Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Buổi tối hôm đó, Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào ngủ ngon được, cô cứ trằn trọc suy nghĩ mãi, vò chăn vò gối đến mức nhàu nhĩ.

Ban đầu, cô định thúc ép Mạc Bắc phải nói rõ lý do tại sao lại chuyển đến ở đây, nhưng nỗi sợ hãi bản năng vẫn luôn ám ảnh đến hành động và lời nói của cô. Một bước sai là ngàn bước nhầm, mỗi lần xảy ra vấn đề gì, cô vô cùng chán nản vì bản thân quá kém cỏi trong việc kiềm chế.

Mạc Hướng Vãn còn dự trù mưu tính rất nhiều, thậm chí cô còn nghĩ đến trường hợp xấu nhất là phải đưa nhau ra tòa. Bởi vì, khoảng thời gian vừa qua đã cho cô thấy con người Mạc Bắc vô cùng dai dẳng, vô cùng khó đoán.

Kết quả, anh lại nói muốn đi đăng ký kết hôn cùng với cô.

Đây đúng là một câu nói đùa buồn cười nhất thế gian.

Thế nhưng nhìn anh lúc ấy chẳng có chút ý định đùa vui nào hết, nói chuyện đi đăng ký kết hôn đơn giản như ăn cơm trắng vậy.

Lúc đó, Mạc Hướng Vãn ngây người ra, trái tim suýt chút nữa ngừng đập.

Mạc Phi nửa tỉnh nửa mê, lúc bước tới không hề ôm cô mà lại quay sang hỏi Mạc Bắc: “Chú bốn mắt, muộn thế này rồi sao chú còn ở đây chứ?”

Mạc Bắc liền trả lời: “Chú đang hẹn hò với mẹ cháu.”

Cô nghe thấy vậy chỉ biết trợn mắt, men rượu đã khiến lưỡi cô cứng lại, không phản ứng kịp thời ngay được.

Đôi mắt Mạc Phi lập tức sáng rực lên, hoàn toàn tỉnh ngủ hỏi: “Chú muốn làm bạn trai của mẹ cháu hả?”

Mạc Bắc mỉm cười hỉ hả hỏi lại thằng bé: “Vậy có ổn không?”

Mạc Phi suýt chút nữa đã reo lên là ổn, may mà cậu bé cũng khá thông minh, quay đầu lại nhìn khuôn mặt đang nhăn nhó của mẹ mình, biết rằng không nên nói điều gì tuyệt đối quá, nhưng lại cảm thấy khó xử. Mạc Phị đành lắc lắc đầu, nói với Mạc Bắc: “Chú hỏi mẹ cháu là được rồi?”

Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ, liệu cô có nên tặng cho Mạc Bắc một cái tát? Lúc đó, tâm tư cô hoảng loạn là hoàn toàn vì anh, cô cảm thấy vô cùng tức giận.

Thế nhưng, Mạc Bắc thật sự là người mặt dày, anh đun nước cho cô, rồi còn bật cả nước tắm cho cô, trước khi về còn nói: “Mẹ cháu Mạc Phi, cô nên đi nghỉ sớm đi.”

Cô sắp bị chọc cho tức chết mất.

Sáng sớm thức dậy, Mạc Hướng Vãn vẫn phải hoàn lại vẻ mặt tươi tắn hàng ngày nên đành dung chút phấn son, trang điểm cho bản thân trở nên tự tin, bình thản nhất.

Ngày hôm nay, Mạc Phi không đến trường cùng các bạn, một mình đeo cặp sách ra ngoài cửa. Khi cô bước ra khỏi cánh cổng sắt dưới nhà, liền thấy Mạc Phi đang ngồi trong chiếc xe BMW của Mạc Bắc vươn tay ra ngoài cửa số, ra sức vẫy gọi cô.

“Mẹ ơi, mau tới đây đi.”

Mạc Bắc đang đứng tựa bên xe chờ cô, cô đi giày cao gót, lọc cà lọc cọc bước lại gần.

“Mạc tiên sinh, anh đúng là nhiều thời gian rảnh quá nhỉ?”

“Cũng bình thường thôi, chờ đợi cô gái xinh đẹp thì cũng phải có thành ý đôi chút chứ. Mẹ cháu Mạc Phi, chuyến tàu điện ngầm chín phút một lần sắp tới rồi đó, hôm nay cô ngủ dậy muộn, nếu đến chỗ làm muộn sẽ không hay chút nào đâu. Tôi đưa cô đến ga tàu nhé!”

Quả thật cô đã dậy hơi muộn, và tối qua anh chính là thủ phạm làm đầu óc cô rối bời, hỗn loạn.

Ấy vậy mà hung thủ hại người thì tinh thần thanh thản, mặt mũi sảng khoái, quần áo chỉnh tề.

Đúng là chẳng công bằng gì hết, vì sao mà cô phải thua kém anh chứ?

Mạc Hướng Vãn liền mỉm cười: “Nếu như Mạc tiên sinh đã thích vậy thì tôi cũng không tiện từ chối”. Nói xong, cô liền mở cửa xe ngồi bên cạnh Mạc Phi.

Khuôn mặt nhỏ bé của Mạc Phi hiện rõ nét vui mừng. Cậu bé lắc đầu nói: “Mẹ ơi, chú bốn mắt bảo không sợ phiền phức, ngày nào cũng có thể đưa đón mẹ con mình.”

Mạc Hướng vãn trợn trừng mắt lên: “Không phải con nói muốn đi đến trường cùng các bạn hay sao? Mới có vài ngày đã không kiên trì được rồi, cẩn thận không bị các bạn cười cho đấy.”

Đây là điều Mạc Phi chưa hề liệu tới, cậu bé nhanh chóng cau chặt đôi mày lại.

Mạc Bắc liền nói: “Vậy bảo các bạn cháu cùng ngồi xe tới trường đi.”

Mạc Hướng Vãn bật cười: “Có đến sáu, bảy đứa nhỏ cơ, Mạc tiên sinh, anh thật sự muốn làm một lái xe tận tụy sao?”

“Người được chở không cần phải có vốn ban đầu, lái xe tự mình bỏ ra hết tiền dầu, tiền bảo dưỡng. Mẹ cháu Mạc Phi, cả bến Thượng Hải này e rằng chẳng tìm được anh lái xe nào hào phóng hơn tôi đâu.”

Mạc Hướng Vãn chẳng buồn nói chuyện với anh nữa.

Bây giờ anh hoàn toàn chẳng sợ hãi, ngượng ngùng điều gì, mặt dày hơn bất cứ người quản lý nghệ sỹ nào, che giấu mục đích giỏi hơn mọi đặc vụ. Cô hoàn toàn muốn biết được rốt cuộc anh định làm gì, nếu như đã không biết, lại còn tự dưng bực mình vì những chuyện không đâu, thì chính bản thân cô mới có vấn đề.

Mạc Bắc cũng chẳng hiểu bản thân mình rốt cuộc đang muốn làm những gì nữa, chỉ đột nhiên cảm thấy khá hứng thú mỗi khi chọc tức cô mà thôi.

Điều anh sợ nhất chính là bộ dạng ngây ngây, tỏ ra bàng hoàng, sợ hãi của cô, đôi khi chọc cho cô bực bội một cách khó hiểu lại càng hay.

Hai người đưa Mạc Phi đến trường, sau đó Mạc Bắc lái xe tới trạm tàu điện ngầm, giống y như lần trước, không hề đưa cô tới tận công ty.

Anh vẫn còn điều chỉnh được mức độ, ngược lại chính Mạc Hướng Vãn lại chẳng kiềm chế nỗi, trước khi xuống xe liền lạnh lùng hỏi anh: “Rốt cuộc anh muốn làm gì đây?”

Mạc Bắc vửa mở cửa cho cô vừa nói: “Tôi đã nói rõ ý định của mình rồi. Mẹ cháu Mạc Phi, tôi đành phải đợi cô suy nghĩ cho kỹ rồi mới nói chuyện tiếp.”

Mạc Hướng Vãn bước về bến tàu điện ngầm phía trước, chẳng thể kiềm nén được, lẩm bẩm mắng một câu: “Đúng là đầu óc có vấn đề.”

Anh chàng Mạc Bắc đầu óc có vấn đề này sau khi thay đổi thái độ, cô hoàn toàn chẳng biết phải đối phó ra sao.

Trước đó, Mạc Bắc vẫn luôn biết giữ chừng mực, một khi anh đã nắm được điểm yếu thì khiến cô chẳng biết phải làm sao. Cô đánh cũng không ổn, mắng cũng không xong mà trốn lại càng không đúng, làm gì cũng chẳng thích hợp.

Suốt cả chặng đường và ngay cả khi tới cơ quan, khuôn mặt cô đều đanh lại, Trâu Nam nhìn thấy liền thận trọng trong tất cả mọi việc, cẩn thận báo cáo tình hình công việc gần đây với cấp trên.

Gần đây, Tề Tư Điềm đã chính thức gia nhập đoàn làm phim của đạo diễn Trịnh, Mạc Hướng Vãn đề nghị Tống Khiêm tổ chức họp báo mấy lần rồi mà anh vẫn thoái thác kêu bận, mãi cho tới khi Chu Địch Thần lên tiếng, anh mới chịu gạt công việc sang một bên, đi mời phóng viên báo đài.

Những việc tiếp theo trong vụ Mai Phạm Phạm lại đơn giản đến bất ngờ. Đạo diễn bộ phim nghệ thuật kia tuyển lại vai diễn lần nữa, việc này được đưa ra trong buổi họp báo ngay sau hôm đó, còn thông tin Mai Phạm Phạm gia nhập đoàn làm phim của đạo diễn người Hoa bên Hollywood cũng xuất hiện vào ba ngày sau.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, mật độ xuất hiện trên báo của Mai Phạm Phạm liên tục không ngừng, khiến bộ phim cô tham gia diễn xuất chưa đóng máy đã gây sốt khắp nơi. Có người phóng viên thân thiết nói với Mạc Hướng Vãn rằng: “Bản lĩnh tạo xì căng đan kiểu này đúng là trên cả tuyệt vời.”

Có điều, Mạc Hướng Vãn vẫn cảm thấy chuyện này không ổn. Hành động tại xì căng đan này gây hấn một lúc với cả công ty quản lý cùng ba vị đạo diễn hàng đầu. Bản lĩnh của Mai Phạm Phạm đúng là quá mạnh mẽ.

Trong phòng họp, Trương Bân nói với ý “chỉ gà mắng chó”: “Chẳng biết Bộ phận Pháp vụ có để làm gì nữa? Người đi trước làm bừa làm bãi bày việc ra, để người sau phải đi thu dọn bãi chiến trường thay mình.”

Những người làm trong ngành giải trí ngoài mặt thì nho nhã nhưng thực chất thì lại thô lỗ vô cùng, chỉ gà mắng chó còn là nhẹ nhàng, đập bàn mắng thẳng vào mặt mới là hành động thường xuyên xảy ra.

Mạc Hướng Vãn giải trình trước cuộc họp suốt một giờ đồng hồ liền. Hứa Hoài Mẫn tức tới mức nước mắt nước mũi chảy giàn giụa cả mặt, cầm tay hướng Mạc Hướng Vãn nói: “Đâu phải tôi tuyển cô ta vào công ty, tại sao lại đẩy hết tất cả trách nhiệm lên đầu tôi? Bộ phận Nhân sự sinh ra để làm gì chứ?”

Điều này khiến cho Mạc Hướng Vãn sực nhớ ra một chuyện, liền gọi điện cho Judy hỏi: “Cô không ký hợp đồng với Mai Phạm Phạm sao?”

Chu Địch Thần liền trả lời: “Tôi cũng muốn ký, nhưng bị người khác cướp mất. Vị Mai tiểu thư này tài cao, gan lại càng to, người chọn cô ta mạnh hơn cả tôi.”

“Chỗ dựa của cô ấy là ai thế?”

Chu Địch Thần liền nói ra một cái tên, Mạc Hướng Vãn thật sự cảm thấy vô cùng kinh hãi.

Nếu nhu nói Chu Địch Thần là một người quản lý nổi tiếng thì người ký hợp đồng với Mai Phạm Phạm chính là một người quản lý hoàn hảo. Từ xưa đến nay, mọi người đều phải xét đến đẳng cấp, chỉ cần ở đẳng cấp cao hơn là có thể áp bức được người khác. Cô cũng chẳng biết nói gì hơn, đành coi Mai Phạm Phạm là Tôn Ngộ Không có đủ bảy mươi hai phép thần thông biến hóa.

Chu Địch Thần hỏi lại: “Mary, cô thật sự không nắm được điểm yếu của Mai Phạm Phạm sao? Cô ta từng nói rằng quen biết cô.”

Mạc Hướng Vãn không muốn nói rõ đầu đuôi sự việc cho Chu Địch Thần nghe, nên chỉ trả lời: “Trước khi cô ấy debut tôi đã từng gặp mặt thôi.”

Chu Địch Thần cũng không hỏi thêm gì, chỉ nói: “Chắc là do Vu tổng đã đắc tội ai đó rồi.”

Có lẽ đây chính là cách giải thích hợp lý nhất, Vu Chính bị Cục Lao động điều tra ra những bản hợp đồng vi phạm Luật lao động, quy trình sử dụng lao động hỗn loạn, bị phạt một khoản lớn. Anh với Trương Bân đã đi qua nhiều cửa quan hệ mà hình như chẳng có chút tác dụng nào hết.

T¬T

Gần đây, những việc phiền phức thi nhau ập tới, mấy việc cô đang làm cũng xảy ra chút vấn đề, Trâu Nam báo cáo rằng: “Có mấy nghệ sỹ mới được mời tham gia vào đêm nhạc hội ở Kênh 11 đã bị hủy, người quản lý của họ đang thương thuyết lại.”

Mạc Hướng Vãn nhanh chóng gọi điện đến đến chỗ Kim Cẩm Văn, người quản lý diễn xuất của Đài truyền hình. Người ta chỉ trả lời cô đúng một câu: “Mấy nghệ sỹ nổi tiếng bên TVB đều tới cả, chương trình không còn thời lượng nữa rồi, mấy nghệ sỹ còn chưa nổi tiếng của bên cô trước mắt cứ chịu thiệt vậy đã.”

Mạc Hướng Vãn tạm thời nuốt nỗi tức giận này vào trong, không phải cô chưa gặp tình huống này bao giờ. Các công ty giải trí phải dựa vào những quy trình này để nhận chương trình kiếm tiền phát lương, cô đành phải nhượng bộ nói: “Bọn họ có thể hợp ca được mà.”

Chương trình này mấy năm nay đều vô cùng được yêu thích, cho nên lúc nào chúng tôi cũng phải đảm bảo chất lượng cao nhất. Mấy nghệ sỹ mới bên cô tốt nhất cứ nên nhận thêm nhiều quảng cáo một chút, hát thì hay sai nhịp lỗi nốt, nhảy cũng chẳng phải xuất chúng, giỏi giang gì. Cô xem, chương trình tuyển chọn siêu cấp nữ nhân đã làm bao lần rồi, có mấy khi đạt được tỷ suất bạn xem đài cao? Gần đây, mấy fan hâm mộ đài TVB chuyển kênh liên tục, cô cũng phải thông cảm cho chúng tôi đôi chút.”

“Trước đó đã bàn bạc đâu ra đấy, bây giờ làm sao có thể không tính chứ? Bọn họ đã tập luyện bao lâu nay rồi?”

“Tiểu Mạc, cô đừng có cáu với tôi, tôi còn phải chịu trách nhiệm rating của chương trình nữa, những cái khác tôi không để tâm đâu.”

Câu nói này thật sự khiến cho Mạc Hướng Vãn tức đến mức nghiến răng ken két, cô cầm theo túi xách, sang chỗ Hứa Hoài Mẫn cầm bản hợp đồng tham gia diễn xuất rồi đi thẳng tới Đài truyền hình.

Đây không phải lần đầu tiên cô “giao chiến” với vị Kim Cẩm Văn này. Khi mới vào Đài truyền hình làm mấy công việc vặt vãnh, cô đã từng đi theo làm trợ lý cho Kim Cẩm Văn. Lúc đó, Kim Cẩm Văn vẫn còn làm giám chế hạng mục âm nhạc Âu Mỹ cho Đài truyền hình, tác phong thầm lặng, tính cách cần cù, chăm chỉ. Cô ấy thường bỏ nhiều thời gian nghe trước những bài hát Âu Mỹ được giới thiệu, sau đó mới đưa vào chương trình.

Chị là người làm việc gì cũng đạt thành tích tốt, chỉ có vài năm ngắn ngủi vậy mà nay đã trở thành giám chế chương trình đêm nhạc hội mô hình lớn cho Đài truyền hình, cũng là con người đáng để Mạc Hứơng Vãn khâm phục và học hỏi.

Thế nhưng, theo thời gian không chỉ có chức vị và tuổi tác của chị cao lên mà tính cách cũng khó hơn xưa rất nhiều. Con người một khi đã ngồi lên được địa vị và nắm được quyền lực bá đạo trong tay thì dù thế nào đi nữa cũng không bao giờ đánh mất sự uy nghiêm của bản thân.

T¬T

Mạc Hướng Vãn đến Đài truyền hình, định đi thẳng vào phòng làm việc của Kim Cẩm Văn nhưng bị trợ lý của chị chặn lại.

“Chị Queen đang họp.”

“Mạc Hướng Vãn liền nói: “Tôi sẽ chờ.”

Lần này cô phải đợi suốt năm tiếng đồng hồ liền, vậy mà Kim Cẩm Văn vẫn không xuất hiện, chỉ thấy Hách Mại, người quản lý của mấy nghệ sỹ mới tìm tới. Anh đã nhờ vả hỏi han khắp nơi mới biết Mạc Hướng Vãn đến đây, vừa nhìn thấy cô, anh liền kéo ra chỗ vắng người thì thầm: “Lần này thì gay go rồi, tất cả các nghệ sỹ của công ty chúng ta, ngoại trừ Phan Dĩ Luân, đều bị loại hết.”

“Không còn cách nào cứu vãn nữa sao?”

“Tử Lăng cũng bị đoàn làm phim từ chối không nhận nữa.”

Mạc Hướng Vãn hết than ngắn rồi lại thở dài. Thảo nào mà gần đây, vị giám chế tính khí nóng nảy ấy không gọi điện tìm cô, cũng không thấy lời mời tham gia chương trình tiếp theo.

Mọi cánh cửa đều đang đóng sầm lại, vậy mà người ở bên trong vẫn còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra.

Hách Mại lắc lắc đầu: “Tuy rằng ăn hiếp người mới tôi đã gặp nhiều rồi, nhưng chẳng thèm đi ra nói chuyện thế này thì thật sự khiến tôi không thể không nghĩ theo hướng khác được.”

Mạc Hướng Vãn cũng không thể không nghĩ theo hướng khác. Cô đưa tay lên nhìn đồng hồ, lúc này đã sắp đến giờ Mạc Phi tan học rồi. Cô sốt ruột đá mấy phát vào cánh cửa phòng làm việc của Kim Cẩm Văn.

Hách Mại âu sầu: “Đi! Chúng ta phải tìm hướng khác thôi.”

Mạc Hướng Vãn đáp lại: “Đợi thêm mười lăm phút nữa đi, ta đã mất công đến đây, kiểu gì cũng phải nhận được một câu trả lời rõ ràng.”

May mắn, Kim Cẩm Văn đã xuất hiện trong khoảng mười lăm phút chờ thêm đó. Nhìn thấy mấy người Mạc Hướng Vãn vẫn còn chờ trước phòng làm việc của mình, chị tỏ ra vô cùng kinh ngạc.

“Tại sao các người vẫn cố chấp đến thế chứ?”

Mạc Hướng Vãn ngồi đợi đến mức tê cả chân, liền cất tiếng: “Không có một lời giải thích rõ ràng làm sao chúng tôi có thể dễ dàng cho qua được?”

Kim Cẩm Văn mỉm cười đầy bất lực: “Tôi đúng là không thể nào địch lại được với tinh thần Thu Cúc đi kiện[1] của cô. Gặp cô chẳng khác nào gặp phải Nhiếp Tiểu Thiện!”[2]

[1] Tên một bộ phim nổi tiếng của đạo diễn lừng danh Trung Hoa, Trương Nghệ Mưu, nữ nhân vật chính do Củng Lợi đảm nhận.

[2] Nhân vật chính trong bộ phim Thiện nữ u hồn nổi tiếng của Trung Hoa.

Bình thường, bản thân cô không hề có ân oán gì với chị hết. Giọng nói của chị ấy lại xen lẫn đôi chút uất ức, đứng ở phương diện người phụ nữ, ít nhiều cô cũng cảm thấy đồng cảm.

Những lúc cần yếu mềm, Mạc Hướng Vãn quyết không cố ép bản thân phải tỏ ra kiên cường.

Cô liền nói với Kim Cẩm Văn: “Chị cứ xem qua bản hợp đồng của bên em đi. Em thật sự coi trọng chương trình biểu diễn lần này.”

Kim Cẩm Văn thấy trời đã tối, người ta lại chờ mình đến tận giờ này, nên cũng hơi mềm lòng, lại thêm ánh mắt tha thiết, đáng thương của Mạc Hướng Vãn, chị đành hạ giọng nói: “Hai người chẳng qua chỉ là người làm công ăn lương thôi, cứ báo cáo chuyện này lên cấp trên là xong việc. Tiểu Mạc, thứ mà tôi sợ nhất chính là cách làm việc đầy cứng nhắc của cô đấy. Cứng đầu cứng cổ cũng chẳng có tác dụng gì cả, phải xem tình hình lúc này ra sao đã chứ.”

Khi làm việc, Kim Cẩm Văn vừa nghiêm khắc lại vừa sắc bén, những lời nói ra đều rất có lý, Mạc Hướng Vãn phải dừng lại suy ngẫm một hồi mới có thể hiểu hết hàm ý câu nói của chị.

Sự việc lần này thật sự không phải do cấp dưới làm không tốt, đối diện với tình hình bây giờ, dù là “Mạc Vô Địch”, cô cũng không có chút niềm tin chiến thắng nào hết.

Trên đường quay về, Hách Mại nói với cô: “Không sao đâu, phong ba sóng gió trên giang hồ, hôm nay đắc tội người này, ngày mai đắc tội người kia cũng là chuyện thường tình thôi. Ai mà biết trước được, nói không chừng ngày mai họ đã mỉm cười cho qua thù oán rồi cũng nên”. Sau đó, anh lại thầm thì nói thêm: “Cấp trên cũng chẳng tốt bụng gì cả, xảy ra chuyện mà cũng không thông báo cho cấp dưới một tiếng, để chúng ta làm mấy chuyện phí công tốn sức không kết quả thế này.”

Mạc Hướng Vãn vừa mệt mỏi lại vừa chán nản, không thể suy nghĩ thêm được gì nữa.

Đúng lúc đó, Mạc Phi gọi điện cho cô, nói đã về nhà rồi, nó muốn cô về nhà sớm.

Cô cũng muốn về nhà sớm, chỉ có ở nhà mình mới là an toàn, yên ổn nhất mà thôi.

Mạc Hướng Vãn mở cửa, thấy ánh đèn trong bếp bật sáng, máy hút bụi cũng đang họat động. Cô nghi hoặc, nhanh chóng đi vào nhà. Mạc Phi hứng khởi chạy ra cửa đón cô, chưa cho cô kịp nói lời nào đã kéo vào bên bàn ăn.

Trên bàn đặt bốn món ăn mặn và một bát canh trông khá đẹp mắt đang tỏa hương thơm nghi ngút, vô cùng hấp dẫn.

Phản ứng đầu tiên của cô chính là xông vào bếp xem con người nhàn rỗi kia có ở trong đó không, thế nhưng phòng bếp trống trơn không một bóng người. Cô liền hỏi Mạc Phi: “Tại sao máy hút bụi vẫn còn chạy?”

Mạc Phi đang ngồi bên bàn ăn cầm sẵn đũa, nước dãi như sắp chảy ra khỏi miệng, cậu bé ngậm đũa trong miệng nói: “Chú bốn mắt đúng là bất cẩn, chắc là quên tắt đi đấy.”

Cô biết ngay chính là anh mà.

“Tất cả đều do chú ấy làm sao?”

Mạc Phi gật gật đầu, nhấc đôi đũa lên nói: “Chú bốn mắt nói là phải đợi mẹ về rồi mới đựơc ăn, mẹ ơi, có thể ăn được chưa ạ?”

Cô chẳng thể nào chịu nỗi hình ảnh con trẻ vừa đói vừa thèm ăn, nên đành miễn cưỡng gật đầu.

Mạc Phi gắp một miếng thức ăn rồi đưa ra trước mặt Mạc Hướng Vãn: “Để cảm ơn chú bốn mắt, con đã đem hết số nước cam do chính tay con làm tặng cho chú rồi.”

Mạc Hướng Vãn nhìn bộ dạng “ông chủ nhỏ” của thằng bé, bất giác bật cười. Con trai cô vẫn còn chút ý thức về cách cư xử với người ngoài. Vậy nên, cảm giác nguy hiểm cận kề cũng giảm đi phần nào. Mạc Hướng Vãn khen thưởng Mạc Phi: “Đương nhiên, chúng ta phải cảm ơn trước lòng tốt của người khác. Con làm như vậy là rất đúng.”

Anh chỉ là người ngoài thôi, không thể để Mạc Phi coi anh ta là ngừơi nhà được.

Mạc Phi ăn vài miếng rồi nói: “Mẹ ơi, chú bốn mắt làm việc nhà rất giỏi.”

Vừa nói, đôi mắt hoạt bát của thằng bé lại đảo một vòng, Mạc Hướng Vãn quá thấu hiểu con trai nên ngay tức khắc đưa ra đối phó: “Nhưng chú ấy không biết giặt quần áo.”

Mạc Phi lập tức ảo não, đành phải ngậm miệng lại ngoan ngoãn ăn cơm.

Vừa nói dứt câu, Mạc Hướng Vãn chợt nhớ ra bộ quần áo hiệu D&G của Mạc Bắc vẫn còn nằm ở tiệm giặt là đầu tiểu khu. Cô ăn cơm rồi rửa bát khẩn trương, sau đó liền tới tiệm giặt lấy quần áo của anh về.

Lần trước, lúc sang nhà anh lấy bộ quần áo này, bởi vì nó quá bẩn và hôi cho nên cô không xem kỹ càng rốt cuộc hình dáng nó ra sao. Lần này, sau khi lấy về từ hiệu giặt, cô mới biết đây là chiếc áo sơ mi màu hạt dẻ. Anh thường mặc quần áo theo phong cách đơn giản, đi làm lúc nào cũng mặc vest nghiêm chỉnh. Ai mà biết được con người như vậy nhưng trong bụng lại ẩn chứa biết bao chiêu trò quái gở cơ chứ?

Mạc Bắc đã cố tình bày tỏ ý tốt như vậy, làm bữa cơm bốn món ăn, một bát canh, món nào cũng rất thơm ngon, tràn đầy màu sắc. Đàn ông ở thành phố này biết nấu ăn, làm việc nhà không hề hiếm nhưng anh lại làm riêng cho cô như vậy nên khiến cô càng thêm khó xử, mệt mỏi.

Cô hoàn toàn không dám nhận sự theo đuổi đến cuồng nhiệt của anh. Mạc Hướng Vãn lại tiếp tục đau đầu nhức óc vì vấn đề hôm đó. Cô nghĩ, dù sao như thế cũng tốt, ít nhất bản thân cô không còn phải sợ anh đang muốn tranh giành Phi Phi với mình nữa.

Đây có lẽ là kết luận đáng an ủi và vui mừng nhất mà cô nhận được trong một ngày hỗn loạn như hôm nay.

Mạc Hướng Vãn đi lấy bộ quần áo của Mạc Bắc về nhà rồi đem sang trước cửa phòng 403. Người ra mở cửa không phải là Mạc Bắc mà lại là người đàn ông râu ria mà cô gặp lần trước. Vừa nhìn thấy Mạc Hướng Vãn, ông ta liền mỉm cười rồi nói: “Mạc Bắc đang tắm.”

Mạc Hướng Vãn nhanh chóng thu tay lại, cứ mang quần áo sang trả thế này trông thật ám muội, tình tứ, nhất là trong ánh mắt của người khác. Thế nhưng, nếu như không viện lý do này thì cô biết giải thích thế nào cho việc sang gõ cửa nhà anh chàng hàng xóm độc thân cơ chứ?

Người đàn ông này lúc nào cũng khiến cô khó xử!

Đúng lúc ấy, Mạc Bắc cầm trên tay chiếc khăn bông lau mái tóc ướt đẫm đi ra khỏi buồng tắm. Anh không đeo kính khiến con người anh hiện rõ nét bình thản, nhàn nhã lạ thường, lúc nhìn người khác còn nheo nheo đôi mắt nữa.

Dáng vẻ này của anh lại khiến cô nhớ lại hồi ức không mấy vui vẻ trước đây. Trong ký ức sâu thẳng, xa xôi, anh vừa giống một cậu nhóc đi chơi gái lại vừa giống nam chính trong bộ phim cấp ba Nhục Bồ Đoàn.

Đoạn ký ức đó được giấu ở nơi xa xăm nhất trong bộ não của cô, là thứ mà cô không muốn nhớ lại, là nỗi nhục nhã của cô gắn kết với nỗi khổ đau vào năm mười sáu tuổi kia. Cô tưởng rằng mình đã lãng quên, nhưng bất giác tất cả mọi thứ đều cùng lúc tràn về ào ạt. Cơn gió lạnh vào dịp lễ Giáng Sinh, một ngàn đô la Mỹ của bố và cả bức thư của mẹ.

Cuồn cuộn mãnh liệt, tất cả đều ùa về trong chốc lát.

Mạc Hướng Vãn vứt bộ quần áo lên tay anh rồi nói: “Quần áo của anh đây.”

Cô nghĩ, điều khiến cô không thích ở anh chính là những tưởng lúc đó đã là The End rồi, thế nhưng, bởi vì người này một lần nữa xuất hiện trong cuộc đời cô, vậy nên tất cả mọi thứ đều biến thành Continue.

T¬T

Mạc Hướng Vãn biết rằng, lúc này cô chẳng còn biện pháp nào đối phó với người ta được nữa. Bất cứ phản ứng, cảm xúc gì được cô bộc lộ đều như nhau trong ánh mắt của Mạc tiên sinh, chủ căn phòng 403 này. Với anh, tất cả các phản ứng của cô chẳng khác nào đấm vào chiếc gối bông dày dặn cả.

Tại sao Mace của trước kia không lằng nhằng, dai dẳng thế này? Sau buổi đêm hoang đó, anh ra đi sảng khoái, thản nhiên vào sáng hôm sau, số tiền ba vạn cũng trả cho cô một cách hào phóng. Người đàn ông ấy không giống với người đang gây phiền phức cho cô lúc này.

Hiện tại, anh thuê một căn nhà cũ kỹ ở khu vực ven đô, dọn đồ đến và coi đây là một nơi ở tạm. Chiếc xe BMW đắt tiền được giao cho người bảo vệ trông khiến người này suốt ngày lo lắng, thấp thỏm, chỉ sợ ai đó động vào làm hỏng mất chiếc xe.

Anh muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, cuộc sống dễ dàng, sung sướng là thế tại sao lại phải dọn đến nơi này chứ?

T¬T

Ngay lúc đưa quần áo trả Mạc Bắc, Mạc Hướng Vãn đã cảm thấy mình hành xử thật hồ đồ, hoàn toàn là phản ứng thừa thãi. Dựa theo tính cách của Mạc Bắc, chắc chắn anh sẽ không tức giận mà cũng chẳng để tâm, chỉ là cô đã hành động hơi quá mà thôi.

Nếu cứ như vậy mãi cũng hao tâm tổn sức, chẳng cần thiết phải thế, điều cô cần bây giờ là đưa ra một bước đi chủ động.

Mạc Hướng Vãn nhắm mắt lại, suy nghĩ suốt một đêm, cuối cùng đưa ra quyết định liều mình xông tới luôn.

Buổi sáng hôm sau, Mạc Bắc như thường lệ vẫn mang bữa sáng sang nhà cô. Mạc Hướng Vãn còn đang đánh răng, bọt kem đầy miệng vẫn còn chưa súc sạch. Mạc Phi vừa nghe thấy tiếng chuông cửa chẳng thèm để tâm đến việc chưa mặc quần dài, cứ như vậy mặc chiếc quần sịp chạy ra ngoài mở cửa.

Gần đây, Mạc Hướng Vãn dậy khá sớm, nấu đồ ăn sáng cho Mạc Phi khiến cho Mạc Bắc mấy lần mất công mua đồ ăn sáng về mà chẳng có ích lợi gì. Thế nhưng anh quyết “chiến” đến cùng, nỗ lực dậy sớm hơn cả cô.

Mạc Hướng Vãn đứng trong phòng vệ sinh đã nghe thấy anh dặn dò Mạc Phi, nào là: “Cháu phải ăn cho no rồi hãy đến lớp”, rồi “Đã ôn tập lại bài cũ chưa?”, thêm cả “Những chữ trước đây đã viết sai thì sau này đừng bao giờ tái phạm nữa”, hay là “Vào giờ học tiếng Anh thì cố gắng hết sức dùng tiếng Anh nói chuyện với cô giáo và các bạn nhé!”

Từ trong buồng vệ sinh, Mạc Hướng Vãn dựng thẳng tai lên lắng nghe mọi điều, bắt đầu từ khi nào anh đã quan tâm tới Mạc Phi ở mọi phương diện thế này chứ? Có lẽ do công việc của cô quá bận rộn, nên anh đã tận dụng khẽ hở này xông vào cũng nên.

Cô nhanh chóng súc sạch bọt kem đánh răng trong miệng, rửa sạch mặt mũi rồi đi ra ngoài. Mạc Bắc đang ngồi xổm trước mặt Mạc Phi, nhẫn nại giảng bài toán khó cho thằng bé.

Đây thật đúng là chuyện nực cười, từ bao giờ Mạc Phi lại cần người khác giảng giải các bài toán cho vậy? Cô giáo Cát từng nói rằng, giáo viên dạy môn Toán đã khẳng định, Mạc Phi có thể vượt thẳng ba lớp trong môn này.

Thế nhưng giờ đây, Mạc Phi đang đặt tay lên vai của Mạc Bắc, khuôn mặt nhỏ bé, xinh xắn tỏ rõ vẻ nghiêm túc lắng nghe.

Một lớn một bé đúng là đều biết giả vờ giả vịt, Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào chịu nỗi, cô bước lại gần, Mạc Bắc đang ngồi xỏm bên cạnh Mạc Phi ngước đầu lên hỏi một cách thản nhiên: “Cô đánh răng rửa mặt xong rồi sao?”

Đầu óc Mạc Hướng Vãn vẫn còn đang mải mê suy ngẫm việc khác nên “ừm” một tiếng theo bản năng.

Mạc Bắc lại nói: “Vậy thì cô mau ăn sáng đi.”

Trên bàn đã sắp sẵn đồ ăn sáng. Hôm nay là món cháo trứng thịt nạc, thơm ngon tới mức bụng cô cứ reó ó liên hồi.

Mạc Bắc hỏi thêm: “Cô đem quần áo của tôi tới hiệu giặt có tên “Nhanh chóng sạch” ở ngoài tiểu khu đúng không?”

Mạc Hướng Vãn lập tức xếch ngược lông mày lên: “Đúng thế, thì sao chứ? Tôi đã kiểm tra rồi, đâu có làm hỏng quần áo của anh?”

Mạc Bắc đứng lên, đưa cuốn vở lại cho Mạc Phi, anh khẽ khàng than thở: “Cô lúc nào cũng phòng tôi như phòng trộm vậy.”

Biểu cảm trên khuôn mặt Mạc Hướng Vãn chính là “Lẽ nào ý anh không phải như vậy sao?”

Mạc Bắc chẳng buồn so đo với cô, đành hỏi thêm: “Mẹ cháu Mạc Phi, cô có rảnh không, chúng ta nói chuyện vài câu nhé!”

Mạc Hướng Vãn cũng đang có chuyện muốn nói bên đồng ý luôn: “Vậy sang bên nhà anh.”

Cô nói mấy câu cùng Mạc Phi rồi đi theo Mạc Bắc sang phòng 403.

Mạc Bắc khẽ khàng khép cửa lại, quay vào rót một ly trà cho Mạc Hướng Vãn trước. Anh dùng chiếc cốc sứ trắng, pha nước trà hoa cúc. Trà hoa cúc có công hiệu an thần, nhưng Mạc Hướng Vãn uống một ngụm rồi mà trái tim vẫn loạn nhịp, thậm chí còn đập dữ dội hơn.

Mạc Bắc ngồi xuống vị trí đối diện với cô, tâm thái ôn hòa, bình thản. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu qua ô cửa sổ khiến căn phòng sáng bừng lên, một cảm giác ấm áp chợt len lỏi khắp trái tim đang lạnh giá của Mạc Hướng Vãn.

Anh hỏi cô bằng giọng thương lượng làm ăn: “Tôi vẫn một câu hỏi đó, liên quan đến thân thế của Mạc Phi.”

Mạc Hướng Vãn nhắm chặt mắt lại, cô đã có chuẩn bị tinh thần từ trước, vậy nên không hề tỏ ra sợ hãi chút nào. Thế nhưng, cô vẫn không biết nói thế nào, chỉ dùng sự im lặng để đáp lại.

Đây là phản ứng mà trước đó Mạc Bắc không hề dự liệu đến. Theo tư duy logic của anh, với tính cách của cô thì đáng lý cô sẽ phải phản đối, phủ nhận kịch liệt, nhưng lúc này, cô chỉ hơi hơi nghiêng đầu sang một bên. Đây quả là một góc nhìn rất đẹp, trông như chiếc bình sứ mong manh, dễ vỡ. Thật không ngờ cô lại tỏ ra yếu đuối đến thế trước mặt anh.

Vào giây phút đó, Mạc Bắc hoàn toàn không thể mở miệng hỏi tiếp vấn đề này nhưng trong lòng đã có đôi chút nhận định, tính toán riêng. Anh do thám thêm: “Tôi đưa ra đề nghị này mong cô suy ngẫm đôi chút, như vậy đối với Mạc Phi cũng là một lựa chọn tốt nhất.”

Mạc Hướng Vãn nắm chặt chiếc cốc sứ, mu bàn tay nổi rõ gân xanh, hẳn là cô đã xiết rất chặt và cũng đang căng thẳng.

Câu nói ấy rất khéo léo, ôn hòa, nhưng cô cho rằng ẩn chứa sau đó chính là một lưỡi dao vô cùng sắc. Mạc Hướng Vãn cảm giác mình như con cá đang nằm trên thớt, sắp bị tróc vẩy, moi gan. Hoặc có lẽ anh đang cảm thấy thương hại hoặc muốn chịu trách nhiệm, nhưng lúc này cô thật sự không cần, cô chỉ muốn thoát khỏi vận mệnh của chú cá nằm trên thớt chờ chết mà thôi.

Mạc Hướng Vãn hít một hơi sâu, chân thành nói với anh rằng: “Anh không cần phải chịu trách nhiệm gì hết, tôi không muốn anh phải gánh vác điều gì. Từ đầu đến cuối, chuyện này không liên quan tới anh một chút nào cả.”

Mạc Bắc hiện lên trong ánh mắt cô không tỏ bất cứ thái độ thất vọng hay nghi ngờ nào, chỉ lặng lẽ ngồi chờ cô nói hết những lời này. Anh nhẹ đẩy cặp kính lên, mỉm cười hòa nhã, gương mặt hiện rõ vẻ áy náy, ân hận vửa đủ. Anh nói: “Khi còn trẻ tuổi, tôi đã gây ra không ít tai họa, có lẽ chính điều đó đã làm hại đời cô. Tôi thành thật xin lỗi.”

“Điều này chắc chắn là do anh đã suy nghĩ quá nhiều, chúng ta vốn dĩ là hai người xa lạ, không hề có chuyện ai đã làm hại ai hết’. Mạc Hướng Vãn nhấp một ngụm trà hoa cúc rồi tiếp tục nói với Mạc Bắc: “Anh muốn quan tâm đến con trẻ, tôi sẽ không ngăn cản, chỉ hy vọng anh đừng suy nghĩ quá nhiều. Tôi và anh vào thời điểm đấy đều có quyền lựa chọn, và chúng ta đều đã đưa ra sự lựa chọn của riêng mình, vậy thì chẳng cần phải so đo, tính toán thêm làm gì. Nếu như là vì đứa trẻ mà gắn kết hai con người hoàn toàn không thích hợp lại bên nhau thì chẳng phải chuyện hay ho gì cả. Anh nói xem như thế có phải không?”

Mạc Bắc nghĩ, anh chẳng thể nào nói “không phải” được. Sau khi nói hết những lời này, cô cảm thấy an tâm hơn hẳn. Anh cũng chỉ hỏi: “Cô đảm bảo là sẽ không ngăn cản tôi tiếp tục quan tâm đến Mạc Phi?”

Mạc Hướng Vãn dừng lại đôi chút, chỉ cần anh không quan tâm đến mức độ quá đáng quá thể thì cô thật sự chẳng cần phải ngăn cản làm gì.

Mạc Phi yêu quý anh đến vậy, chỉ mới quen biết có một hai tháng mà bây giờ lúc nào cũng nhắc đến anh. Can thiệp đến sở thích yêu ghét của trẻ con thật quá tàn nhẫn, điều này khiến cho Mạc Hướng Vãn suy đi nghĩ lại nhiều lần vẫn chẳng thể nào hạ được quyết tâm ngăn cản tình cảm giữa hai con người này.

Thế nhưng, cô có một yêu cầu: “Anh có thể dọn đi được không?”

Mạc Bắc mỉm cười: “Tôi vẫn chưa vô vị đến mức đó, tôi chuyển đến đây thật sự là vì công việc, còn tại sao lại ở sát cạnh gần cô thế thì có đến 70% là trùng hợp.”

Anh là một người xảo biện, với dáng vẻ thành thực đến mức có thể lừa người ta nhảy xuống vực.

Mạc Hướng Vãn cũng quyết không dễ dàng chịu thua như vậy, cô liền tiếp tục đề nghị: “Vậy thì anh cứ coi như chúng ta đã ly hôn rồi đi, tôi nghĩ như vậy giữa tôi và anh có thể dễ dàng đối diện, cư xử với nhau hơn.”

Mạc Bắc chẳng biết nên khóc hay nên cười nữa: “Vẫn còn chưa đăng ký kết hôn mà tôi đã biến thành người đàn ông ly hôn. Mẹ Mạc Phi, tôi không biết có nên tiếp thu ý kiến hay ho này của cô không nữa?”

Mạc Hướng Vãn còn bổ sung: “Như thế thì tôi cũng dễ dàng giải thích với Mạc Phi hơn.”

Đây chính là nhượng bộ lớn nhất mà cô đã đưa ra vào lúc trằn trọc không chợp mắt nổi đêm qua. Cô chẳng thể nào giấu giếm mãi thân thế của Mạc Phi từ bây giờ cho tới tận khi nhắm mắt xuôi tay được. Con trẻ càng ngày càng lớn, kiểu gì cũng sẽ đến thời khắc chiếc kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Cô đã suy nghĩ kỹ càng, chi bằng cứ tạm thời lùi một bước trứơc Mạc Bắc, biết đâu cục diện có thể chuyển biến, lui một bước mà tiến được ba bước. Nói cho cùng, giữa hai người họ, ngoài việc cùng nhau sinh ra Mạc Phi thì chẳng còn bất cứ mối liên hệ dây mơ rễ má gì hết.

Thế nhưng, anh chàng Mạc Bắc này đúng là một đối thủ đáng gờm.

Mạc Hướng Vãn hoàn toàn không ngờ, anh có thể lui lại một bước còn dài hơn cả cô.

“Nếu như cô cảm thấy thật sự cần thiết phải nói với Phi Phi thì cô cứ nói. Nếu như cô cảm thấy không cần thiết thì không phải nói đâu. Đây chính là suy nghĩ của riêng tôi. Đối với Phi Phi, cô chính là người có đủ tư cách nhất để đưa ra bất cứ quyết định gì cho thằng bé.”

Mạc Hướng Vãn ngây người ra, không ngờ mọi chuyện lại đơn giản như vậy.

Mạc Bắc nói thêm: “Đề nghị của tôi không phải là trò đùa cợt, thế nhưng tôi hoàn toàn tôn trọng ý muốn của cô.”

Câu nói này khiến cho Mạc Hướng Vãn không biết phải nói thêm gì nữa.

Mạc Bắc cũng không thể ngờ rằng, Mạc Hướng Vãn lại có phản ứng như vậy.

Lần lật bài ngửa này anh đã suy nghĩ kỹ càng chứ không hề buột miệng, nông nổi như buổi tối lần trước, khi đó anh hoàn toàn không kiềm chế được.

T¬T

Mấy hôm trước, lúc ở nhà, Mạc Bắc ngồi xem phim truyền hình cùng mẹ. Gần đây, ti vi phát sóng bộ phim Nghiệt nợ, mẹ anh lại đang ngồi ôn lại ký ức xưa cũ.

Khi Mạc Bắc gọt hoa quả cho mẹ, nghe thấy người đàn ông trong phim hỏi đứa trẻ: “Cháu nói là con của chú, vậy có cái gì chứng minh không?”

Mẹ anh vô cùng tức giận nói: “Đúng là tạo nghiệt mà, nhận một người con mà còn phải chứng minh sao? Có bằng chứng nào sạch sẽ đáng xem chứ? Dòng giống của mình mà lại còn không biết? Loại đàn ông này nhảy xuống sông Hoàng Phố mà chết đi cho khuất mắt.”

Chiếc dao gọt hoa quả trên tay anh liền đi chệch hướng, suýt chút nữa thì cắt đứt tay.

Mẹ anh lại nói thêm một câu: “Thôi bỏ đi, bỏ đi, tôi nói chuyện của người khác thì có tác dụng gì chứ, anh ngay đến nghiệt nợ cũng chẳng có.”

Gọt quả táo này đúng là mất công mất sức, anh chẳng biết nên khóc hay nên cười nữa, than thở cũng không xong mà ho hắng cũng chẳng được. Làm xong nghĩa vụ của người con hiếu thảo, tối hôm đó anh liền quay về căn nhà thuê của mình.

Gần đây, Mạc Phi thường hay nhân lúc Mạc Hướng Vãn không có nhà, sang gõ cửa nhà Mạc Bắc, rồi mượn cớ ở bên nhà anh chơi luôn.

Thằng bé thường viện cớ là sang hỏi bài toán khó, rõ ràng là Mạc Phi hiểu nhưng cứ giả vờ chưa hiểu, để được ở bên cạnh anh cùng làm bài tập.

Mạc Phi có một thói quen nhỏ rất giống với anh, đó là lúc làm bài tập, cậu bé thường cúi đầu thấp, dí sát mắt vào cuốn vở. Đây không phải là thói quen tốt, từ nhỏ Mạc Bắc cũng có thói quen này, cho nên vừa vào cấp hai đã phải đeo kính rồi.

Anh sẽ kịp thời sửa chữa thói quen không tốt này cho Mạc Phi. Có một lần, khi xem chương trình quảng cáo nẹp lưng ngồi thẳng cho học sinh, suýt chút nữa anh đã mua về, thế nhưng lại sợ gây ảnh hưởng xấu đến tâm lý Mạc Hướng Vãn nên lại thôi. Dạo này, việc anh đảm nhiệm mua đồ ăn sáng và đồ ăn vặt cho Mạc Phi đã đủ khiến cho Mạc Hướng Vãn đi đến bờ vực bùng nổ tức giận rồi.

Mạc Phi ăn uống không bao giờ kén chọn, thường để cho người lớn chọn đồ ăn trước, sau đó mới nói ra món mình muốn. Đây là một tính cách rất tốt, Mạc Bắc cũng có tính cách như vậy. Anh cứ mặt dày suy nghĩ rằng, đây có lẽ là do vấn đề di truyền cũng nên, thế nhưng trong lòng anh vẫn phải thừa nhận rằng tất cả là do Mạc Hướng Vãn đã daỵ dỗ con rất tốt.

Rất nhiều thái độ, biểu hiện nhỏ của Mạc Phi, từ mím môi, cau mày đến vuốt mái tóc tất cả đều giống anh như lột. Còn Mạc Hướng Vãn lại chẳng chuẩn bị tâm lý ứng chiến gì hết, thay đổi thất thường về tính cách cũng đủ khiến anh thấp thỏm không yên rồi.

T¬T

Ban đầu, khi mới tiếp cận với hai mẹ con nhà họ Mạc, anh đã mang theo hoài nghi như vậy, thêm vào đó là chút bản năng nghề nghiệp phải tìm cho ra ngọn ngành gốc rễ vấn đề, nên khi phát hiện ra một kẽ hở thì mối nghi ngờ càng ngày càng lớn, gần như chiếm lĩnh hết mọi suy nghĩ, tâm tư của anh.

Thế nhưng, sau khi ở gần bên, anh lại bắt đầu do dự.

Chiều qua, Mạc Phi hỏi anh: “Chú bốn mắt, chú thấy mẹ cháu có xinh đẹp không?”

Anh liền đáp: “Mẹ cháu là một đại mỹ nhân.”

“Vậy thì việc có người bạn gái là một đại mỹ nhân có phải rất hãnh diện không?”

Ẩn chứa trong đôi mắt của Mạc Phi là niềm vui vẻ, hân hoan của đứa trẻ tinh ranh, khôn lanh trước tuổi. Đôi mắt của thằng bé trông rất giống với cô, không thể che giấu được bất cứ cảm xúc nào.

Anh liền hỏi Mạc Phi: “Cháu đang muốn tìm bạn trai cho mẹ sao?”

Mạc Phi gật đầu lia lịa: “Sau khi tan sở về nhà mẹ rất vất vả.”

Anh vuốt ve mái tóc của cậu bé, mái tóc đó mềm mại, mượt mà vô cùng. Mẹ cũng đã từng nói rằng anh có mái tóc mềm, tính cách tốt, tính tình độ lượng khoan dung.

Đứa trẻ mới chừng đó tuổi mà đã suy nghĩ được như vậy cho mẹ của mình. Dạo này thằng bé rất hay sang nhà anh, chắc là cu cậu muốn quan sátm đánh giá con người anh, xem xem có thích hợp làm bạn trai của mẹ mình hay không đây mà.

Anh nghĩ vậy, vừa cảm thấy buồn cười lại vừa cảm thấy xót xa.

Mạc Bắc liền hỏi Mạc Phị: “Cháu muốn tìm người bạn trai như thế nào cho mẹ mình?”

Mạc Phi kiên nghị trả lời: “Đó là người có thể giặt quần áo, sửa bóng đèn, xem khí gas, thông nhà vệ sinh, vác bao gạo thay mẹ .”

Anh mỉm cười: “Nếu thế cháu có thể tìm người giúp việc cũng được mà.”

Mạc Phi không nói thêm gì, mím chặt môi, dường như đang suy ngẫm điều gì đó. Đứa trẻ không biết làm cách nào có thể diễn đạt ý muốn của mình cho anh hiểu được.

Lúc ban đầu, anh với Thảo Thảo không có chút tình yêu nào hết. Một sự kết hợp như vậy, sinh ra một đứa trẻ thế này, giờ anh chẳng biết phải làm thế nào nữa? Dù cho anh làm gì cũng đều cảm thấy không thỏa đáng.

Buổi tối hôm đó, khi đối diện với Mạc Hướng Vãn đang ngồi ngủ gật trên chiếc sô pha, lần đầu tiên trong đời anh muốn được cùng cô gánh chịu trách nhiệm.

Mong muốn gánh vác trách nhiệm này vô cùng kỳ lạ, suy nghĩ duy nhất của anh lúc đó chính là giảm bớt gánh nặng trên đôi vai cô. Tuy nhiên, sau đó thì phải làm sao chứ? Càng đến gần đáp án anh lại càng cảm thấy đau đầu nhức óc.

Chỉ có một điều vô cùng rõ ràng, cho dù Mạc Phi là con trai của anh thì sau tám năm ròng rã Mạc Hướng Vãn vất vả, nhọc nhằn đảm nhiệm vai trò của cả người bố lẫn người mẹ, anh làm gì có tư cách đem thằng bé đi khỏi cô? Riêng về điều này thì anh hoàn toàn thấu hiểu.

Suy nghĩ của Mạc Bắc vẫn luôn mơ mơ hồ hồ, mãi cho tới khi nghe được những lời này của Mạc Phi.

Mấy ngày trước, anh vẫn có thể ngủ ngon giấc. Sau khi nghe được mong muốn của Mạc Phi, anh lại chẳng thể nào chợp mắt, nửa đêm tỉnh dậy ngồi xem hồ sơ rồi lên mạng.

Bỗng nhìn thấy cô gái trước kia anh xem mặt đang online, anh liền vào nói chuyện.

Từ nhỏ, Mạc Bắc đã rất biết cách lấy lòng các bạn nữ, tất cả các cô gái đều có thể tâm tình, tán chuyện cùng với anh. Vì vậy, xem mặt không thành đôi họ vẫn có thể thành bạn bè bình thường. Thế nhưng, với vấn đề của Mạc Hướng Vãn thì anh chẳng thể nào tự mình nghĩ ra, nhất định cần phải có người tư vấn giúp đỡ.

Gần đây, cô gái đó đang hẹn hò, nên thường hay online MSM đến tận nửa đêm để chờ anh bạn trai đang bận quay quảng cáo ở nước ngoài lên mạng nói chuyện một lúc.

Những việc thế này, ngoại trừ lúc còn yêu Điền Tây vào khoảng mười năm trước anh mới làm, chứ sau này không bao giờ xảy ra nữa. Anh thường cho rằng, cả cuộc đời này anh sẽ không bao giờ vì bất cứ người con gái nào mà trằn trọc đến mức không ngủ được. Thế nhưng lần này, vì Mạc Hướng Vãn, tâm tư, trí óc anh rối bời không thể nào an giấc nổi.

Nếu như Mạc Phi thật sự là “nghiệt nợ” của anh, Mạc Bắc khác gì người đàn ông trên phim bắt đứa trẻ phải đưa ra bằng chứng đó.

Anh hỏi cô bạn kia: “Em có biết cuốn tiểu thuyết ngôn tình nào nói về thể loại “nghiệt nợ” hay hay không?”

Cô gái liền gửi lại anh một dấu hỏi to đùng.

Cô lại hỏi tiếp: “Chính là loại tiểu thuyết nói về người bố nhận con rơi ấy.”

Cô gái gửi sang biểu tượng ngã lăn ra đất hoàn toàn không hiểu nổi anh.

Tiếp đó, anh nhận được một đống các loại tiểu thuyết ngôn tình dạng này, Mạc Bắc chọn lấy vài cuốn. Người đàn ông trong đó nếu không phải là cướp đứa trẻ khỏi người phụ nữ, hay gây nên những chuyện bạo lực gì đó với người phụ nữ thì chắc chắn sẽ là một Trần Thế Mỹ[1] tái thế, có đánh chết cũng không chịu nhận. Thậm chí trong cuốn tiểu thuyết mang tên Mẹ ơi, xin hãy yêu con thêm lần nữa, người đàn ông còn lừa gạt cô gái nhỏ đáng thương, tội nghiệp.

Tất cả những thứ này đều không có bất cứ giá trị mang tính tham khảo nào hết.

[1] Nhân vật phụ tình lang nổi tiếng trong phim Bao Thanh Thiên.

T¬T

Sáng sớm, Mạc Bắc dậy chạy bộ thể dục, nhìn thấy mấy cô chú trung niên dắt chó đi dạo đang tụ tập nói chuyện với nhau. Anh không biết bọn họ đang bàn tán đề tài gì, chỉ nghe thấy một người trong đó nói rằng: “Thời thế bây giờ, đúng là thà đi theo người mẹ ăn xin còn hơn là theo bố làm quan.”

Anh chạy xong hai vòng rồi xếp hàng mua đồ ăn sáng, sau đó quyết định nói chuyện với Mạc Hướng Vãn lần nữa.

Ban đầu, Mạc Bắc cho rằng Mạc Hướng Vãn sẽ cứng đầu phản kháng đến cùng, còn bản thân anh tuyệt đối không hề có chút ác ý nào, anh sẽ để cho cả hai bên đều có không gian riêng, nhưng thật sự cần có một lời nói chân thật. Bởi vì, anh đang chuẩn bị làm một việc không lấy gì làm tốt đẹp lắm, đó là chuẩn bị nói ra ý muốn đi xét nghiệm AND.

Mạc Bắc hoàn toàn không ngờ được rằng, trước vấn đề thân thế của Mạc Phi, Mạc Hướng Vãn lại có thể bình tĩnh thừa nhận, đơn giản đối mặt như vậy.

Từ sự hoang mang, sợ hãi ban đầu, đến thành thật, thẳng thắn như lúc này, trong mắt cô hoàn toàn không còn bất cứ sự lo lắng, bất an nào hết.

Mạc Bắc chỉ cảm thấy ý nghĩ lúc trước của mình thật quá đỗi bỉ ổi, xấu xa, và đột nhiên có thể thấu hiểu tại sao mà cô lại có thể vượt qua mọi áp lực, mọi gian truân khi sinh con vào độ tuổi còn trẻ như vậy, thêm vào đó còn hiểu được tại sao cô lại có thể bước lên vị trí làm việc như ngày hôm nay.

Anh hoàn toàn khâm phục con người và nghị lực của Mạc Hướng Vãn.

Vào đêm hôm trước, Mạc Bắc đã dự định: Anh vẫn còn chưa kết hôn, đây chính là một chuyện may mắn nhất. Anh có đủ tư cách để bù đắp lại cho hai mẹ con cô. Anh cố gắng tỏ rõ thành ý của bản thân, hy vọng cô có thể thong cảm và tha thứ. Đây là một phương thức giải quyết vấn đề khá hay mà cũng có thể coi là lý trí.

Thế nhưng những điều Mạc Bắc đã dự định lại không phải là thứ Mạc Hướng Vãn cần, một lần nữa anh lại đoán sai cách nghĩ của cô.

Sau khi Mạc Hướng Vãn thẳng thắn thừa nhận chân tướng sự việc, thái độ cô hoàn toàn bình tĩnh và thỏa mái. Cô đúng là một con người quang minh chính đại, từ trước đến nay không bao giờ trốn tránh khó khăn, thử thách.

Bất giác, Mạc Bắc nhớ đến một bài khóa đã học hồi cấp hai, trong đó có một câu như sau: “Tuyệt đối không như hoa lăng tiêu mếm yếu”. Tiêu đề của bài khóa đó chính là Cây sồi kiên nghị.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Trách Em Thật Quá Xinh

BÌNH LUẬN FACEBOOK