Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mace vẫn ôm chặt lấy cô quyết không chịu buông, dường như đang nén giận nói: “Anh lưu manh chỗ nào chứ?”

Mạc Hướng Vãn đập mấy cái lên vai anh mới nhận thấy bờ vai đó vừa cứng lại vừa lạnh. Thì ra cửa sổ vẫn chưa đóng, vậy là cô thốt lên một câu: “Em lạnh!”

Sau cùng, Mace cũng nhấc người dậy, ra đóng cửa sổ.

Ánh đèn chiếu sáng cả căn phòng, Mạc Hướng Vãn ngẩng đầu lên, đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt trẻ trung, trắng đến mức như không còn giọt máu nào của Mace. Lúc nãy lạnh như vậy, hai người họ lại nằm gần chỗ cửa sổ, trên người không một tấm vải che, vậy mà cô chẳng hề cảm nhận được. Đến tận lúc này cô mới cảm thấy lạnh giá. Chính vì lạnh nên Mạc Hướng Vãn lại ôm Mace chặt hơn trước.

Thân thể không quần áo vốn dĩ giống như hai thanh củi khô, vậy mà sau khi quấn lấy nhau, nhiệt độ người này nhanh chóng truyền sang cơ thể người kia, cả hai lập tức bùng cháy.

Mace nhìn cô gian tà: “Mỹ nữ, bây giờ dù em có mắng anh là lưu manh thì anh cũng phải lưu manh cho tới cùng. Bây giờ mà dừng lại thì chẳng có chút đạo đức nào cả.”

Không hiểu sao Mạc Hướng Vãn cũng bật cười theo anh, mơ mơ màng màng lên tiếng hỏi: “Anh là ai? Còn em là ai?”

Mace liền nói: “Anh là Mace, còn em là Thảo Thảo.”

Mạc Hướng Vãn phản bác: “Không. Anh là khách làng chơi, còn em là “gà”[1].”

[1]“Gà”: Tiếng lóng ở Trung Hoa, chỉ gái gọi.

Mace liền cắn một miếng ngay trên vùng ngực của cô: “Thảo Thảo, làm người không nên thành thật quá.”

Mạc Hướng Vãn cúi đầu xuống, miễn cưỡng nhìn phần da trước ngực mình, vẫn còn nguyên vết răng hằn trên đó.

“Em đã kiếm được ba vạn đồng đấy”. Nói xong cô liền mím chặt đôi môi, rồi mỉm cười buồn bã.

“Được rồi, được rồi, anh biết rồi”. Đôi môi anh bắt đầu miên man ngay bên cạnh vết răng để lại trên bờ ngực cô lúc nãy.

Cô hỏi Mace: “Theo anh, cái cảm giác bị gọi là “gà” có hay ho không?”.

“Bình thường thôi.”

“Vậy thì lúc này anh đang làm gì?”

“Thảo Thảo, em rất đẹp”. Mace không trả lời câu hỏi của cô.

Đột nhiên, Mạc Hướng Vãn nhớ ra khuôn mặt anh rất quen thuộc, cô nói: “Chúng ta giống như đang diễn phim cấp ba vậy, anh rất giống một chàng trong phim.”

Vào lúc này, Mace liền tăng thêm sức lực, Mạc Hướng Vãn cảm thấy đau nhói. Kỹ thuật của anh không tốt, mà lúc đó thật sự cô cũng chẳng biết anh có kỹ thuật tốt hay không nữa. Mãi cho tới sau này, khi nói chuyện cùng với Phạm Mỹ, cô ấy mới kinh ngạc thốt lên: “Lẽ nào, cậu đã gặp được một anh chàng “còn zin” ư?”

Vào giây phút đó, tuy rằng cơ thể họ đang hợp nhất nhưng mỗi người lại có một suy nghĩ riêng.

Cô nhẹ nhàng nói với Mace rằng: “Anh nên xem thêm nhiều đĩa.”

Mace dường như hơi bực, cau chặt mày nói: “Nên xem của Ai Iijima hay là của Maria Takagi?”[2]

[2] Hai ngôi sao khiêu dâm nổi tiếng Nhật Bản.

“Maria Takagi làm gì có đĩa dạy chứ?” Mạc Hướng Vãn đáp ngay.

Mace liền hôn lên đôi môi của cô, chiếc lưỡi của anh còn linh hoạt hơn cả bộ phận kia, khiến cho cô say mê, hứng khởi vô cùng. Cô lại cảm thấy lâng lâng bay bổng giữa những đám mây bảy sắc cầu vồng, đôi khi lại có cảm giác mình như đang trôi giữa dòng Hoàng Phố.

T¬T

Buổi sáng hôm sau, khi thức dậy, cô nhận ra toàn thân mình đã được tắm rửa sạch sẽ. Mace không còn ở trong phòng nữa, còn bản thân cô thì đang nằm ngủ ngon lành, yên ổn trên chiếc giường King Size. Mạc Hướng Vãn ngước đầu lên, qua cánh cửa kính có dòng chữ “Merry Christmas” màu trắng, cô thấy bầu trời xanh trong, sáng sủa. Sau một đêm dài đó, cuối cùng cô đã có thể nhìn thấy bầu trời trong trẻo.

Mạc Hướng Vãn khẽ thở dài một tiếng.

Sau lần trải nghiệm này, cô hoàn toàn không thấy được cảm giác tuyệt vời mà Phạm Mỹ vẫn thường nói.

Phạm Mỹ tỏ ra đồng cảm với cô: “Ba vạn đồng, bán cho một anh chàng “còn zin”, coi như bán một cách sạch sẽ.”

Nhưng chính điều này cũng đã trở thành gánh nặng tâm lý trong Mạc Hướng Vãn. Thông qua Phạm Mỹ, chị Phi Phi gửi lời đến cô rằng: “Có muốn tìm một người lão luyện thử xem sao không?”

Mạc Hướng Vãn liền lắc đầu quầy quậy.

T¬T

Lần tiếp theo, Mạc Hướng Vãn gặp lại Mace khoảng ba tháng sau đó.

Mạc Hướng Vãn học lớp 12, cô đang miễn cưỡng duy trì việc học tập hàng ngày của mình, cứ đến tầm chiều là tinh thần cô lại chẳng thể nào tập trung nổi. Đêm nào, cô cũng ra ngoài rong chơi cùng Phạm Mỹ. Nếu có người đàn ông nào tiến lại sàm sỡ, cô liền trợn mắt trừng trừng lườm nguýt, cái cảm giác hốt hoảng, sợ sệt như trước đã không còn nữa.

Phạm Mỹ bảo: “Nếu cậu cứ mãi không làm gì thế này, chị Phi Phi sẽ không vui đâu.”

Mạc Hướng Vãn trêu bạn: “Vậy lúc đó liệu cậu có đuổi mình ra khỏi nhà không?”

Phạm Mỹ liền chớp chớp mắt, tỏ vẻ đáng yêu: “Gần đây, có một anh chàng đẹp trai đang theo đuổi mình, muốn được về sống cùng với mình đấy.”

Mạc Hướng Vãn hiểu ra vấn đề, lập tức chuẩn bị dọn nhà đi chỗ khác.

T¬T

Hiển nhiên, ông bà nội hoàn toàn không bằng lòng trước cách ăn mặc, trang điểm lẳng lơ, hư hỏng của Mạc Hướng Vãn. Ông nội nói: “Năm sau, cháu nhất định phải học hành tử tế để vào đại học, như vậy sẽ tốt cho cháu, tương lai còn có chút tiền đồ.”

Nếu như thi đỗ đại học, cô có thể được ở ký túc xá. Điều này cô cũng biết rõ.

Gần đây, ông bà nội thường cầm tấm ảnh đứa em trai cùng cha khác mẹ với cô đem khoe khắp hàng xóm láng giềng. Bố cô đứng bên cạnh nó dường như đã trẻ ra đến hơn mười tuổi.

Đến lúc này, Mạc Hướng Vãn mới nhận ra rằng, vẻ đẹp của mình được di truyền của cả bố lẫn mẹ. Thế nhưng, bà nội thường hay mắng: “Con nhóc con, cái tốt không học lại đi học theo cái cách trang điểm, ăn vận y như Bạch Cốt Tinh. Không biết mấy kiếp trước gia đình chúng ta đã tạo nên nghiệp chướng gì mà kiếp này lại sinh ra một đứa hư hỏng mất nết thế này!”

Thầy giáo chủ nhiệm cũng tìm Mạc Hướng Vãn tâm sự: “Nếu em cứ tiếp tục sống thế này thì chẳng thể nào thi đỗ đại học được đâu. Bây giờ, em phải suy nghĩ cho thật kỹ, rốt cuộc mình đang muốn cái gì?”

Mạc Hướng Vãn liền nói một cách chân tình với thầy: “Thầy giáo Ngô, em rất cảm ơn thầy. Nhưng thật sự em cũng không biết bản thân đang muốn gì nữa?”

“Trước hết, em nên chú ý sức khỏe, đừng có ăn uống linh tinh ở bên ngoài.”

Cô kinh ngạc ngước đầu lên, bắt gặp ngay nụ cười hiền từ của thầy.

T¬T

Tối hôm đó, Mạc Hướng Vãn ra ngoài cùng Phạm Mỹ, cô bỗng nói: “Cậu giới thiệu khách hàng cho mình đi.”

Phạm Mỹ vui vẻ: “Cuối cùng thì cậu cũng đã nghĩ thông rồi sao?”

Mạc Hướng Vãn đã suy nghĩ khá kỹ: Trong tay cô có khoảng ba vạn đồng, thế nhưng, mấy tháng nay đi theo mọi người chơi bời khắp nơi, mua quần áo, đồ trang điểm nên cũng chỉ còn lại gần một vạn. Nếu cứ tiếp tục thế này, cô sẽ không đủ tiền thuê nhà ở mất.

Phạm Mỹ vỗ vỗ lên hai má Hướng Vãn: “Cậu phải kiếm một khoản tiền để còn thuê được căn nhà tử tế nữa chứ? Một mình một nhà, cảm giác ấy sảng khoái biết bao?”

Căn phòng nhỏ của Phạm Mỹ ở khu phía Bắc, xung quanh toàn công trường xây dựng, công nhân nhem nhuốc, bẩn thỉu, không khí toàn bụi. Điều này khiến cho Mạc Hướng Vãn cảm thấy thiếu an toàn.

Phạm Mỹ liền hỏi thêm: “Đã hơn ba tháng nay cậu không đến chỗ chị Phi Phi lấy thuốc rồi phải không?”

Mạc Hướng Vãn coi như mình không nghe thấy gì cả.

Tối đó, họ tới Bách Lạc Môn[3]. Đây là lần đầu tiên Mạc Hướng Vãn tới chỗ này. Cô trang điểm rất đậm đứng trước cổng vào, nhìn sang ngôi chùa Tĩnh An ở phía đối diện.

[3] Địa điểm giải trí nổi tiếng ở Thượng Hải.

Lúc này vừa qua tiết Thanh Minh, chùa Tĩnh An vọng ra tiếng chuông yên bình, hòa nhã, trong vắt như nước hồ thu, làm rung động trái tim cô. Lúc đó, tiếng chuông này vẫn chưa thể kéo cô ra khỏi cuộc sống hỗn loạn, rối ren. Mạc Hướng Vãn chỉ ngây ngây đứng trước cửa vào, lắng nghe và thốt lên: “Tiếng chuông nghe hay quá!”

Một người đi lướt qua và nhận ra cô. Người ấy gọi cô một tiếng: “Thảo Thảo.”

Mạc Hướng Vãn quay đầu lại với nụ cười tươi rói, quyến rũ trên môi. Gần một năm nay, cô đã quá quen thuộc với điệu cười này.

Buổi hoàng hôn tháng Tư, mặt trời rực lửa, đứng trước Bách Lạc Môn đối diện chùa Tĩnh An, nụ cười thiếu nữ ngất ngây, quyến rũ khiến Mace ngây người thờ thẫn trong giây lát.

Lúc này, Mạc Hướng Vãn đã níu lấy cánh tay của anh rồi cất tiếng hỏi: “Tối nay, anh có rảnh không?”

Mace mỉm cười dịu dàng, mà cũng rất nho nhã. Hôm nay, anh mặc trên người một chiếc áo len mỏng, quần jeans nằm trong bộ sưu tập đông xuân của hãng JPG. Trên quần có hoa văn rất đẹp, chắc chắn giá tiền của chiếc quần này không phải vừa. Anh đã cắt tóc ngắn, đeo cặp kính rất sang trọng, trong tay cầm một chiếc ví da to như chiếc phong bì, dày dặn, không biết trong đó để những gì. Trông anh vừa quý phái, sang trọng lại vừa rất chỉnh tề.

Anh không còn là người khách làng chơi của lần trước nữa, Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ, vậy thì cứ chọn anh cho xong.

Mace đưa tay khoác lên vai cô, hai người họ trông giống như một đôi tình nhân ngọt ngào trong tiết trời cuối xuân ấm áp.

T¬T

Buổi tối hôm đó, Mạc Hướng Vãn quậy tưng bừng trong vũ trường. Bọn họ không vào Bách Lạc Môn, bởi vì vào đó phải thay trang phục nên hai người liền đến một bar khác ở khu phía Tây.

Mace nhảy cùng cô, anh nhảy đẹp vô cùng, thậm chí còn nhảy được cả những điệu đường phố rất điệu nghệ.

Mace hỏi: “Em đến Bách Lạc Môn làm gì?”

Mạc Hướng Vãn không trả lời mà hỏi lại: “Anh đã bao giờ đọc cuốn Mãi mãi là Doãn[4] chưa?”

[4] Nhân vật chính Doãn Tuyết Diễm là gái làng chơi.

“Cái mãi mãi đó không nên thì vẫn hơn.”

“Mace, tối nay anh sẽ cho em bao nhiêu tiền?”

“Thảo Thảo, em thiếu bao nhiêu tiền?”

“Em muốn dọn nhà và muốn thuê một căn phòng.”

“Được rồi, anh biết rồi.”

Phạm Mỹ đã từng nói rằng, một người khách làng chơi có phong độ thì sẽ biết được mong muốn của gái bao, chứ không bao giờ thỏa thuận giá cả ngay trước mặt như hàng tôm hàng cá hết.

Hiển nhiên, Mace chính là một khách làng chơi phong độ.

Hai người họ đến khách sạn Thạch Quân Môn ở phía sau quán bar đó, địa điểm này là do Mace chọn. Tất cả các căn phòng trong này đều được bài trí tràn đầy cảm xúc, nội thất bên trong đều có màu đỏ khiến cho không khí trở nên rất ấm áp.

Mạc Hướng Vãn có thể ngửi thấy mùi thơm của gỗ, cảm giác cơ thể tràn đầy sinh lực. Cô ngồi trên đùi Mace, ôm hôn anh thắm thiết. Mace nhanh chóng và dễ dàng kéo áo của cô xuống, tiếp đó là áo ngực. Lúc Mace dùng miệng kéo dây áo ngực xuống, toàn thân cô bắt đầu run rẩy.

“Tiểu cô nương, em lại dùng thuốc rồi sao?”

“Đã rất lâu rồi em không dùng thuốc đó nữa.”

“Em phải cai thứ thuốc đó đi.”

“Vậy anh cần phải cai cái gì hả?”

Mace vẫn tiến vào mạnh mẽ, nhưng đã nhẹ nhàng hơn lần trước khá nhiều, cô thở hổn hển, điều chỉnh lại vị trí của mình, ngồi lên người anh.

Mace không hề trả lời câu hỏi của cô. Thái độ của anh vừa nghiêm túc lại vừa chân thành, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi vì niềm dục vọng trào dâng.

Mạc Hướng Vãn níu lấy cổ anh và nói: “Mace, anh thật hạnh phúc!”

Mace nhìn cô một cách khó hiểu.

“Anh có thể dùng tiền mua được bất cứ thứ gì mình muốn.”

Mace hôn lên đôi mày cô, khẽ nói: “Em nhầm rồi, Thảo Thảo ạ.”

Mạc Hướng Vãn định nhổm dậy: “Em không nhầm đâu.” Nhưng Mace đã nhanh chóng dựa tay ôm vào phần eo của cô.

“Thảo Thảo, đáng lẽ em phải làm một học sinh ngoan hiền ở trường học mới đúng.”

Mạc Hướng Vãn bật cười thành tiếng: “Anh dùng tư thế này để nói với em những lời răn dạy, khuyên bảo đó sao?”

Cô nhanh chóng bị anh kéo xuống giường.

“Đúng vậy, hình như anh chẳng đủ tư cách để nói những lời đó.”

Mạc Hướng Vãn hỏi Mace: “Anh đã lên giường cùng bao nhiêu cô gái rồi?”

Mace không trả lời.

“Lần trước kỹ thuật của anh rất tệ.”

Mace đang thâm nhập vào cơ thể cô, đột nhiên dừng lại rồi nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm.

“Câu nói của em khiến anh bị tổn thương ư?” Mạc Hướng Vãn mở to mắt hỏi.

Mace nhếch miệng cười, nhưng vẫn có đôi nét buồn buồn. Anh nói: “Lần trước, lúc đến em có trang điểm, sau khi tắm vẫn trang điểm, không sợ làm hại làn da sao?”

Mạc Hướng Vãn chỉ vào khuôn mặt mình: “Lần này em cũng trang điểm mà.”

Mace định đưa tay vuốt má cô, cô liền đưa tay lên che.

“Lẽ nào không trang điểm thì sẽ rất xấu sao?”

“Tuổi mười chín, chơi chút thôi”. Cô mở to mắt nói bằng tiếng Quảng Đông.

T¬T

Hồi ức về đêm hôm đó khá là vui vẻ, Mace và cô đã thử rất nhiều tư thế khác nhau, khi đã thỏa mãn, Mace nhấc người ra khỏi cơ thể cô rồi hỏi: “Em có muốn tắm không?”

“Không cần đâu.”

“Thảo Thảo, em thay đổi quá nhanh.”

“Em phục vụ có tốt không?”

Mace quay người, bước xuống giường, mặc quần áo vào và lập tức anh lại mang bộ dạng quân tử điềm đạm, đĩnh đạc như lúc gặp nhau tối qua. Thực lòng trông anh rất đẹp trai, tuấn tú, phong độ ngời ngời. Mạc Hướng Vãn đang trong lúc thất thần thì bỗng nghe thấy tiếng vật gì đó đập bộp lên đầu giường.

Cô tò mò quay người lại liền thấy thứ mà anh đặt xuống chính là chiếc ví da. Lúc đặt xuống trông đôi vai anh có hơi nhô nhô, cô cảm nhận được hình như lúc này anh đang tức giận.

Thế nhưng, cô vẫn đặt sự chú ý vào chiếc ví da trên đầu giường kia, trong đó có lẽ có rất nhiều tiền. Cô nhìn qua, chẳng thể nào ước lượng được có bao nhiêu tiền, sau đó lại quay người vào trong ngủ tiếp.

Nếu như đã vậy thì quan hệ giữa hai người họ thật quá đơn giản, anh là khách làng chơi, còn cô là gái gọi. Đơn giản đến mức chẳng thể nào đơn giản hơn được nữa!

Mace nói: “Những đồng tiền này đến rất nhanh, nhưng chẳng thể nào khiến cho em tiếp tục vui vẻ những năm sau này đâu.”

Mạc Hướng Vãn thều thào: “Anh là một khách làng chơi có lương tâm, phải chăng với cô gái gọi nào anh cũng nói những lời này?”

Mace đã mặc xong quần áo, thái độ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bình thản nói: “Thảo Thảo, em cứ coi như anh giả nhân giả nghĩa đi, anh cũng chẳng phải là loại người tốt đẹp gì đâu.”

Mạc Hướng Vãn quay đầu lại nhìn Mace. Mấy tháng nay, hình như anh đã trưởng thành hơn. Anh như một người đứng ở trên cao khiến cô cảm thấy có chút sợ hãi.

Cảm giác này chẳng hay chút nào cả. Trực giác mách bảo cô nên chống trả, cô phát hiện ra mình vô cùng căm ghét cảm giác bị phân biệt rõ rệt đến vậy.

Tại sao sau một đêm cuồng nhiệt, anh vẫn có thể trông đĩnh đạc, điển trai đến thế? Cô nhìn lại mình, toàn thân không quần áo, chỉ có chiếc chăn mỏng phủ lên trên, phấn son trên mặt chắc cũng đã nhòe nhoẹt hết rồi.

Quả là thiếu công bằng.

Mạc Hướng Vãn nói với Mace: “Được rồi, anh đi đi, hãy giúp em giữ phòng đến buổi chiều, em muốn ngủ một lúc.”

Mace không nói câu gì, chỉnh đốn lại quần áo rồi cất bước ra đi. Sau này, Mạc Hướng Vãn nghĩ, ngày hôm đó quả thật là một giấc mộng quái ác, tràn đầy khổ sở.

T¬T

Kể xong, Mạc Hướng Vãn liền cầm lấy tay Quản Huyền rồi nói: “Những chuyện sau này thế nào thì chị cũng biết hết rồi đấy.”

“Con nha đầu ngốc, chị không biết em ngốc nghếch hay là đầu thiếu vài dây thần kinh nữa”. Quản Huyền mắng yêu.

Mạc Hướng Vãn đưa tay chống lên trán: “Nếu như không phải hôm đó bất ngờ gặp lại Mace, có lẽ em đã quên mất con người ấy.”

Quản Huyền rót cho cô một ly Vodka: “Tại sao em lại sinh Mạc Phi ra? Nói cho cùng em cũng không hề yêu cậu ta mà.”

Mạc Hướng Vãn nhấp một ngụm rượu rồi nói: “Lúc em phát hiện mình có thai thì đã được hơn hai tháng rồi. Em tìm đến một phòng khám đa khoa ở tỉnh, chỗ đó cũng khá sạch sẽ. Khi nằm trên giường, em nhìn thấy một con nhện ở góc tường, nó đã giăng lưới bắt được con côn trùng. Em cũng chẳng biết đó là con gì, nhưng con đó không ngừng quẫy đạp, cuối cùng bất ngờ thoát ra được khỏi chiếc lưới. Em chợt nghĩ, trên thế gian này chẳng có bất cứ thứ gì thuộc về mình, nhưng ít nhất thì đứa con này cũng thuộc về em. Nếu có một người thân ở bên cạnh thì chắc em có thể thoát khỏi nghịch cảnh lúc bấy giờ.”

Quản Huyền cụng ly cùng cô. “Nâng ly vì người thân của em”. Thế nhưng chị vẫn nói thêm: “Nói cho cùng, phụ nữ vẫn cần có chỗ dựa. Có lẽ vì kỹ thuật của Mace tệ nên đã khiến em cảm thấy sợ hãi.”

Mạc Hướng Vãn mỉm cười khổ sở: “Có lẽ là vậy.”

Cô nhớ lại mấy hôm trước, khi bất ngờ gặp lại con người đó, anh đã cao hơn, thân hình cũng vạm vỡ, săn chắc hơn, mặc vest vô cùng đẹp, dáng đi phong độ, đĩnh đạc, trông thấy vậy ai mà chẳng nghĩ anh là chính nhân quân tử chứ!

Chín năm trước, khi cô và anh trần trụi đối diện với nhau, anh để lại ấn tượng trong cô chỉ là một người khách ngô nghê, ngờ nghệch.

Lần thứ hai gặp lại, anh đã trở thành một khách làng chơi chính hiệu, trên mặt còn hiện lên nụ cười đầy chọc ghẹo. Những gì diễn ra giữa hai người khiến cô nhớ đến người khách làng chơi và cô gái gọi trong bộ phim Nhục Bồ Đoàn. Khi người khách làng chơi phát hiện ra cô gái gọi chính là bà xã của mình, cảm giác thật chẳng vui vẻ gì.

Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ: “Đúng là chẳng vui vẻ gì!”

T¬T

Cô rời khỏi khách sạn nhỏ sau Thạch Quân Môn, cầm tiền đứng bên lề đường đếm một lượt. Tất cả là một vạn ba nghìn đồng. Thật không ngờ, anh lại mang nhiều tiền theo người đến vậy. Cô vô cùng kinh ngạc.

Đầu tiên, cô về nhà ông bà nội thu dọn hành lý rồi sau đó mới đến nhà Phạm Mỹ thu dọn số đồ còn lại.

Ông nội cầm chiếc roi da chỉ thẳng vào mặt cô mắng: “Mày cứ làm bừa đi. Nếu hôm nay mày bước ra khỏi cánh cửa này thì mày không còn là người nhà họ Mạc nữa”. Bà nội thì ngồi một chỗ không nói năng gì, sắc mặt tối sầm lại.

Mạc Hướng Vãn lẳng lặng cầm chiếc túi lớn bước ra ngoài.

Anh chàng đẹp trai của Phạm Mỹ đã dọn đến căn phòng bé nhỏ của cô ấy. Hai người họ vui vẻ, hân hoan thu dọn đồ cho cô. Mạc Hướng Vãn để lại mấy đồ mỹ phẩm, dưỡng da và toàn bộ số quần áo hở hang, gợi cảm ở nhà Phạm Mỹ.

Phạm Mỹ vừa xách túi vừa bước ra cửa hỏi cô: “Vãn Vãn, lúc nào bọn mình đi xỏ lỗ mũi đây?”

Cô nói: “Vài tháng nữa, mình sắp phải thi rồi.”

Mạc Hướng Vãn thuê một căn phòng nhỏ gần trường học, bắt đầu tập trung dùi mài kinh sử, nhưng vốn đang quen chơi bời, nhảy nhót, nhất thời phải học hành lại, nên đầu óc cô không còn linh hoạt lắm.

Thầy giáo Ngô vô cùng ủng hộ quyết định quay lại lớp học của cô nên tận dụng khoảng thời gian sau khi tan trường, thầy đã dạy thêm cho cô và mấy học sinh yếu kém trong lớp.

Mạc Hướng Vãn luôn luôn cảm thấy trăn trở, nếu trong cuộc đời này cô thật sự đã có lỗi với ai thì người đó chắc chắn là thầy giáo Ngô.

Giữa tháng Sáu, nhà trường tổ chức khám sức khỏe cho học sinh và Mạc Hướng Vãn được chẩn đoán là đã có thai hai tháng rưỡi. Việc này vô cùng nghiêm trọng và hy hữu đối với một ngôi trường tích cực, đặc biệt lại sắp trở thành trường điểm của tiểu khu.

Ngay lập tức, ông bà nội được gọi đến trường. Ông nội nổi giận đùng đùng, cầm roi định đánh Mạc Hướng Vãn ngay trong phòng làm việc của giáo viên.

Thầy giáo Ngô liền ngăn ông nội lại rồi quay đầu khuyên răn cô: “Thành tích học tập hiện nay của em đã ổn định, hoàn toàn có khả năng thi đỗ vào cao đẳng hoặc trung cấp đào tạo nghề. Học vượt cấp nói không chừng còn có thể lấy được bằng đại học.”

Mạc Hướng Vãn ôm lấy bụng mình, đột nhiên có một quyết định vô cùng kinh ngạc.

Sinh Mạc Phi ra đời không phải là quyết định bộc phát nhất thời của cô.

Khi nói chuyện với cấp dưới của mình, Mạc Hướng Vãn thường nói: “Đôi khi các bước ngoặt trong đời sẽ vô tình nhắc nhở chúng ta phải xử lý sự việc ra sao. Con người cần phải linh hoạt trong cuộc sống.”

Cô vẫn luôn cho rằng, sinh Mạc Phi là một hành động linh hoạt trong cuộc sống của mình, bởi vì trái tim cô đã sống lại từ đó. Mấy tháng Mạc Phi lớn lên trong bụng mình, Mạc Hướng Vãn đã để tóc dài, không trang điểm nữa, vẫn tiếp tục học hành chăm chỉ, cần cù.

Không còn cơ hội thi đại học nữa, nhưng sau này cô vẫn có thể đi học ở lớp ban đêm.

Số tiền Mace để lại cùng với khoản tiền cô tiết kiệm được càng ngày càng ít đi, cô sắp sửa không còn bất cứ thứ gì ngoài đứa trẻ trong bụng.

Cô đã làm hai việc ngốc nghếch, đó là viết hai bức thư và thành thật kể về hoàn cảnh của mình lúc này cho bố mẹ biết. Bố đã gửi về cho cô một nghìn đô la Mỹ, còn mẹ thì thư lại: “Con làm mẹ quá thất vọng, con hãy tự lo cho mình đi.”

Mạc Hướng Vãn chẳng buồn hiểu sâu ý của bố mẹ, cô chỉ muốn hiểu rõ tâm trạng mình mà thôi.

T¬T

Lúc Mạc Hướng Vãn quay về, Mạc Phi đã ngủ từ lâu.

Kể từ khi có thể tự mình tư duy, Mạc Phi rất ít khi hỏi bố. Đứa trẻ này có trí thông minh bẩm sinh, khiến nó ý thức được điều gì nên hỏi, điều gì không nên.

Mạc Hướng Vãn khẽ vuốt mấy sợi tóc bên tai Mạc Phi, rồi nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng con.

Mạc Hướng Vãn ra ngoài ban công. Thời khắc giao mùa hạ thu về đêm vô cùng đẹp. Gió hiu hiu thổi, ánh trăng sáng trong, bầu trời xanh biếc qua ô cửa sổ hình vuông nhiều năm trước cũng chẳng sáng bằng ánh trăng đêm nay.

Mạc Hướng Vãn hít một hơi thật sâu. Bỗng nhiên chiếc di động vang lên, là Chu Địch Thần gọi đến. Thì ra, cô ấy muốn đối chiếu danh sách khách mời phóng viên báo đài đến dự buổi họp báo ra mắt album của Lâm Tương vào ngày mai.

Tất cả mọi thứ đều vô cùng thuận lợi.

Chu Địch Thần nói: “Người lập kế hoạch bên công ty các cô đúng là rất chuyên nghiệp, linh hoạt chuyển đổi hoàn toàn luận điệu. Trong buổi họp báo này, tất cả moị người đều coi Lâm Tương là cô gái si tình.”

“Lại còn không à? Có nhiều lúc công chúng rất mù quáng, chúng ta truyền đạt điều gì thì bọn họ sẽ tiếp nhận điều đó, đồng thời còn biến thành thứ của bản thân, cuối cùng phát dương quang đại.”

“Câu nói này thật sâu xa quá.”

“Đây là câu nói của thầy giáo môn Tâm lý lớp ban đêm của tôi.”

Chu Địch Thần bật cười: “Mary, cô đúng là một con người thú vị, có hứng thú đứng trên sân khấu không?”

“Cô nói đùa sao?” Mạc Hướng Vãn giả đò hét lên thất thanh, cô biết rằng người kia đang khéo léo biểu thị thông điệp muốn quan hệ hòa bình với mình. Đến độ tuổi này rồi, cô hoàn toàn không thích hợp để đứng trước sân khấu nữa, cho dù dung mạo của mình có ra sao.

“Ngoại hình của cô tuyệt vời thế, cô coi người khác là kẻ ngốc sao?”

Mạc Hướng Vãn cười cười: “Vậy thì cô cứ coi như tôi là kẻ ngốc đi vậy.”

Sau cùng, Chu Địch Thần lại trở về với công việc: “Tôi đang để mắt đến một cô bé, trông rất xinh đẹp, gần đây quan hệ rất tốt với đạo diễn Vương ở phía Bắc. Người ta đã chuẩn bị cho cô bé rất chu đáo, bộ phim điện ảnh tiếp theo, ông ấy sẽ chọn cô bé làm nữ chính.”

“Cô nói tiếp đi.”

“Vu tổng nói sẽ ký kết hợp đồng đảm nhiệm tất cả các bộ phim và hoạt động của cô bé.”

“Cô bé diễn phim điện ảnh hay phim truyền hình?”

“Mới bắt đầu, nên cũng cần một vài bộ phim truyền hình để đảm bảo mật độ xuất hiện. Cô bé đâu phải là Chương Tử Di, vừa ra mắt đã được người ta nâng đỡ!”

“Tôi hiểu rõ rồi.”

Dập máy xuống, Mạc Hướng Vãn vươn vai làm một động tác thư giãn cơ thể rồi mới bước vào nhà vệ sinh. Cô lấy một miếng đắp mắt và nghĩ: “Những lời Chu Địch Thần nói rất có lý, phụ nữ đến độ tuổi này rồi thì cần phải chăm sóc da dẻ tử tế.”

Buổi họp báo giới thiệu album mới của Lâm Tương còn thuận lợi hơn cả mong đợi của Mạc Hướng Vãn. Điều này có được cũng nhờ vào sự phối hợp tuyệt vời của Tống Khiêm – Giám đốc bộ phận Kế hoạch. Trước buổi họp báo, anh ấy đã tìm Trưởng nhóm hâm mộ (fan) của Lâm Tương trên mạng. Người này vừa tới đã khiến cho tất cả vô cùng kinh ngạc, Mạc Hướng Vãn cũng không ngoại lệ.

Thật không ngờ, Trưởng nhóm luôn đứng sau ủng hộ, cổ vũ cho nhiều hoạt động của Lâm Tương bấy lâu nay lại là một bà thím ngoài năm mươi tuổi. Bà thím họ Lý vừa gặp Mạc Hướng Vãn đã nói: “Mọi người phải cố gắng bảo vệ Tương Tương, cô ấy là người vô tội.”

Vừa nói dứt lời, nước mắt bà đã lã chã chảy xuống.

Mạc Hướng Vãn an ủi thím Lý: “Chúng cháu sẽ luôn bảo vệ, chăm sóc Tương Tương tận tình, xin bác cứ yên tâm.”

Thím Lý lấy từ trong vali hành lý mang theo một đống quà tặng. Khi tham gia cuộc thi chọn người đẹp, Lâm Tương đã từng nói rất thích Hello Kitty nên những fan hâm mộ cô đã mua đủ các kiểu dạng, kích cỡ Hello Kitty để tặng cô, hơn nữa còn được đặt làm tận bên Nhật. Trong đó có một con Hello Kitty cao tầm nửa mét, trong tay ôm một trái tim màu hồng, trên đó còn viết dòng chữ: “Tương Tương, cố lên.”

Trâu Nam thốt lên kinh ngạc: “Nếu như có người đối xử với em tốt thế này, dù chết em cũng cam lòng.”

Mạc Hướng Vãn liền bóp yêu chiếc mũi của cô bé rồi nói: “Ngày mai, chị sẽ đưa em đi thi hoa hậu.”

Trâu Nam xua xua tay: “Không, không, không, em làm sao mà nổi tiếng được chứ. Bây giờ đang thịnh hành kiểu minh tinh tomboy giống như Lý Vũ Xuân hay Châu Bút Sướng cơ.”

Trên thực tế, Trâu Nam cũng là một mỹ nữ, với một đôi mắt to tròn, biết cười, lại giỏi trang điểm, thay bạn trai như thay áo nên thường bị Mạc Hướng Vãn mắng yêu: “Em có thể đi làm sát thủ đàn ông được rồi đấy!”

Trâu Nam nhanh chóng từ chối danh hiệu này: “Sát thủ đàn ông của Đài Loan trông như thế này cơ”. Rồi sau đó cô tinh nghịch kèm theo một dáng điệu tỏ vẻ vô cùng buồn nôn. Khoảng thời gian trước, “sát thủ đàn ông” Đài Loan đến tham dự chương trình của bạn thân Trâu Nam, đối xử với nhân viên hậu đài rất vô lễ. Mấy người dẫn chương trình và nhân viên hậu đài cũng còn ít tuổi, non nớt, nên mấy hôm sau liền tiết lộ chuyện này ra ngoài, đồn thổi ầm ĩ trong làng giải trí, làm cho mọi người không ai được yên ổn.

Vu Chính lúc nghe xong chuyện đó liền bật cười, nói với mấy người cấp dưới rằng: “Sắp tới sẽ có người đi theo sau họ dọn dẹp tàn cuộc ngay thôi ấy mà.”

Quả nhiên không sai, người quản lý của cô minh tinh nọ tức giận đùng đùng, nhờ mối quan hệ vô cùng rộng khắp, cô ta đã khiến cho mấy con người thấp cổ bé họng kia chịu không nổi, đành phải lũ lượt kéo nhau đến xin lỗi “sát thủ đàn ông”. Mạc Hướng Vãn nghe chuyện này cũng chỉ thở dài một tiếng.

Cô hoàn toàn đồng tình với bức xúc của Trâu Nam.

T¬T

Thím Lý nọ được sự chỉ dẫn tận tình của Chu Địch Thần cùng Mạc Hướng Vãn, lại thêm kế hoạch tỉ mỉ của Tống Khiêm nên biểu hiện tại buổi họp báo vô cùng xuất sắc và thành công. Có phóng viên phỏng vấn thím Lý, fan hâm mộ tuổi đã trung niên rằng vì sao vẫn còn ủng hộ Lâm Tương, bà liền gạt nước mắt nói: “Chúng tôi đều yêu quý Lâm Tương vì vẻ dễ thương, ngây thơ của cô ấy. Cô bé nhìn nhầm người, yêu nhầm đối tượng, chúng tôi thương xót cô bé còn chẳng hết. Con gái lúc trẻ hơi bồng bột, điều quan trọng là cô bé đã thoát khỏi đó được rồi. Chúng tôi muốn cô ấy lấy lại vẻ hoạt bát, dễ thương như hồi mới đi thi.”

Tống Khiêm liền nói: “Ảnh hậu Oscar mãi mãi tồn tại chốn nhân gian.”

Chu Địch Thần thêm vào: “Thật không ngờ, Lâm Tương lại có một người hâm mộ lớn tuổi trung thành đến vậy.”

“Phía La Phong liệu có phản ứng gì không?” Mạc Hướng Vãn đột nhiên hỏi.

“Bây giờ anh ta đã quá đủ phiền phức, hỗn loạn rồi, bạn gái hiện nay thuộc hàng “ớt chỉ thiên”[5] nổi tiếng thiên hạ, mấy hợp đồng đóng phim của anh ta đều lấy được nhờ vào quan hệ của bạn gái đấy. Lần này, mấy tấm ảnh phòng the thân mật kia lộ ra đồng thời cũng cho thấy anh ta là con người trăng hoa, bắt cá nhiều tay, khó tránh được chỉ trích của dư luận”. Chu Địch Thần nói.

[5] Rất ghê gớm.

Thế nhưng, Mạc Hướng Vãn hoàn toàn không thể ngờ được, một tháng sau đó, cô bất ngờ gặp được La Phong và Mace. Gặp được La Phong là thứ yếu, quan trọng chính là cô đã gặp lại Mace.

T¬T

Chuyến du lịch nước Áo kết thúc, Vu Chính tỏ ra rất hài lòng bởi vỉ kế hoạch “giải cứu” Lâm Tương đã được tiến hành thuận lợi và khá thành công. Vu Chính xuất thân từ đài truyền hình, cấp trên của anh trước kia là một tay lão làng trong lĩnh vực quản lý nghệ sỹ ở đó.

Trước kia, Mạc Hướng Vãn và Tống Khiêm đều làm trong Đài truyền hình. Tống Khiêm xuất thân từ đạo diễn hình ảnh Kênh giải trí, so với anh thì Mạc Hướng Vãn đích thực là một vô danh tiểu tốt, một chân sai vặt không hơn không kém.

Sau khi sinh Mạc Phi, cô không nơi nương tựa, vô thân vô thích, tương lai mù mịt, ngay cả việc kiếm ăn hàng ngày cũng là cả một vấn đề. Quản Huyền coi như lại lo thêm một chuyện bao đồng, giới thiệu cô cho Tần Cầm, người dẫn chương trình nổi tiếng lúc bấy giờ, thường xuyên tới More Beautiful uống rượu.

Sau đó, Mạc Hướng Vãn trở thành trợ lý cho Tần Cầm, rồi làm qua một loạt các công việc như thư ký trường quay, nhân viên hậu đài, trợ lý đạo diễn. Đa số đều là những công việc vặt vãnh, được cái là cô khiêm nhường và chăm chỉ, nhờ đó mà cuộc sống cũng dần dần được ổn định.

Lúc Vu Chính quyết định rời đài thành lập công ty giải trí riêng, Quản Huyền lại giới thiệu Mạc Hướng Vãn cho anh.

Cô nói với Mạc Hướng Vãn rằng: “Nếu như được nhận chính thức vào biên chế của đài truyền hình thì ngon lành rồi, nhưng muốn vào đâu phải là dễ, trừ phi em định tiếp tục làm chân sai vặt này đến suốt đời, đợi cho tới khi nào lãnh đạo cấp cao soi xét đến mình. Như vậy chẳng có gì hay ho cả, mà bản thân mình cũng không muốn như thế.”

Mạc Hướng Vãn không phải là không có dự tính, cô nói: “Nếu như có hướng phát triển, đương nhiên là em mong muốn rồi.”

Thế là, cô trở thành thư ký cho Vu Chính, yêu cầu công việc của Vu Chính với cô không hề cao, chỉ cần ba điểm: học tiếng Anh cho giỏi, có một tấm bằng và biết uống rượu.

Mạc Hướng Vãn làm tốt cả ba yêu cầu trên, nhưng không chỉ có vậy, cô đặc biệt có khiếu trong việc tìm kiếm các nguồn thông tin, tài liệu từ mọi đối tượng, phạm vi có thể, để lập ra những bản kế hoạch tốt nhất. Cho nên, khi Vu Chính quyết định lập một công ty quản lý nghệ sỹ ở Hồng Kông để hoạt động song song với công ty ở đây, anh đã đưa Mạc Hướng Vãn lên vị trí như hiện nay.

Con người Mạc Hướng Vãn xưa nay vốn khiêm nhường, thầm lặng, nhưng khi làm việc thì lại hết sức năng nổ, nhiệt tình. Quan hệ của cô với đồng nghiệp Tống Khiêm, và người quản lý nghệ sỹ Chu Địch Thần nói thân thì cũng chẳng phải thân, nhạt cũng không nhạt, bởi sau khi tan làm các đồng nghiệp không mấy khi liên hệ với nhau. Chỉ khi nào Tổng giám đốc tổ chức các hoạt động dã ngoại trong công ty thì cô mới có cơ hội giao lưu cùng bọn họ.

Từ trước đến nay, Vu Chính vẫn không mấy hứng thú với những việc này, có một lần, vào buổi họp với các lãnh đạo cấp cao trong công ty, vợ của anh – Phó Tổng giám đốc Chúc nói rằng, cần phải cải thiện phúc lợi dành cho anh chị em cán bộ trong công ty. Thế là, bộ phận Kế hoạch nhanh chóng lên danh sách các hoạt động cần triển khai. Vu Chính cũng tán thành với ý kiến này, quyết định lấy địa điểm tổ chức ở bên hồ Dương Đăng, đồng thời cũng mời một vài lãnh đạo cấp cao trong công ty tới dùng bữa.

Mạc Hướng Vãn tính toán thời gian, Chủ Nhật tuần này cô không thể ở cùng Mạc Phi được, nên đành thương thảo với con trai: “Chủ Nhật tuần này mẹ phải tham gia hoạt động ở công ty, buổi tối khi nào về sẽ dắt con đi ăn các món ngon nhé!”

Đôi mắt của Mạc Phi liền sáng lên: “Vậy thì con có thể sang nhà của Vu Lôi cùng làm bài tập được không ạ?”

“Con không được làm phiền nhà bạn nhé, phải biết lễ phép, hoàn thành bài tập cô giáo giao đấy.”

“Con biết rồi, con biết rồi.”

Mạc Hướng Vãn nhìn thấy bộ dạng hứng khởi như tiểu bá vương của Mạc Phi, cô biết ngay cu cậu đang vui sướng vì sắp được ra ngoài chơi đùa thỏa thích. Gần đây, cậu bé mới tháo bột, bị nhốt ở nhà mấy ngày liền nên muốn ra ngoài chơi lắm rồi.

Mạc Hướng Vãn biết quản lý chặt cũng thành công cốc nên cô liền nói với Mạc Phi: “Còn nữa, con phải chú ý đến vệ sinh cá nhân nhé, buổi tối Chủ Nhật mẹ về nhà, nhìn thấy quần áo con bẩn, mẹ sẽ không giặt đâu, mẹ mệt mỏi lắm, sáng thứ Hai còn phải đi làm nữa.”

Mạc Phi lắc lắc đầu rồi “dạ” một tiếng, vẻ mặt vô cùng đăm chiêu. Đứa trẻ này vẫn chưa biết giặt quần áo, nhưng lại rất sợ làm phiền đến mẹ, làm khó nó một lần, sau này sẽ dễ quản lý.

Dẫu vậy, Mạc Hướng Vãn vẫn không mấy yên tâm. Cô gọi điện nhờ vả mẹ của Vu Lôi mấy lần liền rồi mới an tâm đi được.

Ngày hôm đó, tâm trạng của Vu Chính rất ổn, nên đã đặt cơm ở bên hồ Dương Đăng mời toàn công ty tham dự. Bộ phận Nhân sự còn thì thầm với nhau rằng: “Anh ấy đi trượt tuyết ở núi Alpes là đủ rồi, còn bắt chúng ta đến đây bám càng làm gì chứ? Đúng là thiếu nhân đạo!”

Thế nhưng, điều mà Vu Chính muốn mọi người làm chính là chơi trò “rồng rắn lên mây”. Vu Chính còn đích thân tham gia hoạt động cùng mọi người. Anh chính là người cầm đầu, tất cả nhân viên khác đều răm rắp nghe theo sự sắp xếp của Tổng giám đốc, ai cũng muốn thể hiện bản thân thật tốt.

Vu Chính hỏi: “Ai phụ trách phần thân rồng?”

Đây là một công việc mang tính nghệ thuật cao, cần kỹ thuật, vậy nên mọi người nhanh chóng giơ tay nhận trách nhiệm. Đầu rồng, đuôi rồng đều đã có người phụ trách rồi, Mạc Hướng Vãn vẫn như mọi khi làm chân chạy việc lung tung.

Tống Khiêm hàng ngày khiêm nhường, gặp ai cũng nói chuyện được, lần này phụ trách làm đầu rồng, nghiêm túc tham gia hoạt động khiến mọi người cùng chơi thở không ra hơi, nào là rửa bút lông, cuộn dây thép, nào là cắt dán giấy, ai ai cũng hoa mày chóng mặt. Chỉ có mỗi một mình Mạc Hướng Vãn là chẳng có việc gì làm, vậy nên cô đi tìm nước rửa tay cho các đồng nghiệp.

Chu Địch Thần đã chuẩn bị rất nhiều nước khoáng đến đây, lúc Mạc Hướng Vãn lại lấy nước, Chu Địch Thần liền nói: “Thật sự, không nên làm việc trái với lương tâm, nếu không đi đâu cũng sẽ gặp quỷ.”

Mạc Hướng Vãn ngẩng đầu lên liền thấy Chu Địch Thần đang chu miệng về phía xa nào đó. Cô nhìn thấy một người quen trong trang phục trắng, đứng bên hồ, tuấn tú, phong độ. Cô tò mò: “La Phong đang đóng phim ở đây sao?”

“Nghe nói, cậu ta dẫn lời của đại ca Thành Long cho rằng: “Phàm là đàn ông thì đều phạm sai lầm cả.” Ông đạo diễn mũi dài chuyên làm phim võ hiệp rất ủng hộ cậu ta, đã chọn cậu ta làm nhân vật nam chính hai trong bộ phim võ hiệp sắp tới của mình.”

“Bọn họ làm phim cũng tuyệt lắm mà.”

“Chúng ta có nên ra chào một tiếng không?”

“Tại sao lại không chứ?”

Hai người liền đi gọi Tống Khiêm rồi nói với cả Vu Chính. Vừa nói xong đã nhìn thấy một đoàn người đi tới, người dẫn đầu nhìn thấy Vu Chính liền gọi lớn: “Vu lão tứ, cuối cùng hôm nay cũng đã gặp lại được anh rồi.”

Người đó chính là vị đạo diễn mũi dài chuyên làm phim võ hiệp.

Theo sau đạo diễn mũi dài còn có vài người nữa, Vu Chính gọi tên từng người, ôm chầm lấy họ rồi bắt đầu hàn huyên, trông vô cùng thân mật. Một trong những người đó, Mạc Hướng Vãn nghe Vu Chính hỏi han: “Ây da, Mạc Bắc à! Cậu cũng đổi nghề gia nhập làng giải trí rồi sao?”

Người đó mỉm cười tươi tắn: “Sao lại không chứ? Đạo diễn Thái còn muốn mời em tham gia đóng nam chính đấy.”

Hai nhóm người nhanh chóng hợp nhất, cùng nhau chơi đùa. Vì Vu Chính đang vui vẻ, nên mời luôn mười mấy người kia cùng gia nhập bữa tiệc của công ty.

Mùa này đang sẵn thức ăn ngon, cộng thêm Vu Chính lại là người khó tính cho nên đạo diễn Thái thẳng thắn khen ngợi: “Lúc nào cũng ăn ngon nhất, chơi sang nhất, đi theo Vu lão tứ đúng là không bao giờ lầm.”

Mạc Bắc chỉ vào chiếc đầu rồng của công ty đặt ở phía xa xa rồi nói: “Anh muốn vượt long môn sao?”

Vu Chính cười cười: “Vốn dĩ cũng định nhảy thử một lần xem sao, nhưng nhìn thấy đạo diễn Thái nên có lẽ để lần sau thì hơn.”

Mạc Hướng Vãn đứng lẫn trong số đồng nghiệp, đi theo sau bọn họ một khoảng cách an toàn. Vừa hay trước mặt cô lại chính là Mạc Bắc, lúc trước Vu Chính đã giới thiệu từng người từng người một trong bọn họ với nhau rồi.

Với bất cứ người nào, Mạc Bắc cũng mỉm cười thân thiện: “Xin chào.” Thái độ vô cùng quen thuộc và thành thục.

Chu Địch Thần và Mạc Bắc vốn đã quen nhau từ trước đó, lại vừa hay đứng cạnh Mạc Hướng Vãn nên liền đùa rằng: “Luật sư Mạc, hai người năm trăm năm trước có khi là người nhà cũng nên.”

Thì ra cả hai người đều mang họ Mạc, sự trùng hợp ngẫu nhiên này thật là thú vị.

Mạc Hướng Vãn thẹn thùng mỉm cười, gật gật đầu thay cho lời chào hỏi.

Mạc Bắc hoàn toàn không chú ý đến cô, điều này khiến cho Mạc Hướng Vãn cảm thấy an tâm. Mace và Thảo Thảo chẳng qua chỉ là quá khứ, câu chuyện giữa hai người tốt nhất là nên xóa bỏ hoàn toàn trong ký ức của cả hai, không nên có bất cứ liên hệ nào, cứ như vậy mà sống cho đến hết cuộc đời.

Suýt chút nữa cô còn định đi bái tạ Phật tổ.

Lúc sắp nhập tiệc, Vu Chính liền gọi Mạc Hướng Vãn và Chu Địch Thần lại: “Mary, Judy, lại ngồi chỗ này này.”

Mạc Hướng Vãn kinh ngạc, nhanh chóng hiểu ngay vấn đề. Vu Chính muốn cô ngồi ở vị trí sát bên với Mạc Bắc và La Phong. Vị minh tinh anh tuấn nọ đang nhìn chằm chằm về phía này, ánh mắt vẫn chưa tiêu tán hết nỗi tức giận.

Chu Địch Thần là một người tinh ý, cô liền lôi ngay Mạc Hướng Vãn qua đó ngồi. Mạc Bắc liền kéo ghế giúp cô, làm tư thế “xin mời” rất lịch lãm. Mạc Hướng Vãn lúng túng ngả lưng ra sau, suýt chút nữa thì ngã xuống, may mà Chu Địch Thần kịp thời kéo lại.

Vu Chính quay sang nói với Mạc Hướng Vãn: “Tiểu Tân gần đây tham gia một bộ phim truyền hình mới của đạo diễn Thái, vừa hay có cảnh diễn tay đôi với La Phong. Hôm nay Tiểu Tân có việc không đến được, là người quản lý nghệ sỹ, em thay mặt kính La Phong một ly đi.”

Câu nói này rõ ràng là một mệnh lệnh. Vừa nhận được lệnh, Mạc Hướng Vãn lập tức nâng ly lên, trước tiên nói với đạo diễn Thái: “Người mới đóng phim mới, xin tiền bối quan tâm chăm sóc một chút.”

Đạo diễn Thái cạn ly xong liền quay sang nói với Vu Chính: “Nhìn Giám đốc quản lý nghệ sỹ bên cậu kìa, hết lòng hết dạ vì các nghệ sỹ, đúng là vô cùng đáng khen.”

Vu Chính chỉ nhìn ông mỉm cười, những lời thế này không thể để ông chủ nói được, vậy nên Mạc Hướng Vãn đành phải đích thân lên tiếng: “Đạo diễn Thái, bọn em làm sao có thể so với các tiền bối được, bọn em nhận lương là dựa vào những người nghệ sỹ kia, nên nhất định phải phục vụ chu đáo, đến nơi đến chốn rồi. Lúc nào bọn em cũng mong muốn bọn họ làm việc chăm chỉ, ngày ngày tiến bộ, để các đạo diễn có thể sản xuất được nhiều phim hay phục vụ quần chúng, như vậy chúng em cũng có được đồng lương ổn định để sinh sống.”

Nghe cô nói xong, đạo diễn Thái liền bật cười, mọi người xung quanh cũng cười theo. Mạc Hướng Vãn lại rót đầy ly quay sang La Phong: “La thiếu gia, chuyện của Tương Tương mong anh thông cảm, cô ấy tự sát đến ba lần liền, bây giờ vẫn còn phải nằm viện để theo dõi. Bác sỹ nói, cô ấy bị suy nhược tinh thần.” Cô hơi cúi đầu xuống, coi như thay lời xin lỗi.

Những việc nhằm tạo thể diện cho đối phương như trên, không phải ai ở đây cũng có thể cúi đầu nhận lỗi. Vu Chính có thân phận của Vu Chính, Chu Địch Thần lại không phải người của Kỳ Lệ, đương nhiên chỉ có mỗi mình cô là thích hợp. Cô liếc thấy Vu Chính khẽ khàng gật đầu, Chu Địch Thần cũng đang mỉm cười tủm tỉm.

La Phong nghe thấy Lâm Tương còn đang nằm viện, trong mắt vẫn bộc lộ rõ sự thương xót, cộng thêm nhìn vào ánh mắt của Mạc Hướng Vãn thì cũng thấy là cô đang rất xót xa. Bởi vậy, sau khi Mạc Hướng Vãn cạn hết ly rượu kia, La Phong cũng cạn theo.

Đạo diễn Thái cười khà khà: “Vu lão tứ, cấp dưới của cậu toàn người lợi hại cả, vừa mới mời rượu một vòng mà đã khiến mấy người bọn tôi mơ mơ màng màng hết rồi.”

Vu Chính cũng cười theo: “Mau lo mà ăn đi, toàn nói những lời thừa thôi.”

Mạc Hướng Vãn uống nhanh quá, lúc ngồi xuống có phần hơi choáng nên làm rơi chiếc khăn ăn, người ngồi cạnh liền nhặt lên đưa cho cô. Cô chẳng thèm đưa mắt nhìn Mạc Bắc, nhận lấy rồi ngượng ngùng nói câu cảm ơn.

May đúng lúc ấy, Vu Chính quay sang hỏi Mạc Bắc: “Lâu lắm rồi không gặp cậu, đi chơi ở đâu thế?”

Mạc Bắc tỏ vẻ đau khổ nói: “Em vừa mới bị bố lôi về.”

Đạo diễn Thái cũng chen vào: “Bây giờ cậu ấy đang kiếm bộn tiền ở mảng thuế má đấy.”

Vu Chính cười: “Thì ra là làm cho nhà đại tư bản, được cái vẫn nhớ đến mấy người bọn anh.”

Đạo diễn Thái bỗng mặt mày nhăn nhó: “Mấy hôm trước bọn này quay cảnh đánh nhau dưới nước, có hai diễn viên quần chúng bị chết nên phải nhờ đến cậu ta đấy.”

Mạc Hướng Vãn khẽ cau mày rồi quay sang nhìn người ngồi cạnh mình. Nghe thấy những việc thế này mà mặt anh vẫn thản nhiên như không. Chính biểu hiện này của anh đã khiến hình ảnh của Mace trong hồi ức của cô dần dần rõ ràng hơn.

Có lẽ, Mạc Bắc nhận thấy cô đang quan sát mình nên mỉm cười và anh cũng nhận được một nụ cười đáp lại. Để phá vỡ không khí ngại ngùng giữa hai người, cô đành cất lời hỏi về công việc của anh: “Mạc tiên sinh có nhận mấy vụ kiện dân sự không?”

Mạc Bắc quay sang, chẳng thể nào nhận biết được ánh mắt của anh sau chiếc kính phản quang. Anh nói: “Tôi chỉ tư vấn thôi. Mạc tiểu thư có cần không?”

Mạc Hướng Vãn cúi thấp đầu xuống hỏi: “À không, hy vọng là không.”

“Vậy thì tốt rồi.”

T¬T

Sau đó, không khí buổi tiệc náo nhiệt trở lại, nhờ Vu Chính khơi trò mà mọi người luân phiên kính rượu nhau. Tất cả đều là những người có tửu lượng khá, sau mấy vòng, mọi người đều bắt đầu ngà ngà say.

Mạc Hướng Vãn đã uống khá nhiều, may mà thần trí vẫn còn minh mẫn, cô lặng lẽ thay đổi chỗ ngồi với Chu Địch Thần, đoán chắc Mạc Bắc cũng chẳng phát hiện ra.

Khi về đến trung tâm thành phố đã là mười hai giờ đêm rồi, mọi người xuống xe trước phòng tập thể thao, Mạc Hướng Vãn phải vào phòng vệ sinh nữ nôn ọe một trận.

Thật ra, tửu lượng của cô không cao, cô chỉ luyện được biểu hiện trên mặt mà thôi. Mỗi lần uống nhiều, nếu không nôn ra, cô chẳng thể nào đi đứng vững vàng được. Sau khi nôn xong, cô ngẩng đầu nhìn hình ảnh mình trong gương, sắc mặt trắng bệch như ma, sáp lại gần nhìn phía đuôi mắt, hình như đã có một vài nếp nhăn thoắt ẩn thoắt hiện rồi.

Cô đã sinh con, lại sắp ba mươi, cơ thể cô dù tốt đến đâu thì cũng bắt đầu có những biểu hiện không tốt.

Mạc Hướng Vãn lẩm bẩm: “Nhất định phải làm tấm thẻ hội viên ở một spa nào đó mới được.”

Sau khi nói xong, cô loạng chà loạng choạng đi ra ngoài, không may chân bị trẹo sang một bên, đau nhói. Mạc Hướng Vãn bám vào tường, thở hổn hển, nước mắt bất giác tuôn trào. Mẹ con họ chẳng khác gì nhau, liễu yếu đào tơ điển hình, rất dễ bị thương.

Đột nhiên có người gọi tên cô: “Mạc tiểu thư?”

Cô ngẩng đầu lên, lại là người mà cô không muốn gặp nhất. Tại sao anh ta lại có mặt ở đây, vào đúng lúc này chứ? Mạc Hướng Vãn cố gắng kìm nén nước mắt lại, thật sự chẳng muốn nói chuyện cùng anh nên cứ như vậy mắt rưng rưng đứng nhìn.

T¬T

Mạc Bắc đang cho xe quay lại, đột nhiên nhìn thấy một cô gái đang cần sự giúp đỡ. Đầu tiên anh dừng xe, nhìn thấy cô đứng không vững, phải ôm lấy bức tường mà vẫn bắt ép bản thân đi tiếp. Anh liền lên tiếng đề nghị được giúp: “Cô có cần giúp đỡ không?”

Mạc Hướng Vãn nhìn anh như nhìn thấy quỷ, hoàn toàn không cho anh lại gần. Anh nhìn hình ảnh mình hiện lên trên kính xe, quần áo chỉnh tề, hơn nữa còn đàng hoàng, đĩnh đạc, chẳng có chút liên quan gì đến hình ảnh một lãng tử phong lưu hết.

Điều này khiến người ta tổn thương lòng tự trọng, ngay cả đến Mạc Hướng Vãn cũng cảm thấy bản thân phản ứng hơi quá, cô vội chỉnh lại phần tóc mái đang rối bù.

Mạc Bắc cảm thấy rất kỳ lạ nhưng vẫn nhẫn nại hỏi: “Mạc tiểu thư, cô thế này làm sao mà đi về nhà được?”

Một làn gió mát lạnh thổi qua khiến đầu óc cô cũng tỉnh táo hơn phần nào, cô thì thầm lên tiếng: “Tôi uống hơi quá chén.”

Mạc Bắc mỉm cười: “Tôi hoàn toàn có thể hiểu được mà.”

Thái độ của anh vẫn hiền hòa, lịch lãm như mọi khi, thế nhưng Mạc Hướng Vãn vẫn không cảm thấy dễ chịu chút nào: “Vậy phiền anh gọi một chiếc taxi hộ tôi với.”

Thật là mất mặt quá đi thôi, Mạc Bắc cảm thấy lòng tốt của mình đã bị chà đạp một cách không thương tiếc, phong độ lịch lãm quý ông của anh lại không nhận được sự hưởng ứng từ người ta. Tất cả mọi thứ đều khó hiểu. Thế nhưng anh lại chẳng thể nào từ chối phụ nữ được nên liền mỉm cười hòa nhã, nhanh chóng đứng bên lề đường gọi taxi giúp cô.

Cuộc sống về đêm ở đây vừa mới kết thúc, taxi qua qua lại lại chở toàn những con người rệu rã chốn thành đô. Họ chơi đùa đủ rồi, liền quay về nhà ngủ một giấc rồi sáng hôm sau đi làm lại tươi tỉnh như thường. Vậy nên, Mạc Bắc hoàn toàn có thể thông cảm với thái độ thất thường của vị tiểu thư trước mặt mình.

Khó khăn lắm mới có một chiếc taxi dừng lại, người lái xe hạ cửa kính liếc qua Mạc Bắc. Anh liền quay đầu hỏi Mạc Hướng Vãn: “Cô muốn về đâu?”

“Đến Áp Bắc.”

Người lái xe vừa nghe thấy kêu lên: “Ông anh à, đang đùa với thằng em sao? Đằng sau lưng anh chẳng phải là chiếc BMW sao còn phải gọi taxi làm gì? Cãi nhau với bạn gái thì cũng đừng lấy chúng tôi ra làm trò đùa chứ. Mấy người chúng tôi kiếm sống đâu có dễ dàng gì.”

Nói xong, người tài xế liền hạ kính xuống, rồi lái xe đi thẳng.

Mạc Bắc ngây người ra một lúc, chỉ biết thốt lên một tiếng: “Hầy!”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Trách Em Thật Quá Xinh

BÌNH LUẬN FACEBOOK