Trừ Yêu Truyện

Chương 90: Đừng đi vào, không tốt cho tiểu hài tử

Thị Chúc Chúc A

02/10/2020

Hắn ôm bả vai A Lê, nhiệt tình hôn đáp trả nàng, bàn tay to sờ soạng trêи người nàng, mới vừa cởi bỏ một cúc áo, A Lê lại đẩy hắn ra, lẩm bẩm nói:”Thượng thần, ta buồn ngủ quá, tiểu hài tử cũng buồn ngủ, buồn ngủ thì không thể hôn nữa.”

Nói xong cũng không quan tâm sắc mặt Lục Trường Uyên khó coi tới cực điểm, A Lê kéo chăn che lại bụng mình, nhắm mắt bắt đầu ngủ. Tuy nhiên, khóe miệng nàng dường như lại cong lên ý cười như có như không.

Sắc mặt Lục Trường Uyên ẩn nhẫn nhìn vẻ mặt ngủ ngon lành của A Lê, tiểu hồ ly nghịch ngợm này, nhất định là nàng cố ý. Mỗi lần đều cố ý trêu chọc hắn, ỷ vào mình đang mang thai, cho rằng hắn không dám động nàng nên nàng luôn châm ngòi thổi gió, sau đó lại vỗ ᘻôиɠ bỏ chạy lấy người. Nhiều lần Lục Trường Uyên phải chịu đựng bị hỏa ɖu͙ƈ dày vò, rồi lại không thể la mắng mà chỉ có thể dung túng nàng, ai bảo trong bụng nàng có bảo bối.

Nhưng…

Lục Trường Uyên nhìn chăn đắp ngang cái bụng hơi phình của A Lê, hắn tính toán thời gian, đã hơn bốn tháng rồi, rất thích hợp làm chút hoạt động ý nghĩa, lần này cứ buông tha nàng đã, lần sau nàng muốn trốn cũng không thoát.

Thay A Lê đắp lại chăn, Lục Trường Uyên thở phào, niệm mấy lần thanh tâm chú, rồi lại lần nữa nằm xuống cùng A Lê ngủ trưa.

Núi Nhàn Cư rất yên tĩnh, sau giờ ngọ ánh nắng chiếu vào ấm áp, rất thích hợp để ngủ trưa, ở xa xa thỉnh thoảng vang lên vài tiếng côn trùng cùng tiếng chim hót dễ nghe, cũng không khiến người ta cảm thấy chói tai, ngược lại dường như còn có tác dụng thôi miên.

A Lê cùng Lục Trường Uyên ngủ trưa đến no nê. Chạng vạng chiều, khi ánh nắng đã nhuộm hồng một nửa bầu trời nàng mới dụi mắt, từ trêи giường bò dậy. Lục Trường Uyên dậy sớm hơn nàng nửa canh giờ, khi tỉnh dậy hắn liền lập tức chuẩn bị những món mà A Lê thích, bày biện gọn gàng trêи bàn ăn, sau đó dùng pháp thuật duy trì độ ấm, chờ nàng thức dậy là có thể ăn ngay.

“Thượng thần.” A Lê ngồi trêи mép giường gọi Lục Trường Uyên.

Lục Trường Uyên quay đầu lại, nhìn vẻ mặt ngây thơ vừa mới tỉnh ngủ của A Lê, trong lòng lại nổi lên một trận rung động. Trêи khuôn mặt nhỏ là một mảng đỏ hồng, phấn nộn kiều diễm tựa như đánh phấn, đôi mắt vẫn còn đang lim dim, vừa mở to một lúc lại nhịn không được mà xụp xuống, lông mi đen dày rung rung, ánh mắt mơ màng nhìn hắn.

“Ừ, ta đây.” Lục Trường Uyên nhẹ nhàng đáp lại, chậm rãi bước qua bế nàng lên, lấy nước ấm lau mặt cho nàng, xong xuôi mới ôm nàng đến trước bàn ăn, để nàng ngồi lên đùi mình, đút cho nàng ăn.

Hắn thật sự chăm sóc A Lê như con gái nhỏ của mình, đút nàng ăn xong lại ôm nàng đến suối nước nóng ở phía sau nhà tắm gội. Suối nước nóng này luôn trong vắt, độ ấm phù hợp, lượng nước chảy dồi dào quanh năm. Lục Trường Uyên làm ra một cái cửa trêи vách ngôi nhà trúc ở phía sau là có thể đi thẳng tới suối nước nóng, trêи suối hắn còn làm thêm một cái lều có thể che mưa chắn gió, mỗi ngày hắn và A Lê đều đến đây tắm gội.

A Lê rất thích ngâm mình ở đây, nàng còn thả vào đây chút hương hoa thơm ngát. Mỗi ngày Lục Trường Uyên đều sẽ chuẩn bị một rổ lớn cánh hoa cho nàng để buổi tối khi tắm nàng có thể thả vào suối nước nóng.

Tối nay A Lê rắc một rổ cánh hoa vào suối, một cánh lại một cánh, hoặc chồng lên nhau, hoặc rải rác ra dòng nước, từng cụm trôi nổi trêи mặt nước, tím, hồng, đỏ tản mát ra hương hoa nhàn nhạt khiến người ta vui vẻ thoải mái. Nhìn Lục Trường Uyên đang dựa bên vách nhắm mắt dưỡng thần, A Lê bổ nhào vào lồng ngực hắn, cọ cọ trêи người hắn, lấy lòng nói:”Thượng thần, ta giúp ngươi tắm rửa.”

Da thịt trắng trẻo mịn màng trơn trượt trêи người khiến thần trí Lục Trường Uyên rung động, hắn mở to mắt nhìn A Lê, thấy nàng xinh đẹp động lòng người nhưng trong ánh mắt lại hiện lên một tia giảo hoạt. Trong lòng liền hiểu rõ, tiểu hồ ly nghịch ngợm này lại muốn đến quấy rối.

Nhưng hắn cũng không vạch trần nàng, ngược lại còn thuận theo ý muốn của nàng, nhẹ giọng đáp:”Được.”

Được Lục Trường Uyên cho phép, A Lê vốc một ít nước kèm cánh hoa hắt lên ngực hắn, tay nhỏ còn sờ tới sờ lui trêи cơ ngực rộng lớn rắn chắc. Nàng dán đầy những cánh hoa muôn hồng nghìn tía* lên ngực Lục Trường Uyên, rồi lại đặt một vài cánh hoa lên đỉnh đầu cùng mặt hắn.

– Muôn hồng nghìn tía: Nhiều màu sắc rực rỡ tạo nên cảnh sắc lộng lẫy.

Thường ngày khi tắm gội Lục Trường Uyên cũng không thích những đồ vật hoa hòe lòe loẹt thế này, nhưng A Lê thích, hắn bèn nhịn. A Lê thích dán những cánh hoa sặc sỡ lên người hắn, hắn cũng nhịn. Nhưng mà A Lê ngồi trêи đùi hắn, cặp ᘻôиɠ đầy đặn cọ tới cọ lui giữa háng hắn, khe thịt phấn nộn chậm rãi cọ xát lên quy đầu đang dần sưng to của hắn, nàng lại còn cố ý kẹp chặt ᘻôиɠ, hai mảnh hoa môi liền ngậm chặt lấy đỉnh quy đầu, như có như không chèn ép khiến ƈôи ȶɦϊ.t Lục Trường Uyên trướng lên phát đau. Như thế này thì hắn không thể nhịn.

A Lê lại cứ bày ra bộ dáng không sợ trời không sợ đất, nàng cho rằng Lục Trường Uyên vẫn giống như trước, cho dù sưng to phát đau nhưng vì trong bụng nàng có hài tử nên cũng sẽ cắn răng chịu đựng, sẽ không dám làm gì với nàng. Cho nên nàng thỏa sức trêu chọc, nghĩ trong lòng chờ khi hỏa ɖu͙ƈ của Lục Trường Uyên bùng lên, nàng sẽ nhanh chóng mặc quần áo chạy về phòng, nói rằng mình mệt mỏi muốn ngủ.

A Lê nhìn sắc mặt bình tĩnh của Lục Trường Uyên, cảm thấy hắn dường như không còn nổi lên phản ứng, nàng nghĩ hẳn là mình phải nỗ lực hơn. Vì thế nàng vươn tay quàng lên cổ Lục Trường Uyên rồi ngửa đầu ɭϊếʍ yết hầu nhô lên của hắn, cái ᘻôиɠ tròn trịa còn cố ý ép thêm xuống một chút để viên quy đầu chậm rãi tiến một nửa vào.

“Ưm…” A Lê rêи rỉ một tiếng gợi cảm, nàng vặn vẹo ᘻôиɠ, kẹp ƈôи ȶɦϊ.t nóng bỏng kia lại chậm rãi cọ xát.

Quả nhiên nàng cảm giác được thân thể Lục Trường Uyên cứng đờ lại trong nháy mắt, hơi thở thô nặng phả lên đỉnh đầu nàng. A Lê ngẩng đều lên xem xét sắc mặt Lục Trường Uyên, thấy hắn thở gấp gáp, ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng, cặp mắt phượng dài nhuộm đầy ɖu͙ƈ vọng nồng đậm. A Lê mừng thầm, rốt cuộc nàng cũng trêu chọc khiến thượng thần nổi lửa, tốt, nàng chuẩn bị để bỏ chạy.

“Thượng thần, ta đã tắm rửa sạch sẽ rồi, ta phải về đi ngủ.” A Lê vặn vẹo ᘻôиɠ, muốn nhả côn thịt đang cắm một nửa trong cơ thể ra.

Nàng vừa mới nâng ᘻôиɠ lên liền bị một bàn tay to ấn xuống.

“A…” Côn thịt cứng nóng căng hai mảnh hoa môi ra, chậm rãi tiến vào lại thân thể nàng, trướng quá, lâu lắm rồi nàng không trải qua cảm giác bị xâm lấn, thật là khó chịu. Cự vật cứng rắn kia không ngừng tiến sâu vào bên trong, A Lê nhíu mi, khẽ nói:”Thượng thần, đừng đi vào nữa, không tốt cho tiểu hài tử.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Trừ Yêu Truyện

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook