói: "Chút ít thứ này tôi có thể xem xong trong một tiếng. Bây giờ là bốn giờ, sáu giờ tan tầm, mà tôi tăng ca với cậu đến mười giờ. Sáu tiếng xem xong, có ý kiến gì không?"

Thân Mạc ngốc: "... Không."

Mặt mày Thân Đông lãnh túc, "Nhìn tôi làm gì? Xem văn kiện."

Thân Mạc không thể làm gì khác hơn là vùi đầu lên tinh thần xem văn kiện.

Mà hắn nhìn một đống chữ kia đã đau đầu, lắc lắc đầu. Hắn lén lút cầm điện thoại di động lên chụp hình chuẩn bị nhắn tin cho mẹ.

Cách đó không xa truyền đến một tiếng cười lạnh, rất hiển nhiên hành động của hắn bị Thân Đông nhìn vào mắt. Trong lòng Thân Mạc vô cùng phiền muộn, không thể làm gì khác hơn là hết sức tập trung xem.

Tuy rằng Thân Đông và Mạc Vân Phân không đội trời chung, thế nhưng cậu và Thân Mạc lại không có thù hận gì. Kỳ thực nếu như Mạc Vân Phân có thể hơi hơi thảo hỉ chút, Thân Đông không ngại thêm một thằng em. Nhưng cậu bây giờ ghét bà hai, nhìn thấy Thân Mạc kinh sợ kia là phiền, cảm thấy thằng em này thật mất mặt xấu hổ.

Nói chuyện trước đây thành tích của Thân Mạc cũng khá, làm sao sau này lại biến thành cái vẻ kinh sợ thế này?

Thân Đông nghĩ mãi mà không ra.

Chưa đến hai giờ, Thân Mạc bị Thân Đông gọi vào trong phòng làm việc bị phạt đột nhiên truyền khắp toàn bộ công ty. Mạc Vân Phân e sợ con trai bảo bối chịu bắt nạt, vội vã từ trong nhà chạy tới chuẩn bị kỹ càng thu dọn tiện thể ăn vạ, kết quả vào cửa lại thấy Thân Mạc ngồi ở bên cạnh Thân Đông đang thỉnh giáo cái gì đó. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Bà ta đến trong dự liệu của Thân Đông, Thân Mạc lại kinh ngạc: "Mẹ! Sao mẹ lại tới đây?"

"Hai đứa làm cái gì thế?"

"À, anh nói thân thể anh ấy không thoải mái, chuẩn bị ra ngoài nghỉ ngơi, cho nên muốn giao công việc trong tay cho con."

Trên tay Thân Đông có hai dự án lớn, Mạc Vân Phân nghe nghe, nhất thời mừng rỡ rồi lại hồ nghi, cảm thấy gieo vạ này có phải là đặt bẫy hai mẹ con họ không, đi tới giả vờ giả vịt xem.

"Nếu bà hai cũng tới, vậy cùng Thân Mạc xem đi, có vấn đề đúng lúc hỏi tôi, không thành vấn đề làm phiền hai người ký tên."

Mặt Mạc Vân Phân cứng đờ, ôm tâm tư khẳng định Thân Đông hãm hại bà ta cùng Thân Mạc xem tư liệu mấy lần, sững sờ hết nửa giờ. Thời gian chậm rãi nhảy đến mười giờ, Thân Đông đứng lên đúng giờ: "Đã đến giờ, có vấn đề không?"

Mạc Vân Phân nhìn Thân Đông đưa tới cái gọi là hợp đồng, cười khan nói: "Đều là người một nhà, con làm cái gì thế?"

"Đối với bà, tôi nhất định phải để tâm." Thân Đông cong khóe miệng lên: "Hay là bà cảm thấy mình không có bản lĩnh nhìn ra dấu vết tôi hãm hại bà, không dám ký?"

Mặt Mạc Vân Phân xanh ngoét.

Kỳ thực nếu Thân Đông trực tiếp nói cho bà ta biết giao công tác cho Thân Mạc thì bà ta cũng sẽ không suy nghĩ nhiều, nhưng Thân Đông cố tình nói cho bà ta biết "Sau này có vấn đề gì tự hai người chịu trách nhiệm", câu này không khỏi làm cho bà ta hoài nghi Thân Đông có rắp tâm.

Xem hai mẹ con ký tên, Thân Đông mỉm cười thu hợp đồng: "Cái này có hiệu lực pháp luật, sau này xuất hiện bất kỳ vấn đề hai người nhớ tự chịu trách nhiệm. Tôi đi đây."

Mạc Vân Phân hối hận, tiến lên hai bước hỏi: "Ba con biết con giao hết mọi việc cho Thân Mạc không?"

"Biết chứ." Thân Đông chỉ chỉ lên trên: "Nhìn thấy camera kia không? Từ khi Thân Mạc vào cửa, cha tôi vẫn đang xem."

Nói cách khác, thời điểm hai người này vùi đầu bới lông tìm vết, Thân Bỉnh đều xem rõ rõ ràng ràng.

Không thèm để ý sắc mặt Mạc Vân Phân, Thân Đông sải bước đi ra ngoài.

Mua bánh ngọt socola tại tiệm bánh gato ở trung tâm thành phố, Thân Đông tiếp tục lái xe chạy tới biển ở ngoại ô Vọng Đô, chung quanh đây có làng du lịch, là tài sản Mai Âm để lại cho cậu. Quản lý khách sạn là Quý gia từng làm tài xế cho Mai Âm, Thân Đông ăn Tết đều rất ít ở Thân gia, mà là ở đây.

"Thiếu gia? Sao cậu lại đến đây muộn thế?" Quý Lâm tiến lên hai bước nhận lấy bánh ngọt, cười nói: "Lại mua cho con bé ăn."

"Cũng tiện đường." Thân Đông nói: "Giúp tôi chuẩn bị chút thức ăn, thanh đạm, tôi lên lầu tắm đã."

"Ừ." Quý Lâm lập tức đáp một tiếng, nói: "Tôi nói cho mẹ tôi, bảo bà làm cho cậu."

"Không cần." trên mặt Thân Đông hiện lên thần sắc ôn nhu hiếm thấy: "Đã trễ thế này cũng đừng quấy rầy người già nghỉ ngơi, tùy tiện làm là được."

"Được, vậy tôi đi làm." Quý Lâm nói: "Không hợp khẩu vị cậu cũng đừng soi mói."

Thân Đông ừ một tiếng, vào một căn biệt thự sau làng du lịch, đó là chỗ ở của cậu.

Quý Lâm trước kia học đầu bếp, tay nghề tất nhiên là không nói. Một buổi trưa Thân Đông không ăn gì, bởi vì trong bụng nhiều hơn một thứ, cà phê cũng không dám uống. Đợi đến ăn uống no đủ nằm trên giường, Thân Đông nghĩ đến chuyện xảy ra ngày hôm nay, trong lòng đột nhiên dâng lên một luồng cảm giác vô lực sâu sắc.

Mơ mơ màng màng ngủ một giấc đến trời sáng choang, đứng ở trên ban công nhìn biển rộng lặng sóng cách đó không xa, gió biển tanh mặn lại làm cậu buồn nôn một trận.

Dưới lầu đã truyền đến tiếng động, tựa hồ là thím Quý đang làm cơm, còn có tiếng bi bô của đứa bé nhà Quý Lâm. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Không biết có phải là lúc mang thai tâm tình mẫn cảm hay không, viền mắt Thân Đông nhất thời nóng lên, bởi vì âm thanh này mà cảm động mũi chua xót.Xuống lầu ăn cơm tất nhiên là một phen hỏi han ân cần, thím Quý và chú Quý quan tâm cậu hơn so với Thân Bỉnh.

Quý Hải từ bên ngoài đi tới, thời điểm nhìn thấy Thân Đông đôi mắt hơi sáng lên: "Thiếu gia."

Hắn là con út nhà Quý gia, trước đây làm trợ lý cho Thân Đông một đoạn thời gian, sau đó bị Mạc Vân Phân dùng kế đuổi, lại hỗ trợ ở làng du lịch của mình.

Thân Đông gật gật đầu với hắn, đồng thời ngồi xuống trước bàn.

Con bé leo lên chân Thân Đông, móng vuốt nhỏ cầm một miếng xương sườn, bi bô: "A, a."

Quý Hải cười cười: "Con bé này rất thích anh."

Thân Đông ôm cơ thể mềm mại của nó, cười xoa xoa miệng nhỏ bóng nhẫy của nó, Quý Hải lập tức đưa giấy ăn.

Vì chiêu đãi Thân Đông, sáng sớm trên bàn bày đầy một bàn thức ăn ngon. Thân Đông đơn giản chọn món thanh đạm ăn, lại vẫn cứ bởi vì mùi đầy mỡ mà vọt tới phòng rửa tay ói ra.

"Ai nha, chuyện gì xảy ra thế? Quý Hải con mau đi xem một chút."

Quý Hải vột vọt tới phòng rửa tay đỡ lấy Thân Đông, cau mày nói: "Làm sao thế? Có phải là dạ dày không thoải mái? Nếu tôi còn làm cho anh, bình thường cũng có thể giúp anh chặn rượu..."

"Không sao." Thân Đông xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, súc miệng, nói: "Mọi người ăn đi, tôi đi ra ngoài một chút."

"Tôi đi cùng anh." Quý Hải lại vội vàng đuổi tới.

Phong cảnh trong làng du lịch tất nhiên là vô cùng đẹp, vắng lặng tĩnh mịch, bởi vì cây cối khá nhiều, mùi tanh của biển cách đó không xa cũng không rõ ràng. Thân Đông chậm rãi đi tới, nghe Quý Hải nói chuyện lý thú gặp phải trong làng du lịch, cuối cùng ngồi xuống một chỗ râm mát, nói: "Quý Hải, mẹ cậu có từng kể với cậu chuyện mẹ tôi không?"

"A?" Quý Hải phản ứng một chút, nói: "Đương nhiên, bà hay nói đến lắm."

"Bà có từng đề cập giới tính của tôi không?"

Quý Hải há miệng, "Cái gì... Giới tính?"

Thân Đông thở ra một hơi, không nói gì nữa.

"Con nói Thân Đông đây là làm trò gian gì?" Mạc Vân Phân suy nghĩ hai ngày cũng không nghĩ ra Thân Đông đến cùng sao đột nhiên giao hết công việc trong tay cho Thân Mạc. Thân Mạc vẻ mặt đau khổ ngồi ở bàn làm việc của mình nhìn tư liệu với mình và nói vô cùng tối nghĩa, nói: "Có thể làm trò gian gì, con nghe Trương Tiểu Khai nói thân thể anh ấy không thoải mái, đoán chừng là muốn mượn bệnh lười biếng chứ." (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Mạc Vân Phân chỉ một ngón tay lên trán hắn: "Nếu nó giống con thì mẹ không cần tốn công đi đối phó nó!"

Thân Mạc xoa xoa gáy của mình, Mạc Vân Phân cau mày suy nghĩ một phút chốc, đột nhiên nói: "Trương Tiểu Khai nói thân thể nó không thoải mái, không thoải mái chỗ nào?"

Thân Mạc suy nghĩ một phút chốc: "Hình như là dạ dày sao ấy, con thấy anh ấy dường như thỉnh thoảng mắc ói."

Thân Mạc vừa nói như thế, Mạc Vân Phân cũng có chút ấn tượng. Ngày đó bà ta cùng Thân Mạc ở văn phòng Thân Đông, Thân Đông hình như luôn luôn uống nước, còn hay ấn xoa ngực.

Một ý nghĩ lớn mật dần dần hiện ra trong đầu bà ta.

Bà ta vỗ tay lớn một cái, cầm lấy túi của mình, nói: "Mẹ đi nói cho ba con."

"Nói, nói cái gì..."

"Bảo ba con đi hỏi xem có phải nó mang thai không!"

Thân Mạc đột nhiên nhảy lên!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook