Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 15: HAY CHO MỘT ĐÓA BẠCH LIÊN HOA TINH TẾ XINH ĐẸP |15|

Gần học viện Egger có một cửa hàng bách hóa tầm cỡ siêu thị. Diện tích trên 120 mét vuông, các loại thực phẩm nhập khẩu, hàng hóa thường ngày đều có cả. Nhưng ông chủ rất tùy hứng, ngay cả biển quảng cáo cũng không. Chỉ treo một tấm vải đỏ thật to, bên trên dùng bút lông viết bốn chữ to — cửa hàng bách hóa, lại cắm thêm một cây trúc làm thành lá cờ đặt trước cửa tung bay đón gió.

Giờ này, bên trong cửa hàng hầu như không có người mua. Nhân viên cửa hàng là một nữ sinh mặt trắng mắt to, cô nàng nhìn người đứng cạnh giá hàng. Đó là một thiếu niên thanh nhã, tuấn dật đang nghỉ chân bên cạnh giá hàng. Mày thiếu niên hơi nhíu lại, nhìn qua có chút buồn rầu.

Người này đúng là Khấu Thu. Ánh mắt hắn có chút buồn rầu, cái xương chẳng biết tại sao lại xuất hiện bên trong tủ đồ, hắn tất nhiên phải giao cho Mặc Vấn. Mấu chốt chính là cách đưa qua. Nếu nghênh ngang cầm trong tay, không biết chừng ngày hôm sau hắn sẽ bị bạn học toàn trường xem thành biến thái cuồng giết người. Điện thoại kêu Mặc Vấn tới lấy vốn là cách bảo đảm nhất, chỉ tiếc… ha hả…

Người đưa hàng kêu người đến nhập hàng, cô nàng nhân viên cửa hàng không nhìn anh đẹp trai nữa, vội vàng đến trước cửa kiểm tra hàng hóa. Khấu Thu thấy vậy, trong đầu linh quang chợt lóe, không bằng đi gửi chuyển phát nhanh qua.

Cô gái kiểm tra hàng xong, Khấu Thu đi tới tính tiền.

“Tổng cộng 3 tệ 8.”

Khấu Thu móc tiền ra.

Khó có khi nhìn thấy có người đẹp trai như vậy. Cô nàng do dự mãi, cuối cùng đỏ mặt lấy dũng khí đáp lời: “Anh nhất định biết nấu ăn.”

Khấu Thu không biết từ đâu mà cô ta cho ra kết luận này.

Cô nàng xấu hổ nói: “Rất ít nam sinh đến mua màng giữ tươi.”

Khấu Thu ngẫm lại hỏi: “Hiệu quả màng giữ tươi thế nào?”

Tuy không biết đối phương sao lại hỏi vậy, nhưng thấy đối phương đáp lời cô nàng rất cao hứng trả lời, ngón tay nhanh nhẹ bỏ hàng vào túi: “Rất hữu dụng nha. Giống như bảo quản thực phẩm trong tủ lạnh thôi. Đồ sống hay chín đều dùng được.”

Vừa dứt lời, cô nàng tri kỷ bổ sung: “Nhưng thời gian sử dụng không được lâu. Quá lâu dễ bị nhiễm khuẩn.”

Khấu Thu: “Xương cũng được sao?”

“Xương?” Cô nàng nghi hoặc: “Là sườn sao?”

Khấu Thu: “Là một cây xương thuần túy màu trắng.”

“… Không hiểu lắm.”

Khấu Thu thấy cô nàng không nói lời nào, lại nói: “Không phải cô vừa nói đồ sống cũng xài được sao?”

“… Hẹn gặp lại.”

Trở lại phòng học, Khấu Thu thừa dịp không có người chú ý lấy khối xương kia dùng màng giữ tươi đóng gói lại. Sau đó nhét vào một túi ni lông bự, nói với Cơ Chi đang nhắm mắt dưỡng thần trên bàn: “Hai tiết sau, tôi cúp.”

Giọng điệu bình thản, hoàn toàn không có âm tiết phập phồng.

Cơ Chi còn chưa kịp nói tạm biệt, chỉ thấy bạn ngồi cùng bàn xách bịch ni lông tiêu sái rời đi, nhất thời hắn không biết nói gì. Sau khi quen biết Khấu Thu, dường như mỗi ngày đều có một cánh cửa mới mở rộng ra chào đón hắn. So với cánh cửa của Khấu Thu, những cánh cửa khác như Rashomon, Truman, tinh võ môn, hay hạnh phúc đến gõ cửa đều yếu ớt hơn nhiều.

Nếu để Khấu Thu biết suy nghĩ của hắn, tuyệt đối sẽ đặc biệt khinh thường. Đúng là chưa từng thấy qua cảnh đời? Hắn còn chưa thấy qua cánh cổng: trọng sinh chi môn.

Học viện Egger để quản lý trật tự, tất cả hàng hóa chuyển phát nhanh đều là đến phòng giao nhận. Khi Khấu Thu đi đến phòng giao nhận, vừa vặn chuông reo vào học vang lên. Bên trong phòng chỉ có một ông chú đang ngồi: “Xin hỏi, loại chuyển phát nhanh nào nhanh nhất?”

Ông chú không chút nghĩ ngợi nói: “Gói bưu chính trong nước.”

“… Tên này nghe qua hình như không nhanh lắm.”

Ông chú ngẩng đầu lên, oán giận: “Chú một bó tuổi to còn có thể lừa cháu sao. Tin chú đi, dùng ‘gói bưu chính trong nước’ tựa như tên lửa ‘bùng’ một tiếng liền tới.”

Khấu Thu nhìn ông chú cầm túi ni lông niêm phong trong một cái hộp giấy, giao tiền. Sau khi bước ra, hắn ngẩng đầu nhìn trời, không hiểu vì sao lại có cảm giác như mới bị lừa.



Lần thứ hai nhìn thấy Mặc Vấn, là ba ngày sau đó. Hắn vẫn ngồi trên chiếc xe đó đứng ở một bên cổng trường. Ánh mắt có vòng thâm quầng, trên người còn nồng đậm mùi thuốc lá. Chắc là mấy ngày nay đều không ngủ ngon giấc.

Nói ra, Khấu Thu rất kinh ngạc. Hắn cho rằng Mặc Vấn sau khi nhận được đồ sẽ đến gặp hắn ngay. Không ngờ đến ba ngày sau đó mới thấy mặt.

Sau khi lên xe, hai người đều trầm mặc không nói. Cuối cùng Mặc Vấn mở miệng trước: “Khối xương kia không tìm thấy.”

“Không tìm thấy?”

Mặc Vấn trầm giọng nói: “Mấy ngày trước tôi có tìm đến đồn công an mà các học sinh đến báo án. Người ở đó nói, đêm đó đồ vật đưa tới đã biến mất không thấy tăm hơi.”

Khấu Thu giật mình, kịp phản ứng: “Anh không nhận được đồ tôi gửi đến sao?”

“Cái gì?”

Hắn nói lại một màn ngày hôm đó một chút.

Mặc Vấn nghiêm túc nói: “Gặp tình huống này, cậu nên trực tiếp gọi điện cho tôi mới đúng.”

Khấu Thu nhướng mày: “Muốn gọi được điện thoại trước tiên phải có số điện thoại.”

Mặc Vấn trầm mặc một chút: “Tôi quên.”

Hai người xuống xe hướng đến phòng giao nhận. Khấu Thu đột nhiên nói: “Có thể lại bị trộm đi nữa hay không?”

Mặc Vấn lắc đầu: “Không. Nếu cố ý lén lấy ra để tặng cậu, không cần thiết phải đến lấy lại. Đến hỏi thử nhân viên nào phụ trách việc giao hàng.”

Trong phòng giao nhận, ông chú đang ngồi đối diện với chiếc TV trắng đen nhỏ, xem đến hứng thú nồng hậu. Nhìn thấy Khấu Thu liền vẫy vẫy tay: “Lại đến gửi đồ.”

Khấu Thu: “Tôi đến là muốn hỏi, nhân viên phụ trách chuyển phát nhanh mấy hôm trước là ai.”

Ông chú vui tươi hớn hở nói: “Còn chưa có giao hàng, nào có nhân viên chuyển phát nhanh.”

“…”

“…”

Khấu Thu thầm hút một hơi thật sâu: “Giờ đồ ở đâu?”

Ông chú đứng lên, đi ra đằng sau giá hàng lấy xuống một cái hộp: “Nha, đây này.”

Khấu Thu cầm lên chuẩn bị đi ra.

Ông chú vội vàng nói: “Cháu không gửi nữa?”

Khấu Thu chỉ chỉ Mặc Vấn: “Anh ta chính là người nhận hàng.”

Ông chú sửng sốt một chút, sau đó vỗ vỗ bả vai Khấu Thu: “Thấy không, chú đã nói mà. Gói bưu chính trong nước rất là nhanh, còn chưa có giao hàng liền tới nơi. Có phải có cảm giác giống như ngồi tên lửa hay không?”

Cười gượng hai tiếng, thấy không có người đáp lời, ông chú có chút ngại ngùng gãi gãi đầu: “Nói thật, gần đây người sử dụng gói bưu chính trong nước quá ít. Cho nên đều là gom 7-8 cái mới giao hàng.”

Chẳng trách ngày đó ông chú này đẩy mạnh tiêu thụ bưu chính trong nước đến vậy: “Tôi là người thứ mấy?”

“Đầu tiên.”

Khấu Thu yên lặng cầm lấy hộp giấy nhét vào tay Mặc Vấn, xoay người rời đi.

Chiều, Mặc Vấn cố ý đến đón Khấu Thu.

Một đường nhanh như điện chớp. Cuối cùng đến trước cửa nhà, Khấu Thu nhìn đồng hồ, vừa tròn 1/4 mặt đồng hồ.

Trước khi đi, Mặc Vấn đưa cho hắn một tờ giấy, bên trên viết một chuỗi số điện thoại, thuận tiện dặn dò: “Mấy ngày nay, đừng đến trường một mình.”

Khấu Thu cầm tờ giấy, gật gật đầu, đi vào nhà.

Không khí bên trong Khấu gia có vẻ không đúng. Khấu Thu vừa vào cửa liền thấy ánh mắt Khấu Manh Trân cùng Khấu Nguyên hiện lên vẻ vui sướng khi người gặp họa. Khấu Bân Úc ngồi một bên, động tác tựa vào ghế bình thường lại mang theo hương vị câu nhân.

Nhưng hôm nay kỳ quái nhất phải nói đến Khấu Quý Dược, người bình thường hay về trễ thế mà cũng ở trong đại sảnh.

Hắn cởi áo khoác ngoài, quần áo đơn bạc bao bọc dáng người thon dài bên trong. Hiển nhiên, hắn cũng vừa mới về không lâu.

“Giáo viên mới gọi điện thoại đến, bảo ta đến trường. Ngươi biết nguyên nhân sao?”

Một câu hỏi đơn thuần. Không phải chất vấn, không phải trào phúng. Khấu Quý Dược thật sự không hiểu, những đứa con hắn ở Khấu gia luôn biểu hiện tốt trước mặt hắn. Không đứa nào học tệ, thành tích tốt. Ngay đến cả ăn chơi lêu lổng như Khấu Bân Úc đều có hai bằng thạc sĩ. Cho nên trong cuộc đời Khấu Quý Dược, căn bản cho từng hiểu được hàm nghĩa cái từ ‘mời phụ huynh’ là gì.

Trong mắt Khấu Nguyên tỏa ra nồng đậm trào phúng, chờ xem kịch vui.

Khấu Bân Úc lại âm thầm suy tư chút nữa nên thế nào giúp tam đệ nói vài câu. Ít nhất cũng làm cha bớt giận một chút.

Khấu Thu cũng đoán được nguyên nhân. Chắc là gần đây cúp tiết nhiều, nhưng ngoài miệng lại nói: “Chắc là do tôi rất ưu tú, nên muốn khen ngợi tôi.”

Khấu Quý Dược: “Thành tích của Manh Trân cùng Khấu Nguyên cũng không tệ. Vì sao cho tới bây giờ chưa từng mời ta lên trường?”

Khấu Thu thản nhiên nói: “Đó là do bọn họ còn chưa đủ ưu tú.”

Khấu Quý Dược gật đầu. Thì ra là mời phụ huynh là bởi vì con mình ưu tú, muốn mời đến khen ngợi: “Ngày mai ta sẽ đến đúng giờ.”

Nói xong, cầm lấy áo khoác lên lầu.

Trong đại sảnh, nhất thời im lặng không chút tiếng động. Lại không hề có người nào đến phản bác lời Khấu Thu. Khấu Bân Úc bị bản lĩnh nói dối của Khấu Thu làm rung động. Khấu Manh Trân cùng Khấu Nguyên lại bị lời nói không biết xấu hổ của hắn làm sợ đến ngây người.

Thật lâu sau, cho đến khi cửa phòng sách vang lên tiếng đóng cửa, ba người mới đột nhiên bừng tỉnh.

Phản ứng đầu tiên chính là Khấu Manh Trân. Cô nàng theo bản năng chuẩn bị lên lầu vạch trần lời nói dối của Khấu Thu. Ai biết lại bị Khấu Nguyên giữ chặt lấy cô nàng, khẽ thì thầm bên tai cô nàng vài câu. Khấu Manh Trân nhìn Khấu Thu một cái, khóe miệng lộ ra tia cười ác độc.

Đúng vậy, vì cái gì phải vạch trần hắn đâu. Cô đã không thể chờ đợi được cái cảnh tượng ngày mai khi cha về nhà sau khi đến trường.

Sau khi Khấu Manh Trân cùng Khấu Nguyên rời đi. Vẫn một mực yên lặng không lên tiếng, Khấu Bân Úc mở miệng nói: “Vẫn nên đi giải thích, nhận sai với cha đi. Nếu không ngày mai sẽ không yên ổn đâu.”

“Tôi có cách ứng phó rồi.”

Khấu Bân Úc nghi hoặc: “Cách gì?”

Khấu Thu nhếch khóe môi một cái, không trả lời mà về phòng mình.

Khấu Bân Úc bị hắn cười đến rùng mình, cứ luôn có cảm giác sắp có người xui xẻo.

Buổi tối. Trong văn phòng cảnh sát.

Mặc Vấn mở ra hộp giấy ra, chuẩn bị đem đi xét nghiệm. Sau khi mở túi ni lông, một khối xương lộ ra. Hắn yên lặng nhìn ba tầng màng giữ tươi bao phủ bên ngoài, thở dài.

Đứa nhỏ ngốc nghếch. Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Trọng Sinh Vào Hào Môn – Hệ Thống Thay Đổi Khí Chất

BÌNH LUẬN FACEBOOK