Trang Chủ
Truyện Teen
Trò Chơi Định Mệnh
Tạo Hóa Trớ Trêu

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sau khi nhận được tin nhắn thì My liền cấp tốc đến nhà tình thương. Khu đến đó cô liền tìm mẹ cô, đồng thời cái bóng đen cũng lách qua một bên, núp vào góc nào đó để nhìn lén.

Mặt My khi nhận được tin nhắn thì vô cùng hớn hở vì cô nghỉ như thế tức là bà Diễm đã tha thứ cho cô, cũng phải thôi, mẹ con mà. Nhưng thái độ của My thì hoàn toàn trái ngược với thái độ của bà Diễm. Mặt bà vẫn thế, vẫn mang vẻ bi thương và u buồn trong đôi mắt của mình. Thấy My tươi cười và ngồi xuống trước mặt bà thì lòng bà càng buồn hơn khi việc bà sắp nói đây là ảnh hưởng hạnh phúc cả 3 người đặc biệt là Diễm My con gái bà.

- Mẹ, mẹ kêu con đến đây là có việc gì quan trọng vậy, có phải mẹ hết giận con rồi đúng không._ My hớn hở nói

Đáp lại lời My là hành động của bà, bà lấy 1 tờ giấy đưa cho My. My xem trong tờ giấy đó viết gì thì lúc nhìn vào nụ cười trên môi My vụt tắt. Bàn tay cô bắt đầu run run, khoé môi nhấp nháp cố nói ra chữ "không thể nào" nhưng lại không thể nói ra. Khi ấy bà Diễm nói.

- Đây là sự thật, con không phải con gái của ta.

Không cô không tin, đây là mơ đúng không. Đúng đây là mơ, chắc là mẹ cô còn rất giận cô nên mới làm như thế.

- Không con không tin, làm sao như thế mẹ, mẹ là mẹ của con mà, mẹ hãy nói mẹ là mẹ của con đi mẹ nói đi._ Cô mang một hy vọng nhỏ nhoi, một hy vọng rằng những gì trong tờ giấy không phải là sự thật.

Bỗng bên ngoài nhà tình thương có 1 chiếc ferrari chạy vào sân. Chiếc xe dừng lại 2 dáng người bước xuống 2 đó không ai xa lạ chính là Khởi Phong và Khánh My. Thấy 2 người họ trong lòng Diễm My bỗng thấy tia hy vọng trong lòng cô ngày một nhỏ đi.

Khởi Phong và Khánh My đi đến chỗ Diễm My và bà Diễm.

- Ngọc Diễm, hôm nay mình và Khởi Phong đến rước Diễm My về nhà. . . Thật sự mình và cậu đều sai khi tráo đổi 2 đứa con gái của mình._ Khánh My nói, trong đôi mắt đang che giấu 1 điều gì đó nhưng rất khó nhìn ra Khánh My đang che giấu.

Nghe câu đó, lòng My vang lên một tiếng bộp. . . Vỡ tan mọi thứ, đúng là hy vọng càng nhiều thì thất vọng cũng sẽ rất nhiều.

- Mình cũng vậy, nếu lúc trước chúng ta không làm vậy thì giờ Diễm My sẽ không hận nhà họ Dương và con bé sẽ được người anh trai như Thiên Khánh yêu thương dù Minh Quân cũng rất thương con bé._ bà Diễm khẽ nói.

- Mọi người đang nói gì vậy, con không hiểu, cỏn tờ giấy này là gì vậy, sao lại có nó._ Có trời mới biết khó khăn lắm cô mới nói câu ấy.

- Diễm My à. . . Đây là sự thật, mẹ đã lấy mẫu ADN của 2 đứa đi xét nghiệm và trùng với nhau._ Khánh My nhẹ giọng nói.

Xoảng. . .

Hy vọng một lần nữa vỡ tan theo câu nói ấy, gương mặt cô tái đi, cô bất chợt không đứng vững lùi về sau hai bước với bộ dạng thất thần.

Miệng cô cố gắng gặng ra 3 chữ "không thể nào" như lúc nãy.

- Diễm My, đây là sự thật, con là con gái của cha và cũng là. . . Em gái của Thiên Khánh._ Khởi Phong bây giờ mới lên tiếng.

Môi Diễm My run run, đôi mắt tràn ngập đau thương khi nghe 5 chữ cuối "em gái của Thiên Khánh" đó thì cả bầu trời cô như sụp đổ. - Làm. . . Làm sao có thể như thế được._ Diễm My không tin, cô vẫn không tin đó là sự thật. Cô không tin ông trời lại tàn nhẫn cướp đi hạnh phúc của cô, cô không tin tạo hoá lại trêu người như thế.

- My đây là sự thật. . . cháu và Thiên Khánh là anh em ruột._ Bà Diễm nói lời nói như một con dao cắt đứt đi hạnh phúc của cô.

- Không con không tin, làm sao có thể như thế được con không tin, con không. Đúng rồi, mọi người bây giờ ai ai cũng ghét con hết, không muốn con ở đây, nếu vậy con sẽ trở về nơi đó thôi. Phải mình phải trở về nơi đã tạo ra mình thôi._ Diễm My bịt tay, lắc đầu nói rồi vụt chạy khỏi nhà tình thương.

Mọi người ai ai cũng bất ngờ khi thấy My hoảng loạn chạy đi. Cả chính họ không ngờ My lại dễ kích động chỉ nói những câu như thế đã chạy đi. Nhưng cả 3 người họ biết cô rất đau và rất shock. Đúng rồi không đau sao được khi hạnh phúc vừa chạm tay thì đã bị duột và đánh rơi hạnh phúc. Shock đương nhiên là có rồi khi người đàn ông suýt nữa trở thành chồng cô chỉ trong phút chốc biến thành anh ruột cô. Khônh shock sau được, nếu là người khác sẽ như thế, huống hồ chi cô là người. . .

Trong góc tối kia, đôi mắt đen thẳm ấy nãy giờ nhìn thấy tất cả, tai nãy giờ cũng đã nghe tất cả. Có lẽ giờ phút này người đó hả dạ rồi chứ, hả dạ khi thấy cô hoảng loạn như thế, hả dạ khi thấy cô kích động bỏ đi đến như thế. Nếu cô xảy ra chuyện gì thì anh sẽ ân hận suốt đời.

Diễm My bỏ đi thì mọi người cũng đổ xô đi tìm cô, thấy cô bỏ đi Khởi Phong liền điện thoại cho Thiên Khánh kể cho anh nghe hết mọi chuyện, anh cũng chẳng khác gì cô, anh cũng rất shock nhưng bây giờ chỉ ở đó shock thôi không làm được gì. Việc bây giờ là anh cần phải bình tĩnh đúng cần phải bình tĩnh để còn tìm My.

Anh bỏ dỡ công việc, cuộc họp vừa chấm dứa thì anh liền đi tìm My. Như có linh cảm từ trước, suốt cuộc họp anh cảm thấy có một cảm giác gì đó rất kì lạ thì ra đó là cảm giác bất an. Nếu là Thiên Khánh lúc trước sẽ không tin cảm giác bất an này nhưng Thiên Khánh bây giờ sẽ tin tất cả, sẽ làm tất cả vì My. Thế nên anh nhất quyết phải tìm ra My, anh không muốn thêm một bi kịch nào xảy ra nữa, chuyện My và anh là anh em ruột là bi kịch quá lớn của hai người rồi nên anh nhất định phải tìm ra My, tùm thấy một Diễm My còn sống mạnh khoẻ chứ không phải là một thể xác không hồn. Nghĩ thế anh càng lo, anh liền đạp ga tăng tốc, mong tìm được My.

Cũng trong thành phố, có một người đàn ông đang láy xe khắp mọi nơi để tìm My. Nếu My xảy ra chuyện gì anh sẽ không tha thứ cho bản thân mình suốt đời. Anh ít kỷ, tại sao My lại chọn anh làm bạn mà không chọn anh làm người mang cho cô hạnh phúc. Trong khi anh tốt với cô rất nhiều thậm chí tốt hơn cả Thiên Khánh đối với cô mà tại sao cô không chấp nhận anh. Anh và cô gặp mặt nhau trước khi cô gặp Thiên Khánh, anh yêu cô trước Thiên Khánh vậy tại sao cô lại không chọn anh mà chọn Thiên Khánh. Dù vậy anh cũng không bỏ cuộc, anh nhất định phải tìm My. Đúng phải giành cô về bằng mọi cách, phải lấy được trái tim cô dù phải trả một cái giá đắc anh cũng không sợ.

Khánh láy xe khắp mọi nơi trong thành phố cũng không tìm được My. Làm anh thấy lo hơn, anh tdùng ra-da định vị nhưng vô ít, cô không đem theo điện thoại. Cách duy nhất là đi qua từng nơi tìm cô nhưng lục tung cả thành phố rồi vẫn không thấy cô, rốt cuộc là cô đã chạy đi đâu mà tất cả mọi người không ai tìm được cô. Anh nhớ cha anh kể lại trước khi đi cô còn nói cô sẽ trở về mơi dành cho cô, nơi đã tạo ra cô, vậy nơi đó là nơi nào???

Khoan đã. . .

Lúc trước My tên Hải Băng, Hải Băng có nghĩa là biển lạnh. Biển, đúng rồi phải ra biển.

Anh liền tăng hết tốc độ phóng xe về phía trước, đích tới của anh là biển.

Đồng thời ở một nơi khác, có một con người cũng vừa phát hiện ra điều ấy và cũng láy xe ra biển.

Về phần My, My chạy khỏi nhà tình thương cô liền láy xe ra biển. Ra tới biển cô dừng lại, bước xuống xe, nhìn về phía đại dương mênh mông và tiếng sóng biển rì rào đó bất chợt nước mắt My trực rơi. Cô bước từng bước như người mất hồn về phía biển.

Tại sao lại như vậy chứ? Tại sao mọi chuyện lại xảy ra như vậy chứ? Tại sao? Tại sao vậy? Ông trời con đã làm gì sai mà ông lại trêu đùa con như thế, người con yêu bây giờ là anh trai con, người con hận bây giờ là dì con. Nếu mình là em gái của Thiên Khánh? Vậy đứa bé này thì sao? Là nghiệt chủng hay loạn luân. Khi nó sinh ra rồi thì sao? Mọi người sẽ nhìn nó bằng cặp mắt gì? Sẽ gọi nói bằng loạn luân sao? Con à, mẹ xin lỗi, mẹ hại con rồi, mẹ sai khi đã dùng cách ấy để trả thù để giờ phải kéo con vào vòng dây tội lỗi, khiến con phải chịu tai tiếng của miệng đời khi con sinh ra. Mẹ xin lỗi, nhưng không sao, bây giờ mẹ con chúng ta sẽ về với biển cả, chúng ta sẽ giải thoát không còn tồn tại trên thế gian này nữa con nhé.

My bước lại bước, mới đây đã ra khỏi bờ cát và đặt chân xuống nước biển. Đứa bé là con Minh Vương tức là cháu của Thiên Khánh nhưng giờ cô và Thiên Khánh là anh em ruột cũng tức là cô với Minh Vương là anh em họ. Vậy nên bảo cô phải chấp nhận sao đây? Phải sống sao đây? Đối diện với người nhà họ Dương và đối diện với dư luận nữa chi bằng cô giải thoát cho mình còn hơn. Đó là cách duy nhất để giải quyết ôn thoả việc này.

Khi nước biển đã tới đầu gối cô thì từ xa giọng nói quên thuộc vang lên.

- Diễm My.

Nghe giọng nói gọi tên cô ấy cô càng đi nganh ra biển hơn khiến anh, chạy nhanh tới ôm lấy cô, cản cô lại. Khi anh ôm cô làm cho tinh thần cô hoảng loạn trở lại.

- Buông em ra, anh buông em ra cho em đi chết đi, em không muốn sống nữa, như thế quá đủ với em rồi, mọi chuyện quá đủ rồi._ My vùng vẫy, vùng vẫy khỏi lòng ngực anh, vùng vẫy khỏi cái ôm của anh. Cô không muốn ở trong đó nữa, cô không muốn được anh trao cảm giác an toàn nữa, một khi cô làm như vậy thì sẽ lún càng sâu, càng không thể trở về được.

- My à, em bình tĩnh đi, em bình tĩnh được không em._ Lời nói của anh lúc nào cũng thế, ngoài lạnh trong ấm.

- Bình tĩnh, anh bảo em phải tình tĩnh ra sao để đối mặt với sự trớ trêu này, anh chỉ em đi, anh nói đi, anh nói đi._ My hét lên đầy hoảng loạn.

Anh ôm chặt cô vào lòng mặc cô đấm hay đánh anh.

- Em không cần phải làm gì cả, cức sống bình thường đi. Mọi chuyện cứ để anh lo, em tổn thương quá nhiều rồi, đừng ép mình phải thương tổn nữa, qua đêm nay, ngày mai và những ngày sau này cố sống cho thật tốt._ Khánh nhẹ giọng nói, trong mắt anh hiện lên một tia đau xót tận cùng.

Đúng! Cô không được làm gì hết, hãy để anh lo. Nếu không còn cách nào giải quyết nữa anh sẽ hy sinh, nếu cô và anh không có duyên làm vợ chồng, nếu tình yêu của anh và cô không được mọi người chấp nhận thì anh sẽ làm người anh trai tốt, anh sẽ hy sinh tất cả vì em gái của mình miễn sao cô được hạnh phúc. Và anh đưa cô về nhà, về biệt thự của anh.

Ở đằng xa kia, vẫn là đôi mắt ấy nhìn thấy tất cả, anh lại chậm một bước để Khánh đến trước anh nhưng trong lòng anh nghĩ dù Khánh đến trước anh thì sao chứ, họ cũng không thể yêu nhau bởi họ. . . Là anh em ruột. Đừng gấp, đúng mọi chuyện vẫn còn nữa, anh sẽ từ từ chờ My, anh sẽ không gấp.

2 ngày sau tại tập đoàn GK.

- Chủ tịch mọi chuyện đã sắp xếp xong xuôi. . . Nhưng chủ tịch anh định ra nước ngoài thật sao._ Harry đứng trước mặt Khánh báo cáo rồi ngập ngừng hỏi

Khánh chỉ gật đầu đáp câu hỏi của Harry rồi đứng dậy đi.

Tại phòng cũ của Tú Anh

- My à con ăn đi, đã mấy ngày nay con không ăn gì rồi. Con không lo cho bản thân cũng lo cho đứa bé trong bụng chứ._ Khánh My đau xót khi thấy Diễm My im lặng mãi như thế.

Nhưng My vẫn vậy, cô chỉ lắc đầu từ chối và nói "con muốn yên tĩnh", rồi Khánh My đành rời khỏi phòng. Kể từ hôm ở biển về đây, My im lặng suốt, cô chỉ ngồi co rút trên giường, không nói cũng chẳng cười, hết ngồi thì tới nằm. Cô nằm như một bào thai co rút, thiếu sự an toàn và che chở. Cũng từ ngày hôm đó, Khánh không về nhà lần nào nữa. Có lẽ biện pháp tạm thời là lánh mặt, như vậy sẽ tốt cho cả hai.

- Con sẽ ra nước ngoài một thời gian, cũng có thể. . . Con sẽ không trở về nước nữa._ Khánh trầm mặt nói

Khánh My không đồng ý nhưng Khởi Phong đã ngăn cản, Khởi Phong biết tâm trạng hiện giờ của Thiên Khánh ra sau nên ông đồng ý.

Mọi người tính đưa Thiên Khánh ra sân bay nhưng anh không đồng ý nên họ chỉ đưa anh ra xe, tới xe Khánh nói tạm biệt mọi người.

My đứng nép bên cửa sổ nhìn xuống, lòng cô đau như cắt. Cô không khóc đơn giản nước mắt cô đã khô, cô cũng không xuống cản anh chỉ đành bất lực nhìn anh đi.

Anh nhìn lại nơi đây là cuối và trước khi lên xe anh nhìn lên phòng My và nói "tạm biệt" rồi đi.

"Anh đã không mang đến cho em niềm vui

Nên sẽ đi cùng với nỗi buồn xót xa

Anh sẽ mang kỷ niệm đẹp nhất với nhau ngày qua

Giữ trong tim thật sau để nhớ suốt đời


Anh đã không mang đến cho em niềm vui

Nên sẽ thôi gặp em suốt cứ mơ về mỗi đêm

Anh sẽ không để em phải khóc, phải buồn nhiều thêm

Hãy quên anh và em hãy sống những ngày bình yên"


Zing Blog

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Trò Chơi Định Mệnh

BÌNH LUẬN FACEBOOK