Trọng Sinh Hậu Cung Sấm Quan Ký

Chương 24: Hạch nhân bất nhân

Thiên Nguyệt Mười Ba

10/09/2019

“ Hoàng Thượng nhất định là không thích nàng ta,nói không chừng là bắt nàng ta quỳ cả đêm trong Thanh Lương điện.” Càng nói hai mắt càng sáng “ Đúng, như vậy mới hợp lý.”

“ Hừ, tiểu tiện nhân, không cho ngươi nếm thử bản lĩnh của bản cung, ngươi sẽ nghĩ là có mệnh làm nương nương!”

“ Hoàng Thượng, nên lật bài tử rồi” Thái giám kính sự phòng bưng khay tiến vào.

Dịch Thụy Cảnh không ngẩng đầu lên vẫy tay để thái giám lui xuống, trong lòng phiền chán không thôi.

Hôm sau canh bốn Tử Oánh đã dậy rửa mặt chải đầu, đây là lần đầu tiên sau khi thị tẩm đi gặp cung tần, nàng trang điểm nhẹ nàng, tùy ý dùng một trâm cài và khuyên tai trân châu.

“ Đây không phải là Ngọc thường tại sao? Hôm nay sao lại đến sớm như vậy”Tường tần mở miệng, nàng ta đã sớm đầu quân cho Huệ phi, ỷ vào Huệ phi có ân sủng, cuộc sống trong cung cũng tốt hơn so với các phi tần khác.

“ Tường tần cát tường” Tử Oánh hành lễ, không để ý đến nàng ta.

“ Ngọc thường tại đúng là biết ‘ quy củ’” Huệ phi che miệng cười duyên, hai chữ ‘ Quy củ’ phát ra rất nặng. Hoàng hậu ngồi bên trên lạnh mặt, không chen vào. Các phi tần khác hoặc ào ào hùa theo hoặc ngồi một bên xem diễn.

Chỉ có Hàn quý nhân, Tô đáp ứng và Thu đáp ứng lo lắng nhìn nàng, Tử Oánh hướng các nàng cho một ánh mắt yên tâm.

“ Huệ phi nương nương quá khen” Tử Oánh làm bộ như không nghe hiểu ý của Huệ phi, bộ dáng vô tội.

Huệ phi làm như gặp thứ gì đó ghê tởm, sau đó nhíu mày nói “ Hôm nay Nhị hoàng tử có chút nóng trong người, thái y dặn phải ăn đồ mát. không biết Ngọc thường tại có rảnh đến giúp đỡ một chút.”

“ Được tận tâm vì Nhị hoàng tử là phúc khí của nô tỳ.” Tử Oánh không thể cự tuyệt mà còn phải tạ ơn Huệ phi, ngay cả Hoàng Hậu cũng không nói gì.

Huệ phi ngồi trên ghế một lát rồi rời đi, trước khi đi nói “ Ngọc thường tại, nhanh một chút đuổi kịp.”

Tử Oánh quỳ gối đáp ứng “ Vâng” Hiền phi lo lắng nhìn thoáng qua Tử Oánh, cũng đứng lên rời đi.

“ Muội muội, làm sao bây giờ?” Hàn Phong kéo tay Tử Oánh.

“ Có thể làm gì, tận tâm vì Nhị hoàng tử cũng tốt.” Kiếp trước nàng bị vu oan hãm hại Nhị hoàng tử, Huệ phi làm vậy không khác gì dẫn sói vào nhà?

Sướng An cung chỉ có Huệ phi và Nhị hoàng tử, bố cục đơn giản giống Khải Tường cung, trong viện trồng Ngọc Lan và Hải Đường. Hoa Ngọc lan nở từng chùm, trong sương sớm lại càng làm cho người ta yêu thương, Hải đường đỏ rơi như tuyết, còn muốn nhiều hơn ở Giáng tuyết hiên.

Khi Sướng An cung đổi chủ, thì cảnh đẹp đó mới được phô bày.

“ Ngọc thường tại, mời vào.” Thanh Ngưng dẫn Tử Oánh vào chính điện.

Huệ phi nằm trên sạp mỹ nhân, tiểu cung nữ đang nhuộm móng cho Huệ phi, màu hồng đào hơi thẫm, có vài phần giống màu của máu.

“ Nô tỳ tham kiến Huệ phi nương nương, nương nương vạn phúc kim an” Tử Oánh phúc thân hành lễ.

“ Bản cung nghe nói, trước đây Ngọc thường tại được ma ma giáo dưỡng trong cung chỉ dạy, đúng là không tệ.” Huệ phi xuy một tiếng cười nói.

“ Nô tỳ không dám” Tử Oánh luôn bảo trì bộ dáng hành lễ. Trước mặt Hoàng Thượng nàng luôn không để ý lễ tiết vì nàng hận.

Hận hắn tin vào chuyện thị phi. Nàng mang theo ý đập nồi dìm thuyền, tốt nhất để Hoàng Thượng không lâm hạnh nàng.

Nàng quy củ hành lễ với Huệ phi cũng vì hận, nàng phải ẩn nhẫn tích thực lực để cắn trả nàng ta một miếng.

một nén hương sau, cung nữ đã nhuộm móng tay cho Huệ phi rất tốt. Huệ phi nhàn nhạt nhìn móng tay, cảm thấy rất tốt, cong khóe môi. Tử Oánh chỉ cảm thấy hai chân run lên, chân bắt đầu ẩn ẩn đau.

“ Đứng lên đi” Huệ phi nói “ Hôm nay ngươi tới thể hiện lòng thành với Nhị hoàng tử. Thái y nói Nhị hoàng tử ăn nhiều hạnh nhân có thể giúp hạ nhiệt, làm phiền Ngọc thường tại.”

Cung nữ bưng một khay hạnh nhân tiến vào, nhưng lại không mang theo dụng cụ bóc, không phải muốn nàng dùng tay không bóc?

“ thật không may, dụng cụ bóc hạnh nhân trong cung đều bị mất, Ngọc thường tại chịu ủy khuất rồi.”

Bóc vài hạt, tay Tử Oánh muốn sưng đỏ lên, Huệ phi nằm trên sạp mỹ nhân thưởng thức thảm trạng của nàng “ không biết khi Hoàng Thượng thấy tay của ngươi sẽ có cảm nghĩ gì.?”

“ Thanh Ngưng, Ngọc Thường Tại bóc thật chậm, mau giúp Ngọc thường tại.”

“ Vâng” Thanh Ngưng bưng một ít sáp du nóng bỏng đến, đổ lên tay Tử Oánh, Tử Oánh cảm thấy tay nóng bừng đau đớn, nhưng loại đau đớn đó không thể bằng một phần đau đớn trong quá khứ.

Cắn răng tiếp tục bóc hạnh nhân, cũng là đau thấu tâm can “ Cũng có vài phần cốt khí, vậy xem ngươi cứng rắn hay canh hồng lệ của ta cứng rắn!”

Canh Hồng Lệ! Canh Hồng Lệ hảo, được làm từ sáp nến, dùng lửa nung nóng thừa dịp chưa đông lại mà nhỏ lên tay, từng giọt rơi xuống đều đau thấu tin gan.

“ Hoàng Thượng giá lâm” tiếng Thái giám vang lên, Huệ phi vội vàng để cung nữ thu dọn, mấy giọt sáp trên tay Tử Oánh cũng được lấy đi sạch sẽ.

Hạnh nhân cũng được chuyển thành hạt sen.

Tâm tư Huệ phi rất nặng, cũng rất có thủ đoạn.

Huệ phi trừng mắt cảnh cáo nàng, cười đứng dậy nghênh đón Hoàng Thượng “ Hoàng thượng vạn phúc kim an.”

“ Ái phi mau đứng lên.” Hoàng Thượng cười nâng Huệ phi dậy, thấy Tử Oánh thì khẽ cau mày “ Ngọc thường tại không ở trong cung mà chạy loạn làm gì.”

Giọng nói có chút gay gắt, Huệ phi cười mở miệng “ Hoàng Thượng, là nô tỳ tìm muội muội bóc hạt sen cho Nhị hoàng tử a.”

“ Ái phi cũng nên tìm một người cơ trí.” Vẫy tay để Tử Oánh lui ra.

Tử Oánh lập tức rời đi, ra ngoài còn nghe được giọng của Huệ phi “ Hoàng Thượng sao lại đến giờ này a?”

“ Tất nhiên là do nhớ ái phi và hoàng nhi.”

“ Tiểu Chủ” Tô Noán đón nàng, Tử Oánh đánh gãy lời nàng ta “ Hồi cung, ta có chút mệt mỏi.”

Trong Hương Vận hiên, Xảo nhi và Đào nhi gấp đến độ xoay vòng, thấy Tô Noãn đỡ Tử Oánh trở về, thở phào một hơi.

“ Sương Trân đi báo với Hàn quý nhân và Tô đáp ứng tiểu chủ đã trở lại.” Đào nhi chỉ huy nói.

Xảo nhi bước lên “ Tiểu Chủ chịu ủy khuất?”

Tử Oánh mệt mỏi nằm trên sạp mỹ nhân, hai tay lộ ra ngoài, Xảo nhi nhìn thấy phải hô ra tiếng “ Tiểu chủ…”

Tô Noãn tiến lên một bước “ Huệ phi có thể ra tay độc ác như vậy, canh hồng lệ này rất dễ để lại sẹo.”

Nghe đến đây ngay cả Đào nhi cũng rơi lệ “ Huệ phi tâm tư ngoan độc, chẳng lẽ Hoàng hậu cũng mặc kệ sao?”

Hoàng Hậu ước gì Huệ phi làm như vậy, cũng không cần quan tâm, làm ngư ông đắc lwoij.

“ Tiểu chủ muốn truyền thái y?”

“ Quên đi, cũng chỉ là vết thương nhỏ, không quan trọng. Đào nhi bôi cho ta ít thuốc chống sẹo là được rồi.”

“ Vâng”

Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, Tô Noãn nói “ Tiểu chủ, cũng may là Hoàng Thượng kịp thời xuất hiện.”

Hôm nay cũng may là Hòang Thượng xuất hiện, nếu không hai tay của nàng sợ là đã bị hủy.

Đêm đó Hoàng Thượng ngủ lại Sướng An cung, kế tiếp lâm hạnh Hàn quý nhân, Lưu đáp ứng, Tô đáp ứng, nhưng lại không lật đến bài tử của nàng.

Nửa tháng liên tiếp, HOàng Thượng không triệu hạnh Tử Oánh, ngay cả Hàn quý nhân cũng được tuyên triệu hai lần.

Mỗi cung tần sau khi thị tẩm đều được ban này nọ, dần dần có tin đồn thực ra Tử Oánh không phải được sủng ái mà là thất sủng, chọc Hoàng Thượng sinh khí.

“ Để nô tỳ biết là ai nói sẽ cắt lưỡi ném cho chó ăn” Xảo nhi cắn răng nói.

“ Nhìn xem Xảo nhi của chúng ta kìa, sao ta không biết muội lại có một tật xấu động một chút là muốn cắt lưỡi người ta nhỉ.” Tử Oánh trêu ghẹo.

“ Tiểu chủ vẫn còn trêu nô tỳ.” Xảo nhi chà chà chân không thuận theo nói “ Nội vụ phủ cấp hương ngày càng kém.”

“ Vậy lát nữa chúng ta đi ngự hoa viên hái hoa.” Tay Tử Oánh dưỡng nửa tháng cũng đã tốt.

“ Có gọi thêm Hàn quý nhân hoặc Thu đáp ứng?” Tô Noãn hỏi.

“ Thôi, không cần đâu” gần đây Hàn quý nhân được sủng ái, số lần đến chỗ nàng cũng ít đi.

Về phần Thu đáp ứng, đến nay vẫn chưa được lật bài tử, cả ngày nhốt mình ở tây thiên điện, ngẫu nhiên mới đến ngồi chỗ nàng. Nàng không nên đi quấy rầy nàng ấy.

Tử Oánh nhìn Tô Noãn, cảm thấy càng ngày càng không hiểu, nàng thất sủng hơn nửa tháng, Tô Noãn vẫn giống kiếp trước không bỏ nàng.

Chẳng lẽ nàng hiểu lầm Tô Noãn? Nàng đã nghĩ nhiều?

“ Cung nữ thái giám phía dưới có dị động gì không?”

“ Hồi tiểu chủ, có mấy tiểu thái giám không an phận đã bị Lâm Ngôn dạy dỗ, cũng thành thật hơn.”

“ Về sau mấy chuyện này hãy trực tiếp đuổi đi, không cần bẩm báo ta, ta miếu nhỏ không chứa chấp được hòa thượng lớn.”

“ Vâng”tất cả cùng đáp ứng, Tử Oánh thấy trời không nắng gắt “ Chúng ta đi ngự hoa viên.”

Xảo nhi và Đào nhi đi theo, Tô Noãn ở lại Hương Vận hiên “ Đào nhi, Tô Noãn có gì khác thường không?”

“ Hồi tiểu chủ, nô tỳ không phát hiện Tô Noãn cô cô có gì bất thường, trong ngày thường cô cô cũng không tiếp xúc với người khác.”

“ Ân”

“ Tiểu chủ còn muốn nô tỳ theo dõi nàng?”

“ không cần”

Tháng sáu trời nóng bức, Tử Oánh chọn giờ này đi vẫn chưa quá nắng.

“ Tiểu chủ, phía trước có hoa bóng nước, chúng ta hái về nhuộm móng tay.”

“ Ngươi khi nào thì muốn nhuộm móng tay, rõ ràng là ham vui” Tử Oánh trêu ghẹo “ Nô tỳ chỉ thấy đi hái sẽ thú vị…”

nói xong thấy nghi thức màu vàng xuất hiện trước mắt, Hoàng Thượng dẫn theo một nữ tử đi vẽ tranh. Tử Oánh nhìn người kia có chút quen mắt, nhìn kỹ mới nhớ ra đó là Lưu đáp ứng cùng tiến cung với nàng.

Nghe nói Lưu đáp ứng là tay tỳ bà giỏi, hiện thời xem ra cũng là cao thủ vẽ tranh.

Tử Oánh lặng lẽ thối lui, thấy Hoàng Thượng chuyên chú chắc là không phát hiện ra nàng. Nàng cũng không muốn đi phá hỏng tâm tình của Hoàng Thượng.

đi một đoạn xa, Tử Oảnh mới vỗ ngực, trong lòng thâm kêu xúi quẩy “ Xem ra Ngọc thường tại rất thanh nhàn.”

một thanh âm mát rượi vang lên trên đầu nàng, Tử Oánh vội vàng hành lễ “ Hoàng Thượng vạn phúc kim an.”

Bên người Hoàng Thượng chỉ có Ngụy công công “ nhìn thấy Ngọc thường tại chỉ sợ cũng không thể vạn phúc kim an.”

Những lời này hù cho Xảo nhi và Đào nhi phải quỳ xuống. Dịch Thụy Cảnh tiến lên một bước, một tay chạm vào ngực nàng “ không biết Ngọc thường tại cảm thấy thế nào?”

Vừa rồi hắn thấy nàng, nàng lại nghĩ hắn không phát hiện, quay đầu bỏ chạy, uy nghiêm của hắn nàng để đâu? Nàng không đem hoàng đế hắn để vào mắt, thật muốn biết trong đầu nàng có gì, tất cả đều là lá cây sao?!

“ Nô tỳ không dám.” Tử Oánh thoát khỏi tay hắn muốn quỳ xuống, hành động này chọc giận Dịch Thụy Cảnh, hắn không để ý đang là ban ngày ôm Tử Oánh lên.

Tử Oánh kinh hô một tiếng, tuy nô tỳ thái giám không dám nhìn, nhưng không tránh khỏi sẽ gặp phi tần đi dạo ngự hoa viên.

Dịch Thụy Cảnh ôm nàng đến núi giả, vén quần áo của nàng lên, tiến vào.

Tử Oánh đau đến rơi lệ, dường như Dịch Thụy Cảnh cũng biết cảm giác của nàng, động tác hơi hòa hoãn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Trọng Sinh Hậu Cung Sấm Quan Ký

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook