Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân


Phương Hề Hề nói một câu thiếu chút nữa Cố Nhược Ngu tức giận đến mức *nhất phật xuất thế nhị phật thăng thiên (* Nghĩa là chết đi sống lại), loại chuyện ở trước mặt vạch rõ khuyết điểm với Phương Hề Hề mà nói quả thật là thuận buồm xuôi gió, từ trung học các cô đã không hợp nhau, với nhược điểm của nhau cũng khá rõ. Nhiều năm trôi qua như vậy, không có lần nào các cô gặp mặt mà không phải kết thúc ở trong không khí âm dương quái khí.

Sao Cố Nhược Ngu có thể bị người chiếm tiện nghi, còn không chờ Tưởng Trọng Lâm nói tiếp, đã từ trong túi cầm bên mình lấy ra danh thiếp đưa cho Phương Hề Hề.

“Đây là danh thiếp mới của tôi, Hề Hề cậu phải nhận lấy đó, có việc thì tìm đến nha.” Nàng cười đến đẹp mặt.

Phương Hề Hề tiếp nhận vừa thấy, trên mặt viết mấy chữ “Luật sư trác tuyệt sở sự vụ”. Còn chưa mở miệng đã bị Cố Nhược Ngu chặn ngang: “Nếu Hề hề cậu chuẩn bị ly hôn với Dương Tông Văn mà nói nhất định phải đến tìm tôi, sở sự vụ chúng tôi am hiểu nhất là kiện tụng ly hôn, nhất là loại chồng ở ngoài ngoại tình này, lúc ấy tôi sẽ cho cậu nhiều bồi thường một chút.”

Phương Hề Hề cái gì cũng tốt, ngay cả gả chồng cũng là đại phú hào số một số hai, chỉ là Dương Tông Văn cái khác đều tốt, nhưng lại thích ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, Phương Hề Hề vì việc này cũng không biết cãi nhau bao nhiêu lần với anh ta, trắng trợn bị Cố Nhược Ngu nói ra như vậy, quả thật chính là đang đánh vào mặt cô. Trong lúc nhất thời, sắc mặt của Phương Hề Hề tối sầm lại.

Cố Nhược Ngu vẫn biết đánh rắn phải đánh giập đầu, nhìn thấy bộ dáng của phương hề hề nói không nên lời tức giận cũng thông hơn, cũng biết điểm đến thì dừng, kéo cánh tay của Tưởng Trọng Lâm: “Hề hề cậu từ từ chơi, tôi và Trọng Lâm qua bên kia gặp bác trai Tần.” Nói xong đã kéo Tưởng Trọng Lâm rời khỏi.

Tưởng Trọng Lâm Ở một bên nhìn hoàn toàn quá trình quả thật không biết nói gì cho phải, cũng bởi vậy có thể thấy được giá trị Cố Nhược Ngu chiến đấu không phải bình thường. Cô gái nhìn qua nhỏ gầy như vậy mà có tinh thần ngoan cố như thế. Bình thường tham gia tiệc rượu thương vụ, cho dù trường hợp ở dưới riêng tư nhưng lại có quá nhiều người nên cũng sẽ không nói nhiều, Tưởng Trọng Lâm không phải là người nói nhiều, trên cơ bản không muốn nói chuyện với nhau thì nói mấy câu kết thúc trao đổi. Làm sao gặp được ngôn ngữ công kích giương nanh múa vuốt như vậy.

Ngoại trừ tiết mục nhỏ này, toàn bộ tiệc rượu đều rất thuận lợi, sau khi kết thúc, Tưởng Trọng Lâm lái xe đưa Cố Nhược Ngu trở lại nhà trọ bây giờ chính cô đang ở. Vừa muốn mở cửa xuống xe, Cố Nhược Ngu bỗng nhiên thu tay lại, quay đầu hỏi anh.

“Muốn lên ngồi một chút không?”

Sau khi nói những lời này, là đàn ông sẽ phải hiểu sai, nhưng nhìn đôi mắt to vụt sáng của Cố Nhược Ngu, Tưởng Trọng Lâm lại không biết phải trả lời như thế nào, dù sao cô cũng là vị hôn thê anh.

Không đợi Tưởng Trọng Lâm suy nghĩ rõ ràng, Cố Nhược Ngu phốc cười.

“Tôi nói đùa thôi, lần sau có cơ hội sẽ tiếp đãi anh, đúng rồi, hôm nay cảm ơn anh đã đưa đón tôi.”

Nói xong, cô bỗng nhiên cọ qua, cánh tay mảnh khảnh ôm lấy cổ của Tưởng Trọng Lâm, hôn lên hai má của anh. Tưởng Trọng Lâm chưa kịp nghĩ đã bị động tác của cô khiến cho đột nhiên toàn thân cứng ngắc còn chưa phục hồi tinh thần lại, cũng chỉ nghe thấy cô nói ở bên tai.

“Đây là lễ cảm ơn, ngủ ngon.”

Trở về nhà, Cố Nhược Ngu thả lỏng ném mình lên trên giường lớn mềm mại, nhớ đến biểu tình vừa rồi của Tưởng Trọng Lâm thì cười ra tiếng, người đàn ông này quả nhiên rất thú vị, không giống trước đây.

Chuyện đời trước nàng cũng sắp không nhớ rõ rồi, có lẽ hai mươi năm ngắn ngủn kia còn không thể gọi là cả đời. Nàng là Cố Nhược Ngu, cũng là vị hôn thê của Tưởng Thúc Dương, cái gì nàng cũng đều cần phải tốt nhất, chồng tự nhiên cũng phải là trăm dặm mới tìm được một.

Nhưng anh ta lại chọn nữ sinh kia, cho đến bây giờ cô đều khinh thường, cô gái có mẫu thân làm người giúp việc ở nhà người khác. Anh ta yêu cô ta như vậy, che chở và để ý cho cô ta.

Cố Nhược Ngu cảm thấy từ trước đến nay chưa từng tức giận như vậy, cô bị một đứa con gái cho tới bây giờ cô không để vào mắt đánh bại, tất cả mọi người đang cười nhạo nàng!

Tưởng Thúc Dương nói: “Nhìn xem bộ dáng của cô đi, sao tôi sẽ thích cô chứ?”

Bộ dáng của cô? Là bộ dáng tự cho là đúng, chanh chua sao? Người xung quanh đều nói cho cô, cô muốn cướp anh ta về, cô không thể nhận thua.

Cho đến một ngày, anh hai của anh ta tìm đến mình, ngoài dự kiến của cô là, anh nói có thể giải trừ hôn ước của hai nhà.

Anh nói: “Cô gả cho hắn sẽ không hạnh phúc, cô gái vẫn nên tìm một người yêu cô kết hôn thì có vẻ tốt hơn.”

Hạnh phúc?

Chưa từng có người tán gẫu qua đề tài này với cô, ở trong cuộc sống của cô, đều là bị giáo huấn phải sống như thế nào mới tài trí hơn người, có lẽ cô cũng không yêu Tưởng Thúc Dương, cô chính là yêu giá trị trên người kèm hắn đẹp mắt. Cô vì mình bị vứt bỏ mà cảm thấy mất mặt và tức giận.

Cho tới bây giờ cô không nghĩ đến chuyện hạnh phúc hay không hạnh phúc như vậy.

Lại về sau, cô lái xe xảy ra tai nạn xe cộ, thời điểm trước khi chết, cô còn nhớ rõ người đàn ông này sẽ nói chuyện hạnh phúc với cô.

Lúc lại mở mắt ra, cô lại trở về thời sơ trung một lần nữa.

Cô thề muốn cách xa Tưởng Thúc Dương quỷ rất xa không hay ho này, về phương diện khác, cô lại nhịn không được đi hỏi thăm chuyện có liên quan đến anh trai anh ta.

Tưởng Trọng Lâm cũng từng là thần thoại của trường học này, nhưng so với em trai anh, dường như anh không có tinh thần phản loạn nào, vẫn đều dựa theo con đường mà cha của mình lên kế hoạch từng bước đi tới. Nghe nói thời đại học anh kết giao với một bạn gái có gia đình bình thường, nhưng bị cha phản đối kịch liệt. Sử dụng các loại thủ đoạn muốn chia rẽ bọn họ, cuối cùng nữ sinh kia cảm thấy không có biện pháp có thể ở cùng nhau, ngay lập tức chia tay với anh đi đến nơi khác.

Cố Nhược Ngu thông qua con đường khác nhau từ từ hỏi thăm người đàn ông này, anh vĩ đại, anh ẩn nhẫn, với em trai Tưởng Thúc Dương có danh là con riêng này, cho dù có phẫn uất nhiều, cuối cùng cũng bị xúc động, thậm chí nguyện ý đi thành toàn cho anh ta.

Người đàn ông sẽ nói chuyện hạnh phúc với cô, cuối cùng trông coi một mảnh gia nghiệp, anh sẽ hạnh phúc sao?

Tưởng tiên sinh đã đến ba mươi tuổi rồi “Cao tuổi”, lại bị một cô gái hôn má.

Không phải anh chưa từng quen bạn gái, chính là bạn gái trước kia đại đa số đều là loại hình tiểu thư khuê các thẹn thùng rụt rè, sao lại lớn mật như Cố Nhược Ngu như vậy. Lại nói tiếp bọn họ cũng chưa từng gặp mặt qua vài lần, cô nhỏ hơn anh bảy tuổi, vốn là vợ ba định ra cho em trai, nhưng em trai yêu người khác, bởi vậy hôn ước này lại do anh đến thực hiện, nhớ đến mới thấy buồn cười như thế.

Ngay từ đầu anh vô cùng không thích Thúc Dương, ai sẽ thích một đứa con riêng ở bên ngoài của ba chứ? Thời học sinh cũng không phải không gây khó dễ cho hắn, về sau, nhìn thấy hắn kéo tay của cô gái kia, thời điểm kiên định đứng ở trước mặt cha như vậy, anh bỗng nhiên cảm thấy anh thua rồi. Anh cũng từng yêu một nữ sinh bình thường đều không có gì, cuối cùng kết quả cũng chỉ là không giải quyết được gì ở dưới sự can thiệp của ba, có lẽ từ trong lòng anh đã không có cái loại dũng khí liều lĩnh này.

Nói là thuận theo ba cũng tốt, trách nhiệm cũng được, với hôn nhân anh cũng không có quá nhiều hy vọng xa vời, nếu Thúc Dương nhất định phải vì tình yêu mà đấu tranh đến cùng, chính anh người không sao cả cuối cùng đến gánh vác trách nhiệm này coi như là kết quả khá tốt rồi.

Với vợ nhỏ tâm tính còn như đứa nhỏ này, cũng không nói là chán ghét, anh có thể chăm sóc cô, có thể sủng cô, có lẽ không thể yêu cô. Chuyện này ở lúc bọn họ quyết định kết hôn có lẽ sẽ hiểu lòng nhau mà không nói ra.

Vốn ý tứ của Cố Nhược Ngu là kết hôn tìm nơi yên tĩnh làm riêng tư là được, tự nhiên bị ba Cố từ chối, chuyện đám hỏi với Tưởng thị lớn như vậy, tự nhiên là càng phải lớn càng tốt, hận không thể nói cho toàn bộ thương trường đều biết hai nhà Tưởng Cố bây giờ là đồng minh, làm ăn với Cố gia mà nói cũng là chỉ có lợi không có chỗ xấu.

Với chuyện tạm thời thay đổi người con rể này ba Cố cũng không có bất mãn, hơn nữa còn có chút cao hứng, lúc trước định ra tiểu nhi tử Tưởng gia sau đó ông lại cảm thấy có chút không đáng tin, tuy về sau nhận tổ quy tông Tưởng gia, nhưng dù sao cũng là con trai sinh ngoài, tóm lại là có một chút danh bất chính ngôn bất thuận. Mà Tưởng Trọng Lâm lại không giống như vậy, lão đại Tưởng gia Tưởng Bá Á vẫn say mê cho sự nghiệp nghệ thuật của mình, căn bản không hề hứng thú với làm ăn trong nhà, bây giờ Tưởng Thúc Dương còn không trông chờ được việc gì, hơn nữa về sau Tưởng Thâm chưa chắc sẽ giao gia nghiệp cho hắn. Mà Tưởng Trọng Lâm khôn khéo giỏi giang, ở trên công việc luôn là tác phong thủ đoạn mạnh mẽ, bây giờ dường như là người có quyết sách lớn nhất trên mặt bàn Tưởng thị. Không nghĩ đến sau khi Tưởng Thúc Dương gây chuyện ầm ĩ, hôn ước đã đổi thành với Tưởng Trọng Lâm, đây coi như là một việc đại hỷ sự từ trên trời rơi xuống.

Hôn lễ được cử hành ở tầng cao nhất của một khách sạn cao cấp, Cố Nhược Ngu mặc áo cưới thêu thủ công tú được khảm châu báu, làn váy thật dài lướt qua ở trên cỏ xanh nhạt, cô nhìn xuyên qua sa đầu thấy Tưởng Trọng Lâm đứng ở phía trước, tuy trên mặt cũng nhìn không ra biểu tình vui vẻ gì, nhưng ít ra khuôn mặt sẽ không giống tú lơ khơ như bình thường, cả khuôn mặt ở dưới ánh sáng sáng lạn cũng có vẻ nhu hòa. Nhưng thời điểm anh chạm vào tay cô, Cố Nhược Ngu nhìn ra một loại cảm xúc nghiêm túc.

Nói lời thề, trao đổi nhẫn, cuối cùng là hôn môi.

Tưởng Trọng Lâm nhấc sa đầu của cô lên, nhẹ nhàng hạ xuống một cái hôn ở trên môi của cô, khác với cái hôn trên má anh ngày đó, môi anh ấm áp, anh hôn rất an tâm.

Đêm tân hôn bọn họ về đến đại trạch Tưởng gia, bởi vì nguyên nhân sức khỏe nên ba Tưởng vẫn ở trong viện điều dưỡng chuyên nghiệp, mà anh cả Tưởng Bá Á và lão tam Thúc Dương cũng không ở trong đại trạch, toàn bộ phòng ở có vẻ rất trống trải. Cố Nhược Ngu không khỏi cảm thán anh lại có thể ở một mình trong phòng lớn lâu như vậy, thật đúng là không dễ dàng, bình thường lạnh lùng đến đòi mạng, lại không có người có thể nói chuyện, nếu là cô đã sớm buồn chết rồi.

Cố Nhược Ngu tắm sạch ngồi ở trên giường đánh giá tân phòng, phòng ngủ này cũng chính là phòng ngủ trước kia của Tưởng Trọng Lâm, đồ trang trí đều như anh, lạnh lùng đơn giản, không phải đen thì chính là xám, kết hôn một giường hỉ chút chăn đơn cũng không đổi.

Nếu mình đến bố trí mà nói, cô sẽ sửa như vậy, đổi cái này đi, nơi này đặt một ghế quý phi to, nơi này trải một tấm thảm lông dê trắng, nơi này muốn......

Ngay lúc Cố Nhược Ngu lâm vào nghĩ sâu với việc quy hoạch lại phòng tương lai, Tưởng Trọng Lâm chấm dứt xã giao đã trở lại, thế cho nên anh vừa mở cửa ra đã nhìn thấy cô ngồi xếp bằng ở trên giường nâng cằm, một bộ dáng khổ đại cừu thâm.

Tưởng Trọng Lâm có chút buồn cười, thả lỏng cà vạt của mình, mùi rượu vừa mới dâng lên mới tán đi một ít.

“Suy nghĩ cái gì vậy?”

Lúc này Cố Nhược Ngu mới hồi thần lại, nhìn thấy Tưởng Trọng Lâm dựa vào cạnh cửa, một bộ dáng tìm tòi nghiên cứu nhìn mình.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Trùng Sinh: Cứu Vớt Anh Trai Nam Chính

BÌNH LUẬN FACEBOOK