Trọng Sinh Hậu Cung Sấm Quan Ký

Chương 48: Nông trang

Thiên Nguyệt Mười Ba

10/09/2019

Vào bên trong lại là cảnh sắc khác, núi non trùng điệp, vô số đình đài lầu các. Người hầu được đào tạo bài bản, đi lại nhẹ nhàng xem ra tất cả đều có võ công cao cường. thật không phải là hộ nông dân bình thường, vị công tử này lai lịch không nhỏ, chỉ là không biết hắn là người phương nào?

Chi Hoa đỡ nàng đi trên mặt đá cẩm thạch thượng hạng “ Nương nương, người thích ăn đồ ăn j a”

Nàng cảm thấy giữa hai chân đau nhức, trên người có hương vị lạ, tuy rằng ngựa của Hoàng Thượng nhất định sẽ sạch sẽ nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bị nhiễm mùi ngựa.Nô bộc đi tới đi lui hành lễ với nàng, e sợ quần áo đầu tóc không chỉnh tề sợ là đã làm mất mặt mũi của Hoàng Thượng. Nàng phục hồi tinh thần, không nghĩ ngợi nhiều nói “ không có gì đặc biệt, ta không thích đò ngọt.”

“ Cảnh công tử lại rất thích ăn đồ ngọt.” Chi Hoa dẫn nàng đi qua hành lang gấp khúc. “ Người là bằng hữu duy nhất Cảnh công tử mang đến đây.”

“ Cảnh công tử là?” Tử Oánh nhất thời không phản ứng kịp buộc miệng hỏi, nói ra xong lại hối hận. Nàng không phải người hay tò mò, cũng không muốn vì tò mò mà mang họa.

“ Từ trước đến nay ta luôn gọi Cảnh công tử, thất lễ rồi” Chi Hoa thoải mái thừa nhận “ Cảnh công tử là đương kim Hoàng Thượng.”

Cảnh công tử là Hoàng Thượng? hắn thích ăn ngọt?!

Hạt dẻ cao lần trước không phải ngọt sao? hắn cố tình nói không thích ăn, tìm biện pháp tra tấn nàng!

Chi Hoa thấy sắc mặt Tử Oánh cổ quái, nhất thời không biết đã nói sai ở đâu. Nghĩ rằng cổ nhân thật thích suy diễn nhiều, nhất là nữ nhân hậu cung.

Tử khi nàng xuyên đến đây, nói chuyện với đám nữ nhân hậu viện cũng làm nàng phiền chán, nói một câu người ta lại suy nghĩ ra nhiều hướng khác nhau

đi lâu như vậy cũng không thấy thân ảnh Hoàng Thượng, Tử Oánh có chút mệt nghĩ một lát hỏi: “ Chi Hoa cô nương, không biết nơi nào có thể rửa mặt chải đầu?”

“ Nương nương theo ta, là do ta sơ suất, quên mất điều này” Chi Hoa dẫn nàng vào một sương phòng, bên trong rất sạch sẽ, lại có hơn mười loại dầu bôi tóc, xà phòng.. các loại. Đây cũng là các loại trong cung chưa từng có.

“ cô nương, nơi này đều đầy đủ mọi thứ, so với đồ của nội vụ phủ còn tốt hơn.”

“ Là ta nhàn quá nên nháo, nếu nương nương thích ta sẽ tặng người một ít.”

“ Ta liền không khách khí.” Chi Hoa thấy Tử Oánh lộ ra ý cười, giống như kiếm được bảo bối. Quả nhiên nữ nhân thì luôn yêu cái đẹp.

một lần nữa rửa mặt, thây xiêm y của Chi Hoa, nhưng lại rất vừa người, nàng nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng không bị thất lễ. Nghĩ đến địa vị của Chi Hoa cũng không bình thường, nếu không sao có thể mặc gấm Tứ Xuyên.

Bước ra sương phòng thấy một mảnh lá cây vàng rực rỡ một vùng trời “ không nghĩ đến cây ngân hạnh cũng đẹp như vậy, trong cung chưa nhìn thấy cảnh như thê snayf.”

Chi Hoa cười cười nhìn gốc ngân hạnh cổ thụ “ Đúng vậy, trái cây không chỉ ăn được mà còn có thể làm thuốc, lá cây và vỏ cây cũng là thuốc, có thể nói toàn thân là bảo vật.”

Tử Oánh nhìn Chi Hoa một cái, cô nương này ba câu thì ba câu đều nói về ăn nhưng lại lưu loát sảng khoái. Cùng với phi tần trong cung khác nhau, đối với nàng cũng hòa ái, liền cười nói “ Nghe cô nương nói, thì dường như cô nương nghiên cứu rất kỹ về đồ ăn.”

“ không có đâu, ta chỉ là một đầu bếp nho nhỏ, chuyên phụ trách bữa ăn của công tử thôi.”

Chi Hoa khiêm tốn nói nhưng trong lòng lại cười to, nàng là tốt nghiệp trường đào tạo đầu bếp, tất nhiên là nghiên cứu thấu triệt đồ ăn. Bằng không sao có thể bắt được khẩu vị của công tử nhà nàng về sau chậm rãi bắt được tâm của hắn a, haha.

“ Nàng lại cười ngốc cái gì” thanh âm thanh lãnh vang lên. Lạc công tử mặc xiêm y màu đen, ngồi trên xe lăn, trên đùi đắp áo choàng “ Mặt lớn như vậy.”

“ Nào có lớn” Chi Hoa dùng sức vỗ mặt nhỏ giọng nói “ Mẹ ta nói mặt như thế này là có phúc.” Nào có nửa phần tự giác của người xuyên không.

Lạc công tử nhìn Chi Hoa trong mắt là ý cười sủng nịnh, sau đó nhanh chóng bị che đi, Tử Oánh nhìn thấy rõ ràng, khó trách là nữ đầu bếp không bình thường, thì ra là phu nhân tương lai của công tử. Chi Hoa hiện tại vẫn đang ngây ngốc rối rắm về gương mặt lớn của nàng.

“ Gặp qua nương nương.” Lạc công tử vái, Tử Oánh cũng trả lễ “ Ra mắt công tử.” Ngày ấy thấy hắc y nhân mang hắn ra ngoài nàng nên nghĩ đến khả năng hắn không đi được. Chỉ là ngày ấy sợ hãi nên không dám nghĩ nhiều.

“ Cảnh công tử.” Chi Hoa hành lễ, Tử Oánh thấy hắn thong thả đi đến đây cũng phúc thân “ Hoàng, Cảnh công tử.”

Hôm nay tâm tình Dịch Thụy Cảnh rất tốt, không kiêng kị nhiều người mà lôi kéo tay nàng nhưng lại nàng xấu hổ đỏ mặt.

“ Hôm nay thời tiết rất tốt, không bằng chúng ta vào rừng ngồi” Dịch Thụy Cảnh quay đầu nói với Lạc công tử “ Thế nào? Lâu rồi hai ta cũng chưa đánh cờ.”

“Tất nhiên là được.” Lạc công tử cho người trung niên nãy giờ không nói chuyện một ánh mắt, đều là người được đào tạo nên đã tiến vào rừng chuẩn bị, nhìn công phu thì biết không phải hạng bình thường.

Đến cuối cùng Lạc công tử có thân phận gì? hắn không giống công tử phú gia, lại có quan hệ mật thiết với Hoàng Thượng, trên tay còn có nhiều cao thủ…

Tử Oánh thu liễm trầm tư, mặc kệ người này là ai thì nàng cũng không thể đắc tội với hắn. không biết phụ thân nàng có biết một người như vậy tồn tại? Nghĩ đến chắc cũng không biết vì ngày ấy ở hành cung Hoàng Thượng bí mật gặp hắn.

Bàn tay to của Dịch Thụy Cảnh nắm chặt tay nàng, làm nàng không dám rút về. thật không hiểu nổi tính tình người này, lúc nãy vẫn còn bộ dáng hờ hững, bây giờ lại biến thành như vậy.

thật là khó hiểu nhất thiên hạ là tâm tư đế vương.

Trong rừng phủ một lớp lá cây thật dày, đi lên có cảm giác mềm nhũn. Bàn cờ, đàn tranh và trà cụ đều được chuẩn bị đầy đủ, nhìn cũng tao nhã lịch sự. Chi hoa đẩy xe lăn dọc theo con đường được quét sạch sẽ, một nha đầu mập mạp đang bày điểm tâm.

“ Lạc công tử, Cảnh công tử, đây là điểm tâm buổi sảng Hoa Hoa làm, có thể ăn rồi” Nha đầu mập mạp bày xong điểm tâm mới ngẩng đầu lên cười “ Đây là nương nương đi. thật là xinh đẹp.”

“ Nha đầu, còn không hành lễ với nương nương.” Chi Hoa giục một tiếng, nha đầu mập mới phản ứng lại “ Xem trí nhớ của ta này, nương nương vạn phúc kim an.” Học theo tiểu thư khuê các hành lễ nhưng lại không đủ tiêu chuẩn.

Tử Oánh “ Phốc” một tiếng bật cười, chỉ cảm thấy nha đầu này khả ái. Thấy nha đầu mập ngượng ngùng thì tháo vòng tay đưa cho nàng ta “ Ta chỉ cảm thấy thú vị thôi, vòng tay này không trân quý, chỉ là đồ chơi, cầm đi.”

Nha đầu mập do dự một lát mới nhận “ Tạ nương nương ban thưởng.”

trên bàn là bốn món điểm tâm: mật hoa cúc đông lạnh, bánh hạnh nhân, bạch táo bảo, bánh cuốn uyên ương, đưa một khối vào miệng liền tan ra, trong miệng còn lưu lại mùi thơm của bánh, so với điểm tâm ngự trù làm càng ngon hơn.

“ không ngờ tay nghề của Chi Hoa cô nương tốt như vậy.”

“ Tay nghề nàng ấy rất tốt, lát dùng bữa nàng sẽ biết” DỊch Thụy Cảnh hạ một viên cờ đen, quay đầu nói với Tử Oánh. Có thể được hoàng thượng khen ngợi tay nghề chắc chắn rất tốt.

Lạc công tử không chút do dự dùng cờ trắng phản kích. Tử Oánh nhìn thấy không phân được cao thấp. Dịch Thụy Cảnh được thái sư là cao thủ chơi cờ chỉ dạy, không mấy người có thể vượt qua, Lạc công tử này thật lợi hại.

Chi Hoa theo nha đầu mập vào phòng bếp, Tử Oánh thật nhàm chán. Cuối cùng vẫn là không tránh được phải đi tranh đoạt? Ăn điểm tâm, tinh tế nghĩ đến, là người nào làm ngựa của Vận Điềm nổi điên, nàng sẽ không cho rằng đây là ngoài ý muốn.

Là Huệ tần? Vinh tần? hay là Quý phi.

Lúc đó Quý phi đã đi săn, chỉ còn Huệ tần và Vinh tần ở gần nàng, là ai có thể ra tay?

“ Ngọc tần nương nương” Dịch Thụy Cảnh nâng mặt nàng “ Điểm tâm mà nàng cũng muốn dùng mũi ăn.”

Tử Oánh đỏ mặt, cảm thấy bản thân thật dọa người. Thấy bên cạnh không có ai mới đặt tâm xuống. Đứng dậy xem tàn cuộc, quả nhiên không phân biệt cao thấp.

Dùng xong ngọ thiện, mặc dù không phải lần đầu nàng ăn nhiều như vậy nhưng đây là lần đầu tiên nàng ăn ngon như thế, trong lòng bội phục Chi Hoa vạn phần.

Ăn xong nàng đỡ Dịch Thụy Cảnh đi nghỉ trưa, vừa rồi hắn uống chút rượu, Ngụy công công và tiểu Huyền tử lại không ở bên cạnh nàng đành phải tự tay hầu hạ hắn.

Cởi giày giúp hắn, mang nước cho hắn rửa mặt. ai biết hắn lại muốn cởi quần áo của nàng xem vết thương. Tử Oánh cảm động nhưng vẫn không muốn mất mặt mũi trước mặt hắn.

“ Nàng kháng cự cái gì.” hắn tức giận nói “ Cũng không phải ta chưa từng thấy. Mỗi lần đều phải đối nghịch với ta mới vừa lòng đúng không!”

không cần nàng động tay, hắn tự mình giúp nàng. Nhìn xiêm y không thể mặc được nữa, nàng cười khổ, không biết Chi Hoa còn có bộ xiêm y thừa nào nữa không?

“ Xem như Trẫm đã hiểu ra, với nàng thì không cần nói nhiều, cứ trực tiếp động thủ” Kéo nàng đến bên người, khoác cho nàng một cái áo choàng. Lấy thuốc bôi lên nơi bị thương của nàng.

“ Vừa rồi Hoàng Thượng đi tìm thuốc cho nô tỳ sao?” Thấy hắn lấy ra thuốc nàng rất ngạc nhiên. Sao Hoàng Thượng có thể luôn mang theo thuốc, nhất định là vừa đi tìm.

“ Hừ” hắn hừ lạnh một tiếng, nằm xuống không để ý đến nàng. một đôi tay mát rượi day nhẹ huyệt thái dương cho hắn.

Nàng cũng không phải đầu gỗ, sao có thể không hiểu? Chỉ là sợ đây là giấc mộng, không dám bước về phía trước. Trong lòng không thiếu được cảm kích.

“ Sau núi có dòng suối nhỏ, sẽ mang nàng đi thăm.” Nhắm mắt, thân mình nhẹ nhàng hơn.

“ Hoàng Thượng thường xuyên đến nơi này sao?”

“ Ngẫu nhiên sẽ đến một hai lần, không phải thường xuyên. Chỉ là quen thuộc với Chi Hoa, Chi Hoa không giống nữ tử bình thường.”

“ Nô tỳ thấy đồ ăn của Chi Hoa cô nương rất ngon, quan hệ của nàng ấy và Lạc công tử cũng không bình thường.”

Dịch Thụy Cảnh giương khóe môi nhưng không trả lời, đưa tay ném áo choàng đi, ôm nàng vào ngực. Vỗ lưng nàng, chôn đầu vào cổ nàng, ngửi mùi hương quen thuộc nặng nề ngủ.

Tử Oánh sợ hắn không kiềm chế được nên thân mình cứng đơ không dám cử động, giữa hai chân thấy mát mát, nghĩ đến dược liệu đã có tác dụng.

“ Đôi khi ta thực hâm mộ bọn họ, có thể ung dung tự tại.” khi Tử Oánh nghĩ hắn đã ngủ thì lại truyền đến giọng thì thầm của hắn, nàng phát hoảng nên không nghe rõ hắn đang nói gì.

“ Hoàng Thượng?” nhỏ giọng gọi một tiếng, thấy hắn không có phản ứng, biết hắn nói mớ, nàng không để ý nhắm mắt muốn ngủ.

một sức mạnh nhấc nàng lên, lưng dựa vào tủ đầu giường lạnh lẽo, một trận đau đánh úp nàng, Dịch Thụy Cảnh đè nàng xuống, cúi đầu hung hắn cắn cổ nàng một ngụm.

Mới vừa rồi còn tốt, giờ lại sao thế này?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Trọng Sinh Hậu Cung Sấm Quan Ký

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook