Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Có thể tưởng tượng ra tình cảnh một người phụ nữ trung niên mặc bệnh nổi điên sẽ như thế nào không?

Bà dùng sức nắm mái tóc dài của mình, không ngừng lôi kéo. Có người qua ôm lấy bà, bà không để ý tới, hai mắt ngược lại đầy máu gặm cắn người khác. Hung tợn cắn, còn không ngừng lôi kéo, lúc buông ra, trên miệng còn dính vết máu —— dĩ nhiên không phải máu của bà.

Cho đến khi bác sỹ chạy tới, tiêm cho bà thuốc an thần, tất cả mới dừng lại.

Tiểu Huệ nhìn lại một lần người phụ nữ yên lặng nằm ở trên giường bệnh, tức giận? Không, hơn nữa là bất đắc dĩ, người phụ nữ đáng thương này tổn thương người khác đồng thời cũng hành hạ chính bà.

Thiên ca từ bên đi tới đây, trên cánh tay băng bó đơn giản. Tiểu Huệ nhìn anh một cái, có chút áy náy: "Cái đó. . . . . ."

Thiên ca gật đầu: "Anh biết rõ, tâm trạng của bác gái chỉ là không ổn định."

"Em. . . . . ."

"Da của anh dày, cắn anh tương đối sẽ không đau, hơn nữa, em là con gái, nếu như trên cánh tay lưu một vết sẹo sẽ rất khó coi."

"Nhưng. . . . . ."

"Tốt lắm, em đừng suy nghĩ nhiều, cùng lắm thì, lần tới em cũng nên cho anh cắn một cái."

". . . . . ."

Lúc này Tiểu Huệ còn có thể cười được, cũng phải cảm ơn Thiên ca ban tặng. Mẹ nổi điên, lúc muốn cắn Tiểu Huệ, mà Thiên ca tự động đem cánh tay đưa đến bên miệng Giang mẹ. Tiểu Huệ cười cười, nghĩ: có lẽ ông cụ Kỷ nói đúng.

Tiểu Huệ gặp lại mẹ, bà đã tỉnh táo hơn rất nhiều. Sắc mặt bà tái nhợt, giọng nói cảm khái: "Tiểu Huệ, mẹ đánh con nữa sao?"

Nhìn bộ dáng đáng thương của bà, Tiểu Huệ thật sự không đành lòng nói bà cái gì, nhưng. . . . . ."Mẹ, me không thích con và Kỷ Thiên Hàng ở chung một chỗ sao?"

Ánh mắt Giang mẹ có chút phiêu, tinh thần không được tốt: "Cậu ấy ở đâu, sao không thấy?"

"Con bảo anh ấy chờ ở bên ngoài một lát."

"Cho cậu ấy đi vào đi, mẹ có lời muốn nói với cậu ấy."

Tiểu Huệ thay bà dém lại góc chăn: "Không có việc gì, anh ấy đang ở bên ngoài len lén hút thuốc rồi, không cần phải để ý đến anh ấy."

Giang mẹ cong miệng: "Con cho rằng mẹ không biết tiểu Hàng không hút thuốc lá sao? Nhanh đi gọi cậu ấy vào đi!"

Trước khi vào cửa, ánh mắt Tiểu Huệ giao phó, Thiên ca liên tiếp gật đầu, hình dáng miệng khi phát âm ý bảo: bà xã à, anh biết rồi.

Tiểu Huệ xem hiểu, cũng buông lỏng hơn rất nhiều. Hai người ở chung một chỗ, sức mạnh cũng thay đổi nhiều một chút.

Giang mẹ nhìn một đôi trai tài gái sắc, nhỏ giọng hỏi: "Vừa rồi, bị bác hù sợ chứ?"

Thiên ca ngồi xuống bên giường, cầm tay Giang mẹ, cọ xát: "Bác gái, khi nào thì bác làm tiếp cơm cho con ăn, rất lâu không có được nếm tài nấu nướng của bác rồi, quả thực là đem con thèm chết rồi."

Giang mẹ vỗ tay của anh một cái: "Sẽ không vì hết ăn lại uống mới đem con gái của bác lừa gạt đi chứ?"

Thiên ca kinh hãi, vội vàng giơ tay phải lên thề: "Bác gái, trời đất chứng giám, con hết ăn lại uống chính là không lừa gạt tình cảm."

Tiểu Huệ đứng ở một bên, không chen vào nói, dĩ nhiên tùy thời chú ý trạng thái lão mẹ, một khi bà không hề thanh tỉnh liền báo trước lập tức kêu bác sỹ. Chuyện này cô một khắc cũng không dám buông lỏng cảnh giác.

Giang mẹ nhìn bộ dáng của Tiểu Huệ, thở dài một cái: "Tiểu Hàng, giúp bác gái một chuyện, có thể không?"

"Xin mời bác nói."

"Chăm sóc Tiểu Huệ thật tốt, mặc kệ cuối cùng các con có ở chung một chỗ hay không."

Tiểu Huệ nghe xong lời này, nóng nảy: "Mẹ, mẹ đang mê sảng gì đấy, con không cần người chăm sóc! Còn nữa, đợi xuất viện, mẹ chuyển đến ở cùng con, hoặc là con về nông thôn ở với mẹ. Me không phải phản đối, bởi vì phản đối không có hiệu quả."

Giang mẹ cau mày, âm thanh hơi yếu: "Chớ xen mồm." Cũng không biết bà lấy hơi sức từ đâu tới, cầm thật chặt tay Thiên ca: "Tiểu Hàng, con cũng thấy đấy, bác có bệnh, nói không chừng ngày nào đó điên khùng đến nỗi ngay cả con gái cũng không biết, nói không chừng. . . . . ." Cô giơ cổ tay của mình lên, "Nói không chừng ngày nào đó bác sẽ dùng con dao cắt ở trên tay nó. Có lúc đầu óc bác không rõ ràng lắm, ngay cả bản thân bác cũng không khống chế được tỉnh táo hay không."

Giọng nói Tiểu Huệ cứng rắn: "Lo lắng cái gì, mẹ không phải lúc nào cũng tỉnh táo, con sẽ khiến mẹ thanh tỉnh, không dùng được thuốc thì dùng vũ lực, chắc chắn sẽ có biện pháp."

Đối với kiên trì của con gái, Giang mẹ rất bất đắc dĩ, chỉ có thể gửi hy vọng vào Kỷ Thiên Hàng.

Thiên ca thay Giang mẹ sửa lại đầu tóc rối bời một chút, ở bên tới bà nói nhẹ: "Giao con gái cho con, bác có thể yên tâm sao? Bác cũng biết, con không có định tính, hôm nay nói xong, ngày mai có lẽ sẽ quên mất. Cho nên, bác phải tận mắt nhìn, một khi con gái chịu khi dễ, bác liền lấy cây lau nhà hung hăng quất con, đánh con không dám không nghe lời."

Khóe miệng Giang mẹ cong cong, không nói chuyện nhiều. Bà nhin Tiểu Huệ một cái, ánh mắt kia hình như là đang giao phó: không nên bỏ qua người đàn ông này. Bà lật người, đưa lưng về phía bọn họ, nhỏ giọng để cho bọn họ đi ra ngoài, bà muốn ở một mình một lát thôi.

Thiên ca đứng dậy, cầm tay Tiểu Huệ: "Bác gái, nếu như bác không phải phản đối, con và Huệ Huệ có thể lập tức kết hôn. Cưới con, cả nhà mình có thể ở chung một chỗ, đến lúc đó bác liền cảnh giác cao độ dùng sức nhìn con chằm chằm, cây lau nhà cũng nhất định sẽ chuẩn bị tốt cho bác."

Đưa lưng về phía bọn họ, Giang mẹ cười.

Đại sảnh bệnh viện, người đến người đi, chật chội mà ồn ào. Không biết từ nơi nào truyền ra tiếng khóc đứa bé, giọng nói cô gái, tiếng chửi rủa của người đàn ông. Tầng đăng ký xếp hàng thật dài, nhìn sang một cái, đều là bộ mặt khuôn mặt của người u sầu—— cùng liên quan đến bệnh, không ai tâm tình tốt.

Trên ghế dài màu xanh dương, Thiên ca nắm chặt tay Tiểu Huệ, vẫn không có buông ra. Ngón tay của anh chợt chỉ vào bên ngoài bệnh viện: "Vừa vặn rồi, từ bệnh viện đi ra cửa, bên tay trái chính là cục dân chính, nếu không bây giờ chúng ta liền đem chứng minh ra làm đi."

Tiểu Huệ dở khóc dở cười: "Thiên ca, chớ có nói đùa."

"Nhìn anh không giống đùa giỡn." Thiên ca đem tay cô dính vào ngực trái của mình, "Em sờ xem, nơi này rất chân thành."

Tiểu Huệ cười, anh am hiểu nhất là không khí sôi nổi, một ý cười giỡn tốt để cho lòng người buông lỏng, vì báo đáp phần nhiệt tình này của anh, cự tuyệt nuốt xuống. Cô nghe lời sờ soạng hai cái, phối hợp cười đến sung sướng: "Len lén luyện qua cơ ngực đi? Cảm giác thật không tệ."

Hàm răng Thiên ca chống đỡ trên đầu lưỡi, chân mày rúc vào một chỗ, tựa hồ đang nghĩ cái chiêu gì. Chợt, anh gọi điện thoại, bảo bọn Tiểu Phong Tử vội vàng tới đây, coi chừng trong phòng bệnh.

Mà anh lôi kéo Tiểu Huệ một đường chạy ra bệnh viện, phương hướng bên trái?

Tiểu Huệ giật mình: Thiên ca tới đây thật? Cô vội vàng bấm tay Thiên ca, rống: "Kỷ Thiên Hàng, mau dừng lại, tay em đau."

Bước chân Thiên ca không ngừng, nhưng tay ngược lại buông lỏng một chút: "Nhanh, cục dân chính ở bên đó, thấy được không đó."

Tiểu Huệ cảm thấy mặt giống như là bị thứ gì đó không nặng không nhẹ đập một cái, cười khổ: "Đại ca, anh cho rằng cục dân chính là nhà của anh ư, tùy tùy tiện tiện đi vào là có thể làm thủ tục ghi danh sao."

Lời này thành công khiến Thiên ca dừng lại, anh nghiêng đầu sang chỗ khác: "Chúng ta đi hiện trường khảo sát trước, chưa ăn thịt heo luôn luôn thấy qua heo chạy."

"Hiện trường khảo sát?" Tiểu Huệ vỗ trán, không biết Thiên ca vừa diễn tuồng nào, cô nghiêm túc đứng đắn lôi kéo Thiên ca đứng sang bên, để tránh đưa tới tai nạn giao thông: "Thứ nhất, em không đồng ý gả cho anh. Thứ hai, trên đường này, cái cục dân chính kia, anh ngược lại tạo ra một vấn đề cho em á."

Nhìn cửa hàng thương thị đầy đường, Thiên ca sờ sờ đầu: "A, thật hả, rõ ràng lúc tới anh thấy qua."

Tiểu Huệ quay đầu sang chỗ khác cười lên, Thiên ca càng ngày càng đáng yêu, anh ở nơi này nhìn lầm, anh cố ý mang theo mình ra ngoài hóng mát một chút, có lẽ là cảm thấy không khí bệnh viện ngột ngạt.

Cũng bởi vì cái này, Thiên ca nói muốn đi một nhà đồ uống bên cạnh ngồi một chút, Tiểu Huệ không phản đối.

Nhìn tên tiệm, Tiểu Huệ cười: "Thiên Thiên Huệ? Danh tự này. . . . . ."

"Anh cảm thấy danh tự này rất tốt, người lấy danh tự này nhất định là vô cùng thông minh." Thiên ca thành tâm thành ý khích lệ.

Tiểu Huệ sờ sờ cằm của mình: "Thật sao?"

Thiên ca thân sĩ đẩy cửa ra, không ngừng khích lệ cái tên này là có ý tứ cỡ nào, dĩ nhiên anh nói hồi lâu, không nói ra rốt cuộc danh tự này có ý tứ gì.

Vào cửa, an vị, nhân viên phục vụ đưa lên một phần menu đồ uống.

Trong lúc Thiên ca khích lệ thì Tiểu Huệ mở ra quyển menu ra, trước mắt nhất thời xuất hiện "Thiên Thiên Huệ" như mọc thành phiến: Thiên Thiên Huệ ┠hệ liệt——XX, Thiên Thiên Huệ hệ liệt ——XX. . . . . .

"Đồ uống ở chỗ cô đều tên là Thiên Thiên Huệ sao?"

"Đúng vậy, đây là Tổng Công Ty chúng tôi mới ra một mùa thức uống tên, hệ liệt đều là lấy tiền tố Thiên Thiên Huệ."

Tiểu Huệ tiện tay chỉ một ly "Thiên Thiên Huệ hệ liệt —— xuân tình nảy mầm", mà Thiên ca lại chọn một ly cảnh xuân rực rỡ.

Tiểu Huệ sờ sờ cái trán: "Thiên ca, có thể nói cho em biết anh ở đây cười khúc khích cái gì không?" Từ lúc cô bắt đầu chọn món, Thiên ca vẫn toét miệng cười cười, rốt cuộc có cái gì có thể làm cho anh cùng người bị bệnh thần kinh cười giống nhau đến thế.

Thiên ca uống một hớp nước: "Xuân tình nảy mầm à, nha đầu, ý muốn em yêu thích anh cứ như vậy không giấu được rồi sao?"

Nghe lời này, Tiểu Huệ không chút do dự nhặt túi xách lên hướng ót Thiên ca đập tới.

Thiên ca ôm đầu: "Nha đầu, mưu sát chồng cũng là tội phạm."

Tiểu Huệ ổn định ánh mắt, cẩn thận quan sát người đàn ông trước mắt, nghĩ tới: rốt cuộc tôi làm như thế nào đối đãi anh, thế nào càng nhìn càng cảm thấy anh giống như là con trai của tôi đây? ! Vì vậy trong đầu của cô hiện lên tình cảnh cô ôm Thiên ca có bộ dáng đứa trẻ, vì vậy, cô dở khóc dở cười.

Thiên ca sau khi nghe lại trầm mặc một hồi, bỗng dưng ngẩng đầu lên, nhướng mày: "Không phải em cảm thấy đó là con trai của chúng ta sao?"

Lời vừa nói ra, nước trong miệng Tiểu Huệ lấy hình đường vòng cung từ miệng văng ra ngoài, mà phần lớn trong đó rơi vào trên mặt Thiên ca—— bởi vì anh tiếp cận quá gần.

Tiểu Huệ nhịn cười: "Thiên ca, cái này không thể trách em, là anh tự mình đưa tới cửa."

Thiên ca nhẫn nại: về sau anh nhất định phải cho em sinh mười đứa tám đứa, mệt chết em.

Dĩ nhiên đây chính là nếu nói AQ tâm lý chiến thắng pháp, là tin mừng nô lệ bị áp bức.

Lúc nhân viên phục vụ đưa thức uống lên, cười rực rỡ đến khác thường: đây là người yêu rất thú vị.

Thức uống này, hình dung như thế nào đây nhỉ, hình như đơn giản dùng màu đỏ không đủ để miêu tả sự đặc biệt của nó, xác thực mà nói là màu đỏ tươi, thả vào dưới mũi hình như còn có một mùi vị nhàn nhạt hồng của quả mâm sôi. Những thứ này đều không phải là mấu chốt, mấu chốt là Tiểu Huệ cảm thấy cô đã gặp qua thứ này ở nơi nào rồi. Rốt cuộc là ở đâu nhỉ? Chẳng lẽ là lần đó trong lúc vô tình cô được uống qua?

Vì vậy cô thuận miệng hỏi một câu: "Nhân viên phục vụ, thức uống này các cô làm thế nào? Cảm giác rất đặc biệt."

Nhân viên phục vụ giống như thư xác nhận vậy, nói chuyện vô cùng có thứ tự: "Đây là đồ uống khỏe mạnh mới nhất do công ty nghiên cứu ra, là lấy tinh hoa chất lỏng của rau quả thực vật, thiên nhiên tinh khiết chế tạo ra, khẩu vị đặc biệt không nói, hơn nữa còn có công hiệu ngăn ngừa cùng trị liệu nhiều loại bệnh thường gặp, là một loại đồ uống khỏe mạnh hữu ích kiểu mới."

Tiểu Huệ ầm ầm đang mở ra một cánh cửa, từ trong cánh cửa kia cũng truyền ra một âm thanh, căn bản trùng lặp với phục vụ sinh, mà chủ nhân cánh cửa kia giờ phút này đang ngồi đối diện mình. . . . . .

Tiểu Huệ có chút giật mình: "Thì ra anh đã sớm biết tiệm này, khó trách ngày đó anh ở quầy rượu nói đạo lý rõ ràng với chúng em."

Thiên ca thú nhận không kiêng kỵ: "Được rồi, anh xác thực là sớm biết tiệm này so với mọi người, nhà này là tiệm khóa, vừa mới mở, chi nhánh cũng không nhiều cho nên các em không rõ ràng lắm, chờ sau này cửa hàng nhiều hơn, các em muốn không biết cũng khó khăn."

Tiểu Huệ uống một hớp, cười: "Làm sao anh biết?"

"Anh chính là biết."

"Anh cho rằng cũng là nhà anh ư!"

". . . . . ."

Thiên ca chỉnh sửa cổ áo một chút, đồng thời hắng giọng, chuẩn bị mở miệng nói một phen thẳng thắn thấu đáo tâm linh, đồng thời cũng thoát khỏi hình tượng con nhà giàu thế kỷ Đại Thanh.

Chỉ là một hồi tiếng chuông phiền lòng cùng anh vang lên, anh nói một câu "Thật ra thì anh. . . . ." , tiếng chuông reo; không để ý tới, anh nói tiếp: "Anh không phải. . . . . ." , tiếng chuông tiếp tục. . . . . .

Một người, một đoạn tiếng chuông giống như là oan gia đời trước vậy, chết tử tế không xong tiếp cận một khối cũng muốn mở miệng.

Tiểu Huệ cười: "Em nghe điện thoại trước, đợi nghe xong thì anh nói tiếp."

Được rồi, Thiên ca nhịn, vài chục năm cũng chờ đợi rồi, còn có thể quan tâm mấy phút đồng hồ này sao? Tâm tình anh nổi lên, nghĩ tới đợi lát nữa nói thế nào với Tiểu Huệ, bắt đầu nói từ chỗ nào, hay là từ đoạn thời gian anh ra nước ngoài đó đã xảy ra chuyện gì.

Quyết định chủ ý nhìn Tiểu Huệ cúp điện thoại, hưng phấn chuẩn bị mở miệng. Kết quả anh còn chưa nói ra tiếng, Tiểu Huệ liền đứng lên: "Thiên ca, chúng ta phải trở về."

Tiểu Phong Tử nói, mẹ đòi về nhà, thì ra là trở về nhà bọn họ, cũng chính là nhà cha bọn họ.

Thiên ca thở dài một cái: tôi nhẫn nhịn, trước giải quyết chuyện của mẹ vợ tương lai!

Tiểu Phong Tử ôm mẹ, không biết sao bà khóc khàn cả giọng: "Ông ấy muốn kết hôn, mẹ là cô dâu, con ngăn mẹ xong thì được cái gì, mẹ muốn gả cho ông ấy. . . . . . Cái người này, tên khốn kiếp, tại sao ngăn mẹ. . . . . ."

Bà dùng khớp xương khuỷu tay từng phát từng phát nện ở trên bả vai Tiểu Phong Tử, cố gắng tránh thoát sự kiềm chế của cậu.

Khi Tiểu Huệ chạy đến thì thấy một màn như vậy, cô nắm tay Tiểu Tiết, rống lên một tiếng: "Bác sỹ đâu?"

Tiểu Tiết kéo cô: "Tiêm nhiều thuốc an thần sẽ gây tê liệt hệ thống trung khu thần kinh của con người, khiến người đó hoạt động và năng lực phản ứng chậm chạp, trong khi giãy chết sẽ nghiện."

Thiếu chút nữa quên mất, bản thân Tiểu Tiết là người học y.

Tiểu Phong Tử ở bên kia vẫn còn bị đánh, Thiên ca đi qua hỗ trợ, hai người đàn ông cuối cùng cũng giữ chặt được Giang mẹ, một bệnh nhân như bà vẫn còn hơi sức lớn như vậy, thật là khiến người ta giật mình —— rốt cuộc là ý chí bà lớn như thế nào mới khiến bà có sức lực như thế.

Nhìn Thiên ca cùng Tiểu Phong Tử khống chế mẹ, Tiểu Huệ dừng tại chỗ, cô nghĩ tự mình biết rốt cuộc mẹ muốn cái gì. Chỉ là hiện tại qua nhà Giang tiên sinh có được hay không, không phải ông ấy muốn kết hôn sao?

Ánh mắt Tiểu Huệ lạnh lẽo: đi cầu ông ấy kết hôn muộn một chút, để cho mẹ ổn định lại trước đã. Lại nói rốt cuộc là ai gây họa, nếu không phải là Giang tiên sinh đột nhiên nói cho mẹ tin tức này, hiện tại bà hoàn hảo trở về trong viện dưỡng lão quê hương ngây ngô, làm sao sẽ đến tình huống như bây giờ!

Quyết định xong chủ ý, Tiểu Huệ nhờ Tiểu Tiết chăm sóc, mà chính cô chạy đi.

Phòng làm việc, cấp dưới của Giang tổng chính Tổng giám tài vụ một thân mệt mỏi trở lại, Tổng giam rót cho Giang tổng một chén nước, bắt đầu khuyên nhủ: "Giang tổng, phương diện ngân hàng không được, không bằng suy tính hướng công ty cùng ngành vay mượn. Tình huống trước mắt của chúng ta, công ty nhiều nhất cũng chống đỡ được một tháng, đến lúc đó sẽ phá sản, đoán chừng ngay cả tiền lương của nhân viên cũng bị nhỡ."

Chân mày Lão Giang càng khóa chặt hơn : "Tôi suy nghĩ lại một chút."

Tổng giám nóng nảy: "Phu nhân Chương Phương Hinh đã nhiều cái điện thoại tới công ty rồi, thư ký nói cô ấy cố ý ra tay giúp đỡ."

Lão Giang đột nhiên trừng mắt liếc ông ta một cái: "Chuyện này thư ký nói qua!"

Tài vụ sững sờ một chút, nhưng nghĩ tới tình hình công ty, vẫn còn nói tiếp: "Giang tổng, ngài không thể hành động theo cảm tình, nếu như có thể nhận được sự giúp đỡ của phu nhân Chương, công ty ít nhất có thể vượt qua cửa ải khó khăn này. Hơn nữa, không phải ngài cũng thường than thở cô ấy là cô gái ưu tú ư, cưới một cô gái ưu tú có thể lấy được một khoản tiền cứu mạng, vẹn toàn đôi bên."

"Chớ nói."

"Nếu như ngài thật sự cảm thấy cô ấy lớn tuổi, chờ công ty vượt qua cửa ải khó khăn, lần nữa đi vào qũy đạo, ngài có thể ly hôn cô ấy, đến lúc đó muốn kết hôn với cô gái trẻ tuổi nào cũng đều được."

Bốp ——ly trà ngã trên mặt đất, vỡ tan.

Âm thanh của Tổng giám cũng vì vậy mà ngừng, Giang tổng rất tức giận, nói thêm gì nữa, nói không chừng cái ly liền nện lên trên người Tổng giám.

Không khí trong phòng làm việc rất cứng ngắc, Tổng giám dành thời gian cho Giang tổng suy tính cái vấn đề này.

Không ngờ trong lúc đang suy nghĩ, có người điện thoại tới, là Tiểu Huệ.

Lão Giang phất phất tay, bảo tài vụ đi ra ngoài trước, trước lúc tài vụ đi ra ngoài còn lần nữa nhấn mạnh: "Giang tổng, đây là công ty ngài và phu nhân một tay tạo ra, dù là không vì mình, ngài cũng nên vì phu nhân mà suy nghĩ một chút, nhất định phải giữ được công ty."

Một câu nói này thành công khiến lão Giang sửng sốt một chút, ông giật giật khóe miệng, cuối cùng vẫn phất tay một cái. Nghe điện thoại trước, ông cố gắng khôi phục vẻ u sầu, ho nhẹ hai tiếng, để cho giọng nói của mình nghe bình thường một chút.

"Tiểu Huệ, sao vậy?"

"Cầu xin ông một chuyện."

"Con nói đi."

. . . . . .

Nghe xong yêu cầu của Tiểu Huệ, lão Giang trầm mặc.

"Ông yên tâm, chỉ cần kết hôn muộn mấy tháng, sau đó nếu như còn không được, tôi nhất định sẽ mang theo mẹ đi thật xa, tuyệt đối sẽ không quấy rầy đến cuộc sống hôn của ông. Ông cũng không hi vọng vợ trước thần chí không rõ dây dưa ông chứ, nếu không coi như ông kết hôn, bà xã ông có thể dung nhẫn sao? Cha, vì mẹ, chỉ vì cha, vì mẹ mới, van cha. . . . . ."

Trong đầu Lão Giang thoáng qua lời nói của Tổng giám "Chỉ có thể chống đỡ một tháng nữa. . . . . ." , "Ngài và phu nhân một tay tạo ra . . . . . ."

Thân thể ông vùi lấp ở trong ghế sô pha màu đen, chậm rãi mở miệng: "Để cho cha suy nghĩ một chút đã."

Tiểu Huệ lặng lẽ cười hai tiếng: "Cha, lúc cha kết hôn, nếu như mà tôi cùng mẹ trình diện chúc mừng, cha sẽ như thế nào? Mẹ mới biết sẽ như thế nào?"

Lão Giang cau mày: "Đứa bé hồ đồ! Cha rõ ràng nói cho con biết, không thể nào! Ngay từ lúc cha với mẹ con ly hôn cũng đã chia rất rõ ràng, hiện tại cha không có quan hệ với bà ấy, con rất rõ ràng đi? Không sao, không sao. . . . . ." Ông một mực lặp lại những lời này, mãi cho đến khi truyền tới tiếng "Ục ục".

Lão Giang thở ra một hơi thật dài, bắt đầu do dự, làm cái quyết định này rốt cuộc là đúng hay là sai đây?

Ôn móc ra một điếu thuốc, vừa mới hít một hơi, Tổng giám lại đi vào, trong tay cầm điện thoại di động, che ống nghe nói: "Là phu nhân Chương, Giang tổng ngài. . . . . ."

Lão Giang ngẩng đầu nhìn ông ta một cái.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Trúc Mã Quấn Thanh Mai

BÌNH LUẬN FACEBOOK