Trang Chủ
Truyện ma
Trở Lại Hoang Thôn
Rạng Sáng

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đúng, bây giờ đã là sáng sớm rồi".

Trên con phố nặng trĩu bóng đêm, ánh đèn đường thê lương soi rọi tôi và A Hoàn, có lẽ là do ban nãy chạy điên cuồng, mặt cô ấy bây giờ cũng có chút sắc hồng.

Gió lạnh không ngừng thổi lên người chúng tôi, A Hoàn lạnh tới nỗi run cầm cập, cô ấy chạy từ trong quán rượu ra, trên người là bộ quần áo phục vụ, rõ ràng rất mỏng manh trong thời khắc rạng sáng này.

Vậy là tôi thương hoa tiếc ngọc sát lại gần cô ấy, cô ấy cũng không có ý né tránh, mỉm cười nói: "Cám ơn anh vung kiếm tương trợ".

Biểu hiện này khiến tôi cảm thấy rất kỳ lạ, tôi ngây ngô hỏi: "A Hoàn, thế tại sao trước đấy cô phải bỏ chạy chứ?"

"Í! Anh đang nói chuyện với tôi sao?"

"Đúng, A Hoàn".

"Anh gọi tôi là A Hoàn? Xin lỗi, anh nhận nhầm người rồi, tôi không phải là A Hoàn nào cả". Cô ấy hiện ra chút thất vọng, mở to mắt nói với tôi từng chữ từng chữ một, "Tên tôi là – Lâm U".

"Lâm U".

"Đúng, Lâm trong từ rừng cây, U trong từ u hồn".

Tôi tức khắc ngớ người ra, sao cô ấy lại không phải là A Hoàn mà lại biến thành Lâm U? Hay là tôi thực sự nhận nhầm người rồi? Hoặc chỉ là do trùng hợp, A Hoàn và Lâm U rất giống nhau?

Tuy trong tiểu thuyết của mình tôi hay dùng "thủ đoạn" này, nhưng trong câu chuyện này chắc là sẽ không xuất hiện lại đâu.

Vậy mà Lâm U hiện đang trước mắt tôi, nhìn lại thực sự cũng không giống với A Hoàn mặc áo gió của hai tiếng đồng hồ trước. Tuy vẫn là đôi mắt và khuôn mặt đó, nhưng biểu hiện của cô ấy và điệu bộ nói chuyện hình như lại hoàn toàn biến thành một người khác. Đúng, Lâm U chính là một cô gái phục vụ trong quán rượu, có thể là sinh viên tranh thủ thời gian buổi tối đi làm thêm bên ngoài, hiện này những cô gái như cô ấy chỗ nào chẳng có.

Nhưng A Hoàn lại là u hồn bưu thiếp xuyên suốt thành phố về đêm, A Hoàn vốn không thuộc về nhân gian này.

Họ là hai người thuộc hai thế giới khác nhau.

Lúc này Lâm U đã cười khanh khách trở lại: Ây, ban nãy anh được lắm đấy, dám đổ rượu lên cái đầu trọc của gã khốn đấy. Trước đây mỗi lần hắn lên cơn say điên loạn, chưa từng có ai dám dạy dỗ hắn như vậy cả".

Tôi chỉ biết cười ngây ngô đáp: "Khà khà! Lúc đó tôi cũng chẳng rõ dũng khí ở đâu ra, đầu nóng lên là liền xông tới".

"Chao ôi! Lạnh chết đi được". Cô ấy ôm lấy vai, không ngừng nhảy tưng tưng lên nói, "Được rồi, tôi phải quay lại quán bar đây, túi và điện thoại của tôi vẫn còn ở đó, tôi cũng chẳng muốn không một đồng xu dính túi trở về nhà".

"Thế cô không sợ cái gã sâu rượu đấy vẫn đang đợi cô sao?"

"Đừng lo, đợi hắn ta tỉnh rượu là sẽ không sao cả. Hơn nữa tôi vào bằng cửa sau mà, hi hi". Cô ấy nhướn nhướn lông mày, làm mặt hài hước với tôi, vẫy vẫy tay, "Bye bye!"

Sau đó, Lâm U bỏ đi như chạy, chỉ còn lại tôi đứng thẫn thờ ở chỗ đó nhìn theo bóng cô ấy mờ dần dưới ánh đèn đường.

Cứ để cô ấy đi như vậy sao? Bên tai dường như lại vang vọng tiếng hát lúc nửa đêm. Không, bất luận cô ấy là A Hoàn hay là Lâm U, tôi cũng không thể để cô ấy bỏ đi như thế.

Vậy là, tôi âm thầm tiến về phía trước, chẳng mấy chốc đã lại nhìn thấy bóng cô ấy trong màn đêm, tôi lạng lẽ theo sau cô ấy, cho tới khi nhìn thấy cô ấy đi vào cửa sau của quán bar.

Người trong quán bar vẫn còn rất đông, từ cửa kính sát đất nhìn vào bên trong thì hình như Tôn Tử Sở đã không còn ở đó nữa. Tôi không vào bên trong vì lo gã sâu rượu vẫn đang đợi tôi nên liền ra đứng canh ngoài cửa sau quán bar. May mà trên đỉnh đầu có một lỗ thông hơi của một quán ăn nên đứng ở đây cũng không cảm thấy lạnh lắm.

Trong thời khắc nửa đêm mà u hồn ẩn hiện này, tôi đợi một mạch tới 12 giờ 30 mới nhìn thấy cửa sau quán bar hé mở, một bóng trắng âm thầm lặng lẽ lách ra.

Cái bóng đó đi tới ngọn đèn đường, tôi đã nhìn rõ chiếc áo gió màu trắng đó, trên đầu còn đội chiếc mũ chụp đầu liền với áo.

A Hoàn!

Quả nhiên là cô ta – u hồn bưu thiếp, cô ấy bước như "bay" tới cong đường phía sau, giống như cơn gió lạnh ban đêm, tuy không hình không bóng nhưng lại khiến người ta hoảng sợ.

Nhịp tim lại vô cớ đập nhanh, tôi cố gắng nín thở, gần như nhón gót bám sát theo sau cô ta. Lúc này tôi cẩn thận lạ thường, sợ rằng sẽ lại để cô ta lặng lẽ chuồn mất, tôi luôn giữ khoảng cách mấy chục mét với cô ta, để bản thân mình núp trong bóng đêm, đảm bảo không bị cô ta phát hiện ra.

Xung quanh đều là những con đường nhỏ, lại thêm cả sắc đêm đông lạnh giá mơ mơ màng màng, tôi hoàn toàn không phân biệt được đông tây nam bắc, nếu như lúc này mà cô ta quẳng tôi lại rồi mất tích, e rằng tôi sẽ rơi vào mê cung mất.

Rẽ tới mấy vòng, cô ta đột nhiên thoắt cái chui vào một con ngõ nhỏ tối om, tôi vội vàng bám theo thì mới phát hiện ra đường trong ngõ rất nhỏ hẹp, nhiều nhất cũng chỉ có thể đủ cho hai người mặt đối mặt đi qua, hơn nữa trên đầu cũng không có đèn đường, trước mặt là màn đêm đặc quánh, giống như rơi vào hang núi vậy.

Tôi quay đầu nhìn lại phía sau, cũng là màn đêm tối thui như vậy, đành phải bất chấp tiếp tục tiến lên phía trước. Con ngõ này dài tới mức kỳ lạ, lẽ nào nơi đầu ngõ là cửa thông tới tầng địa ngục thứ 19 sao?

Đột nhiên, trước mắt xuất hiện một đường ánh sáng trắng, hóa ra trước mặt là một con đường nhỏ nằm ngang, ánh đèn trắng soi sáng con phố trước mặt cùng ki ốt bưu thiếp cá tính nho nhỏ.

Sao lại quay lại đây rồi? Mấy tiếng trước, tôi vừa mới gặp u hồn bưu thiếp ở đây, bây giờ lại lần nữa quay lại đúng chỗ cũ.

Tôi quay đầu nhìn con ngõ sâu hun hút, chắc có lẽ đây là đường tắt ngắn nhất? A Hoàn mất tích bí ẩn trong gió có lẽ cũng bỏ chạy qua con ngõ này.

Nhưng giờ cô ta lại đi đâu mất rồi?

Đường phố lúc sáng sớm vẫn không một bóng người. Gió lạnh buốt thổi qua góc phố cuộn tung mấy chiếc túi rác màu đen nhảy điệu van-xơ trên mặt đường.

Mọi thứ dường như lại trở về trước màn hình máy tính, con phố lúc rạng sáng trong tập 2 "U hồn bưu thiếp", ống kính hiện lên trước mắt người xem…

Chỉ có ki ốt bưu thiếp cô độc đứng trước mặt.

Vậy là, tôi bước qua đường tới trước mặt nó. Tuy cửa ki ốt vẫn đang đóng chặt, nhưng tôi dường như đã ngửi thấy mùi của u hồn nào đó.

A Hoàn đang ở trong ki ốt!

Nghĩ tới đây tim tôi lại đập loạn xạ, cô ấy ở trong đó tự chụp ảnh rồi để lại một tấm bưu thiếp mê hoặc người khác. Hay là cô ta ở trong đó biến thành u hồn nhỉ?

Tôi khẽ hít một hơi thật sâu, lúc này sẽ đến lượt cô ta kinh ngạc. Tôi từ từ kéo cửa ki ốt ra thì chỉ thấy bên trong vẫn sáng ngọn đèn trắng, nhưng ánh mắt đầu tiên tôi nhìn thấy không phải là người nào đó.

Đúng lúc tôi nghi ngờ cúi đầu xuống thì mới nhìn thấy một cuộn trắng toát đang co rúm lại dưới đất. Hóa ra cô ta đang ngồi xổm dưới sàn, hình như là vùi đầu vào giữa hai đầu gối, áo gió trắng khẽ run rẩy. Chiếc mũ che kín mặt và tóc cô ta, cả người giống như một cuộn u hồn (hoặc cô ta vốn dĩ là u hồn).

Nhìn cảnh tượng này tôi đột nhiên không biết phải làm thế nào: "Cô sao thế?"

Nhưng u hồn bưu thiếp không trả lời, tiếp tục duy trì tư thế đó. Bỗng nhiên, miệng cô ta phát ra tiếng kêu khe khẻ, tôi nghiêng người tỉ mỉ lắng nghe nhưng không hề nghe thấy cô ta nói gì cả.

Không, cô ta không phải là đang nói chuyện, mà là đang khe khẽ nghẹn ngào, giống như con gái thường thút thít khóc lúc tủi thân, giống như có ai bắt nạt cô ta vậy.

Thôi hỏng rồi, không phải cô ta cho rằng tôi bắt nạt cô ta chứ?

Nhưng tôi bỗng nghĩ lại: lẽ nào thành u hồn rồi mà vẫn còn sợ bị người ta bắt nạt sao?

Vậy là tôi cả gan cúi đầu xuống, nhẹ nhàng vỗ lên vai cô ta, nhưng cô ta vẫn không hề phản ứng lại, tôi chĩ biết run rẩy nắm lấy tay cô ta, cứng đơ kéo cô ta dậy.

U hồn bưu thiếp rút cuộc đứng lên rồi, ánh sáng trắng soi rọi lên khuôn mặt cô ta, trên gò má hình như vẫn đang phản quang lấp lánh.

Đúng rồi, đây là nước mắt của cô ấy.

Trong ki ốt bưu thiếp chật hẹp này, tôi mặt đối mặt nhìn cô ta, chỉ thấy khuôn mặt đó càng thêm trắng bệch, ánh mắt tuyệt vọng có chút hoang mang, trong khoang mắt vẫn còn đọng lại những giọt nước phản quang, hai vệt nước mắt mờ mờ kéo dài trên má.

Nhược điểm lớn nhất của tôi là trái tim yếu mềm, nhất là không thể nhìn thấy nước mắt con gái. Hình như sự buồn bã trên người cô ấy đã xuyên qua không khí làm tôi bị lây nhiễm, mũi tôi cũng bắt đầu thấy hơi cay cay.

Cứ như vậy chúng tôi bối rối nhìn nhau hồi lâu, tôi đột nhiên thử thăm dò hỏi một câu: "A Hoàn?"

Ánh mắt cô ta vô thức xao động, khe khẽ gật đầu.

Nhưng tôi vẫn phải xác định lại lần nữa, không thì giống ban nãy cô ta thốt ra cái tên "Lâm U", tôi nhìn vào mắt cô ta hỏi: "Cô là A Hoàn, A Hoàn trên bưu thiếp, đúng không?"

Cô ta vẫn lặng lẽ gật gật đầu.

"Tại sao lại khóc?"

Trong ki ốt lại im lặng hồi lâu, đột nhiên khóe mắt cô ta liếc xuống phía dưới.

Tôi cúi đầu nhìn theo ánh mắt ấy thì phát hiện ra chỗ cô ta vừa ngồi ban nãy có vứt một tấm bưu thiếp nho nhỏ.

Vậy là tôi lập tức nhặt tấm bưu thiếp đó lên, dưới ánh đèn hiện lên một bức ảnh, cô ta trên bức ảnh đang buồn bão nhìn tôi.

Hóa ra ban nãy cô ta tự chụp một bức ảnh ở đây, sau đó in lên bưu thiếp rồi bỏ lại trên sàn, giống như tôi đã từng nhìn thấy trong DV của Tô Thiên Bình. Nhưng tại sao cô ta lại khóc lóc với bức ảnh này?

Tôi không kìm chế được nắm lấy vai cô ta hỏi: "Cô rút cuộc là ai? A Hoàn hay là Lâm U?"

"Lâm U là ai?"

"Không, chính là cô mà. Tôi nhìn thấy cô đi ra từ cửa sau quán bar, lẽ nào trong quán bar đó có hai người giống hệt nhau sao?"

Cô ta hoang mang lắc đầu: "Xin lỗi, tôi không quen Lâm U mà anh nói".

"Vậy thì cô làm gì ở trong quán bar đó"

"Tôi không đến nơi anh nói, cũng không hiểu anh đang nói gì cả".

Lúc này, tôi không thể thương hoa tiếc ngọc được nữa rồi: "Nói cho tôi biết, cô rút cuộc từ đâu tới?"

Trên mặt A Hoàn đã không còn vương lệ, ánh mắt cô ta trở nên kiên cường trở lại, ngẩng đầu xa xăm nói với tôi.

Một thế giới khác.

Đúng, u hồn bưu thiếp đương nhiên là phải đến từ thế giới u hồn. Không biết những u hồn kì lạ này có phải đều sống trong bưu thiếp không nhỉ?

"’Một thế giới khác’ kỳ diệu không gì so sánh nổi mới hay ho làm sao, vậy thì xin hỏi, cô làm cách nào mà lại đến được thế giới này của chúng tôi?"

Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt coi thường: "Anh không hiểu được đâu".

Ánh mắt này, giọng điệu này đều khiến tôi bắt đầu có chút bực dọc, tôi cầm bưu thiếp lên nói: "Thế còn cái này thì sao? Tại sao lại vứt nó ra đất?"

"Bởi vì tôi đang tìm kiếm một người".

"Người đó là ai?"

Ki ốt nhỏ bé lại im lặng hồi lâu, tôi giống như đang thẩm vấn cô ta vậy, cô ta từ từ cụp mắt xuống, nói vô cùng khẽ khàng: "Người tôi yêu".

Cô ta đang tìm kiếm người cô ta yêu – câu nói này giống như kim đâm vào đầu óc tôi, khiến tôi bỗng chốc nhớ lại khuôn mặt của Tiểu Chi.

Đúng vậy, mỗi người trên thế giới này đều đang tìm kiếm người mà anh ta (cô ta) yêu.

Tôi đột nhiên không biết nên nói gì lúc này, giờ mới nhớ ra bây giờ đã là sáng tinh mơ, tôi cùng một cô gái xa lạ (hoặc là một u hồn), mặt đối mặt, chen chúc trong một ki ốt bé xíu, nghĩ tới là đã muốn mướt mát mồ hôi.

"Xin lỗi, tôi nên đưa cô về nhà thôi".

Tôi mở cửa ki ốt, nhường A Hoàn ra trước. Lúc này chúng tôi mới phát hiện ra bên ngoài trời đang mưa, tuy là mưa phùn lất phất nhưng những giọt nước mưa lạnh toát rơi lên mặt cũng đủ khiến người ta rúm ró lại.

Thời khắc này, trước mặt là đường phố trong màn mưa đêm, tiếng mưa rơi xung quanh cũng quyện vào nhau, ánh đèn đường thê thảm rọi sáng những sợi mưa, quả đúng như đang tới "một thế giới khac".

Tôi đã không còn lo sợ cô ta sẽ chạy mất nữa, nhưng cô ta lại thẫn thờ đứng bất động trong màn mưa.

"Nói cho tôi biết, cô ở đâu, tôi sẽ đưa cô về".

Nhưng A Hoàn hình như vẫn không nghe thấy, cô ta ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, dường như có vô số những linh hồn đang bay lượn trong đêm mưa.

Tôi thực sự không kìm chế được nữa bèn hét lên bên tai cô ta: "Lẽ nào, cô để chúng ta ở đây ướt mưa cả đêm sao?"

Cô ta lắc lắc đầu, rút cuộc cũng mở miệng: "Tôi không biết".

"Không biết cái gì?"

Trời ơi, tại sao u hồn nói chuyện đều khiến người ta chẳng biết đâu mà lần vậy nhỉ?

Nước mưa rớt trên mắt A Hoàn, nét mặt cô ấy đầy vẻ mông lung đáp: "Tôi không biết tôi sống ở đâu".

Câu nói này khiến tôi lập tức muốn té xỉu. Có lẽ nhà của cô ta chính là đêm đen của thành phố này, bay qua bay lại chính là nơi ở của cô ta, thậm chí cái ki ốt bé xíu này chính là nhà của cô ta?

Bây giờ phải làm thế nào đây? Bên cạnh là một u hồn không có nhà để về, còn tôi thì bắt buộc phải tìm ra lý do thực sự khiến Tô Thiên Bình xảy ra chuyện từ chính bản thân cô ta.

Cách duy nhất là đưa cô ta về căn phòng của Tô Thiên Bình.

"Được rồi, tại cô không biết mình sống ở đâu vậy thì tạm thời theo tôi nào".

Tôi lo lắng sợ cô ấy nghe thấy câu nói này sẽ cự tuyệt, thậm chí sẽ làm chuyện gì đó đáng sợ với tôi, nhưng cô ta bỗng nhiên trở nên dịu dàng, nhìn tôi giống như một cô gái bị thương, không nói đồng ý cũng không từ chối.

Là đồng ý ngầm rồi nhé?

Vậy là, tôi nhẹ nhàng tóm lấy tay cô ấy, thực ra là tóm lấy ống tay áo khoác gió, may mà cô ta không hề phản khảng lại. Tôi kéo cô ấy chạy tới phía dưới một cửa hàng ven đường, ở đây có thể trú mưa, chúng tôi men theo con đường này chạy về phía trước, chẳng mấy chốc đã chạy tới phía dưới cầu vượt Nam Bắc.

Ở đây có rất nhiều tắc xi chạy qua đêm, tôi kéo cô ấy vội vã chạy tới ven đường, vừa vặn chặn được một chiếc tắc xi đưa chúng tôi tới nhà của Tô Thiên Bình.

Cô ấy rất "phục tùng" ngồi hàng ghế phía sau xe, nét mặt vô cảm nhìn ra thế giới bên ngoài cửa sổ. Nước mưa chảy ào ạt trên cửa kính chắn gió, cần gạt nước khẽ khàng gạt sạch chúng đi, làm mờ cả ánh đèn đó trong tầm mắt chúng tôi.

Xa tắc xi chẳng mấy chốc đã dừng lại tại đích đến, tôi đưa A Hoàn đi vào tòa chung cư yên tĩnh đó. Trong hành lang cầu thang tối om, chiếc áo gió màu trắng của cô ấy phát ra những tiếng ma sát khe khẽ, chắc là trước đây khi Tô Thiên Bình đưa cô ấy về đây cũng có cảm giác như vậy nhỉ?

Đến tầng năm, tôi móc chìa khóa mở cửa phòng của Tô Thiên Bình ra, để A Hoàn vào phòng khách cái đã.

Nửa đêm dẫn cô gái xa lạ về phòng, có phải là đầy ẩn ý không nhỉ? Nhưng tôi có còn lựa chọn nào khác đâu? Tôi bật chiếc đèn tù mù trong phòng khách lên, đồng thời mở điều hòa mức to nhất.

A Hoàn rõ ràng có chút căng thẳng, cô ấy ngẩng đầu nhìn xung quanh, hình như đang tìm kiếm thứ gì đó trên trần nhà.

"Cô đang nhìn gì thế?"

Cô ấy lạnh nhạt nói: "Có rất nhiều con mắt bẩn thỉu đang nhìn tôi".

A Hoàn nhất định đã cảm nhận được sự tồn tại của những đầu dò đó, tôi chỉ biết bình tĩnh nói: "À, đừng lo lắng, những con mắt đó không thể làm hại cô đâu".

Cô ấy kéo chiếc mũ trắng xuống, vòng qua hình ngôi sao năm cánh màu trắng trên sàn nhà, tiến thẳng vào phòng ngủ của Tô Thiên Bình. Cô ta cẩn thận nhìn quanh một vòng, nói: "Anh thường xuyên dẫn con gái lạ về nhà?"

"Không! Chưa bao giờ. Cô coi tôi là loại người gì chứ?"

Tôi vẫn muốn nói tiếp chút gì đó, nhưng thực sự không thốt nên lời, thực ra định nói là: "Tôi chẳng qua là thương cô hồn dã quỷ trong đêm mưa gió này", hoặc là nói "Tôi muốn nhốt cô ở đây để thẩm vấn cô?"

Mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng to, những cành cây thủy san chốc chốc lại lắc lư đập lên cửa kính. Cô ấy bước ới trước cửa sổ nhìn màu đỏ trên cửa kính, mãi vẫn không nói câu gì.

Tôi bước tới cạnh cô ấy hỏi: "Cô có biết cái kí hiệu này không?"

A Hoàn chỉ lặng lẽ nhìn lên cửa sổ, vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.

Tại sao phải luôn dày vò tôi chứ? Tôi không nín nhịn được nữa bèn tiếp tục hỏi: "Thế cô có biết căn phòng này không?"

Cô ấy quay đầu lại nhìn, ánh mắt chớp chớp nói: "Có lẽ tôi biết đấy".

Tôi gật đầu, mở ngăn kéo lôi xấp bưu thiếp trong đó ra, đặt trước mặt cô ta hỏi: "Những cái này đều là do cô chụp sao?"

"Đúng vậy, tôi sợ người khác sẽ lãng quên mình".

Một u hồn lo sợ bị người khác lãng quên? Tô Thiên Bình thực sự đã đoán đúng rồi?

"Cô lo sợ bị người khác lãng quên? Hay nói cách khác là sợ bị thế giới này lãng quên?"

Đột nhiên, ánh mắt của A Hoàn bỗng trở nên mạnh mẽ không gì sánh nổi, cô ta liếc xéo tôi một cái: "Bởi vì tôi sắp chết rồi".

Lại là câu nói này! Lúc cô ta đối diện với ống kính của Tô Thiên Bình cũng từng nói sinh mệnh của mình chỉ còn lại bảy ngày, bây giờ hơn mười ngày đã qua đi rồi, cô ta vẫn nói rằng mình sắp chết.

Tôi lạnh lùng đáp lại: "Cô rút cuộc sắp chết bao nhiêu lần?"

"Sinh ra bao nhiêu lần thì chết đi bấy nhiêu lần. Sinh một lần không dư, chết một lần không thiếu. Tử chính là diệt sinh, sinh chính là diệt tử"

Đôi môi xanh xám của cô ta từ từ mấp máy, giống như đang niệm kinh văn hay lời nguyền nào đó, âm thanh du dương trầm bổng mà nhịp nhàng, thản nhiên chui tọt vào tai khiến tôi sợ hãi tới mức lùi lại nửa bước.

Tuy giống như đang nghe vè, nhưng dường như tôi vẫn có thể nghe ra chút đạo lý, có lẽ sinh tử trên thế giới này vốn dĩ là như vậy?

Nhưng tôi lập tức lắc đầu, lớn tiếng nói: "Được rồi. Tôi mặc kệ cô sống hay chết, là người hay là ma, bây giờ tôi chỉ muốn biết là cô có quen Tô Thiên Bình không?"

"Tô Thiên Bình?" Ánh mắt A Hoàn nhìn chăm chăm về phía sau lưng tôi, giống như có ai đó đang đứng sau lưng tôi vậy. Tôi hoảng sợ quay đầu lại nhìn, nhưng đến một bóng ma cũng chẳng có, chỉ nghe thấy cô ấy lạnh lùng nói: "Hình như tôi có nhớ cái tên này".

Tôi vội vã quay đầu lại, nhìn vào mắt cô ta nói: "Cô với cậu ấy có quan hệ thế nào?"

"Tôi và anh ta chẳng có quan hệ gì cả!"

Từ trong đôi mắt bí ẩn của cô ta, tôi không nhìn thấy bất cứ điều gì giấu giếm – cô ta và Tô Thiên Bình rút cuộc quan hệ thế nào? Bây giờ, điều duy nhất có thể xác định được chính là hình ảnh cô ta xuất hiện trong DV của Tô Thiên Bình, thậm chí còn đối thoại với cậu ấy, điều này rất dễ khiến người khác liên tưởng tới thứ gì đó ẩn ý, là một cuộc gặp gỡ phong lưu sắc dục của Tô Thiên Bình hay là tạo vẻ đa tình dụ sói vào phòng? Đoán mò về sự thật vốn nhiễu nhương như vậy, giống như mê cung của câu chuyện Hoang thôn.

"Cô biết không? Tô Thiên Bình đang nằm trong bệnh viện, đang bị hôn mê sâu, trở thành một người thực vật".

"Không, anh ta đã chết rồi".

Giọng điệu của A Hoàn lạnh buốt như ngày đông này, giống như đang nói về cái chết của một con ruồi vậy.

Tim tôi cũng lạnh giá, sự thương cảm vốn dành cho cô ta cũng tan biến: "Cô thật sự khiến người ta cảm thấy sợ hãi. Đúng vậy, Tô Thiên Bình bây giờ chẳng khác gì người chết".

"Ý tôi muốn nói là… anh ta đã mất đi linh hồn".

"Mất hồn?"

Tôi rì rầm lặp lại câu nói đó mấy lần, không gắng gượng được nữa nên đành ngồi xuống ghế.

Ánh mắt như lưỡi dao của A Hoàn nhìn xoáy vào mắt tôi, nói: "Anh còn muốn hỏi tôi điều gì nữa?"

"Được rồi, đừng nói tới Tô Thiên Bình nữa, bây giờ hỏi cô về một người khác".

Nói tới đây tim tôi bất giác lại đập loạn xạ, tôi chỉ biết ép buộc bản thân ngắt lời mình, nuốt chửng cái tên đó vào trong.

Vài giây im lặng.

Mưa rơi to hơn ngoài cửa sổ, nước mưa không ngừng gõ thành tiếng lên kính cửa sổ càng khiến cho căn phòng này hiện rõ sự im lặng đến phát sợ.

A Hoàn bỗng nhiên chủ động tiến về phía tôi hai bước, dịu dàng nói: "Anh muốn hỏi ai?"

Vậy là, môi và lưỡi đã phản bội lại trái tim tôi, rút cuộc tôi đã thốt ra cái tên đó…

Tiểu Chi

Cái tên đẹp đẽ này giống như luồng điện từ trong miệng tôi phát ra, bỗng chốc đập vào mắt A Hoàn khiến cô ấy lập tức nhắm mí mắt lại và khẽ run lên.

Đúng vậy, trong DV của Tô Thiên Bình, A Hoàn đã từng nói: "Anh có muốn gặp Tiểu Chi không?", câu nói này quả là có sức mê hoặc ghê gớm đối với tôi, tôi nghĩ cái đó mới chính là động lực khiến tôi muốn tìm kiếm u hồn bưu thiếp. Nhưng A Hoàn lập tức lấy lại sự bình tĩnh, đôi mắt mở to, hỏi tôi "Anh biết Tiểu Chi sao?"

Tôi trịnh trọng gật gật đầu: "Không sai, biết tới nỗi khắc cốt ghi tâm! Biết tới nỗi cả kiếp này cũng không sao quên được!"

Cô ta vẫn nhìn chằm chằm vào mắt tôi, giống như đang nhìn bóng cô ấy trong con ngươi của tôi vậy, hoặc là đang nhìn thấy linh hồn tôi trong giây phút này đang kích động.

Đột nhiên, A Hoàn gật đầu nói: "Tôi hiểu rồi".

"Cô hiểu gì?" Tôi lại đứng lên, gần như lao tới bên tai cô ấy nói: "Cô biết tôi là ai rồi chứ?"

A Hoàn dường như không buồn để ý, chỉ quay đầu đi, lạnh nhạt nói: "Có lẽ, ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh tôi đã biết anh là ai".

"Thế cô nói tôi là ai?"

"Là người sáng tạo ra Tiểu Chi trong mộng tưởng chữ nghĩa".

Câu trả lời của cô ấy lại lần nữa khiến tôi ngớ người ra. Sáng tạo ra Tiểu Chi trong mộng tưởng chữ nghĩa? "Mộng tưởng chữ nghĩa" không phải là tiểu thuyết sao? Cô ấy nói tôi là người sáng tạo ra Tiểu Chi trong tiểu thuyết, cũng có nghĩa nói tôi chính là tác giả của "Quán trọ Hoang thôn".

Hóa ra, A Hoàn đã biết tôi là ai rồi, tại sao cô ta lại biết được nhỉ? Tôi chưa từng tiết lộ với cô ấy thân phận của mình, lẽ nào cô ta nhận ra điều đó trong mắt tôi? Hay là cô ta có ma thuật nào đấy nhìn xuyên thấu linh hồn người khác?

"Cô nói không đúng! Không phải tôi sáng tạo ra Tiểu Chi trong mộng tưởng chữ nghĩa, mà là Tiểu Chi đã sáng tạo ra mộng tưởng chữ nghĩa của tôi".

"Có lẽ vậy, có lẽ anh vốn dĩ đã sống trong mộng cảnh rồi".

Mộng cảnh? Tôi đột nhiên nhớ tới cuốn "Hủy diệt mộng cảnh". Đúng vậy, mộng cảnh yếu đuối nhường vậy, những người sống trong mộng cảnh đều nhạy cảm và yếu đuối.

Có lẽ là do đã quá muộn, thần kinh tôi lúc này cũng có chút không minh mẫn, luận điệu thì linh tinh nên đành phải gắng gượng nói: "Nhưng Tiểu Chi không phải là giấc mơ".

Anh muốn gặp Tiểu Chi không?

Lần này thì tới lượt luồng điện phát ra từ miệng A Hoàn, tức khắc bắn vào tai tôi khiến tôi đông cứng lại thành một pho tượng.

Mười mấy giây qua đi, pho tượng rút cuộc đã tan chảy, tôi lắc người vài cái, đáp: "Tôi muốn gặp Tiểu Chi".

"Bất luận phải trả giá thế nào sao?"

Đầu óc tôi lập tức trống rỗng, chỉ còn lại hai chữ "Tiểu Chi": "Đúng vậy, bất luận phải trả giá thế nào đi chăng nữa".

A Hoàn khẽ thở dài nói: "Anh sẽ gặp được cô ấy".

Nhưng tôi liền hấp tấp không buông tha, hỏi ngay: "Khi nào? Ở đâu? Gặp thế nào?"

"Anh không phải vội vã, tôi sẽ nói với anh".

"Không, hãy nói với tôi ngay bây giờ".

Cô ta lắc đầu, cụp mắt xuống nói: "Xin lỗi, tôi mệt rồi".

Câu nói này hình như có tác dụng thôi miên, bản thân tôi cũng lập tức thấy mệt mỏi vô cùng, đầu óc mơ màng nặng trĩu sắp không thể gắng gượng được nữa.

Đúng vậy, bây giờ đã là hai giờ sáng, mưa đêm ngoài cửa sổ cũng không biết sẽ rơi tới bao giờ.

Lúc này tôi mới cảm thấy bối rối, lập tức lùi lại một bước, nói: "Người nói xin lỗi đáng lẽ phải là tôi. Nếu như cô đồng ý, có thể ở lại đây nghỉ ngơi một đêm, tôi ngủ trên sô pha bên ngoài là được rồi".

Nói xong câu này lòng tôi cũng rất thấp thỏm bất an, không biết cô ấy có cho rằng tôi có ý đồ gì không nhỉ?

Vẫn may, cô ấy gật gật đầu nói: "Vậy thì anh ra ngoài trước đi".

"Được, sáng ngày mai nhớ kể cho tôi nghe chuyện của Tiểu Chi".

A Hoàn không đồng ý cũng chẳng từ chối nhìn tôi, sau khi tôi ra khỏi phòng ngủ, cô ấy lập tức đóng cửa phòng lại, còn khóa chặt bên trong giống như để phòng trộm vậy.

Tôi tự mình lẩm bẩm: "Đây có phải là nhà cô đâu nhỉ".

Nhưng cũng chẳng phải là nhà của tôi. Tôi khẽ thở dài một tiếng, mệt mỏi đổ người lên ghế sô pha.

Nhìn về phía phòng ngủ, chỉ thấy một cánh cửa phòng lạnh lẽo, không nghe thấy bất cứ động tĩnh gì. Không biết cô ta làm gì trong đó, đang ngủ trên giường của Tô Thiên Bình hay là trấn thủ thâu đêm trước cửa sổ?

Trời ơi, tại sao tôi lại tưởng tượng một cô gái trẻ (hoặc u hồn) cách một tấm cửa đang làm gì trong cái thời khắc sáng sớm này?

Phải chăng cô ta sẽ không biến thành không khí rồi mất tích chứ?

Không nghĩ về A Hoàn nữa, có lẽ sáng ngày mai sẽ biết được tin tức về Tiểu Chi từ cô ta.

Lúc này mí mắt càng lúc càng nặng trĩu, giống như có người đẩy mạnh tôi một cái, khiến tôi chìm trong đại dương mộng mị.

Dưới đáy biền sâu, vang vọng tiếng hát của nữ yêu…

Ngày Lại nằm mơ rồi.

Đáng tiếc mộng cảnh lần này lại mơ hồ đến như vậy, mơ hồ đến nỗi sau đó không tài nào có thể nhớ lại được. Bây giờ điều duy nhất có thể khẳng định được là, giấc mơ đó liên quan tới Hoang thôn.

Thực tế là tiếng chuông điện thoại đã đánh thức tôi dậy, tôi tóm lấy điện thoại nổi lên trên biển mộng, mắt nhắm mắt mở nghe máy: "Alô?"

"Tôi Tôn Tử Sở đây, đêm qua cậu rút cuộc sao rồi?"

Chắc là do vẫn chưa tỉnh ngủ, tôi chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, cái gã này tự nhiên gọi điện tới đánh thức đã khiến người ta có chút không vui rồi: "Đêm qua? Tôi chả nhớ gì hết cả".

"Không phải chứ? Tôi còn nhớ, cậu tối qua không uống rượu mà, sao lại quên nhanh thế? Tôi nhìn thấy cậu kéo cô gái đó chạy ra khỏi quán bar mà, sau đó tôi cũng chạy đuổi theo cậu, nhưng lượn mấy vòng mà không thấy cậu đâu cả, thực sự không yên tâm nên mới gọi cho cậu đây".

Lúc này tôi đã tỉnh táo hơn một chút: "Ô, là việc đấy à. Anh yên tâm đi, tôi không sao".

"Thế cô gái đó sao rồi? Có phải để ý đến cô ta rồi không?"

Tôn Tử Sở rút cuộc đã lộ ra đuôi hồ ly, hóa ra là anh ta "quan tâm" cái này đây.

"Xời…", khi sắp thót ra "Cô ấy đang ở đây" thì tôi đột ngột ngậm miệng lại, ấp úng trả lời, "Anh đừng nói linh tinh, tôi là loại người đấy sao?"

"Biết người biết mặt không biết tâm". Anh ấy cười vang trong điện thoại, nghe mà khiến người ta nổi cả da gà, "Được rồi, cậu không sao là tốt rồi, có gì tiến triển thì nói với tôi. Bye bye!"

Từ từ buông điện thoại xuống, tim lại đột nhiên đập loạn xạ. Đúng rồi, A Hoàn đang ở trong căn phòng này. Tôi đứng phắt dậy trên ghế sô pha thì mới phát hiện ra đã là 8 giờ sáng.

Cửa phòng ngủ vẫn đóng im im, tôi chỉ biết gõ nhẹ cửa phòng, nhưng bên trong không có bất cứ phản ứng gì.

Chắc là A Hoàn vẫn đang ngủ? Nghĩ tới đây tôi có chút ngại ngùng, nhưng vẫn ra sức gõ mấy cái rồi gọi mấy câu: "A Hoàn", nhưng bên trong vẫn im lặng như tờ.

Trong lòng lại bắt đầu lo lắng, tôi thử vặn nấm cửa, không ngờ là cửa đã mở ra, hóa ra cửa phòng ngủ không hề khóa.

Cẩn thận, rón rén bước vào trong, căn phòng vẫn giống hệt tối qua, đèn vẫn sáng, khăn trải giường giống như mới tinh chưa có ai động tới.

Còn A Hoàn đã mất tích như không khí vậy.

Lần này tim tôi lại như chìm xuống đáy giếng, ào một tiếng mà nước bắn lên cai tít tắp. Tôi nhìn chằm chằm vào căn phòng trống trơn, bên tai văng vẳng tiếng mưa đông rả rích.

Có lẽ cô ta đích thị là u hồn bưu thiếp, bây giờ đã trở lại bưu thiếp?

Đột nhiên, mí mắt tôi lại nhói lên như bị chọc.

Là kính cửa sổ!

Cả đêm mưa to khiến cho kính cửa sổ phủ kín hơi nước, giống như được che lên một lớp voan thần bí. Bên cạnh màu đỏ đó, lại xuất hiện thêm một kí hiệu y hệt như vậy.

Nhưng này không phải là màu đỏ, mà là dùng ngón tay vẽ lên tấm kính phủ đầy hơi nước, khi hơi nước mất đi nó cũng sẽ biến mất.

Tôi run rẩy bước tới cạnh cửa sổ, nhìn được "sinh" ra bởi màn hơi nước.

Mưa to từ đêm qua cho tới tận sáng sớm, bây giờ đã không có dấu vết tạnh ráo nào, hơi nước mông lung trên kính cửa sổ làm mờ ảo cả thế giới bên ngoài.

Còn nhớ những ngày mưa lúc còn nhỏ, tôi cũng thường dùng ngón tay vẽ lên cửa kính. Vậy thì kí hiệu trước mắt tượng trưng cho điều gì đây?

Lúc này trên kính cửa sổ đã có hai rồi, một cái màu đỏ tươi diện mạo dữ tợn, còn cái kia lại trong suốt trong hơi nước. Chúng xếp hàng cạnh nhau trông giống như hai con mắt trợn tròn lên, nhìn chằm chằm vào tôi đang há hốc mồm kinh ngạc.

Nghĩ tới "con mắt", tôi đột nhiên ngẩng đầu lên khung cửa sổ, ở đó cũng giấu một "con mắt" kim loại. Đúng rồi, có lẽ tôi có thể phát hiện ra điều gì đó từ trong chiếc đầu dò.

Tôi lập tức mở máy tính của Tô Thiên Bình ra, khi biểu tượng Windows xuất hiện, miệng tôi lầm rầm "nhanh lên, nhanh lên". Màn hình vừa hiện lên là đã vào ngay hệ thống giám sát, quả nhiên tất cả đầu dò đều đang trong trạng thái hoạt động.

Tìm hình ảnh giám sát tối qua, tôi lập tức chuyển cảnh tới góc độ của đầu dò trong phòng ngủ, chính thời gian tới hai giờ sáng nay. Trên màn hình hiện ra một hình ảnh – trong góc độ hơi có chút biến dạng, tôi đang đối diện với ống kính đứng ở cửa phòng ngủ, còn A Hoàn quay lưng lại phía ống kính nói chuyện với tôi.

Sau đó A Hoàn đóng cửa phòng ngủ lại, thậm chí còn khóa lại từ bên trong, rồi cô ta quay người hướng ra ngoài cửa sổ, đầu dò vừa vặn chiếu lên đúng khuôn mặt cô ta.

Lần đầu tiên nhìn thấy mặt cô ta trong camera, cảm giác rất khác so với trong DV và con người thật của cô ta. Có lẽ do hình ảnh đầu dò quay lại hơi mờ ảo, hơn nữa lại không có âm thanh, với một góc độ biến hình dị dạng đã khiến cho A Hoàn trên màn hình trở nên hơi đáng sợ (nói thực là hầu như bất cứ ai ở trong đó nhìn đều rất hung tợn), và những động tác không có âm thanh càng giống diễn kịch câm hơn.

Biểu hiện của cô ta bình tĩnh lạ thường, chỉ có đôi mắt là không ngừng liếc ngang liếc dọc, thể hiện rất rõ cô ta đã chú ý tới đầu dò này, cô ta bước tới dưới cửa sổ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nó. Khuôn mặt biến dạng đối diện với ống kính càng trở nên đáng sợ, hai con mắt ở chính giữa hiện lên rất to, còn thân hình lại hiện lên vô cùng nhỏ.

Lúc này, A Hoàn trong camera rõ ràng biến thành một con quái vật đầu to chân nhỏ. Cô ta nhìn xoáy vào mắt đầu dò, thực ra cũng là nhìn xoáy vào tôi đang ngồi trước màn hình máy tính, cảm giác giống như đang mặt đối mặt với tôi vậy. Cô ta đang nhìn vào mắt tôi, hình như còn đang nói gì đó với tôi, nhưng tôi không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.

Sau đó, cô ta quay người bỏ đi khỏi đầu dò, đi đi lại lại vài vòng trong phòng ngủ của Tô Thiên Bình, hình như không có vẻ gì là buồn ngủ cả.

Cuối cùng, A Hoàn ngồi trước màn hình máy tính, cũng chính là vị trí hiện nay tôi đang ngồi, đầu dò không thể nhìn thấy màn hình máy tính, chỉ có thể nhìn thấy màn hình không ngừng chớp nháy, gần như chỉ có ánh sáng màu xanh da trời chiếu sáng mặt cô ta.

Nhìn cô ta đang ngồi trước màn hình máy tính trong hình ảnh, tôi không kìm chế được cũng đã ngẩng đầu lên nhìn "con mắt" trong khung cửa sổ, chắc là dáng vẻ tôi trong camera cũng như thế này đây.

Tôi không biết A Hoàn xem gì trong máy tính, chỉ thấy cô ta không ngừng kích chuột, gần như không động tới bàn phím. Trời ơi, chắc không phải là nửa đêm nhàn rỗi vô vị tới nỗi chơi điện tử chứ nhỉ? Hoặc là đang xem những DV do Tô Thiên Bình quay? Ít nhất cô ta cũng không xem được "U hồn bưu thiếp", trừ khi cô ta cũng biết mật mã.

Do không nhìn rõ cô ta đang làm gì, nên tôi đã sử dụng chức năng tua nhanh, cho tới khi cô ta tắt máy tính đi. Tôi nhìn qua thời gian trên camera, lúc đó vừa đúng 3 giờ sáng.

Trong đầu dò tà ác này, biểu hiện của A Hoàn trở nên quái dị lạ thường, cộng thêm cả toàn thân trắng toát, rõ ràng là một u hồn. Cô ta lặng lẽ đứng im một lúc, hình như đang suy ngẫm một vấn đề nào đó.

Cuối cùng, cô ta từ từ bước tới trước cửa sổ. Góc độ của đầu dò không thể hướng về phía dưới kính cửa sổ, chỉ có thể nhìn thấy A Hoàn đưa tay về phía trước, nhìn từ tư thế cô ấy chuyển động cánh tay thì chắc là đang vẽ một vòng tròn trên kính cửa sổ.

Tiếp đó cô ấy lùi lại một bước và nhìn lên cửa kính, hình như là đang chiêm ngưỡng "tác phẩm" của mình.

Tại sao cô ta lại làm như vậy? Hay là màu đỏ kia vốn là do chính cô ta vẽ? Nhưng cũng có khả năng khác, cô ta chẳng qua là thấy tò mò nên cũng bắt chước vẽ nó lên cửa kính mà thôi.

A Hoàn trên màn hình lúc này đội mũ trùm đầu lên, cẩn thận mở cửa phòng ngủ. Cô ấy nhìn ngó phòng khách tối om một lúc, rồi rón ra rón rén bước ra khỏi cửa phòng và tiện tay đóng cửa lại.

Nhìn căn phòng trống hươ trống hoắc dưới ống kính, tôi lập tức chuyển hình ảnh tới phòng khách. Vậy là, trên màn hình hiện lên góc độ mà đầu dò quay lại được trong phòng khách, tôi lại chỉnh thời gian tới 3 giờ sáng.

Quả nhiên, trong phòng khách xuất hiện một tia sáng, đó là do cửa phòng ngủ mở để lộ ra, nhưng sau đó đã đóng ngay lại. Trong phòng khách tối om chỉ có thể nhìn thấy một bóng đen mờ ảo.

Tôi lập tức tắt camera trong phòng khách đi, rồi chuyển tiếp hình ảnh tới góc phía trên thềm cửa ra vào, vẫn là thời gian 3 giờ sáng. Ở đây, có thể nhìn thấy vài tia sáng yếu ớt, tôi thấy cửa phòng từ từ mở ra, bóng trắng "bay" ra ngoài, còn cánh cửa khép lại.

A Hoàn đã đi như vậy sao? Cô ta rút cuộc là người hay là u hồn? Tại sao phải bỏ đi không lời từ biệt? Tôi còn có thể gặp lại cô ta không?

Tất cả những dấu hỏi đều trào lên trước mắt khiến tôi bực bội không yên bèn đứng phắt dậy, giống như dã thú trong lồng không ngừng lượn vòng trong đó.

Tiếng mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng dày đặc. Tôi quay đầu lại nhìn kình cửa sổ, hai sinh đôi đang chọc thẳng vào mắt tôi.

Toàn thân tôi mềm nhũn ra, ngồi xuống. Giây phút này, Tô Thiên Bình đối với tôi mà nói đã không còn quan trọng nữa rồi, quan trọng nhất là Tiểu Chi – u hồn tàu điện ngầm mà tôi ngày đêm thương nhớ.

A Hoàn hỏi tôi muốn gặp Tiểu Chi không? Có lẽ cô ta vốn đã biết quan hệ của tôi và Tiểu Chi, giữa u hồn bưu thiếp và u hồn tàu điện ngầm chắc cũng tồn tại sự ăn ý nào đấy nhỉ? Ý nghĩ hoang đường này đến nay đã ăn sâu vào tâm can khiến tôi thực sự tin tưởng, không còn hoài nghi gì nữa cả.

Đúng vậy, Tiểu Chi chính là u hồn tàu điện ngầm.

Hơn nửa năm trước, khi truyện ngắn "Hoang thôn" của tôi mới được đăng, tôi đã nhận được e-mail của một nhân vật bí ẩn tự xưng là "Nhiếp Tiểu Sảnh", cô ấy chỉ ra rất nhiều chỗ thiếu sót trong truyện và còn nhắc đến rất nhiều câu chuyện về Hoang thôn, đều là những điều mà tôi mắt thấy tai nghe.

Sau đó, dưới sự giúp đỡ của người anh họ làm cảnh sát là Diệp Tiêu, tôi đã tóm được nhân vật bí ẩn bám theo tôi trong bóng tối ở ga tàu điện ngầm – Nhiếp Tiểu Sảnh. Không ngờ, cô ấy lại là một cô gái rất xinh đẹp, tôi gọi cô ấy là Tiểu Sảnh, và đôi mắt chỉ có trong liêu trai của cô ấy đã thực sự hút hồn tôi.

Bối cảnh chủ yếu của "Quán trọ Hoang thôn" chính là ngôi nhà cổ mang tên "Quán trọ Hoang thôn", đáng tiếc rằng ngôi nhà này đã bị san bằng và hiện đang xây dựng thành tào cao ốc bốn mươi tầng.

Nửa năm trước, để bóc trần bí mật Hoang thôn, tôi đã bất chấp tất cả để dọn tới ngôi nhà cổ đó. Tiểu Sảnh tự nói rằng cô ấy không chốn nương thân nên cũng đã dọn tới đấy ở. Tuy cùng sống với nhau vài ngày dưới một mái nhà, nhưng tôi luôn ngủ trên phòng tầng ba, và để Tiểu Sảnh ở trong căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ dưới tầng hai.

Tất cả những ngôi nhà cổ đóng cửa để không đều luôn có những câu chuyện và truyền thuyết thần bí kể mãi không hết, quán trọ Hoang thôn cũng vậy. Tôi và Tiểu Sảnh đã trải qua biết bao nhiêu chuyện khiến nhiều người không sao tin nổi, và đã phát hiện ra rất nhiều bí mật mà người khác không thể tưởng tượng nổi…

Thực tế, Tiểu Sảnh chính là Tiểu Chi. Cô ấy hiểu rằng bản thân mình chỉ thuộc về Hoang thôn, không thuộc về nhân gian này, và cũng không thể ở bên cạnh tôi. Tiểu Sảnh (Tiểu Chi) rút cuộc đã đau khổ rời xa tôi, tôi không biết cô ấy có trở lại Hoang thôn nữa hay không, nhưng tôi vẫn luôn tin rằng cô ấy vẫn còn ngao du đâu đó trong đường hầm tàu điện ngầm tối tăm.

Đúng vậy, tôi hy vọng sẽ gặp lại Tiểu Chi, đấy là sự hấp dẫn lớn nhất mà A Hoàn dành cho tôi.

Giờ đây, bất luận phải trả giá thế nào đi chăng nữa, tôi đều muốn làm sáng tỏ sự việc này – vì Tiểu Chi và cũng vì bản thân mình.

"Tiểu Chi!"

Tôi khẽ gọi tên cô ấy, đây là lễ truy điệu cuối cùng của quán trọ Hoang thôn.

Mưa ngoài cửa sổ nhắc nhở rằng tôi đang ở chốn nào, vậy là tôi trở vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt. Sau đó vào bếp, lấy bánh mì chiều tối qua đem tới, đây coi như là bữa sáng của tôi rồi.

10 giờ sáng, đúng lúc tôi không tài nào dứt ra khỏi kí ức thì tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, nó giống như chiếc điều khiển khiến tôi nhảy dựng lên khỏi ghế.

Lẽ nào u hồn bưu thiếp lại đến rồi? Không, tôi nghĩ cô ta ko thể xuất hiện giữa ban ngày được.

Tôi chạy tới cửa phòng đắn đo một lúc, nhưng tiếng chuông cửa lại vang lên thúc giục. Tôi cẩn thận mở cửa phòng thì phát hiện người đứng ngoài cửa là Xuân Vũ.

Hóa ra là cô ấy ư, tôi nhẹ cả người, mời Xuân Vũ vào phòng.

Xuân Vũ mặc một chiếc áo khoác màu đen, đầu chiếc ô không ngừng nhô ra những giọt nước, cô ấy vẫn thận trọng như vậy, tỉ mẩn nhìn phòng khách rồi nói: "Tôi biết anh vẫn còn ở đây, hôm nay thế nào?"

"Chán thậm tệ!"

"Đúng, tôi cũng thấy, sắc mặt anh rất kém". Xuân Vũ chầm chậm đi vào phòng ngủ, lắc lắc đầu nói, "Thế nên tôi mới tới thăm anh".

Đúng, bây giờ tôi đã quyết định sẽ nói tất cả những gì mình biết cho Xuân Vũ nghe, có lẽ cô gái cẩn trọng, thông minh và kiên cường này sẽ cho tôi rất nhiều sự giúp đỡ mang tính then chốt.

Nhưng ánh mắt Xuân Vũ đã dừng lại trên kính cửa sổ, trên do A Hoàn dùng tay vẽ ra. Đột nhiên, cô ấy quay đầu lại nhìn vài vòng xung quanh, hình như đã phát hiện ra điều gì đó.

Tiếp theo cô ấy ngửi ngửi máy tính của Tô Thiên Bình, chau mày nói: "Đêm qua, có cô gái nào tới đây?"

Tôi cuống cả lên không biết phải nên nói gì, có phải cô ấy ngửi thấy mùi của A Hoàn không nhỉ? Có lẽ trên phương diện này, phụ nữ thường nhạy cảm hơn rất nhiều so với đàn ông.

"Được rồi, tôi thừa nhận!", tôi lảng tránh ánh mắt của Xuân Vũ, "Nhưng tuyệt đối không phải là cái chuyện do cô tưởng tượng ra, cô gái đó thực ra là – u hồn bưu thiếp".

Xuân Vũ kinh ngạc: "Chính là cô gái trên bưu thiếp mà anh cho tôi xem?"

"Cũng chính là người mà cô từng mơ thấy ở Hoang thôn".

Ác mộng dường như lại dâng trào trong lòng Xuân Vũ: "Người đó thật sự tồn tại sao?"

"Không sai, tên của cô ta là A Hoàn". Vừa mới thốt ra cái tên này, tim tôi bỗng giật thót lên một cái, tôi quay đầu nhìn căn phòng nói, "Cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên tối qua đã khiến tôi đưa cô ấy về căn phòng này, nhưng cô ấy chẳng mấy chốc đã bỏ đi rồi. Bất luận cô có tin hay không, sự việc chỉ đơn giản như vậy thôi".

Sau đó, tôi kể lại nguyên xi cho Xuân Vũ nghe về tất cả những DV mà Tô Thiên Bình cất giấu, còn cả chuyện tối hôm qua đến sáng sớm hôm nay, cuộc gặp gỡ kỳ dị giữa tôi, A Hoàn và Lâm U.

Giống như đang nghe kể về một bộ tiểu thuyết kinh dị mới, Xuân Vũ mất hơn nửa tiếng đồng hồ nghe hết toàn bộ câu truyện do tôi tường thuật lại, tỏ ra vô cùng kinh ngạc, cô ấy hít một hơi thật sâu nói: "Đây không phải là một giấc mơ của anh chứ?"

Câu nói của cô ấy khiến tôi vô cùng chán nản, tôi quay đầu lại chỉ lên trên kính cửa sổ nói: "Cái kí hiệu trong hơi nước kia là do A Hoàn dùng ngón tay vẽ đấy".

"Ai cũng có thể làm được như vậy".

"Đúng rồi, tôi có thể cho cô xem cái này".

Tôi lập tức kéo Xuân Vũ tới trước máy tính, bật lại hệ thống giám sát, bật lại lần nữa toàn bộ hình ảnh giám sát lúc sáng sớm mà mình vừa xem ban nãy lên cho cô ấy xem.

Trên màn hình máy tính xuất hiện hình ảnh phòng ngủ, bóng người màu trắng mờ ảo lắc lư dưới đầu dò, cho tới khi khuôn mặt A Hoàn chính diện với ống kính thì sắc mặt Xuân Vũ lập tức trắng bệch ra.

Tuy khuôn mặt trong đầu dò biến dạng, xem ra cổ quái và buồn cười, nhưng Xuân Vũ vẫn nhận ra – đôi mắt đặc biệt nổi bật chính giữa trung tâm màn hình.

Môi cô ấy run rẩy nói: "Đúng vậy, chính là đôi mắt này! Cái người mà tôi đã mơ thấy ở Hoang thôn".

Tôi không muốn để Xuân Vũ bị kích động thêm nữa nên lập tức tắt hệ thồng giám sát. Xuân Vũ nhắm mắt lại hồi lâu, có lẽ cô ấy đang hồi tưởng lại đêm Hoang thôn.

Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng to, cây thủy sam cao gầy lắc lư trong gió mưa, như thế lúc nào cũng có thể đổ xuống ngay được.

Tôi khẽ nói: "Cô có còn sợ không?"

Xuân Vũ rút cuộc cũng đã mở to mắt, gật đầu nói: "Đúng, đây là sự khủng khiếp vĩnh viễn không bao giờ có thể xóa nhòa".

"Không sao cả, có khủng hoảng mới có kiên cường, cô đã đủ kiên cường rồi".

"Không, tim tôi vẫn vô cùng yếu đuối".

"Đừng nói những điều đó nữa". Tôi đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lập tức lôi cuốn "Hủy diệt mộng cảnh" ra đặt trước mặt Xuân Vũ nói, "Cô đã từng nghe nói về tác giả này chưa? Ông ấy trước đây là giáo sư của trường đại học S của các cô đấy".

Cô ấy chạm vào tên tác giả trên bìa sách nói: "Hứa Tử Tâm? Tôi nhớ người này. Vào năm tôi mới thi vào đại học S, giáo sư Hứa đã từng dạy chúng tôi môn tự chọn tâm lý học".

"Là khi cô học năm thứ nhất? Đó là việc tròn ba năm trước, cô có thể nói qua ấn tượng của mình về ông ấy không?"

"Giáo sư Hứa để lại cho tôi ấn tượng vô cùng sâu sắc. Ông rất phong độ, diễn thuyết rất say sưa trên bục giảng. Trước đây tôi chưa từng tiếp xúc với môn tâm lý học, nhưng sau khi nghe ông giảng bài thì luật sư hiểu biết thêm rất nhiều, rõ ràng là ông đã mở ra cho tôi một thế giới mới. Tới tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in nội dung tiết học hôm đó, giáo sư Hứa giảng về mộng".

"Mộng?"

Cái từ này đã quấn chặt lấy tôi.

"Đúng vậy. Giáo sư Hứa nói rằng ông rất sùng bái Signmund Freud, nhưng với ‘Giải thích giấc mơ’ ông lại có cách lý giải khác, ông cho rằng, bên cạnh việc giấc mơ là sự đạt được tâm nguyện ra thì nó giống cánh cửa sổ để con người hướng tới một thế giới khác".

"Nghĩa là sao?"

"Lúc đó tôi cũng không hiểu lắm, chỉ cảm thấy lời ông nói vô cùng đặc sắc, giống như tiểu thuyết của anh vậy, có kinh dị, có lịch sử và còn có cả mật mã".

Tôi chỉ biết bật cười đau khổ: "Ha ha, đừng có cười nhạo tôi nữa, được không?"

"Nhưng, kể từ đó trở đi tôi không bao giờ gặp lại giáo sư Hứa nữa".

"Bởi vì ông ấy tự sát rồi, vào ba năm trước". Tôi tới bên cửa sổ, nhìn lên trên cửa kính phủ đầy hơi nước, bổ sung thêm một câu. "Đến nay vẫn sống không thấy người, chết không thấy xác".

Xuân Vũ rùng mình một cái: "Thảo nào không nhìn thấy ông nữa – anh nói là vẫn chưa phát hiện ra thi thể của giáo sư Hứa? Lẽ nào anh nghi ngờ có khả năng ông ấy vẫn còn sống?"

"Không biết, có lẽ khả năng nào cũng đều có thể xảy ra".

"Tại sao lại hỏi tôi điều này? Anh cho rằng giáo sư Hứa ba năm trước có liên quan tới việc này sao?"

"Không sai, ví dụ cái đó…"

Tôi giơ tay chỉ lên trên kính cửa sổ, lật chương 2 của cuốn "Hủy diệt mộng cảnh" ra, đưa cho Xuân Vũ xem cái kí hiệu này trên sách rồi chỉ ào những kí hiệu Lương Chử thần bí phía dưới.

"Trên tấm thẻ biên nhận bưu kiện của người mê sách gửi cho anh hình như cũng có kí hiệu giống hệt thế này phải không?" Xuân Vũ cúi đầu chăm chú nhìn, nói: "Trong giống như mấy người lùn đang nhảy múa".

"Không, chúng tượng trưng cho lăng mộ vua Lương Chử cổ xưa, chỉ có ý nghĩa của cái kí hiệu vòng tròn cuối cùng là vẫn chưa biết mà thôi".

"Bởi vậy anh cho rằng giáo sư Hứa là bước đột phá mấu chốt?"

Tôi gật đầu khẳng định: "Ngoài u hồn bưu thiếp ra. Hứa Tử Tâm cũng là một manh mối quan trọng".

"Được thôi, vậy thì tôi sẽ về trường hỏi xem sao. Tôi có vài người bạn học khoa tâm lý học của trường S, họ đã từng là học sinh của giáo sư Hứa".

"Vậy thì tốt quá, thậm chí tôi còn cảm thấy, Tiểu Chi có khả năng cũng liên quan tới ông ấy".

Câu nói này khiến Xuân Vũ vô cùng kinh ngạc: "Tại sao?"

"Bởi vì tấm thể biên nhận bưu kiện bí ẩn của người mê sách tôi đưa cho cô xem có in ảnh của Tiểu Chi ở mặt sau, còn họ tên và địa chỉ mặt trước đều là những kí hiệu kỳ quái đó".

Xuân Vũ đột nhiên im lặng, cô ấy quay đầu nhìn ra ngoài cừa sổ hồi lâu mới cất giọng xa xăm: "Anh vẫn không thể quên được cô ấy, phải không?"

"Đúng vậy, tất cả những gì tôi làm bây giờ đã không còn chỉ vì sự sống chết của bản thân, mà còn vì cô – Xuân Vũ, và cả Tiểu Chi!"

"Anh vẫn không ngừng tìm kiếm cô ấy sao?"

Tôi thẫn thờ gật đầu: "Tôi tin rằng Tiểu Chi vẫn đang chờ đợi tôi ở một nơi nào đó trên thế giới này và A Hoàn cũng đã nói với tôi rằng, cô ấy có thể đưa tôi đi gặp Tiểu Chi".

"Anh tin không?"

"Bất cứ chuyện gì liên quan tới Tiểu Chi, tôi đều tin".

So với sự mê muội của tôi, ánh mắt của Xuân Vũ lại tự tin trấn tĩnh lạ thường, cô ấy lạnh lùng nói: "Đừng có mê muội cố chấp nữa, Tiểu Chi đã chết rồi. Cứ cho rằng cô ấy là u hồn trong đường hầm tàu điện ngầm đi chăng nữa, thì vĩnh viễn cũng sẽ không bao giờ quay trở lại".

"Đừng nói nữa, tôi không còn lựa chọn nào cả".

"Dù là như thế, nhưng tôi sẽ hết sức giúp đỡ anh, bản thân anh cũng phải kiên cường lên".

Ngữ khí của Xuân Vũ trở nên mạnh mẽ như vậy, vừa vặn tương xứng với chiếc áo khoác gió màu đen sạch sẽ gọn gàng đang mặc, có lẽ cô ấy không còn là một cô gái yếu đuối cần phải bảo vệ nữa rồi.

"Cô thực sự khiến tôi phải nhìn bằng ánh mắt khác đấy, đáng ra tôi phải an ủi cô mới đúng". Tôi vẫn tiếp tục lắc đầu, khẽ nói: "Xin lỗi, Xuân Vũ, cô đừng có tham gia vào đó nữa, trực giác của tôi nói với tôi rằng cô ấy sẽ không sao cả, nhanh chóng tránh xa khỏi tôi đi".

"Đừng nói như thế. Nếu như anh thực sự không chắc chắn, chúng ta thậm chí có thể tới Hoang thôn lần nữa!"

Tôi tức khắc trợn trừng mắt: "Cô nói cái gì? Tới Hoang thôn lần nữa? Thật sự không thể tin nổi câu này lai được thốt ra từ miệng cô đấy".

"Mấy hôm nay tôi đã suy nghĩ rồi, ai là người gây ra rắc rối thì người đấy phải tự giải quyết, tất cả đều phát sinh từ đó, nên cần phải kết thúc ở đó".

Nghe ra thì có lý, nhưng làm thì lại rất khó – Trở lại Hoang thôn? Tôi còn nhớ trong phần mở đầu của cuốn "Quán trọ Hoang thôn", tôi còn khuyên nhủ tất cả các bạn độc giả rằng, bất luận họ bị kích động đến thế nào chăng nữa, đều không nên tới Hoang thôn, nếu không sẽ phải tự mình gánh chịu hậu quả!

"Tôi không biết, có lẽ ngày mai sẽ tới tìm cô".

"Được thôi, điện thoại của tôi lúc nào cũng bật máy". Xuân Vũ vẫn còn muốn nói điều gì đó, định thốt ra nhưng rồi lại thôi, chỉ thở dài một tiếng: "Tôi đi trước đây!"

Nhìn theo Xuân Vũ ra khỏi cửa, tôi cảm thấy toàn thân mệt mỏi ra rời, nỗi cô đơn tuyệt vọng trào dâng trong lòng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy sương khói mông lung.

Ái chà, sắp tới trưa, bụng lại đói rồi.

Hai tiếng đồng hồ sau.

Mưa vẫn đang rơi, không khí ngập tràn hơi nước lọt vào trong phòng không chừa một khe hở nào, rồi lại xuyên vào huyết quản và kinh mạch của con người. Mùa đông năm nay vô cùng lạnh lẽo âm u, nghe nói, màu đông ấm áp kéo dài liên tục trong vòng mười sáu năm qua đã kết thúc rồi.

Một giờ chiều, tôi ăn xong bữa trưa bên ngoài, rồi trở lại căn phòng của Tô Thiên Bình. Vừa vặn gặp "bà Tư béo" chủ nhả ngoài cửa, tôi nhét cho bà ta 400 tệ coi như là tiền thuê nhà tạm thời trong vòng một tuần.

Lập cà lập cập mở điều hòa, tôi chợt phát hiện ra màu đỏ chói mắt.

Sinh mệnh của nó ngắn ngủi quá, giống như hơi nước đang tồn tại khắp nơi đây.

Buổi chiều rảnh rỗi, tôi lấy cuốn "Hủy diệt mộng cảnh" của Hứa Tử Tâm ra, lật tới chương 4 của cuốn sách, tên chương sách này là "Mộng và Hoàn".

Cái tên này lập tức khiến tôi liên tưởng tới điều gì đó, nhưng tôi không kịp nghĩ ngợi nhiều mà cứ thế đọc tiếp.

Câu đầu tiên của phần mở đầu chương 4:

Signmund Freud đã từng không chỉ một lần buộc phải thừa nhận rằng: "Quả thực, quan điểm thông tục của thời cổ đại mu muội cố chấp, gàn dỡ rõ ràng có khả năng tiếp cận chân lí hơn những kiến giải khoa học hiện nay".

Tôi bắt buộc phải đồng ý với câu nói này, người hiện đại luôn tự cho rằng mình thông minh và bỏ qua rất nhiều trí tuệ đã được chứng minh của tổ tiên chúng ta trước đây.

Tiếp theo đó, trong sách liệt kê ra rất nhiều nhận thức của cổ nhân về giấc mơ, ví dụ như sụ giải thích về giấc mơ của Joseph trong "Kinh thánh" về Ai Cập cổ đại; quan điểm độc đáo của Aristotle đối với những nhà giải mộng Đông phương; giấc mơ của Alexander Đại đế trong trận vây đánh thành Troy; thậm chí là cả truyện Chu Văn Vương mơ thấy gấu là điềm báo Khương Tử Nha sẽ đến.

Từ đó Hứa Tử Tâm đã tổng kết lại như sau:

Mộng là một loại mật mã, quá trình phân tích mộng, cũng chính là quá trình giải mã.

Trong cuốn sách này, tôi sẽ để xuất một mật mã quan trọng, mật mã này chính là – "Hoàn".

Để chứng minh cho tính quan trọng của "Hoàn", tôi sẽ nêu lại ví dụ về văn minh Lương Chử. Phần trước, tôi đã đề cập tới cổ quốc Lương Chử Giang Nam năm nghìn năm trước đã sáng tạo ra văn minh đồ ngọc thần bí, nhưng gần như tất cả đã tan theo mây khói chỉ trong vòng một đêm. Thông qua những khai quật khảo cổ trong những năm gần đây, tôi có thể nhận định, hệ thống tôn giáo và thế giới quan của văn minh Lương Chử được xây dựng trên nền tảng của mộng, thậm chí có thể nói rằng – người Lương Chử là một dân tộc mộng, cổ quốc Lương Chử là một đất nước có chế độ của mộng.

Trên rất nhiều đồ ngọc Lương Chử đều có thể phát hiện ra một vài kí hiệu khắc họa đặc biệt, tuy rất khó xác định ý nghĩa thực sự của những kí hiệu này, nhưng chúng chắc chắn là ghi chép về mộng. Ví dụ, kí hiệu này, chúng ta có thể tạm thời đặt cho nó một cái tên, đó là "Hoàn".

Tại sao lại gọi nó là "Hoàn"? Bởi vì, trong rất nhiều văn minh viễn cổ, đều đã từng xuất hiện kí hiệu tương tự như thế này. Một vài bộ lạc cư dân trên quần đảo Melanesia Nam Thái Bình Dương, và bộ lạc người Maori New Zealand thời Trung cổ rõ ràng đã gọi kí hiệu này là "Hoàn", thậm chí họ cho rằng, loại kí hiệu này ẩn chứa rất nhiều sức mạnh thần bí, ví dụ như có thể xuyên suốt thời gian quá khứ và tương lai. Ví dụ như có thể làm người chết sống lại…

Và trong đồ ngọc của văn minh Lương Chử, "Hoàn" đã từng xuất hiện đi xuất hiện lại, hơn nữa mỗi lần xuất hiện, kí hiệu này đều báo hiệu sắp có phát hiện khảo cổ trọng đại. Bởi vậy, kí hiệu này vô cùng quan trọng đối với văn minh Lương Chử, thậm chí là một giấc mộng quan trọng nhất của cổ quốc Lương Chử.

Cổ quốc Lương Chử đối với giấc mộng này, cũng như đối với kí hiệu này đều tồn tại sự sùng bái mãnh liệt. Do trong mộ mai táng cũng phát hiện thấy kí hiệu này nên có thể đoán định người Lương Chử, cũng giống như người Ai Cập cổ, đều cho rằng, sau khi con người chết đi linh hồn vẫn tồn tại, có thể sống lại ở một thời điểm nào đó ở tương lai. Người Ai Cập cổ đã sử dụng phương pháp ướp xác để theo đuổi sự sống vĩnh hằng, còn người Lương Chử lại dựa vào "Hoàn" để chờ đợi ngày phục sinh.

"Hoàn" là một quỹ đạo không có điểm đầu, cũng không có điểm cuối, quỹ đạo này sẽ vĩnh viễn chuyển động thành vòng tròn, lặp lại không giới hạn, giống như sinh mệnh của con người vĩnh viễn không bao giờ kết thúc.

Trong lĩnh vực triết học cổ đại, "Hoàn" có ý nghĩa tuần hoàn lặp đi lặp lại, thậm chí tượng trưng cho sự tồn tại vĩnh hằng. Trong hình học, "Hoàn" là biểu hiện quan trọng của khái niệm hình tròn. Trong toán học, tần suất tính toán theo vòng tròn của "Hoàn" cũng không có điểm đầu, không có điểm cuối. Trong mỹ học như hội họa, điêu khắc, vũ đạo… và những nghệ thuật thị giác khác, "Hoàn" cũng có tác dụng vô cùng đặc biệt. Trung Quốc cổ đại cũng có một trò chơi trí tuệ tên là "Cửu liên hoàn".

Bởi vậy, "Hoàn" vừa là biểu tượng của người chết phục sinh, vừa là mật mã để giải giấc mộng Lương Chử.


Khi đọc tới đây, trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh – mấy hôm trước khi tôi mới bước chân vào căn phòng này, chỉ thấy Tô Thiên Bình ngồi trên sàn nhà, xung quanh có xếp các loại đồ vật thành một "vòng tròn".

Đây không phải là "Hoàn" sao?

Còn có cả "vòng tròn" được hợp thành bằng những chiếc cốc này, trong "tâm vòng tròn" còn vẽ một ngôi sao năm cánh màu trắng, không nghi ngờ gì nữa, đây cũng là một "Hoàn".

Còn nữa – tôi ngẩng đầu lên dồn ánh mắt về phía cửa sổ, màu đỏ đó nổi bật trong làn hơi nước.

Đúng như trong "Hủy diệt mộng cảnh" viết vậy, chính là "Hoàn"!

Nhưng, cái chữ "Hoàn" này đối với tôi mà nói, còn có ý nghĩa đặc biệt hơn cả, đó chính là – nhẫn ngọc.

Chiếc nhẫn ngọc trong "Quán trọ Hoang thôn" là một ngọc khí kỳ dị - hình dáng hơi giống chiếc nhẫn, nhưng to hơn chiếc nhẫn bình thường một chút. Màu sắc của chiếc nhẫn ngọc rất đặc biệt, tổng thể là màu xanh non trong suốt, dưới ánh sáng soi rọi sẽ phát ra tia sáng yếu ớt. Một bên chiếc nhẫn ngọc có một vết kỳ dị màu đỏ, xem ra giống như một vệt bẩn mọc trong thân chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn ngọc đến từ địa cung dưới lòng đất ngôi nhà Tiến Sỹ Đệ trong Hoang thôn, nửa năm trước, bốn học sinh của trường đại học S đã xâm nhập vào địa cung, Xuân Vũ đã lấy chiếc nhẫn ngọc này đem về Thượng Hải. Sau khi Hoắc Cường và Hàn Tiểu Phong xảy ra chuyện, tôi có đọc được chiếc nhẫn này và đã cảm thấy rằng bên trong có ẩn chứa bí mật nào đó.

Không lâu sau, tôi đã dọn tới quán trọ Hoang thôn, trong một đêm tối đen khủng khiếp, do tò mò nên tôi đã đeo chiếc nhẫn này lên. Vậy là, sự việc khiến người ta không thể ngờ tới đã xảy ra, chiếc nhẫn ngọc vừa đeo lên ngón tay thôi, dù đã dùng mọi cách tôi không tài nào tháo nó ra được, nó giống như có sức sống vậy, "sinh trưởng" bám riết lấy ngón trỏ tay trái tôi…

Khi tôi thoát khỏi những hồi ức của quán trọ Hoang thôn, không còn nghi ngờ gì nữa, tôi đã phát hiện ra bí mật.



= Hoàn = Nhẫn ngọc

Không sai! Ý nghĩa của chính là "Hoàn", "Hoàn" của văn minh Lương Chử thần bí, "Hoàn" ngao du trong đêm tối thành phố, còn có cả chiếc nhẫn ngọc của Hoang thôn cổ xưa.

Khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy , trong đầu đã lờ mờ hiện lên hình dáng của chiếc nhẫn ngọc, "Hoàn" màu xanh non nửa trong suốt đó, thậm chí đốt ngón trỏ của tay trái cũng đau âm ỉ. Đúng rồi, tất cả những thứ này đều là trực giác của tôi, hoặc là lời kêu gọi của chiếc nhẫn ngọc từ Hoang thôn xa xôi.

Nhưng sự tình lại càng lúc càng phức tạp, tôi càng cho rằng bản thân mình tiếp cận được với chân tướng hơn, thì những ngã rẽ trước mắt lại càng nhiều, lẽ nào tất cả những điều này đều đến từ Hoang thôn sao?

Lúc này người duy nhất tôi có thể hỏi được chính là A Hoàn.

Đợi đã, A Hoàn – trong cái tên này không phải cũng có "Hoàn" sao?

Rút cuộc, tôi đã phát hiện ra bí mật của cái tên u hồn bưu thiếp, có lẽ "A Hoàn" và cũng có mối quan hệ nào đó?

Cô ta thực sự tên là gì?

Bất luận là A Hoàn hay là Lâm U, bây giờ tôi bắt buộc phải tìm thấy cô ta, để cô ta trả lời câu hỏi này, đây có thể là tia hy vọng duy nhất của tôi.

Đi tìm cô ấy nào!

4 giờ chiều.

Tôi vận một bộ đồ đen, cầm một chiếc ô màu đen, dưới bầu trời lạnh giá âm u, lại tới con phố nhỏ ở trung tâm thành phố lần nữa.

Tầm nhìn xuyên qua màn mưa xối xả, trước mặt chính là ki ốt bưu thiếp nhỏ xíu.

Ban ngày ở đây có rất nhiều người, nhưng cơn mưa lạnh lẽo này đã khiến cho hơi người cũng vơi đi rất nhiều, ki ốt trong màn mưa càng trở nên thê lương.

Tôi tin rằng không thể nhìn thấy bưu thiếp có in ảnh A Hoàn trong đó nữa, nên liền tiếp tục đi về phía trước, tới con phố kín đặc những quán bar.

Đi đi lại lại hai vòng mới nhìn thấy quán bar tối qua. Nhìn từ cửa kính sát đất vào bên trong, trong quán bar này chẳng có mấy người, chỉ có vài gã trai vô vị đang bốc phét.

Tôi lặng lẽ đi vào trong quán, sau khi xác định không có gã sâu rượu đầu trọc tối qua thì mới tới tìm một thanh niên có vẻ là trưởng cả ở đây hỏi: "Xin hỏi, ở đây có nhân viên phục vụ nào tên là Lâm U không?’

"Có, nhưng tối này cô ấy không đi làm, bình thường cũng phải rất muộn mới tới".

"Cô ấy là sinh viên ư?"

"Hình như không phải, chỉ là một người làm thuê lung tung thôi". Trên mặt của cậu nhân viên này bỗng nhiên nở nụ cười tà ác, cậu ta thì thào nói: "Có phải anh nhắm trúng cô ta rồi không?"

Tại sao lại là câu hỏi đáng ghét này nhỉ? Tôi chỉ biết kìm nén sự không vui xuống, nói: "Không, cậu hiểu nhầm rồi, chỉ là tôi có việc quan trọng muốn tìm cô ấy".

"Tôi khuyên anh không nên để ý tới cô ta". Trên khuô mặt gày gò của cậu này phát ra ánh sáng phản quang màu xanh, cậu ta kề sát tai tôi nói: "Trên người con bé này có hơi ma, không được đâu!"

Câu này khiến người ta nghe xong dựng cả tóc gáy, tôi lập tức đẩy cậu ta ra, mặt xị xuống nói: "Cậu coi tôi là loại người gì chứ? Tôi hỏi cậu, Lâm U làm ở đây bao lâu rồi?"

Cậu chàng này bỗng nổi cáu, miệng lẩm bẩm càu nhàu: "Anh là gì của cô ấy? Dựa vào cái gì mà phải nói cho anh?"

Tuy trong lòng rất bực bổi, nhưng lúc này tôi cẩn nhờ tới cậu ta nên không thể nổi cáu, đành phải "hội lộ" vậy. Vậy là tôi móc một tờ 50 tệ từ trong túi ra, lặng lẽ nhét vào lòng bàn tay cậu phục vụ này.

Trên mặt cậu ta lập tức hồi phục lại ánh sáng mùa xuân rực rỡ, thì thào nói: "Cảm ơn nhé, thế này sớm hơn chút đã chẳng sao rồi. Con bé Lâm U này đến đây được mấy tháng rồi, cô ấy xinh như vậy nên luôn thu hút được rất nhiều khách hàng. Nhưng không ai dám động chạm tới cô ta, bởi vì đôi mắt trợn tròn của cô ta thực sự khiến người ta phát sợ, giống như có quỷ đi kèm bên cạnh cô ta vậy. Nghe nói, đêm qua có gã đầu trọc say rượu dám động tới cô ấy, không ngờ rằng lại được anh hùng cứu mỹ nhân cướp đi mất, đáng tiếc đêm qua tôi lại không ở đây".

Đúng thật là có tiền có thể đuổi "ma"! Những lời của cậu trưởng ca khiến tôi trầm ngâm hồi lâu, hình như trên người Lâm U thực sự có chút khí chất đặc biệt, tôi gật gật đầu: "Rất cảm ơn cậu, cậu có biết số điện thoại và địa chỉ của cô ấy không?"

Cậu phục vụ móc điện thoại ra tìm kiếm, sau đó nói cho tôi biết số điện thoại và địa chỉ của Lâm U.

Tôi lại cảm ơn cậu này lần nữa rồi trốn vào một góc trong quán bar, ngắm cảnh thành phố trong mưa bên ngoài cửa kính, và lấy điện thoại ra ấn số của Lâm U.

Vài tiếng chuông vang lên, đột nhiên nghe thấy một giọng nữ lanh lảnh: "Hello!"

"Cô là Lâm U phải không? Cô có còn nhớ người đã cứu cô trong quán bar đêm hôm qua không?"

"Ối giời! Là anh à, tôi còn chưa kịp cảm ơn anh đấy".

Giọng cô ấy trong điện thoại lanh lảnh dị thường, khiến tôi có chút cuống quýt, tôi chỉ biết thăm dò: "Bây giờ tôi có thể nói chuyện với cô không?"

"Qua điện thoại sao? Thật lãng phí tiền điện thoại".

"Không, chúng ta tìm chỗ nào đó bên ngoài, được không?"

Lâm U ở đầu dây bên kia dừng lại một lúc nói: "Có việc gì không?"

"Một vài việc quan trọng về A Hoàn".

Tôi cố ý nhấn mạnh mấy chữ cuối cùng.

Lâm U có chút khó chịu: "Anh lại nhận nhầm người rồi đúng không? Tôi nói rồi, tôi không phải là A Hoàn, tên tôi là Lâm U, Lâm trong từ rừng cây, U trong từ u hồn!"

Rút cuộc, tôi không nhẫn nhịn được nữa bèn thốt lên: "Tại sao sáng lại bỏ đi? Tại sao cố ý trốn tôi?"

"Anh nói cho rõ xem nào, sáng sớm hôm nay tôi và anh ở cùng nhau sao? Anh đừng nói linh tinh được không!"

"Cô không thừa nhận mình là u hồn bưu thiếp sao?"

"Cái gì mà u hồn bưu thiếp? Não anh có vấn đề à? Thần kinh!"

Sau câu nói nặng lời đó, Lâm U ngắt điện thoại, tôi đờ đẫn nghe tiếng máy bận, mãi vẫn không thốt được câu nào.

Cô ấy lại thụi vào tôi một nắm đấm rõ mạnh, rút cuộc phải giày vò tôi thế nào cô ta mới dừng lại đây?

Bỗng chốc, mưa ngoài cửa sổ lại rơi to hơn, tôi nhìn chằm chằm vào những giọt mưa đọng trên kính cửa sổ, tự lẩm bẩm: "Lẽ nào A Hoàn và Lâm U thật sự là hai người khác nhau?"

Không, cứ cho là như vậy thì cũng cần phải chứng thực đích xác. Lúc này tôi đã có được địa chỉ của Lâm U, tôi cần phải đến đấy xem sao!

Tôi lập tức đứng dậy rời khỏi quán bar, trước khi đi ra, cậu trưởng ca còn mỉm cười chào tạm biệt, tôi thì lẩm bẩm chửi cậu ta.

Chặn một chiếc tắc xi ven đường, tôi tức tốc lao tới nơi ở của Lâm U.

Chiếc xe xuyên qua mưa lạnh Thượng Hải hai mươi phút đồng hồ, người qua lại hai bên đường dáng vẻ ai cũng vội vã, dường như cả thành phố đều đang ngâm mình dưới nước sâu vậy.

Tắc xi dừng lại trước một tòa chung cư bảy tầng. Tôi vội vã nhảy khỏi xe, chạy vào tòa nhà có vẻ cũ kĩ này.

Theo như địa chỉ của cậu phục vụ tại quán bar đưa cho, Lâm U sống tại tầng 4 của tòa nhà này. Hành lang tầng lầu này có kê rất nhiều chậu hoa, bên trái chậu hoa to nhất chính là của nhà Lâm U.

Đột nhiên, tôi chú ý tới vòng tròn màu trắng vẽ trên cánh cửa, rõ ràng là cái kí hiệu đó!

Hoàn!

Đúng, đây chính là kí hiệu đánh dấu của A Hoàn.

Không nghi ngờ gì nữa, đây vừa là nhà của Lâm U, cũng vừa là nhà của A Hoàn.

này chắc là dùng phấn trắng để vẽ lên, bởi vậy vô cùng bắt mắt, nhìn qua giống hệt như trên cửa lắp một cái mắt mèo.

Kí hiệu vẽ trên cửa này lại khiến tôi nhớ tới Alibaba và bốn mươi tên cướp trong câu chuyện "Nghìn lẻ một đêm", khi bọn cướp định chuẩn bị ra tay với Alibaba đã vẽ kí hiệu này lên cửa nhà anh ta, nhưng hầu gái của Alibaba đã vẽ kí hiệu giống hệt như vậy trên cửa của tất cả những nhà khác, do đó mà bốn mươi tên cướp không biết phải ra tay với nhà nào.

Cũng lập luận như vậy có thể suy đoán: nếu như "Hoàn" này có trên cửa của mọi nhà thì có lẽ u hồn sẽ không tìm thấy cửa sổ để trở về nhà đâu nhỉ?

Tôi âm thầm cười đau khổ nghĩ đến lúc này rồi mà vẫn còn nghĩ tới vấn đề kỳ cục đó, thật là hâm chết đi được!

Tôi không phát hiện ra có dấu vết của chuông cửa, đành phải dùng nắm tay gõ gõ, nhưng gõ mãi hồi lâu mà bên trong vẫn không hề có động tĩnh gì. Tôi nhớ cậu phục vụ đã nói Lâm U hôm nay không đi làm, vậy nếu không ở nhà thì chắc là đang lượn lờ bên ngoài rồi?

Cô ta đi đâu nhỉ? Tôi lại móc điện thoại ra gọi cho cô ta, nhưng điện thoại đổ chuông hồi lâu, Lâm U cũng không chịu nghe máy.

Ôi! Lại đi một chuyến vô ích. Đúng lúc tôi đang nhìn "Hoàn" trên cánh cửa, chán nản nghĩ tới việc quay về thì chuông tin nhắn đột nhiên vang lên.

Tôi mở điện thoại ra xem, hóa ra là tin nhắn của Lâm U gửi tới:

Chìa khóa dưới đáy chậu hoa trước cửa.

Bất cứ ai nhận được tin nhắn này đều sẽ theo phản xạ bắt đầu ngó nghiêng xung quanh. Nhưng hành lang và cầu thang lên xuống đều không có bóng người, lẽ nào ở đây cũng lắp "con mắt" nào đó sao?

Chỉ có "Hoàn" vẽ trên cửa nhà đang mặc nhiên nhìn tôi chằm chằm.

Có lẽ nó chính là một con mắt.

Có trời mới biết được tại sao Lâm U lại biết tôi đang đứng trước cửa nhà cô ấy! Có lẽ cô ấy thực sự là một thầy mo có thể bói ra được hành tung của tôi?

Bất luận thế nào, xem chìa khóa có ở đấy không đã.

Vậy là tôi cẩn thận ngồi xuống, luồn tay xuống dưới đáy chậu hoa, mò mẫm hồi lâu mới mò ra chiếc chìa khóa. Trong ánh sáng âm u của dãy hành lang, tôi không ngừng lắc lư chiếc chìa khóa, giống như một loại đạo cụ nào đó trong tay nhà thôi miên. Tại sao phải để nó dưới đáy chậu hoa trước cửa? Cố ý để chuẩn bị cho tôi sao?

Không kịp nghĩ ngợi nhiều nữa rồi, chính Lâm U nói với tôi chìa khóa ở đâu, vậy tức là đã cho phép tôi mở cửa vào bên trong.

Tôi lập tức cắm chìa khóa vào ổ, đúng là chiếc chìa khóa này, nhẹ nhàng mở cánh cửa có vẽ "Hoàn" ra.

Không ngờ vừa vào cửa đã nhìn thấy ngay một tấm gương sát đất, dưới ánh sáng âm u mịt mù trong phòng, tôi nhìn thấy một chàng trai xông vào nhà, quần áo và ô đều màu đen, thừa sức có thể lên trang poster của phim "Ma trận".

Sau đó, tôi để lại chìa khóa dưới đáy chậu hoa, có lẽ Lâm U không có thói quen đem theo chìa khóa khi ra khỏi nhà thì phải?

Trong phòng dường như lan tỏa một mùi nhàn nhạt, chắc là hương thơm thường có trong phòng con gái.

Hai bên tấm gương sát đất là hai căn phòng, ở giữa là phòng bếp và phòng vệ sinh. Tôi vào căn phòng bên trái trước.

Căn phòng chưa tới mười mét vuông, giấy gián tường gần như màu đen càng khiến cho người ta cảm thấy chật hẹp bức bối. Trong phòng rất bừa bộn, nồng nặc mùi kim loại nặng màu đen, trên tường dán poster của ban nhạc rock, một tấm ảnh vô cùng bắt mắt của Dikeniuzi, còn có cả mấy thứ đồ gia dụng kim loại đen sì, hình như đến cả chiếc giường cũng làm bằng thép.

Đây chính là phòng của Lâm U sao? Nhìn giống rock bar hơn. Trong phòng chất hàng đống đĩa, không thấy máy tính, nhưng có một bộ loa không xoàng. Tôi không thấy tấm ảnh nào của Lâm U, điều này khiến người ta cảm thấy đôi chút kì lạ, thường thì những cô gái xinh đẹp đều dán rất nhiều ảnh đẹp của mình trong phòng.

Cửa sổ phòng xem ra không to lắm, ánh sáng lúc hoàng hôn ngày mưa bị khung cửa sổ chật hẹp này nuốt chửng, chiếu lên một vùng sáng hình vuông, còn những chỗ còn lại trong phòng vẫn chìm trong bóng tối.

"Lâm U màu đen".

Nhìn căn phòng và ánh sáng này, tôi bất giác thốt lên.

Sau đó, tôi rời khỏi phòng của Lâm U, đi qua chiếc gương sát mặt đất nơi bậc thềm, bước vào căn phòng phía bên phải.

Một thế giới màu trắng – khi tôi vừa mới đặt chân vào căn phòng này thì đôi mắt đã bị thu hút bởi bức tường màu trắng, đồ gia dụng màu trắng, võng treo màu trắng, giống như đang ở trong vương quốc tuyết trắng Bắc Cực vậy.

Đúng vậy, ở đây so với căn phòng màu đen kia, hoàn toàn là một thế giới khác.

Trừ màu trắng mênh mang ra, gần như không thấy màu sắc nào khác. Tôi bước vài bước giống như đang trượt trên lớp băng mỏng, sợ rằng sẽ bị rơi xuống thảm tuyết trắng.

Trong phòng không có quá nhiều đồ đạc, không ti vi không máy tính, cũng không thấy bất cứ tấm ảnh nào.

Đồ gia dụng và giường đều bằng gỗ, sơn màu trắng, đơn giản và mộc mạc, cả căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ tới nỗi không thấy nổi một hạt bụi, dường như nó đã hoàn toàn thoát khỏi cái thể giới này.

Nếu như nói rằng: phòng đối diện là "Lâm U màu đen" thì ở đây chính là "A Hoàn màu trắng" rồi.

A Hoàn màu trắng – Tôi lại nghĩ tới con phố nhỏ lúc sáng sớm, chiếc áo gió màu trắng dưới ánh đèn âm u lạnh lẽo, chiếc mũ chụp đầu màu trắng bọc lấy u hồn bưu thiếp trong truyền thuyết.

Đúng, A Hoàn là màu trắng.

Cô ấy rút cuộc là u hồn bưu thiếp hay là "tiên nữ Lâm U cô đơn ngoài thế giới" đây?

Có lẽ ma quỷ và thiên sứ luôn sống cùng nhau trong một thân xác.

Tôi chán nản lắc đầu rồi lùi lại trước tấm gương sát đất ngoài cửa, nhìn màu đen bên trái và màu trắng bên phải.

Lâm U màu đen và A Hoàn màu trắng

Đây quả là một căn "nhà" kỳ quái. Căn phòng bên trái giống quán bar màu đen, còn căn phòng bên phải, nếu như nói rằng nó giống phòng bệnh của bệnh viện thì thà nói nó giống thiên đường còn hơn.

Đen và trắng – hai loại màu sắc đơn giản này tạo thành căn phòng giống mộng cảnh.

Quả nhiên là một "dị cảnh đen trắng".

Lúc này, màn đêm ngoài cửa sổ đã dần buông xuống. Tôi đột nhiên cảm thấy bản thân mình không nơi nương tựa, giống như bị vây trói trong tường thành đen và trắng như thế này đây.

Ôi, tôi không biết bản thân mình nên đi đâu nữa.

Về lại căn phòng bố trí đầy rẫy "con mắt" của Tô Thiên Bình, hay là ra ngoài phố trong đêm đen tìm u hồn bưu thiếp, hay chạy tới ga tàu điện ngầm, nơi phát hiện ra Tiểu Chi lúc ẩn lúc hiện trên kính cửa sổ toa tàu?

Nhận thức của tôi lúc này trở nên hoảng loạn nên đã vô thức bước vào thế giới màu trắng của A Hoàn, nhẹ nhàng vuốt ve tấm ga giường trắng như tuyết phủ, dường như bản thân tôi cũng đang chìm trong Bắc Quốc long lanh.

Vậy là, tôi giống như người say rượu đổ xuống, nằm trên ga trải giường màu trắng, ngửa mặt lên trần nhà cũng màu trắng như vậy.

Màn đêm đã bao trùm căn phòng, mưa bụi ngoài cửa sổ tiêu điều lạnh lẽo, một hành trình dài dằng dặc lại bắt đầu rồi đây.

Đổ người trên giường của A Hoàn, tôi đột nhiên phát hiện ra mình giống như một đứa trẻ bị lạc đường. Có lẽ mỗi người chúng ta đều là trẻ con, đều lạc đường trong cái thành phố to lớn này, chúng ta chỉ muốn tìm đến một nơi yên tĩnh, thì thầm những lời thầm kín, yêu thương lẫn nhau…

Đêm Kỳ lạ, sao lại có mùi mỳ ăn liền nhỉ?

Tuy mắt đang nhắm, nhận thức cũng trong trạng thái mông lung, nhưng cánh mũi tôi vẫn phập phồng hít lên hít xuống, một mùi thơm nức chui tọt vào trong mũi, từ cổ họng bay vào lồng ngực tôi.

Đúng, đây là mùi mì ăn liền. Mùi thơm này đánh thức não tôi, cũng đánh thức luôn cả dạ dày đang ngủ say của tôi.

Hóa ra là tôi đói rồi.

Bụng lập tức trở nên khó chịu, thôi thúc tôi mở to mắt. Một ánh đèn trắng rọi vào đồng tử, trong ảo ảnh như đang trong mộng cảnh, tôi nhìn thấy một đôi mắt đen láy.

Đó là mắt của u hồn bưu thiếp.

Ảo ảnh dần dần hóa thành hiện thực, khuôn mặt đó cũng không còn mờ ảo nữa. Cô ta đang cúi người xuống nhìn, mái tóc một bên má rủ cả lên mặt tôi.

"Anh rút cuộc cũng tỉnh rồi".

Đôi môi xanh xám của A Hoàn mấp máy một chút, thần kinh của tôi hình như cũng chậm chạp hơn rất nhiều, sau vài giây mới nghe thấy tiếng cô ấy và cũng đồng thời cảm nhận được hơi thở phả ra từ miệng của cô ấy.

Tôi chớp chớp mắt với A Hoàn, nhưng vẫn không nói nên lời, chỉ thấy hình bóng trắng toát của cô ấy hình như đang bay, những sợi tóc đen giống như rắn nước đang trườn bò.

Cuối cùng nhận thức cũng tỉnh táo trở lại: Tôi còn nhớ lúc hoàng hôn, theo địa chỉ tìm thấy nhà của Lâm U, cô ấy nhắn tin để tôi tìm được chìa khóa, tiếp đó tôi lấy chìa khóa mở cửa, phát hiện ra căn phòng "Lâm U màu đen" và "A Hoàn màu trắng". Khi màn đêm buông xuống, tôi mơ mơ màng màng ngả lên giường trong phòng của A Hoàn.

Hiện giờ tôi đang nằm trên chiếc giường gỗ màu trắng này, trên người vẫn đắp một chiếc chăn lông, quần áo vẫn còn nghiêm chỉnh.

Trời ơi, hóa ra tôi đã ngủ trên giường của u hồn bưu thiếp, không biết có còn phát sinh chuyện gì nữa không?

Nghĩ tới đây, tôi vùng vằng bó dậy, tung chăn lông trên người, mở miệng ra thì thấy cổ họng khô rát.

Một cốc nước đưa tới trước mặt tôi.

Chưa kịp nói cảm ơn, tôi đã dốc cốc uống hết nước.

Khi nươc đang chảy trong cơ thể, tôi mới chú ý tới một bát mì ăn liền bốc khói nghi ngút trên chiếc tủ nhỏ bên cạnh tôi.

A Hoàn bưng mì tới trước mặt tôi, chắc là cô ấy biết tôi vẫn chưa ăn tối, và cơn đói đang tới đỉnh điểm.

Cuối cùng thì tôi đã phục hồi sức lực, trong miệng chỉ bật ra hai từ đơn giản nhất: "Cám ơn!"

Chính bát mì bốc khói thơm nừa này đã đánh thức tôi dậy từ trong mộng mị, tôi thật sự phải cảm ơn bát mì này.

Đói khát đồng thời cũng khiến tôi quên mất phong độ và thể diện, tôi đỡ lấy bát mì bắt đầu gắp từng miếng to. Từng gắp mì cây nồng đưa vào miệng, vị giác đầu lưỡi tức khắc ẩm ướt, giống như rắn chui vào dạ dày, lắp đầy khoảng trống bên trong đã trống rỗng mấy tiếng đồng hồ.

Chưa tới năm phút, tôi đã ăn sạch bát mì, đến cả nước mì cũng chẳng còn lấy một giọt.

Giờ tôi nghe thấy giọng nói dịu dàng của A Hoàn: "Muốn ăn nữa không?"

Tôi dùng giấy ăn lau dần trên miệng, ngốc nghếch ngẩng đầu lên, đang định nói: "Thêm bát nữa đi" nhưng lại lập tức lắc lắc đầu: "Không, không cần nữa, rất cảm ơn cô".

Lúc này tôi mới nhìn lại đồng hồ, đã gần 12 giờ đêm rồi! Thật không thể ngờ được, hóa ra tôi đã ngủ gần sáu tiếng đồng hồ ở đây.

A Hoàn lặng lẽ giúp tôi thu dọn bát mì. Tôi quay đầu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa đông vẫn đang rả rích.

Tôi ra sức lắc lắc đầu, hiện giờ có phải đang ở trong mộng cảnh không nhỉ?

Signmund Freud không phải đã từng nói: mộng là sự đạt được nguyện vọng sao?

Nguyện vọng của tôi là tìm thấy A Hoàn, nguyện vọng đã thành hiện thực trong mộng rồi, là thời khắc tỉnh mộng rồi đây.

Vậy nhưng, tôi không biết là A Hoàn đã xâm nhập vào giấc mộng của tôi hay là tôi đã xâm nhập vào giấc mộng của A Hoàn.

Tôi véo vào đùi mình một cái thật mạnh, khi tôi cảm thấy đau điếng người thì A Hoàn lại lần nữa tiến lại gần tôi.

Bất luận là mơ hay không, tôi cũng phải hỏi cho rõ ràng.

Tôi tóm ngay lấy tay của u hồn bưu thiếp, sững sờ hỏi:

"Tiểu Chi đang ở đâu?"

Cô ấy khẽ quay đầu lại nói: "Anh muốn gặp Tiểu Chi không?"

Lại là một câu hỏi đầy mê hoặc thót ra từ miệng u hồn bưu thiếp đấm một đấm nặng trịch lên ngực tôi.

Tôi hoang mang gật gật đầu. Trong thời khắc nửa đêm nay, tôi đối diện với u hồn bưu thiếp, nhờ cô ta đưa tôi đi gặp một u hồn khác – u hồn tàu điện ngầm.

Lông mày A Hoàn chau lại, cô ấy nhìn vào mắt tôi lắc lắc đầu, giằng tay ra khỏi tay tôi, lẩm bẩm nói: "Không, tôi không thể làm như vậy".

Cô đùa tôi?

Tim tôi lại lần nữa tan nát, tôi xiết chặt nắm đấm nói: "Tại sao?"

Nhưng cô ấy không trả lời, chỉ từ từ lùi lại một bước, hình như là nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

Vậy là tôi cũng hướng ra ngoài cửa sổ xem sao, trong mưa đêm mơ mơ màng màng chẳng nhìn thấy rõ gì cả, có lẽ ở đó chỉ có linh hồn mà một mình A Hoàn mới có thể nhìn thấy.

Tôi kịch liệt lắc đầu nói: "Rút cuộc cô là ai? Có phải từ đầu đến cuối đều đang lừa tôi không?"

"Tôi không lừa anh".

"Vậy thì tại sao cô lại biết Tiểu Chi?"

"Từ rất lâu trước đây, tôi đã quen biết Tiểu Chi rồi".

Giọng cô ta nhẹ nhàng như nét phác thảo vậy, giống như đang kể về một cô bại gái hồi nhỏ.

"Cô quen cô ấy từ lâu rồi? Là lúc nào?"

"Cái này anh không cần phải biết".

Ánh mắt A Hoàn đột nhiên trở nên lạnh lùng hệt như căn phòng màu trắng này.

Tôi không thể buông tha cho cô ta: "Đưa tôi đi tìm Tiểu Chi!"

"Không".

Câu trả lời lanh lảnh này rút cuộc đã phá vỡ sự gượng gạo cuối cùng của tôi. Tôi không sao có thể chịu đựng được nữa tóm lấy tay A Hoàn nói: "Đưa tôi đi tìm cô ấy".

Trong giây phút này, tôi đã gần như phát điên rồi, sự khùng hoảng và đau khổ kìm nén trong lòng tôi bao nhiêu năm nay giờ đây đều đã mãnh liệt bộc phát ra ngoài, đè gãy sợi dây hàng rào bảo vệ lý trí cuối cùng.

Thực ra, tôi chỉ muốn kéo A Hoàn đi, đưa cô ta ra đêm tối bên ngoài tìm kiếm Tiểu Chi, đồng thời miệng tôi sẽ không ngừng gào lên: "Đi cùng tôi, đưa tôi đi tìm cô ấy!"

Đột nhiên, do dùng sức mạnh nên gần như tôi đã kéo A Hoàn vào trong lòng mình, thậm chí tôi còn có thể cảm nhận được sự run rẩy trong tĩnh mạch cổ tay cô ta.

A Hoàn căn bản không có sức để giãy giụa, trong khoảng ánh sáng rời rạc, tôi nhìn thấy một khuôn mặt đau khổ cực độ, hình như có cả những giọt nước mắt chiếm giữ trên khuôn mặt ấy.

Cô ấy khóc rồi, giống như một cô gái bị tổn thương.

Trong giây phút tuyệt vọng và điên cuồng, A Hoàn đã mở rộng miệng, cao giọng hét lên.

Tức khắc, tiếng thét thê lương xé toạc màn mưa đêm mịt mù – đây là tiếng thét thảm thiết chết chóc chỉ có quỷ ác mới hét được, chỉ có trong miếu cổ hoang sơn giữa đêm đen mới nghe thấy văng vẳng, nhưng lúc này đây lại đang gào lên ngay trước mặt tôi. Tôi đoán là cao độ của tần suất sóng âm đả vượt qua cực hạn của bất cứ con người nào có thể phát ra, đến cả dơi hút máu người cũng chưa chắc phát ra được như vậy.

Các bạn không thể tưởng tượng nổi, tiếng thét sắc nhọn này không hề thông qua màn nhĩ tôi, mà là thông qua cảm quan nào đó, trực tiếp xông vào não tôi. Trong sự va đập giữa sóng âm và lớp da đầu, trước mắt tôi xuất hiện từng khuôn mặt xấu xí, chúng thờ ơ mà lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm, trong tay chúng cầm từng mặt nạ da người, những mặt nạ này tươi cười, xinh đẹp, trang trọng, còn môi của chúng lại chảy ra máu tươi cùa người khác, răng nanh hung tợn trắng nhởn lộ ra ngoài, vài đoạn xương người bị gặm nát vụn!

Đây là tiếng thét sắc nhọn đâm thẳng vào linh hồn.

12 giờ đêm, tôi quay cuồng trong tiếng thét thất thanh của A Hoàn…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Trở Lại Hoang Thôn

BÌNH LUẬN FACEBOOK