Trang Chủ
Truyện Teen
Trò Chơi Định Mệnh
Thăm Bạn Cũ

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nam và Quân cùng với Tú Anh chở My đến bệnh viện, nói rõ hơn là nhà xác. 2 chữ 'nhà xác' như bóp chặt cổ họng My lại không cho My thở khi vừa nhìn thấy 2 chữ đó.

My bước vào trong, không khí nơi đây hoàn toàn lạnh, cực kì lạnh giá. Rồi cảnh sát pháp y, dẫn My và mọi người đến một chiếc giường, có một xác chết, được đậy tấm vải trắng lên kính cả đầu, rồi cảnh sát pháp y.

- Xin mấy vị hãy xem kỹ, xem có phải người nhà của mấy vị hay không?.

Dứt lời thì cảnh sát pháp y, mở tắm vải trắng kia lên và thấy một xác chết bị cháy đen, xác chết ấy bị ngọn lửa kia thiêu rụi đến nỗi không nhìn thấy được mặt và tóc của xác chết.

Khi bác sĩ mở khăn trắng đang đậy cả người Thiện ra, mọi người như không tin vào mắt mình nữa. Làm sao có thể, người nằm trước mặt họ là Thiện chứ.

- Không thể nào, đây nhất định không thể nào là Thiện._ My lắc đầu phán bác

- Nếu mấy vị không tin xin hãy theo tôi._ cảnh sát nói rồi dẫn mọi người rời khỏi nhà xác.

Đến phòng chờ ở trụ sở cảnh sát.

Người cảnh sát lúc nãy đi đến bàn làm việc lấy sấp hình rồi đi tới chỗ My, Quân và mọi người. Vị cảnh sát ấy đưa cho My sấp hình, My xem, lát sau cô buông lơi sấp hình với gương mặt trắng bệch, môi nhệch nhạt. Quân nhặt sấp hình lên xem thì anh cũng khá ngạc nhiên và bất ngờ khi trong hình là cảnh hiện trường tai nạn xe của Thiện cùng với chiếc xe bản số xe mà Thiện hay dùng.

Bất ngờ

Kinh hoàng

Shock

Bàng hoàng

Bỡ ngỡ

Đó là tất cả cảm xúc tồn tại trong My bây giờ. Trong lòng cô đặt lên câu hỏi tại sao vậy? Tại sao mọi chuyện lại diễn ra như thế?

Cô lại phạm phải lỗi gì mà ông lại bắt từng người thân, từng người quen lần lượt rời xa cô chứ. Cô đã làm gì sai? Mà hà cớ gì mà ông lại đối xử với cô như thế.

Hận thù. . . Cô đã bỏ và cũng đã bù đắp và sửa chữa lỗi lầm mà cô gây ra, cô đã làm hết rồi. Bây giờ cô không mong gì hơn ngoài cuộc sống yên bình, cô mong cô có thể ở bên cạnh người thân, bạn bè và gia đình cô. Cô chấp nhận, từ bỏ tất cả mọi thứ để đổi được sống bình yên, đổi được giây phút yên ả sống bên người thân, bạn bè và gia đình, nhưng sao chẳng được.

Người cô yêu, người trên danh nghĩa và trên pháp luật vì tai nạn xe bất tỉnh hơn nửa năm trời, để rồi, người thân anh âm thầm đưa anh ra nước ngoài trị bệnh. Còn lại người bạn thân của cô cũng bỏ cô đi.

Thật sự 4 năm qua cô luôn hỏi, cô đã làm gì sai mà 2 anh lại bỏ cô đi như thế, nhưng có nhiều lúc cô luôn có một cảm giác, cảm giác ấy nói với cô như Hữu Thiện vẫn còn sống, vẫn còn tồn tại trên mặt đất này. Nhưng nếu anh còn sống vậy sao anh không ra gặp cô chứ, và tại sao anh lại trốn cô. Nhiều lúc cô nghĩ thế, có lẽ sự ra đi của anh làm cô sắp điên trở lại mất thôi.

. . .

2 ngày sau.

Tại biệt thự khác của nhà họ Dương.

Phòng làm việc

- Dự án mới được tiến hành một cách tốt đẹp, cũng nhờ dự án này mà cổ phiếu tập đoàn R&R ngày càng tăng, đúng là tài quản lý của chủ tập đoàn lớn có khác._ Người đàn ông trung niên khoảng 34t, ngồi trên ghế sa long, nói chuyện với người đàn ông bằng tuổi ngồi đối diện. - Yên tâm, nhưng đừng quên, nguyên tắc của một thương nhân là gì?_ Người đàn ông đối diện đáp, bạc môi anh hơi hé lên một nụ cười rất ư là đẹp.

Thời gian dường như rất hậu hĩnh với anh, trải qua bao nhiêu năm tháng, anh không hề già đi mà ngược lại càng chững chạc hơn so với trước rất nhiều và người đàn ông kia cũng thế.

- Haizz, nói chuyện với người thông minh rất mệt. Ông anh à, thương tình anh em họ, đừng làm theo nguyên tắc không được sao?_ Người đàn ông kia thở dài đáp, nghe cách xưng hô, hình như hai người là anh em họ.

Nhưng cách ăn mặc và tính tình họ khác nhau.

Anh, người đàn ông vừa thở dài lúc nãy, mặc áo sơ mi trắng, cao cấp cùng chiếc quần tây hàng hiệu, mái tóc được chải chuốt gọn gàng. Tính tình thì khá vui vẻ và hay đùa giống như Quân.

Còn người đàn ông đối diện thì hoàn toàn trái ngược lại, người đó mặc một chiếc áo sơ mi màu tối, cùng với chiếc quần tây được cắt may tinh tế làm tôn lên dáng người đẹp như diễn viên của người đó. Nhưng tính cách, khá lạnh lùng, trầm và ít nói.

- Mà chẳng lẽ, từ trước đến giờ chẳng có ai làm anh phá bỏ nguyên tắc sống một lần sao?_ người đàn ông kia bổ sung.

'Ai làm anh phá bỏ nguyên tắc sống' sao? Có chứ, đâu phải chỉ một lần thôi đâu mà rất nhiều lần như thế cơ đấy. Mà nói ra thì chắc chắn người đàn ông mặc áo sơ mi trắng sẽ ngạc nhiên đến ngất mất.

- Có đấy là. . .

- Thưa ông chủ! Có cô Diễm My cùng con cô Khánh An, nói là bạn của bà chủ, muốn vào thăm bà chủ._ Quản gia vào thông báo là đứt quãng câu nói của anh. Nhưng lời thông báo của quản gia làm anh khá bất ngờ.

- Được rồi, tôi sẽ ra ngay, bảo cô ấy chờ._ Người đàn ông mặt chiếc áo sơ mi trắng nói.

Rồi quản gia đi ra.

- Ông anh, không phiền ngồi đây một mình chứ._ Ý người đàn ông áo sơ mi trắng quá rõ ràng rồi còn gì nữa.

Nhưng anh lại không quan tâm điều đó, anh quan tâm là lời thông báo của quản gia lúc nãy. Anh nhìn lại chiếc nhẫn cưới mà anh đeo trong tay, rất lâu sau anh gật đầu. Và người đàn ông mặc áo sơ mi trắng ra khỏi phòng. Anh cũng âm thầm đi theo.

Ra phòng khách, My và Khánh An đang ngồi ở đó chờ. Thấy người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đi ra cô và Khánh An đứng dậy.

- Chào, nghe nói cô là Diễm My, có phải là Selena bạn của Myzi._ người đàn ông đó mời My ngồi, khi ngồi xuống anh liền hỏi.

- Đúng, tôi là Selena, còn anh là Hạo Nhiên Rio, chồng của An Nhiên._ My hỏi thăm, người đó gật đầu.

Rồi My kêu Khánh An chào Rio, khi Khánh An chào Rio thì Rio và người đàn ông mặt áo sơ mi tối, đứng nép ở trong rất ngạc nhiên bởi quá giống.

"Thằng bé ấy sao lại giống ông anh kia quá vậy? Hai người chẳng khác gì nhau, thằng bé như ông anh hoá nhỏ vậy. Mình từng nghe lúc trước anh có quen một cô gái, chẳng lẽ thằng bé này là. . ."

Suy nghĩ miên man hồi rồi Rio nhìn về phía cánh cửa phòng thì thấy người đàn ông mặc áo sơ mi tối đứng nép một bên.

À thì ra là như vậy? Anh cũng đã hiểu ra mọi chuyện.

Và My yêu cầu gặp An Nhiên bạn thân cô thì Rio dẫn cô lên lầu. Bước vào căn phòng, một căn phòng ngủ được thiết kế theo phong cách cổ điển, căn phòng khá rộng rãi và thoáng mát, đầy đủ tiện nghi.

Đi sâu vào căn phòng đến chiếc giường lớn, trên chiếc giường lớn là người con gái đang nằm ngủ (bất tỉnh), gương mặt xinh xắn theo thời gian ốm đi và hốc hác do bất tỉnh khá lâu. Trên tay của cô gái cô ghim dịch truyền dinh dưỡng. My hoàng toàn rơi vào trấn động khi thấy An Nhiên như thế. Không chỉ cô mà người đàn ông đứng ở ngoài cũng vậy. Đôi mắt anh tối hẳn đi, khi hiểu ra sự tình mà Rio giấu bấy lâu nay.

My bước đến kế bên giường, đưa tay chạm nhẹ gương mặt An Nhiên, cô thoáng thấy xót xa.

- Bồ ấy, đã bất tỉnh như vậy bao lâu rồi?._ My cố trấn tĩnh lại.

- Đã. . . 5 năm rồi._ Mắt Rio cũng buồn xuống, từng ngày, từng ngày anh mang hy vọng, hy vọng đôi mắt kia mở ra nhìn anh.

- 'Có người nói gặp nhau là do định mệnh, yêu nhau là do duyên số. Và em đã gặp anh là do định mệnh sắp đặt, yêu anh là do duyên số ban tặng. Nhưng chính em và anh, cả 2 chúng ta không ai nghĩ rằng, định mệnh có thể đưa ta gặp nhau và cũng có thể bắt ta rời xa nhau. Duyên số cho ta yêu thì cũng ép ta chia tay nhau. Phải chăng, chúng ta rời xa nhau do yêu nhau quá vội hay do tình cảm - niềm tin mà chúng ta dành cho nhau vẫn chưa nhiều', đó là câu mở đầu cho truyện, một tác phẩm nổi tiếng của bồ ấy viết. Nhưng có nghĩ bồ ấy lại không nghĩ rằng, đó lại là câu nói dành cho bồ ấy khi bồ ấy cứ nghĩ rằng truyện mà bồ ấy viết đều do tưởng tượng như thực tế đều là những chuyện của bồ ấy từng xảy ra trong quá khứ._ My buồn xuống, cô cũng nghe Tú Anh kể lại hết mọi chuyện về An Nhiên. Lúc An Nhiên mất tích rồi 3 năm sau trở về với một bút danh nổi tiếng là Myzi. Đương nhiên khi gặp lại An Nhiên không hề nhớ ai cả, còn Rio thì cũng chẳng khác gì cô bởi lời nguyền kia. Sau câu nói của My thì không khí trong phòng trở nên buồn xuống.

- Tại sao bồ ấy lại bị tai nạn nặng như vậy?_ My nhìn gương mặt hốc hác của An Nhiên bằng ánh mắt đầy xót thương.

Cô chỉ nghe Tú Anh kể lại là An Nhiên bị tai nạn chứ cô chưa hề biết nguyên nhân tại sao?

Cô còn bất ngờ hơn khi nghe Tú Anh nói An Nhiên đã bị tai nạn 1 lần, lần này là lần thứ hai. Lần trước là do cái lời nguyền gì đó khiến cô mất trí nhớ để quên đi Rio, vụ tai nạn đó không những làm cô mất trí mà còn mất tích thời gian dài khi trở về đã 3 năm nhưng An Nhiên không hề nhớ một ai cả. Và do định mệnh đưa đẩy, 1 lần nữa cô gặp lại Rio nhưng những ký ức về nhau của hai người đều quên hết, kể cả không nhớ đã từng quen nhau. Khó khăn lắm họ mới quen lại nhau nhưng An Nhiên lại bị tai nạn và bất tỉnh đến giờ, trong khi đó Rio đã nhớ lại hết tất cả.

- Là do Jessica bạn gái cũ của tôi hại em ấy._ Rio cũng nhìn An Nhiên mà lòng anh đau nhói.

Bạn gái cũ!!!

My chợt nhếch mép, nở nụ cười đầy sự khinh thường.

- Bọn đàn ông mấy người đều như nhau cả, Bảo Nam thì hại Hoàng Vi chết, còn anh thì hại An Nhiên bán sống, bán chết, kể cả Thiên Khánh cũng hại tôi ra như thế, đau khổ, chờ đợi mỏi mòn._ My chợt trách rồi nói về bản thân mình.

Rio khá ngạc nhiên khi My nói như thế, nhưng vài giây sau đó, anh chợt cười thầm và nghĩ "thì ra đây là người làm ông anh mình phá vỡ nguyên tắc sống."

My thăm An Nhiên một chút rồi về, nhưng có lẽ vài ngày sau cô sẽ trở lại thăm An Nhiên cho đến khi An Nhiên tỉnh thì thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Trò Chơi Định Mệnh

BÌNH LUẬN FACEBOOK