Trọng Sinh Hậu Cung Sấm Quan Ký

Chương 22: Thị tẩm

Thiên Nguyệt Mười Ba

10/09/2019

Ngón tay thon dài của Hoàng Thượng chỉ vào bài tử “ Ngọc thường tại” nói “ Cái này đi.”

“ Nô tài đi thông tri tiểu chủ chuẩn bị, Hoàng Thượng vạn an.”

“ Ân” Hoàng Thượng cúi đầu phê duyệt tấu chương.

Thái giám tổng lĩnh kính sự phòng bưng khay lui ra, nhìn sắc trời nói “ Chỉ sợ thời tiết muốn thay đổi.”

Tô Noãn bưng một chén nước ô mai tiến vào, thấy Tử Oánh đang thêu túi ngũ phúc nói “ Tiểu chủ nghỉ ngơi một chút, nếm thử nước ô mai đi, là Xảo nhi làm.”

Tử Oánh buông xuống, cầm lấy thìa bạch ngọc, uống một ngụm, chua chua ngọt ngọt uống rất ngon. Lúc này Lâm Ngôn ở ngoài cửa bẩm báo “ Tiểu chủ, thái giám kính sự phòng đến tuyên chỉ.”

Tay Tử Oánh run lên, vài giọt nước ô mai rơi xuống xiêm y. Tô Noãn cao hứng cười rộ lên “ Tiểu chủ, thật sự là việc vui a.”

Việc vui sao? Có lẽ đi, chỉ khi nàng củng cố được địa vị ở trong cung mới có thể hành động.

Nhưng sao nàng lại có thể là người đầu tiên thị tẩm? Đến cùng là đã sai ở đâu?

Thay đổi xiêm y, Tử oánh cho thái giám truyền chỉ tiến vào. Tiểu thái giám hành lễ, cười hướng Tử Oánh nói “ Chúc mừng tiểu chủ, hôm nay Hoàng Thượng lật bài tử của ngài, giờ dậu Phượng Loan xuân sẽ đến đón.”

“ Thưởng” Tử Oánh phân phó Tô Noãn cầm bạc thưởng cho tiểu thái giám, tiểu thái giám cao hứng lui xuống.

Hiền phi tự mình đến Hương vận hiên, thân thiết kéo tay nàng “ Muội muội, nữ nhi đều khó tránh có lần đầu tiên, không cần khẩn trương. Tắm rửa thay quần áo sẽ có thái giám đến đem muội lên Phượng Loan xuân.” Nghĩ nghĩ lại nói “ Hoàng Thượng cũng là người ôn nhu.”

Tất nhiên nàng biết Hoàng Thượng là người ôn nhu, điều nàng sợ hãi cũng không phải điều này, cuối cùng chỉ gật đầu phúc thân tạ Hiền phi nương nương. Hiền phi rời đi, Thu đáp ứng cũng đến chúc mừng, sợ chậm trễ nàng lên nói vài câu rồi rời đi.

“ Tiểu chủ, tắm rửa đi” Tô Noãn đỡ Tử Oánh và phòng tắm.

Cánh hoa hải đường trôi nổi trong thùng gỗ, khói trắng lượn lờ, hương hoa bốc lên từng đợt. Múc nước đổ từ cổ xuống, da thịt như tơ lụa. Tử Oánh lặn xuống, tóc đen tỏa trên mặt nước, cảm giác hít thở không thông làm nàng thanh tỉnh không ít.

Có gì phải sợ, cửa này nhất định phải vượt qua. Huống chi kiếp trước cũng đã từng trải qua.

Tô Noãn mặc cho Tử Oánh sa y hồng nhạt, vốn sắc mặt hồng nhuận lại càng có thể thay cơm. Giờ dậu vừa đến, Tử Oánh nghe được tiếng lenh kenh, thùng thùng, là xe Phượng Loan xuân đến đón nàng.

Lầu son, khánh nhạc sênh ca, cung tần người khóc kẻ cười. Bao nhiêu cung tần hồng nhan tóc bạc, lúc trước thừa hưởng ân trạch, nay lại một mình thủ cung.

Tô Noãn và Tử Oánh ngồi trên Phượng Loan xuân đến Thanh Lương điện của Hoàng Thượng, trên đường Tô Noãn luôn nắm tay Tử Oánh, hơi ấm từ lòng bàn tay giúp nàng yên tâm hơn.

đi chân trần trên nền nhà lát ngọc thượng đẳng, trơn bóng như gương, trong không khí thoang thoảng mùi ngọc la và hải đường, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Nội thất vẫn như xưa, cúi đầu vượt qua cửa màu đỏ, chạm vào thảm lông cừu, lòng bàn chân không cảm thấy lạnh như trước.

Tô Noãn chỉ có thể đưa Tử Oánh đến cửa điện, Tử Oánh gật đầu đi về phía trước. đi qua tầng tầng lớp màn che đến phòng trong, chỉ có nàng và thân ảnh màu vàng.

trên ngự sạp trải thảm màu vàng, trên mặt thêu Cửu Long ngũ sắc, đằng long trên màn trướng như muốn bay lên, hai bên để nến đỏ to như cánh tay hài tử, dùng tơ vàng khắc kim long ngũ trảo, chiếu trong điện sáng như ban ngày.

Dịch Thụy Cảnh đang phê duyệt tấu chương, làm như không biết nàng đến. Nàng phúc thân “ Hoàng Thượng vạn phúc kim an.”

Hoàng Thượng nhàn nhạt “ ân” một tiếng, đầu cũng không nâng lên. Tử Oánh mệt mỏi dứt khoát tự đứng lên, thấy Hoàng Thượng không để ý nàng liền vụng trộm xoa đầu gối.

Đứng một lúc lâu, thấy Hoàng Thượng vẫn chăm chú phê duyệt tấu chương. Tử Oánh liền ra nhã gian pha trà. Kiếp trước lúc này một tay phao trà của Lý đáp ứng còn chưa bị Hoàng Thượng phát hiện, nàng muốn chiếm lấy tiện nghi này.

Dịch Thụy Cảnh thấy nàng đi ra ngoài, ánh mắt hơi lóe lên, cô gái này thật không biết phân biệt, hắn không mở miệng, nàng thế nhưng mặc kệ hắn đi ra ngoài!

Nàng không giống như những nữ nhân khác vội ôn nhu bóp vai cho hắn, nếu không cũng nên thành thật đứng một bên chờ ý chỉ của hắn.

Trong lòng Dịch Thụy Cảnh rất tức giận, nhưng làm Hoàng Thượng lâu như vậy, bản lĩnh hỷ nộ không hiện lên mặt vẫn có. Thấy Tử Oánh bưng một chén trà Lục xuân hoa lài hắn mới sáng tỏ “ Hoàng Thượng, nô tỳ phao trà, ngài giải lao một chút” ngữ khĩ tinh tế dịu dàng.

Dịch Thụy Cảnh gạt nước trà, trong chén trà như hiện lên bức tranh phong thủy, xanh xanh một mảng sinh cơ “ không nghĩ đến Ngọc thường tại lại có bản lĩnh này” Sớm biết vậy đã không giận dỗi với Thái Hậu, trực tiếp cho ngươi vào cung pha trà cũng tốt.

“ Nô tỳ bất tài” Tử Oánh vội vàng làm bộ sợ hãi.

Dịch Thụy Cảnh nhấp một ngụm trà, thấy là hương hoa lài nhưng lại có hương của thanh chi, thanh thuần. Thấy nước trà xanh biếc, thâm tâm đã vui mừng. Nhấp một ngụm hương thơm và vị ngọt tràn ngập trong miệng, thật lâu cũng không tiêu tan.

“ Sư phụ là người nơi nào?”

“ Nữ sư phụ Triệu vũ tiên.”

Uống xong chén trà, Dịch Thụy Cảnh cũng phê duyệt tấu chương xong “ Phao trà không sai, sau này có thất sủng cũng có nghề khác để làm.”

Lời này không chút khách khí, Tử Oánh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Hoàng Thượng, không biết bản thân làm sai ở đâu, chọc giận Hoàng Thượng nói ra những lời này? Vội vàng quỳ xuống nói “ Nô tỳ sợ hãi.”

Dịch Thụy Cảnh không để ý đến nàng, đến trước sạp nói “ Cởi áo”

Tử Oánh sửng sốt một lát mới phản ứng lại là Hoàng Thượng kêu nàng cởi áo, vội vàng đứng dậy đến trước mặt cởi áo cho Hoàng Thượng.

Thân mình tinh tráng hiện ra, lúc này Hoàng Thượng chỉ mặc nội y màu vàng, tuy Tử Oánh có kinh nghiệm cũng phải đỏ mặt.

Cánh tay dài của Dịch Thụy Cảnh kéo Tử Oánh vào trong ngực, trong miệng và mũi tràn ngập mùi Long tiên hương, thân mình nàng run nhè nhẹ.

“ Nàng sợ trẫm?”

“ Nô tỳ không dám, chỉ là nô tỳ không khống chế được nội tâm vui mừng.” Tử Oánh buồn buồn nói.

“ Vậy để Trẫm xem nàng có bao nhiêu vui mừng.” Dứt lời liền ôm ngang nàng đến long sạp.

Màn trướng hạ xuống, Tử Oánh bị đặt lên sạp, Dịch Thụy Cảnh dường như rất thưởng thức biểu cảm lúc này của Tử Oánh, nhìn thật lâu. Lâu đến mức Tử Oánh mở to mắt nhìn lại hắn.

Tử Oánh nhìn nam nhân trước mặt, đây là phu quân mà nàng nhận định từ trước, cũng là phu quân mà nàng không bao giờ có thể một đời một đôi, thậm chí cuối cùng không tin nàng, vứt bỏ nàng còn làm liên lụy đến con của nàng.

Trong ngực nghẹn một cục tức, Tử Oánh nghĩ nghĩ, ngồi dậy, mị nhãn như tơ nhìn Dịch Thụy Cảnh “ Hoàng Thượng, để nô tỳ hầu hạ ngài.”

một bàn tay đụng đến nơi nào đó đang bành trướng, ánh mắt Dịch Thụy Cảnh tối sầm, nhưng vẫn nhìn chằm chằm Tử Oánh. Nhìn đến làm cho Tử Oánh phải sợ hãi, cục tức trong ngực cũng vô tung vô ảnh.

“ Tiếp tục” Dịch Thụy Cảnh buông tay, Tử Oánh liền lui về phía sau, Tử Oánh không biết nên làm thế nào cho phải, Dịch Thụy Cảnh lại cầm tay nàng đặt vào nơi nào đó đang ngẩng đầu.

Tử Oánh vừa chạm vào, liền như bị phỏng, dường như lớn hơn so với lúc trước. Trong lòng sợ hãi, mắt ngấn lệ.

“ Nàng sợ hãi?” Dịch Thụy Cảnh nâng mặt nàng lên “ A, vừa rồi không phải rất lớn mật sao?”

không đợi nàng trả lời, nhét vật nào đó vào miệng nàng. Hơi thở của Dịch Thụy Cảnh hào hển, trong một chén trà mới buông tha cho Tử Oánh, Tử Oánh vội vàng xuống sạp, lấy khăn tay màu vàng phun những thứ trong miệng ra.

Dịch Thụy Cảnh nhìn cảnh này, nơi nào đó vừa mới rủ xuống lại rục rịch muốn ngóc đầu dậy, Tử Oánh muốn chạy lại bị Dịch Thụy Cảnh kéo trở lại.

Việc này như chọc giận Dịch Thụy Cảnh, hắn không để ý thân thể nàng còn khô ráp động thân tiến vào, nàng bị đau đớn để lại vài vết cào trên lưng Hoàng Thượng.

Tử Oánh không biết bản thân ngủ lúc nào,đến khi mặt trời lên cao nàng mới tỉnh lại.

“Ai ở bên ngoài?” Tử Oánh cảm thấy phía dưới đau đớn khó nhịn, thắt lưng như muốn rụng ra.

“ Tiểu chủ, là nô tỳ” Giọng Tô Noãn truyền đến “ Tiểu chủ muốn rửa mặt chải đầu?”

“ hiện tại là canh mấy? Hoàng Thượng đâu?”

“ Hồi tiểu chủ, đã là giờ mẹo. Hoàng Thượng vào triều, dặn dò chúng nô tỳ không cần đánh thức Tiểu Chủ, ước chừng Hoàng Thượng cũng sắp hạ triều.”

Tử Oánh nghe nói Hoàng Thượng sắp đến, những hình ảnh tối qua lại hiện lên, vội vàng để Tô Noãn hầu hạ nàng thay y phục.

Tô Noãn tiến vào thấy trên người Tử Oánh xanh xanh tím tím cũng giật nảy mình. Vội vàng cúi đầu hầu hạ Tử Oánh mặc y phục.

Tử Oánh mặc xiêm y, rửa mặt chải đầu liền về Khải Tường cung, chịu đựng đau đớn, ngồi trên ghế “ Hoàng Hậu nói thế nào?”

“ Hoàng Hậu nương nương đồng tình lần đầu tiên Tiểu Chủ hầu hạ Hoàng Thượng miễn cho người thỉnh an.”

“ Chúng ta đi thôi.” Tử Oánh phân phó, nàng là người đầu tiên thị tẩm đã làm không ít người ghen tỵ, lại ngủ trên sạp của Hoàng Thượng một đêm, phải biết trừ Hoàng Hậu, các phi tần sau khi thị tẩm sẽ được thái giám nâng hồi cung, huống chi nàng còn dậy muộn, mong là Hoàng hậu không nghĩ là nàng cố ý.

ở trong cung muốn đứng vững và trừ bỏ Huệ phi, nàng phải bảo trì quan hệ với Hoàng hậu.

Sau khi thỉnh an các phi tần đều đã tự về cung của mình, Phượng nghi cung không còn náo nhiệt như sáng sớm, nhìn có chút quạnh quẽ.

Theo quy củ, phi tần sau khi thị tẩm phải đến hành lễ tam quỳ cửu bái với Hoàng hậu, sau khi nàng hành lễ xong Hoàng hậu nghiêm mặt làm như đang mơ ngủ. Tử Oánh hoàn lễ những vẫn không dám đứng lên.

Tử Oánh cảm thấy cả người không có chỗ nào không khó chịu. Quỳ một nén hương, thân mình có chút lung lay. Lúc này Hoàng Hậu mới trợn tròn mắt nói “ Sao muội muội còn quỳ? Mau đứng lên. Vừa đến mùa hè, xương cốt của bản cung lại lười biếng, Trầm Yên, sao không đánh thức bản cung?”

Cung nữ chưởng sự Trầm Yên phúc thân với Tử Oánh” Tiểu chủ, nô tỳ biết sai.”

Tử Oánh tươi cười “ cô cô mau đứng lên. Mùa hè đến cả người đều khó chịu, nô tỳ cũng muốn tìm một chỗ trốn đi a”

Sauk hi hàn huyên, Hoàng Hậu dặn nàng không được sủng mà kiêu, phải vì Hoàng Thượng khai chi tán diệp, Tử Oánh vâng dạ trả lời. Hoàng Hậu mệt mỏi, vẫy tay để Tử Oánh lui xuống.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Trọng Sinh Hậu Cung Sấm Quan Ký

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook