Trộm Hương

Chương 34: Hiếm lạ

Nhiễm Nhĩ

27/11/2020

Nam nhân trong nhà Hạ gia đều anh tuấn, chỉ là Hạ Lục gia mang khí thế quá mạnh mẽ, giống như chuôi đao sắc bén, động một cái là đâm xuyên thân người, cho nên dễ dàng khiến kẻ khác quên mất dung mạo của hắn.

Nhưng Tứ gia lại khác, có lẽ do xương cốt không tốt, nhìn nho nhã khác thường, dưới đầu gối thậm chí còn đặt một quyển sách.

Hạ Lão gia tử thì trông không khác lắm so với tưởng tượng của Phương Y trì, tuổi già sức yếu, ánh mắt cay độc, đong đầy tính toán cùng mỉa mai.

"Đến rồi?" Trong tay Hạ lão gia tử cầm hai hạt óc chó vân vê đùa nghịch, híp mắt dựa trên ghế nằm, tựa như đang quan sát cậu, hoặc như đang nhìn ánh sáng ngoài cửa sổ, "Muốn gặp cậu, không dễ dàng."

"Ngài nói đùa." Phương Y Trì lại trưng ra nụ cười qua loa lấy lệ trước mặt khách nhân, "Là tôi chậm trễ, mấy ngày trước chưa kịp đến thỉnh an ngài."

"Ta nào dám?" Hạ lão gia tử chậm rãi trở mình, lầm bầm mấy câu "Hương trong lò nguội lạnh", lại nói, "Lão Lục hiếm lạ* cậu, che chở nâng niu cứ như là sợ chúng ta ăn thịt cậu vậy."

(* quên mất không chú thích, trong trường hợp này thì từ 'hiếm lạ 稀罕xīhàn' được dùng như động từ với nghĩa tương đương 'yêu thích' nha)

"...Ta vốn cho rằng nó chỉ định cưới vợ nhỏ, chẳng thèm thông báo hàng xóm hương thân, nó ngược lại hay rồi, chỉ một tờ báo, người toàn Bắc Bình đều biết Phương Y Trì nhà cậu muốn vào cửa Hạ gia ta!"

Hạ lão gia tử vừa nói vừa ho khan, Phương Y Trì không rõ tình trạng thân thể lão gia tử, thật không dám phản bác, Tứ gia một mực an tĩnh bên cạnh ngược lại mở miệng trước: "Cha, ngài uống trà đi."

"Uống... uống trà nào?" Hạ lão gia tử nâng bình trà lên, lông mày nhướn lên, nổi giận đùng đùng đập bàn, "Người đâu hết rồi? Trong bình không còn nước nóng, các người là muốn cho ta nhai lá trà hả?"

Vừa dứt lời, cô nương mặc đồ học sinh vội vã chạy vào, vừa chạy, vừa tươi cười: "Tinh thần lão gia tử thật là tốt, tôi thấy, căn bản không cần mời đại phu, tốn tiền cho những thứ vứt đi, không bằng cùng bọn tôi trò chuyện một chút còn mau khỏi lên đấy."

"Cô biết cái gì..." Vẻ mặt Hạ lão gia tử hơi hòa hoãn mấy phần, giơ tay nhận lấy một miếng bánh từ Tứ gia, tiếp đó tựa như mới phát hiện Phương Y Trì còn đứng trước bàn, thuận miệng bảo: "Cậu cũng đừng đứng, ngồi đi."

Phương Y Trì nhỏ giọng nói cảm tạ, ngồi lên ghế trống bên cạnh.

Hạ lão gia tử liếc mắt quan sát quần áo trên người cậu, liếc mấy lần liền nhìn ra ngay: "Mấy ngày trước có đứa tiểu bối tới thổi gió bên tai ta, nói lão Lục đập không ít tiền lên người cậu, ta còn không tin, giờ nhìn một chút, thì ra là thật."

"Ngài dạy rất phải, quần áo không thể mua thêm." Ánh mắt Phương Y Trì cong cong, đúng mực trả lời: "Về sau sẽ khuyên Lục gia, nhưng có thể khuyên được hay không, thì không phải chuyện tôi có thể bảo đảm được."

Hạ lão gia tử nghẹn một cái, hiểu rõ tính tình nhi tử nhà mình, thành ra không nói nên lời, chỉ híp mắt làm bộ nghỉ một chút.

Phương Y Trì che miệng ho khan hai tiếng, đứng dậy vái một lạy: "Lão gia tử thân thể không khỏe, tôi cũng không làm phiền, đúng lúc trong phòng còn có chuyện, đi trước một bước. Sau này có chuyện, ngài cứ tìm tôi."

Lời nói ra cẩn thận chặt chẽ, khiến người không bắt lỗi được, ngay cả Hạ lão gia tử cũng chỉ có thể nhắm một mắt mở một mắt để cậu đi.

Vạn Phúc canh giữ trước cửa thay cậu vén rèm, Phương Y Trì vừa mới đi ra tiền đường, liền không nhịn được thở phào nhẹ nhõm. Hạ lão gia tử quả nhiên không muốn gặp cậu, nhưng cũng chưa nói chuyện gì gây khó dễ quá.

Phương Y Trì đứng trên hành lang chần chừ chốc lát, nghĩ Lục gia không có ở nhà, cũng không muốn trở về Bắc phòng lắm, bèn cân nhắc lời lẽ thượng lượng với Vạn Phúc: "Tôi ra ngoài tìm bạn, không sao chứ?"

Lúc Hạ Tác Chu rời đi vào sáng sớm, đã liệu đến tình huống này, nhưng Hạ Lục gia cũng chỉ là lo lắng cho an nguy của Tiểu Phượng hoàng, sợ thái thái nhà mình bị kẻ xấu lừa gạt, cho nên khi đi cố ý dặn dò Vạn Phúc, Phương Y Trì đi đâu cũng phải đi theo.

Tuy nhiên Vạn Phúc kể lại, cũng không thể nói thẳng: " Tiểu gia muốn đi đâu cũng được, Lục gia đã sớm có lời, để tôi lái xe đưa ngài đi."

Phương Y Trì không nghĩ tới chuyện 'lái xe đưa đi' này còn mang hàm ý bảo vệ, cậu chỉ cảm thấy được ra khỏi sân nhà họ Hạ là tốt lắm rồi, không kịp chờ đợi muốn chạy trốn khỏi cái lồng giam đè nén này.

Rõ ràng lúc Hạ Lục gia ở bên, cậu không hề cảm thấy ngột ngạt, thậm chí còn sinh ra vài tia lệ thuộc, nhưng giờ khắc này khi Hạ Lục gia chỉ vừa rời đi, cậu không đợi được, lòng tựa như muốn sải rộng, vỗ cánh phành phạch bay về phía ngoài viện.

Phương Y Trì suy nghĩ một chút, ngay cả Bắc phòng cũng lười trở về, trực tiếp gọi Vạn Phúc cùng theo ra ngoài, kết quả chưa đi được hai bước, sau lưng truyền tới tiếng người nhỏ vụn.

Vừa nghe, Phương Y Trì liền không thể không quay đầu lại. Cậu đứng một bên, xoay người nhìn lại, phát hiện Hạ Tứ gia đỡ tay người làm từ tiền đường đi tới.

Hạ Tứ gia là anh trai của Lục gia, tự nhiên cũng trở thành anh của Phương Y Trì. Cậu khom người hành lễ, kêu một tiếng: "Tứ ca."

Bước chân Hạ Tứ gia có chút khập khiễng, lúc chậm rãi bước đi nhìn không ra, bước nhanh mới nhìn ra chút manh mối, bả vai cũng hơi xiêu vẹo. Phương Y Trì cảm thấy nhìn chằm chằm người ta thì thật không lễ phép, vả lại cậu có sự sùng kính khác thường đối với người từng đi qua chiến trường, nên cũng không thấy tư thế của Tứ gia có gì quái dị, chẳng qua là thật đáng tiếc.

Hạ Tứ gia lãnh đạm liếc cậu một cái, không châm chọc như Hạ lão gia tử, cũng không có ý gần gũi thân cận gì, thời điểm đi ngang qua chỉ "ừ" một tiếng.

Phương Y Trì chỉ mong như vậy, một mực cung kính lùi bên cạnh, chờ Tứ gia đi xa, mới kéo Vạn Phúc hỏi han: "Tứ gia nhà các anh luôn ở trong viện sao?"

"Không phải thế thì sao chứ?" Vạn Phúc chờ ở ngoài nhà, nghe câu hỏi ngắn ngủn kia, liền đoán ý Phương Y Trì muốn nói, "Tứ gia đi đứng bất tiện, bình thường không thích ra cửa, lão gia tử yêu mến y, liền để y lại trong sân nhỏ, dù sao cũng không thiếu gì phần ăn cho một người mà phải không?"

"...Ngược lại là tiếc cho đoạn nhân duyên giữa Tứ gia cùng Đại tiểu thư Phó gia, vốn là chuyện ván đã đóng thuyền, nhưng sau khi Tứ gia bị tật ở chân, Phó gia liền đùn đẩy ba lần bốn lượt, không chỉ muốn đem Đại tiểu thư vốn định gả cho Tứ gia chuyển sang cho Lục gia, còn định đem một a hoàn nuôi ở nông thôn kín đáo đưa cho Tứ gia làm vợ kế.

"Ngài nói xem, đây chẳng phải gọi là sỉ nhục hay sao?"

Danh tiếng của Phó gia, Phương Y Trì có biết qua, nghe nói cũng là danh gia vọng tộc hàng đầu, chỉ là thế hệ này của Phó gia chỉ có con gái, cho nên cậu chưa từng gặp ai nhà họ Phó đến tiệm cơm.

Nhưng mà đoạn quan hệ sâu xa này giữa nhà họ Phó và nhà họ Hạ, cậu vẫn là lần đầu nghe nói, cho nên cảm thấy hứng thú khác thường.

Vừa đúng dịp, Vạn Phúc đang nghĩ đủ cách ném bỏ cái đoạn nhân duyên được phịa ra trên đầu Hạ Lục gia đi, thấy Phương Y Trì muốn nói lại thôi, lập tức chủ động tiếp lời: "Tiểu gia, ngài thử phân tích đúng sai một chút, Tứ gia nhà chúng ta mặc dù đi đứng khó khăn, nhưng đó cũng là chiến tích nơi chiến trường khốc liệt. Này gọi là gì chứ? Này chính là vinh quang!"

"Phó gia nhà bọn họ là một ổ lộn xộn, nói thì có chút khó nghe, nhưng tổ tiên là người bán hàng rong ngày ngày mở miệng la to khàn cả giọng trên đường, hôm nay làm ăn buôn bán lớn rồi, lại cũng dám coi nhẹ mặt mũi Hạ gia chúng ta. Hên là Lục gia chẳng hề coi trọng khuê nữ nhà bọn họ, lão gia tử cũng lười so đo với bọn họ, bằng không ấy, bọn họ đã sớm chẳng trụ nổi ở Tứ Cửu thành này từ lâu rồi!"

Phương Y Trì nghe được thổn thức không thôi: "Tôi thấy chân Tứ gia có lẽ vẫn lành được."

"Hẳn là vậy đi? Bác sĩ ở bệnh viện Hiệp Hòa cũng nói vậy, chính là tốn nhiều thời gian, phải chờ vị bác sĩ ưu tú từ Thượng Hải trở về làm giải phẫu, nhưng mà nghe nói, chỉ cần tung dao, bảo đảm giống y như trước, thậm chí muốn nhảy nhót cũng không vấn đề gì."

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, chớp mắt đã tới trước cửa, Phương Y Trì sớm quên mất chuyện khó chịu trong lòng vừa rồi, cười tủm tỉm nhìn biển hiệu của Hạ gia, tơ lụa rách rưới phía trên đã được Hạ Tác Chu sai người gỡ xuống, chà sạch sẽ lại toàn bộ, nhìn thêm vài phần khí thế.

Cậu thở dài: "Chờ chân Tứ gia khỏi rồi, Phó gia kia e là phải hối hận lắm đây."

"Không thể nữa rồi." Vạn Phúc nhỏ giọng nói, "Chân Tứ gia có khỏi cũng không thể lộ tin tức ra ngoài, bọn họ đã sớm cho rằng Tứ gia nhà chúng ta sống cả đời còn lại như một kẻ què rồi."

Phương Y Trì nghe vậy, không nhịn được phì cười một tiếng: "Thật sao?"

"Đúng vậy." Vạn Phúc mở cửa xe, mời cậu vào, "Ngài đi đâu nhỉ?"

"Tiệm cơm Bình An." Cậu muốn đi tìm A Thanh.

Vạn Phúc không bình phẩm gì, chỉ nhắc nhở một câu, "Ngài ngồi cẩn thận.", rồi chuyên tâm dồn chí lái xe.

Con đường trước cửa nhà họ Hạ không một bóng người, tiệm quán cũng không nhiều, đặc biệt thanh tịnh, thoáng cái xe hơi đã đến một chỗ ngã rẽ, một chiếc xe đẩy ba bánh tiến ra từ con hẻm bên cạnh, vị phu nhân trung niên cùng người kéo xe rôm rả chuyện trò, trong chớp mắt đã vượt qua chiếc xe hơi.

Vạn Phúc vỗ đầu một cái, "Quên nói với ngài, mấy năm trước lão gia tử nạp một người vợ bé, chính là cái vị vừa mới đi qua. Bởi vì nhà họ Hạ chúng ta không có nữ chủ nhân, cho nên ngày thường Tứ gia cùng Lục gia cũng gọi nàng một tiếng 'Tiểu nương.'

Đại viện nhà họ Hạ lượn loanh quanh lòng vòng trong lời Vạn Phúc hồi lâu, đến mức Phương Y Trì còn có chút sợ, cậu chỉ mong Lục gia trở lại ngay bây giờ, trực tiếp đem cậu về Bắc phòng, nhưng rồi lại cảm thấy chuyện mình ở nhà đem đến cho Lục gia nhiều phiền toái, vậy quả thực không ổn, chỉ đành cứng rắn nhẫn nhịn, một mực ngoan ngoãn đến tận khi đậu xe trước cửa tiệm cơm Bình An, mới nghiêm mặt chạy vào trong.

Quản lý tiệm cơm mắt sáng như sao, nhìn thấy xe Hạ Lục gia, cũng biết cái vị tổ tông Phương Y Trì này trở lại, vội vàng bước ra nghênh đón: "Mặt trời mọc nhầm hướng rồi sao, ngọn gió nào đưa ngài lại trở về đây?"

Phương Y Trì không có tâm tư cùng quản lý vòng vo lươn lẹo, hỏi dứt khoát: "A Thanh đâu?"

Quản lý mau chóng đáp: "Hôm qua uống rượu say, còn đang nghỉ ngơi ở phía sau đó."

Cậu mím môi gật đầu, cuộn tay trong áo đi về phía hậu viện.

Quản lý còn trơ lại ở phía đại sảnh tiệm cơm không khỏi âm thầm lẩm bẩm: "Không được nha, ngốc bên người Lục gia có mấy ngày, tâm tính đã thay đổi chút ít rồi."

Phương Y Trì chạy đến hậu viện, dọc theo đường mòn quen thuộc chạy thẳng tới căn phòng nơi A Thanh nghỉ ngơi, cũng không kịp gõ cửa, đẩy một cái đi vào.

A Thanh đang ngồi trước gương điểm nốt ruồi run tay một cái, đuôi mắt xoẹt qua một đường đỏ rực xiêu vẹo, "Đệt, đáng đánh mà, tớ phải vẽ đến năm sáu lần rồi đấy!"

Phương Y Trì thở hổn hển ngồi bên mép giường, thấy A Thanh, tâm tình thả lỏng không ít, vui vẻ đùa giỡn: "Được rồi, tôi lập tức rửa tay vẽ cho ngài được chưa!"

"Nào dám." A Thanh xoay người lại, tỉ mỉ quan sát vẻ mặt đối phương, "Ngài bây giờ là thái thái nhà Lục gia, làm sao tôi dám sai sử chứ?"

"Thôi đi." Phương Y Trì hắng giọng, đi tới bên bàn trang điểm, nhận lấy bút, nhẹ nhàng đỡ cằm A Thanh nín thở ngưng thần, tiếp đó cổ tay động một cái, vẽ một chấm đỏ lên đuôi mắt A Thanh.

"May là không bị ngượng tay nữa." Phương Y Trì thấy A Thanh hài lòng, thở phào nhẹ nhõm, "Cậu không biết chứ, mấy ngày trước tớ tự vẽ cho mình, lại vẽ lệch hết."

"Lục gia mua son phấn ở nhà cho cậu sao?"

"Ừ, hắn mua thật nhiều cho tớ." Phương Y Trì đỡ vai A Thanh, xuyên qua gương đồng quan sát dung nhan của y, "A Thanh, có chút chuyện tớ nghĩ không ra."

"Sao thế?"

"Lục gia nói hiếm lạ tớ." Phương Y Trì nhẹ nhàng nói, sắc mặt lại ửng đỏ, không chút nào cau có, "Tớ không biết tại sao hắn lại hiếm lạ tớ."

A Thanh cúi đầu mò mẫm chiếc hộp phấn, muốn đem chiếc bút vẽ cất trở vào, đáp không chút nghĩ ngợi: "Hiếm lạ chính là hiếm là, tại sao cái gì chứ."

"...Tại sao cậu thích ăn bánh của Đạo Hương thôn, tại sao lại thích ăn khoai lang nóng hổi bán trên đường phố mùa đông hả?" Cạch một tiếng, A Thanh cuối cùng cũng mở được cái hộp, bên trong chiếc nắp tròn lóa lên ánh sáng hồng rực, rọi qua khóe mi hơi nhíu của Phương Y Trì, có chút giống như ánh nắng chiều tà đỏ cam rực rỡ.

"Cậu nói được nguyên do sao?" A Thanh biết rõ xuất thân Phương Y Trì, bọn họ quen nhau lâu như vậy, tự nhiên cũng biết đối với chuyện ái tình cậu vẫn tỉnh tỉnh mê mê, "Khẳng định không nói ra được."

"...Không ai nói ra được đâu. Đối với tớ thì, đây chính là trời sinh đã thế, do lão trời già định đoạt, thứ mà cậu thích, hoặc ghét, sau này có lẽ sẽ thay đổi, nhưng duyên phận trời quyết, đã là cậu thì chính là cậu, chớ nghĩ lung tung làm chi."

Phương Y Trì được thông suốt, nhưng vẫn còn chút lấn cấn trong lòng: "Tớ không nghĩ lung tung."

"Tán gẫu với tớ chút xem nào." A Thanh chống tay vào cằm, lười nhác dựa trên bàn, "Bây giờ cậu đã phượng hoàng toàn thành Bắc Bình đều nghe danh, hiển nhiên rất nhiều kẻ muốn đạp đổ cậu chiếm lấy vị trí bên cạnh Lục gia, lo lắng thực ra là chuyện bình thường."

Phương Y Trì cũng dựa bên bàn, một phần khuôn mặt nhỏ nhắn được lót trong cổ áo lông xù, tăng thêm mấy phần non nớt, nhất là khi cậu không điểm trang, khiến cho đã thanh lại càng thêm thuần, "Cũng không phải leo lên người hắn, chỉ là có chút chuyện xưa..."

"Từ từ đã, cậu dừng lại cho tớ." A Thanh hết hồn, "Bên người Lục gia có kẻ khác á?"

"Không," Phương Y Trì biết A Thanh hiểu lầm, cuống cuồng giải thích, "Tớ không có ý đó!"

"...Bên người Lục gia không có ai, nhưng trong nhà có nha đầu thông phòng được chuẩn bị cho hắn, bên ngoài còn có cuộc hôn nhân định trước nhưng không thành nữa."

A Thanh khẽ "chậc" một tiếng, nghiêng đầu nhìn cậu cười cười, "Vậy cậu định thế nào đó?"

Phương Y Trì vốn muốn để A Thanh quyết định giúp mình, ai ngờ, quả bóng da này cuối cùng vẫn bị đá trở lại, cậu không thể làm gì khác hơn là cụp mi, nói thật lòng: "Chuyện người bên gối Lục gia, người khác có lải nhải nhiều hơn nữa bên tai tớ, tớ cũng không quan tâm, chỉ nhìn ý Lục gia thôi. Hắn không muốn, tớ sẽ không hỏi nhiều, còn nếu hắn muốn... tớ liền rời đi."

"Nói thì nói thế." A Thanh giơ tay xoa đầu Phương Y Trì, tiếp đó hận sắt không thành thép lẩm bẩm, "Cậu chính là người như vậy, nhưng nếu đổi thành tớ, không cần biết Lục gia có muốn hay không, nhất định cứ phải ồn ào cho gà bay chó sủa, vung sẵn cây gậy khiến toàn bộ kẻ có ý đồ biết khó mà lui."

Phương Y Trì không phải người tính tình như vậy, nhưng hôm nay không khỏi có chút nhảy tâm muốn thử nghiệm: "Làm loạn kiểu gì bây giờ?"

"Đơn giản lắm..." A Thanh ngáp, duỗi người, "Cứ nói cậu có thể sinh, bụng bị Lục gia làm lớn rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Trộm Hương

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook