Tổng Tài Tuyệt Ái Tình Thê

Chương 40: Sinh ly tử biệt

Niếp Niếp

07/04/2020

Một lúc sau, ở trung tâm thương mại.

"Ba ba...mình đâu vậy?" Tiểu Quân chui từ trong ngực Trác Thành Quân ra.

"Đi bắt gian."

"Nhưng mà lúc nãy ba ba nói...nói không thèm mà?" Tiểu Quân đưa hai ngón tay lên môi, chu môi hỏi.

"Chờ khi nào Tiểu Quân lấy vợ đi sẽ biết có thèm hay không?" Trác Thành Quân kéo cặp mắt kính đen to bự xuống, liếc nhìn xung quanh, Hàn Lập Y đang mua thứ gì.

Những người khác thấy bộ dạng của hắn thì không ngừng chỉ trỏ thì thầm.

Trác Thành Quân chính là còn mặc đồ ngủ Doraemon, chân đeo dép lê đã bế con trai hớt hải đuổi theo xe của Mạnh Du Viễn. Đến nơi đeo kính đen che mất nữa khuôn mặt, đi đứng thập thò chốn đông người...

Có bảo vệ tiến lên.

"Thưa quý khách..."

"Gừ..." Trác Thành Quân cho tên bảo vệ một ánh mắt.

Tên bảo vệ liền suýt ngất xỉu nhìn thấy tổng tài trong truyền thuyết hai năm mất tích bây giờ xuất hiện chính là bộ dạng này.

"Đi đi."

Bảo vệ nghe vậy liền chết khiếp chạy mất dép.

Ra khỏi trung tâm thương mại, Hàn Lập Y đứng trước cổng chờ Mạnh Du Viễn lái xe đến.

Trác Thành Quân cũng đã nhanh hơn, ngồi trên ngồi canh me tiếp.

"Vút..."

Đột nhiên, một chiếc xe đột nhiên lao vun vút ngang chỗ của hắn, lao về phía cổng trung tâm thương mại, nhắm ngay Hàn Lập Y lao đến.

"A......."

________

"Bịch bịch bịch"

"Lập Y, Lập Y...em tuyệt đối đừng có chuyện gì? Lập Y..."

"Người nhà bệnh nhân ở ngoài, bác sĩ cần phải tiến hành cấp cứu!"

"Soạt"

"Đinh"

Trác Thành Quân đứng ngoài phòng bệnh, người đầy máu tươi...

Tại sao vậy? Đột ngột như vậy...hắn không kịp trở tay, ngay cả phản ứng lao đến cứu cô cũng không có bất lực nhìn cô nằm trên mặt đất người đầy máu tươi...

Trác Thành Quân run rẩy, Mạnh Du Viễn lúc này cũng thở gấp gáp chạy đến, lao vào cấp cứu.

Anh là bác sĩ được bồi dưỡng trở về từ nước ngoài, là người có thể cứu Hàn Lập Y lúc cô đứng giữa bờ vực sinh tử. Còn hắn, chỉ có thể đứng đây đếm từng thời khắc nghiệt ngã trôi qua, bất lực, bất lực...

Còn hơn cả giây phút hắn đánh lái cho xe lao xuống biển để đón chờ cái chết...nhưng lúc đó hắn không có sợ hãi, mà lúc này đối diện với sinh mệnh của Hàn Lập Y, đôi chân đã hồi phục này lại run rẩy không thể bước đi.

Tiểu Quân khóc đến tê tâm liệt phế không ngừng đòi ba mẹ, tài xế đang giữ nó trong lòng. Ba mẹ Trác được tin, trên đường hối hả trở về.

Qua một đoạn thời gian dài như thế kỷ, cửa phòng bệnh cuối cùng cũng mở ra.

Trác Thành Quân lao đến bắt lấy cánh tay Mạnh Du Viễn. Mạnh Du Viễn thở dài, đôi mắt thê lương, buồn bã...

"Tôi xin lỗi..."

Oành!

Bầu trời của ai đó dường như trong khoảnh khắc kia sụp đổ, là của hắn hay là của cô...cô là cả thế giới của hắn, cô như thế thì hắn phải làm thế nào đây?

Trác Thành Quân đi vào căn phòng lạnh ngắt, người con gái nằm trên bàn mổ nhợt nhạt đôi môi. Trác Thành Quân quỳ xuống bên cạnh cô, bàn tay còn ấm thế này nhưng vì sao cô không nói gì với hắn thế này?

Vì sao cô ngủ rồi mà không tỉnh dậy nhìn hắn nữa rồi. Chắc tại cô giận hắn phải không? Giận hắn gạt cô hai năm không trở lại, giận hắn nói muốn ly hôn, giận hắn vờ tàn phế đôi chân, giận hắn lạnh nhạt với cô...

"Lập Y...là anh sai, anh không nên nói dối em...anh biết lỗi rồi, xin em đừng như vậy...đừng ngủ nữa, tỉnh dậy...đánh anh, mắng anh đi mà..."

Trác Thành Quân gục đầu trên bàn tay của cô, có chút gì đó âm ấm lăn xuống...

Hắn lúc nãy bảo cô đi đi, không cần về nữa...bây giờ cô lại đi mãi không trở về nữa...hắn phải làm sao đây? Hắn phải làm sao đây...

Hàn Lập Y giặc lẫy hắn mất rồi, cô không chịu tỉnh dậy, không chịu hung dữ với hắn, không chịu đánh hắn khi chọc Tiểu Quân khóc nữa rồi.

"Anh muốn cho em một người chồng nguyên vẹn, càng không muốn cho em thấy anh nằm trên mặt đất thê thảm như thế nào lúc tập đi, không muốn em phải đau lòng, khóc vì anh nữa...nên anh mới lẩn trốn suốt hai năm."

"Vốn chỉ cần một chút thời gian nữa là đã thành công, anh có thể dành cho em một bất ngờ...đường hoàng đứng trước mặt em, nói yêu em, cho em cả thế giới..."

Trác Thành Quân thở dốc, ngực của hắn đau đến không thở nổi, nắm chặt tay của Hàn Lập Y.

"Nhưng cuối cùng lại gặp em trong tình cảnh bất ngờ như vậy, anh hoàn toàn không có sự chuẩn bị...đôi chân bước đi còn run rẩy đó của anh càng không dám đứng dậy, đi đến ôm em vào lòng. Nói lời ly hôn, bởi vì anh muốn cầu hôn em...cho em một cuộc hôn nhân chân chính, không phải là cuộc hôn nhân gượng ép trước kia."

"Lập Y...Lập Y, là anh sai hay là vì ông trời trêu ngươi, đến giây phút cuối cùng vẫn là anh chậm một bước...một tháng nữa, chỉ một tháng nữa thôi...sinh nhật em đó, hai năm trước để đổi lại một thời khắc đợi chờ, anh đợi được...nhưng vì sao, hai năm sau em không đợi cùng anh?"

Trác Thành Quân lẩm bẩm, như hỏi cô mà cũng như tự hỏi bản thân mình. Là hắn cầu toàn hay ông trời cho đây là đoạn nghiệt duyên phải cắt đứt.

Nếu như thế thì thà rằng hai năm kia hắn mãi mãi nằm lại nơi biển sâu, bây giờ cũng sẽ không chịu nổi đau đáng sợ hơn cả cái chết thế này.

Hôm nay thế giới mất đi một người, nhưng có một người khác lại mất đi cả thế giới...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Tuyệt Ái Tình Thê

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook