Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
“Cậu thật sự không cần đi qua chào hỏi gì đó sao?” Thấy Tưởng Thúc Dương nhìn sang bên này, Lâm Gia Ý nhỏ giọng nói.

“Chào hỏi cái gì.” Cô cúi đầu nghịch móng tay vừa mới đổi màu sắc: “Loại đàn ông không tiêu chuẩn này không có hứng thú, vẫn nên để cho hắn ăn một bữa cơm với cô bé lọ lem đi, vai nữ phụ như tớ sẽ không đến giúp vui.”

Sau bữa tối, Cố Nhược Ngu lái xe chở một số chiến lợi phẩm trở về Tưởng trạch, chỉ huy nhóm người hầu nhanh chóng thay đổi phòng.

Đợi đến khi Tưởng Trọng Lâm về nhà, gần như sắp không nhận ra đây là phòng ngủ của mình.

Trong phòng vốn lạnh lùng thanh lãnh, mua thêm một cái bàn trang điểm kiểu châu âu, một ghế quý phi vàng nhạt, trải một tấm thảm lông dê màu trắng, căn phòng vốn lấy đen xám làm chủ đạo đã bị mấy đồ vật mới này phá vỡ cảm giác ban đầu.

Điều này khiến cho Tưởng Trọng Lâm đã quen chỉ một màu sắc có chút không quen, nhưng nghĩ đến lúc trước đã đáp ứng qua tùy cô trang trí, cũng không nói cái gì nữa, chỉ có thể nhận bộ dáng hiện tại vô điều kiện.

Buổi tối, Tưởng Trọng Lâm vào thư phòng làm việc, Cố Nhược Ngu thật sự nhàm chán, tính đi thư phòng mượn chút sách để xem.

Gõ cửa, trong chốc lát đã nghe thấy giọng bên trong nói: “Vào đi.”

Sau khi đẩy cửa ra, cô thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tưởng Trọng Lâm nhìn chằm chằm vào văn kiện trước mặt, một bộ quần áo bình thường ở nhà, còn đeo một cái kính đen, dấu đi lạnh lùng quá mức sắc bén ngày thường, nhìn qua sức quyến rũ tăng lên rất nhiều. Cố Nhược Ngu ở trong lòng không khỏi cảm thán nói, quả nhiên đều nói đàn ông nghiêm túc đều đẹp trai nhất, những lời này thật đúng là chính xác nha.

“Có việc gì sao?” Tưởng Trọng Lâm nghe thấy động tĩnh mới ngẩng đầu lên, nhìn thấy là Cố Nhược Ngu vào, có vẻ có một tia kinh ngạc.

“A, chỉ là rất nhàm chán, có thể mượn sách ở thư phòng của anh để xem không?” Cố Nhược Ngu đắm chìm ở trong sắc đẹp mỹ nam bị anh đột nhiên đặt câu hỏi nên hoảng sợ, mới nhớ đến mục đích mình đến đây.

“Mượn sách?” Tưởng Trọng Lâm có chút không nghĩ đến cô sẽ đưa ra yêu cầu như vậy, nhưng vẫn đồng ý: “Có thể, sách trong này em đều có thể xem.”

Cố Nhược Ngu đứng ở trước mặt giá sách thật lớn trong phòng, nhìn những cuốn sách rực rỡ muôn màu có chút hoài nghi, chẳng lẽ nhiều sách như vậy anh đều xem qua sao? Sẽ không phải là bày ra đến giả vờ giả vịt chứ?

Tùy tiện rút một quyển sách tâm lý học, mở ra vừa thấy, bên trong còn có bút máy phê bình chú giải, chữ viết thanh tú có lực, phê bình chú giải cũng rất tiêu chuẩn, cô lại đổi một quyển sách triết học, vừa mở ra, vẫn là có dấu vết như nhau.

“Thật hay giả?” Cố Nhược Ngu ở trong lòng hét to: “Đây là học bá trong truyền thuyết sao?”

Cố Nhược Ngu ngồi ở trên sô pha lớn mềm mại trong thư phòng rộng rãi, chọn một quyển tiểu thuyết ngoại quốc từ từ lật xem, trong thư phòng không có người nói chuyện, trong lúc nhất thời chỉ nghe được tiếng lật giấy xoạt xoạt.

Nhìn sách, ánh mắt của Cố Nhược Ngu không tự giác đã dừng ở trên người Tưởng Trọng Lâm trước bàn học. Anh cau mày nghe văn kiện, như đang tự hỏi khó khăn gì đó, mím môi, ngọn đèn ở trên bàn học chiếu ra bóng dáng của anh, ừ, nhìn nghiêng cũng rất đẹp trai.

Như là cảm ứng được cái gì đó, Tưởng Trọng Lâm bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Cố Nhược Ngu nhập thần bị bắt trở tay không kịp.

“Khụ.” Mặt cô không chút thay đổi ho khụ một tiếng, làm ra một dáng vẻ không chột dạ, nhưng trong lòng đã muốn kêu to: Làm sao bây giờ! Quá mất mặt! Bị thấy rồi!

“Tôi là muốn hỏi anh đói bụng không?”

“... ...” Mới ăn qua cơm chiều chưa được bao nhiêu lâu mà: “Không đói bụng.”

“A, vậy là tốt rồi, tôi cũng không đói.”

“... ...”

Thời gian nghỉ kết hôn Cố Nhược Ngu nhìn Tưởng Trọng Lâm đi sớm về trễ, mình lại không có việc gì thời gian nhanh chóng qua đi. Đi làm ngày đầu tiên, cô trang điểm cho mình thật hoạt bát, thay đổi quần áo mới, cao hứng đến Sở Sự Vụ.

Vừa vào cửa, một bó hoa hồng to từ trên trời giáng xuống, bên tai “bùm bụp” hai tiếng, ruy băng cũng bay múa ở trên không trung, vốn căn phòng nhìn qua trống rỗng không biết từ khi nào đã nhảy ra một đống người hét to:

“Tân hôn vui vẻ!”

Cố Nhược Ngu thụ sủng nhược kinh nhận hoa hồng, mặt mày hớn hở nói: “Cám ơn nha.”

Trong sở sự vụ gần như đều là người trẻ tuổi hơn hai mươi, nổi hứng vui đùa cũng không thấy xấc láo, một đám người vây quanh Cố Nhược Ngu hỏi tây hỏi đông.

“Các người đừng tưởng rằng như vậy tôi sẽ không bắt các người lười biếng, nhanh đi làm việc!” Cố Nhược Ngu thật sự chống đỡ không được, đành phải xuất ra uy nghiêm của boss.

Lúc này mọi người mới cười vang tản ra.

Cố nhược ngu thật vất vả từ trong đám người thành công thoát thân, quay người lại đã nhìn đến một dáng vẻ cà lơ phất phơ, nở nụ cười trêu chọc mình dựa vào cửa văn phòng của cô, Vu Khải Văn.

Cố Nhược Ngu đi vào văn phòng của mình, ném hoa hồng vào trong lòng hắn, tức giận nói,

“Nhìn thấy nhiều người bao vây tôi như vậy, lại không nhanh đến giải vây giúp tôi, thật không có tính người mà.” Vu Khải Văn đi theo vào vẻ mặt ủy khuất.

“Này, mọi người là có ý tốt chúc mừng cô, sao tôi không biết xấu hổ đi ngăn cản bọn họ chứ?”

Cố Nhược Ngu hừ một tiếng, rõ ràng không tin, rõ ràng anh chính là muốn nhìn tôi bị chê cười.

“Chị A Ngu.” Thư ký Tiểu Mộc đứng ở cửa cười tủm tỉm: “Hoa hồng không tệ chứ?”

Cố Nhược Ngu lườm: “Cô cũng chê cười tôi!”

“Em đâu nào dám.” Nói xong nhận hoa hồng trong tay Vu Khải Văn: “Khải Văn đến đây đi, tôi đi tìm bình hoa cắm vào.”

Sau khi Tiểu mộc ra ngoài, Vu Khải Văn đóng cửa văn phòng lại, ngồi xuống ghế đối diện với Cố Nhược Ngu, một dáng vẻ tính nói chuyện.

“Anh lại muốn hỏi cái gì?” Cố Nhược Ngu vừa thấy bộ dáng của hắn là biết không có chuyện tốt, cảnh giác hỏi.

“Cô đừng khẩn trương.” Hắn bất đắc dĩ buông tay nhìn trời: “Tôi chỉ muốn hỏi một chút, cuộc sống tân hôn của tân nương tử Tưởng gia thế nào?”

“Có quan hệ gì với anh?”

“Trước kia cũng có đồn đãi nói Tưởng Trọng Lâm không thích con gái, sẽ không là gay chứ? Phương diện kia của các ngươi bình thường không?”

“... ...” Cố Nhược Ngu nhịn xuống tức giận muốn đánh hắn: “Vu Khải Văn, sao anh càng ngày càng không biết xấu hổ thế, đây là vấn đề người bình thường có thể hỏi ra sao? Sinh hoạt cá nhân của tôi có nhất thiết phải thông báo cho anh sao?”

Vu Khải Văn như đã tập mãi thành thói quen với bộ dáng hung tợn này của Cố Nhược Ngu, không để ý lắm: “Ôi, tôi chỉ hỏi thăm một chút để loại bỏ lời đồn thôi mà, hơn nữa, vạn nhất nếu anh ta thực sự có vấn đề, cô còn có tôi nha.” Nói xong đá lông nheo với Cố Nhược Ngu.

Cố Nhược Ngu vừa thấy đôi mắt đào hoa kia của Vu Khải Văn thì cả người không được tự nhiên: “Cút cút cút, xa bao nhiêu thì cút bấy nhiêu.”

“Haiz, cô không biết cô kết hôn người ta có bao nhiêu thương tâm.” Hắn che ngực một bộ dáng thương tâm muốn chết: “Cô cũng không phải không biết ba mẹ tôi vẫn cho là hai ta có thể thành đôi, kết quả cô lại vứt bỏ tôi mà kết hôn với người khác, bọn họ hy vọng lại hụt hẫng rồi.”

“... ...” Vẫn nên đánh anh ta đi.

“Ha ha.” Vu Khải Văn nhìn thấy bộ dáng Cố Nhược Ngu sắp bùng nổ, hiểu được chuyển biến tốt thì thu lại, bỗng nhiên đổi đề tài: “Chuyện trước kia cô để cho tôi điều tra, bây giờ có chút manh mối, nhưng vẫn không có chứng cớ.”

Cố Nhược Ngu ngẩn ra, lập tức nhớ đến mình nhờ điều tra vụ kiện kia: “Không sao, muốn người không biết, một ngày nào đó bọn họ sẽ lộ ra dấu vết, anh gọi người khác tiếp tục đi theo.”

“Tuân lệnh.” Vu Khải Văn vỗ tay một cái, tiếp theo thản nhiên đi ra khỏi văn phòng.

Cố Nhược Ngu nhìn thấy hắn bộ dáng cà lơ phất phơ kia thì tức giận, cũng không biết hắn cả ngày như vậy thì những án kiện này sẽ thắng như thế nào, càng nghĩ càng cảm thấy khó tin.

Trong nhà Vu Khải Văn có bối cảnh chính trị, nhất là ông cụ trong nhà, huy hiệu trước ngực đều treo không được, Vu gia gần như đều theo quân theo chính, như Vu Khải Văn vậy, tự mình mở sở sự vụ làm luật sư tuyệt đối là người đầu tiên. Nhưng ông cụ gần như là có cầu tất ứng với đại bảo tôn này, cãi nhau xong nhưng ông ấy hắn vẫn đồng ý để cho hắn làm, Vừa lúc lại gặp Cố Nhược Ngu, cũng không muốn làm việc của xí nghiệp gia tộc, hai người chuyên ngành giống nhau, bởi vậy đã chung tay mở một sở sự vụ luật sư trác tuyệt như bây giờ.

Hai người làm boss ở Sở Sự Vụ, hai người bọn họ tuyệt đối là hai đóa hoa đặc sắc, trong khi tất cả mọi người mặc âu phục màu đen đi làm, thì một vị là mỗi ngày đều ăn mặc chói mắt như đi thảm đỏ, một vị khác thì ăn mặc như nghỉ phép nhàn nhã ở ven bờ biển. Phàm là người lần đầu tiên đến đây ủy thác nhìn thấy bộ dáng của hai người bọn họ đều đánh dấu chấm hỏi cho tính chuyên nghiệp của văn phòng này, nhưng may mắn chức nghiệp rèn luyện hàng ngày của hai vị này vượt qua kiểm tra, ít nhất Sở Sự Vụ vẫn có cơm ăn.

Cố Nhược Ngu kiểm kê một số án kiện trong tay, một án lừa dối tài chính, một án kiện hôn nhân, xem tài liệu cũng không có case thì rất khó giải quyết, nhưng giao cho người phía dưới làm. Đang chuẩn bị buông văn kiện ra, bỗng nhiên cô thấy đơn vị công tác của nhà gái ly hôn kia trên tài liệu án kiện, phòng thư ký tổng giám đốc tập đoàn Tưởng thị.

Đây không phải là người bên cạnh Tưởng Trọng Lâm sao?

Như thế, cô vẫn cẩn thận xem tài liệu, nguyên cáo là chồng của của cô ta, ước chừng là nói bởi vì nhà gái nhiều lần ngoại tình làm cho tình cảm tan vỡ, bởi vậy nhà trai khởi tố ly hôn với tòa án cũng tìm kiếm bồi thường.

Cố Nhược Ngu cầm văn kiện, hơi híp mắt, ngoại tình? Chuyện này sẽ không có liên quan với Tưởng Trọng Lâm chứ? Bình thường mà nói thư ký đều léng phéng với ông chủ. Không được, cô phải kiểm tra, đến lúc nảy lòng tham, cô quyết định đi một vòng đến công ty của Tưởng Trọng Lâm.

Không hổ là công ty lớn quản lý tự động, trong đại sảnh mỗi người đều vội vàng, như không nhìn ra nhân viên nhàn rỗi dừng lại ở trong này, nhìn qua thấy dầy đặc hơi thở làm ăn. Nhân viên thấy dáng vẻ đánh giá khắp nơi như đến tìm người của Cố Nhược Ngu, chủ động hỏi: “Xin hỏi cô cần tìm ai?”

“Tôi tìm Tưởng Trọng Lâm.”

Nghe thấy đại danh của boss nhà mình, cô ta mới cẩn thận đánh giá nửa khuôn mặt của cô gái bị mắt kính che khuất, không thấy quen mắt, chưa từng thấy qua, đây là ấn tượng đầu tiên, hẳn là trước kia chưa từng đến, cứ như vậy, cô ta lưu ý ở trong lòng.

“Xin hỏi cô có hẹn trước với Tưởng tổng không?”

“Không có.”

“Vậy...” Cô gái lễ tân lại khó xử: “Ngượng ngùng, không có hẹn trước là không thể gặp Tưởng tổng.”

Hình như cũng không ngoài ý muốn với đáp án này, Cố Nhược Ngu lấy di động ra nói thầm vài câu, chỉ chốc lát sau, một cuộc gọi nội tuyến đã truyền xuống khu lễ tân.

Điện báo là trợ lý Alex của Tưởng tổng, nói cho cô người đến là tân tổng giám đốc phu nhân, để cho cô ấy đi.

Lần này khiến cho cô nhân viên lễ tân không có kinh nghiệm xã hội thật sự kinh hoảng, buông điện thoại xuống không ngừng xin lỗi, tỏ vẻ chính mình chưa thấy qua phu nhân, ngượng ngùng ngăn cô lại.

Cố Nhược Ngu cũng lười so đo, phất tay tỏ vẻ không thèm để ý sau đó vào thang máy.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Trùng Sinh: Cứu Vớt Anh Trai Nam Chính

BÌNH LUẬN FACEBOOK