Trọng Sinh Hậu Cung Sấm Quan Ký

Chương 38: Yến hội

Thiên Nguyệt Mười Ba

10/09/2019

Tử Oánh đi ra ngoài điện vẫn nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong, thanh âm của thiếu niên vẫn dễ nghe như trước “ Hoàng Thượng, Trấn Nam hậu…”

Trấn Nam Hậu? Tử Oánh không nghĩ nhiều, Trấn Nam hậu ở kinh thành có danh tiếng rất tốt.

“ Tiểu Chủ, người gặp Hoàng Thượng xong sao lại cao hứng như vậy? thật lâu nô tỳ cũng chưa thấy người cười như vậy.” Xảo nhi đỡ nàng tò mò hỏi.

Nàng cười sao? Tử Oánh đưa tay sờ mặt, nàng cũng không phát hiện bản thân cười.

Trở lại Hương Vận hiên, Tử Oánh ngồi thêu khăn, bất tri bất giác thêu gần mười cái. Sương Trân vén rèm bưng điểm tâm tiến vào, thấy Tử Oánh thêu nhiều khăn như vậy thì tò mò xem “ Tiểu Chủ, người thêu nhiều khăn đẹp như vậy, sao không bao giờ thấy người dùng.”

Tử Oánh nghe vậy cười cười: “ Về sau chậm rãi dùng, bây giờ ta đang dùng của Đào nhi và Tô Noãn thêu, ngươi đã khỏe hơn chưa?”

Sương Trân làm như ngượng ngùng, hơi đỏ mặt “ Tiểu Chủ, vài ngày trước là nô tỳ không hiểu chuyện. Người bệnh, nô tỳ còn xin nghỉ..” nói xong những lời cuối giọng càng nhỏ.

“ Về sau chăm chỉ làm việc là được, mau đi xem Tô Noãn cô cô của ngươi đi, vài ngày trước cũng làm nàng mệt mỏi rồi.”

Sương Trân ra ngoài, Tử Oánh mới thêu nốt chữ “Trang” nho nhỏ trên khăn.

Hôm sau, Tử Oánh đi thỉnh an Quý phi từ sớm. Họa Phiến vẫn ở hành lang đợi nàng, chào hỏi xong Họa Phiến kéo tay nàng nói “ Tỷ tỷ khỏe rồi, muội cũng có người làm bạn. Mấy ngày trước tỷ đóng cửa từ chối tiếp khách làm muội nghẹn đến hỏng.”

“ Sao tỷ lại nghe là muội có rất nhiều tư vị nhỉ, ngay cả Hoàng Thượng cũng thường vào chỗ muội.”

“ Tỷ không biết đó thôi, mỗi lần Hoàng Thượng đến đều hỏi về thân thể của tỷ, thật là làm cho người ta hâm mộ mà!”

“ không ngờ mới mấy ngày không gặp mà muội đã nhanh mồm nhanh miệng như vậy.”

Đến Trường Nhạc cung, người chưa nhiều lắm, Tử Oánh và Họa Phiến gặp Hàn Phong và Mai Ngôn, bốn người liền ở ngoài điện ngắm hoa.

Dâm bụt đã nở hoa, trong tất cả các màu dâm bụt, Tử Oánh thích nhất là dâm bụt tím. Giống như hoa lan tháng hai hay Tử Đằng tháng sáu, cánh hoa mỏng như cánh ve run rẩy trong gió, màu tím nhuộm một vùng phía tây.

Dường như hoa lài ở phía đông cũng trổ bông, hương thơm man mác trong không khí, ngửi hồi lâu cũng như ngấm men say.

Cung tần đến không sai biệt lắm, Quý phi triệu các nàng vào, hôm nay Quý phi trang điểm rất long trọng, mang trang sức san hô, xiêm y cũng là cống phẩm của Giang nam năm nay, nội vụ phủ tất nhiên là khẩn cấp làm xiêm y cho Quý phi, chỉ sợ chỗ của Hoàng hậu cũng chưa chắc có chất liệu này.

Thục phi nên tiếng khen xiêm y của Quý phi nương nương, VInh tần và Tường tần cũng phụ họa theo, Quý phi vẫn bày ra bộ dáng không vui, Lưu tần thì khinh thường hừ một tiếng.

“ Ngọc muội muội, thấy muội khỏe bản cung cũng yên tâm. Nghe nói Hoàng Thượng triệu muội pha trà?”

Tử Oánh phúc thân “ Đa tạ Qúy phi nương nương quan tâm, thân thể nô tỳ đã tốt.” không hề nói đến chuyện đi pha trà cho Hoàng Thượng.

“ Như thế bản cung cũng yên tâm, Lưu muội muội tuổi trẻ nên làm việc có chút nông nổi.” Quý phi sờ móng tay bằng vàng trên ngón út.

Lời này thật cao minh, không chỉ trả thù sự vô lễ lúc nãy của Lưu tần, làm Lưu tần mất mặt mũi, lại rót dầu vào quan hệ của nàng và Lưu tần, lại âm thầm nói nàng không có chừng mực, vì một cung nữ mà nhận bạt tai.

“ Nương nương qua lời. Vài ngày trước là nô tỳ không hiểu chuyện, Lưu tần giáo huấn nô tỳ là phải.” nói xong phúc thân với Lưu tần “ Thỉnh tỷ tỷ tha thứ cho sự nóng vội của muội.”

Lưu tần không ngờ Tử Oánh sẽ xin lỗi nàng, sau khi thất thần thì thản nhiên nhận, nàng cho cho rằng Tử Oánh sợ nàng ta nên mới cầu tình.

“ Ngọc muội muội là người trên đầu quả tim của Hoàng Thượng, tỷ tỷ tất nhiên hi vọng muội hầu hạ Hoàng Thượng thật tốt, muội không hiểu quy củ chỗ nào tỷ sẽ giáo huấn thật tốt.” Lưu tần cầm quạt che miệng cười nói.

Tử Oánh cười nhẹ, sẽ có ngày nàng làm nàng ta không có chỗ mà khóc.

“ Khẩu khí của Lưu tần thật lớn, loại chuyện quản giáo phi tần này còn chưa tới phiên muội quan tâm.” Vinh tần nói lại, ngữ khí trào phúng.

Tay cầm quạt của Lưu tần hơi dừng lại, ghé mắt nhìn Vinh tần: “ Bản cung có bổn sự này hay không, Vinh tần tất nhiên là không nên xen vào. Lâu nay Hoàng thượng không đến chỗ tỷ tỷ, đại khái bộ dáng Hoàng Thượng như thế nào tỷ cũng quên mất rồi đi? Khó trách lại nóng nảy như vậy.”

Ngực Vinh tần phập phồng, đã lâu Hoàng Thượng không lật bài tử của nàng ta, trong cung đang nổi lên lời đồn nàng ta bị thất sủng.

Đây chính là sự khác biệt khi có và không có con nối dòng, có con nối dòng Hoàng Thượng sẽ cố kị mà cho chút thể diện không đến mức sống cô độc trong cung cả đời.

“ Được rồi, tỷ muội nói rõ với nhau là được rồi.” Quý phi không nghĩ đến Tử Oáng nói hai ba câu liền bồi tội, thật không thú vị. Mà Vinh tần lại gây chiến, tạo ra một cuộc tranh cãi.

“ Mười ngày nữa là sinh nhật Nhị hoàng tử, lúc đó Hoàng hậu nương nương cũng hết thời gian cấm túc, ngày đó bọn muội muội sẽ được náo nhiệt một phen, các muội hãy chuẩn bị cho tốt.”

Chúng tần “ Là”. Đây là cung yến đầu tiên của các phi tần mới tiến cung, lúc đó Hoàng Thượng cũng sẽ tham gia, các phi tần đều hừng phấn, muốn trong bữa tiệc thể hiện thật tốt để Hoàng Thượng chú ý.

“ Tỷ không biết đâu. Mấy ngày tỷ sinh bệnh, trừ mấy ngày đầu Lưu tần ở trong cung chép kinh thư, những hôm sau ra ngoài nhìn thấy Vinh tần thì luôn tỏ ra không quen biết.” Họa Phiến nói với Tử Oánh.

“ Ồ?” Tử Oánh tò mò “ Vinh tần tiến cung sớm hơn, theo lý Lưu tần không thể cư xử như vậy”

“ Tỷ tỷ, tỷ cũng biết tính tình của Lưu tần, sợ rằng ngay cả Quý phi nàng ta cũng không để vào mắt. hiện giờ nàng ta lại đang mang thai nên không ai làm gì được.” Họa Phiến thấy Tử Oánh không có phản ứng gì liền đổi sang chuyện khác “ Tỷ tỷ chuẩn bị thọ lễ gì?”

“ Tỷ muốn thêu vài thứ thôi. Chắc là thêu vài bức tranh.”

“ Mọi người đều biết tỷ tỷ khéo tay, muội đang phát sầu vì không biết tặng Nhị hoàng tử cái gì thì tốt.”

Nhị hoàng tử- Dịch Phi Vũ là con của Huệ tần, nay Huệ tần bị cấm túc, hắn cũng bị Hoàng Thượng vắng vẻ theo. Trong thời gian ngắn đúng là không biết nên đưa lễ gì thì hợp.

“ Dù sao hắn cũng là hoàng tử, cấp bậc lễ nghĩa không thể thiếu” Tử Oánh cười nhìn Họa Phiến.

Họa Phiến hiểu rõ, trở về tây thiên điện, Tử Oánh gọi Xảo nhi vào, nói nhỏ với nàng.

Trong những ngày nàng sinh bệnh thì người thay đổi nhiều nhất là Mai Ngôn, trước đây nàng ta trang điểm thuần khiết thì giờ cũng đã vẽ mi, tô son, so với lần đầu nàng gặp nàng ta thì đã đẹp hơn rất nhiều.

Mười ngày sau là sinh nhật Nhị hoàng tử. một ít đại thần liên tiếp dâng tấu thỉnh Hoàng Thượng bỏ lệnh cấm túc Huệ tần, Nhị hoàng tử còn nhỏ, không thể không có mẫu phi thân sinh.

Dịch Thụy Cảnh không lập tức đồng ý mà đầu tiên đến Phượng Nghi cung của Hoàng hậu, hỏi ý kiến của Hoàng Hậu. Hoàng hậu vừa hết lệnh cấm, đầu tiên là đến thỉnh an Thái Hậu, bị Thái Hậu răn dạy một phen. hiện tại rất mệt nên trong lòng càng hận Huệ tần, tất nhiên sẽ không đồng ý bỏ lệnh cấm.

Hoàng Thượng cũng không ở lại lâu, dặn dò Hoàng hậu tĩnh dưỡng nhiều hơn liền rời đi, điều đó có nghĩa là Quý phi sẽ tiếp tục quản lý hậu cung, Hoàng Hậu chỉ cảm thấy có cục tức nghẹn ở ngực, mất một lúc lâu mới xuôi được.

Liễu quý phi lại chủ động đi Ngự thư phòng cầu tình cho Huệ tần. Dịch Thụy Cảnh có chút kinh ngạc nên hỏi vì sao.

Quý phi hành lễ, bình thản nói: “ Hoàng Thượng, Nhị hoàng tử là ấu tử của người, tất nhiên nên để Huệ tần giáo dưỡng. Huống chi sự việc lúc trước, đứa nhỏ của Tuyết phi và Lưu tần đều không sao, Huệ tần bị giáng vị phân lại bị giáo huấn. Nô tỳ nghĩ sau này nàng ấy sẽ không dám tái phạm.”

Dịch Thụy Cảnh gật đầu Quý phi thức thời lui xuống, thuận tiện thưởng Ngụy công công một hà bao.

Sau khi Tử Oánh biết chuyện này liền tỉnh ngộ, thầm nghĩ “ Khó trách nhiều năm nay Quý phi có thể thánh sủng không suy, Nàng ta hiểu rõ suy nghĩ trong lòng Hoàng Thượng.”

không lâu sau Hoàng Thượng giải trừ cấm túc cho Huệ tần, mọi người trong cung đều ồ lên, trên triều có không ít ý kiến phản đối nhưng tất cả đều bị Hoàng Thượng áp chế.

Ngày sinh nhật của Nhị hoàng tử, Huệ tần lần đầu xuất hiện sau khi giải cấm túc.

Dáng người gầy yếu không ít, má nhỏ đi một vòng, mặc xiêm y màu xanh, giày thêu Thanh Liên. Tử Oánh nhớ trước đây Huệ tần yêu thích giày thêu đính phỉ thúy và trân châu, ngọc trắng noãn, dưới ánh mặt trời lấp lánh, mỗi bước đi như để lại hoa sen.

Giờ đã hiểu được phải tránh mũi nhọn.

Nhị hoàng tử- Dịch Phi Vũ khỏe mạnh kháu khỉnh, mặc một thân màu vàng, mới hai tuổi nhưng đã biết chọc khiến mọi người yêu thích.

Các phi tần theo phi vị ngồi xuống, Hoàng Thượng và Hoàng Hậu lấy Thái Hậu cầm đầu,bên trái Hoàng thượng là QUý phi bên phải là Huệ tần. Phi tần có vị phân tần trở lên thì một mình một bàn, Quý nhân hai người một bàn, còn lại ba người một bàn.

Tử Oánh và Hàn Phong ngồi cùng bàn, cung nữ thái giám đưa đồ ăn lên. Trong điện gấm hoa rực rỡ, băng cũng được bổ sung rất nhiều, làm không khí cũng mát mẻ hơn nhiều.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Trọng Sinh Hậu Cung Sấm Quan Ký

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook