Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 114: Từ nay về sau, mỗi ngày đi bộ một tiếng

Ngọc Hoan

12/01/2021

Đề ý thấy ánh mắt của tôi, anh

ho khan một tiếng: “Từ bây giờ, mỗi

ngày chúng ta sẽ ra ngoài đi dạo

một vòng.”

Tôi gật đầu, nói tiếp: “Anh còn

mua sách gì thế?”

Anh dừng lại, trả lời: “Tuấn

Anh giới thiệu đấy.” Đáp một câu

ngắn gọn xong, anh lại nói: “Lên

lầu mặc bộ nào dày dày ấm ấm

một chút, trời tạnh mưa rồi!”

“Muốn đi thật à?” Tôi không

muốn đi ra ngoài chút nào.

Anh gật đầu, ánh mắt đầy kiên

định: “Anh ở đây chờ eml”

Xem ra bắt buộc phải đi rồi, tôi

lên lầu tìm một chiếc áo khoác rồi

cùng anh ra ngoài, khoảng cách

giữa hai biệt thự ở khu Sơn Thủy

khá xa.

Mục đích là để giữ đủ không

gian xanh cho mỗi căn biệt thự, thế

nên diện tích khu biệt thự cũng

tăng lên theo.

Kéo anh đi được một lúc, tôi

không muốn đi nữa nên dừng lại

nhìn anh nói: “Đi được một lúc rồi,

chúng ta quay về thôi! ”

“Chưa đây mười phút nữa!”

Anh nói, có phần nghiêm nghị: “Đi

thêm năm mươi phút nữa!”

Mặt đường hơi ầm ướt, không

khí ấm áp, ánh đèn đường mờ mờ

hắt bóng, trông thoải mái và dễ

chịu vô cùng.

Tôi chỉ lười thôi mà, không

muốn đi nữa.

Nhưng bị anh yêu cầu cưỡng

chế, tôi bèn đi thêm một lúc, vốn

cũng không có đề tài để nói

chuyện, lúc này yên tĩnh tới mức có

thể nghe thấy tiếng chim hót râm ran.

Tôi cúi đầu rảo bước, đột

nhiên buột miệng: “Phó Thắng

Nam, tên đứa bé là gì được nhỉ?”

Tính thời gian thì khoảng vài

tháng nữa sẽ đến ngày sinh dự tính rồi.

Anh cúi xuống một lúc, liếc

mắt rồi nhìn tôi: “Thù Dư được không?”

Thù là chữ “thù” ở câu “Tĩnh

nữ kỳ thù” trong Kinh Thi, với hy

vọng đứa trẻ lớn lên sẽ điểm đạm

ngoan ngoãn.

Còn Dư…

Nhìn Phó Thắng Nam, tôi suy

nghĩ: “Dư giống như Tiệp, đoan

trang xinh đẹp, Thù Dư nghĩa là

vừa xinh xắn vừa tốt đẹp sao?”

Anh cười nhẹ: “Có thể hiểu

như vậy!”

“Nhưng tên này là tên của con

gái, nếu là con trai thì sao đây?” Đã

kiểm tra được vài lần, nhưng tôi

chưa từng hỏi đứa bé là trai hay

gái, nên tôi cũng không chắc chắn lắm.

Bóng cây loang lồ trên mặt

đất, anh nói: “Nếu là con trai, đợi

đến khi sinh ra rồi mình tính!”

Tôi cong môi: “Phó Thắng

Nam, anh trọng nữ khinh nam!”

Anh ôm lấy eo tôi, khóe miệng

nhếch lên: “Đây là truyền thống

của nhà ta, không thể thay đổi

được.”

Tôi trợn mắt nhìn anh, không

nói gì nữa.

Đi được một lúc nữa, trên

đường quay về tôi thật sự không

thể đi nổi nữa, tôi dứt khoát ngồi

xổm trên mặt đất ăn vạ: “Phó

Thắng Nam, anh tự về một mình đi!

Em không đi nổi nữa. ”

Anh nhìn tôi từ trên xuống, có

phần bất lực: “Mới ba mươi phút mà”

Tôi đặt chiếc ô xuống dưới

mông, nhìn anh nói: “Mấy phút em

cũng không đi nữa.” Eo vừa đau

vừa tê, mang thai khó chịu lắm.”

Anh ngồi xổm bên cạnh tôi,

bất lực nói: “Lên đây!”

Cõng tôi?

Tôi sửng sốt lắc đầu: “Không

được, sẽ đè lên đứa bé mất!”

Anh đỡ trán: “Vậy ôm em về,

có được không?”

Tôi gật đầu, nhếch miệng

cười: “Được!”

Có điều, nghĩ đến đường quay

về không gần lắm, tôi hơi do dự,

nhìn anh không chắc chắn:

“Đường xa như vậy, anh có chắc sẽ

ôm được em không?”

“Vậy thì ð lại đây thôi!”

Tôi vội vàng đứng dậy, đưa tay

ôm cổ anh, cười nói: “Đi, về nhà!”

Anh bế ngang tôi lên, đi về

phía biệt thự, nhìn anh, tôi không

khỏi nở nụ cười: “Có nặng không?”

Anh thường xuyên tập thể

_ dục, cơ bắp trên người anh vô cùng

rõ ràng, nếu là bình thường tôi sẽ

không lo lắng anh ấy không ôm

nổi.

Nhưng bây giờ có thêm một

đứa bé, tôi cảm thấy hơi chột dạ.

Anh cúi mắt nhìn tôi, nhướng

mày: “Em nghĩ sao?”

Rõ ràng, là nặng rồi!

Tôi không khỏi giãy giụa: “Anh

thả em xuống đi!” Gần đây, tôi vẫn

cố kiểm soát chế độ ăn uống của

mình, nhưng cứ cảm thấy mình

béo lên.

Cũng không trách được có

nhiều phụ nữ không muốn sinh

con, mang thai rồi cơ thể thay đổi

cũng là chuyện tất nhiên.

Tay anh không dám siết mạnh,

anh nói: “Đừng làm loạn, ngã bây

giờ!”

Nhìn khuôn mặt đẹp trai và

nghiêm nghị của anh, tôi ngoan

ngoãn, không động đậy nữa, có lẽ

mang thai rất thích ngủ, lúc tới biệt

thự tôi đã ngủ mất rồi.

Tôi đã quay về biệt thự như

thế nào, vào phòng ngủ ra sao, tôi

hoàn toàn không biết.

Hôm sau tỉnh lại.

Bên cạnh không có ai, tôi

xuống giường đi một vòng. Phó

Thắng Nam không ở trong phòng

sách, nhìn thấy trong phòng có

thêm sách mới về phụ nữ mang

thai và giáo dục trẻ em.

Tôi không khỏi sững sð, cảm

thấy ấm lòng đến lạ, có lẽ sự xuất

hiện của đứa trẻ này đã mang đến

hy vọng cho tất cả chúng tôi.

Thấy tôi đang đứng ngơ ngác

trong phòng sách, dì Triệu cầm lấy

cây lau nhà, nói: “Cậu chủ ra ngoài

từ sớm, có lẽ trong công ty có

chuyện, cậu ấy nấu món cháo mà

cô thích, còn thêm hai quả trứng

gà, bảo cô ăn xong thì ra ngoài sân

tản bộ.”

Tôi gật đầu, đêm hôm trước

trời vừa mưa, nên sáng hôm sau

không khí rất trong lành.

Ăn xong bữa sáng, nhìn đống

hoa quả trong bếp, tôi lại thấy ngạc

nhiên, tôi hỏi dì Triệu: “Sao lại mua

nhiều hoa quả thế dì?”

Dì Triệu cất cây lau nhà, mờ

lơi: “Tối hôm trước cậu chủ cầm về,

nói là có người gửi qua bưu điện

cho cô ăn, đều là hoa quả đúng

mùa, tôi đã rửa sạch mấy quả, còn

lại sợ bị hỏng nên cất vào tủ lạnh

cả rồi.”

Nghĩ lại, tôi nhớ lần trước Vũ

Linh gọi cho tôi, nói rằng sẽ gửi

hoa quả qua bưu điện, xem ra có lẽ

là chỗ hoa quả này.

Gửi nhiều như vậy, cô ấy xem

tôi là con lợn đấy à!

Dù sao ở nhà cũng không có

việc gì làm, tôi nhìn dì Triệu rồi nói:

“Dì rửa hết hoa quả đi! Lát nữa tôi

tới công ty, mang cho họ ăn luôn. ”

Nhân tiện đi gặp Trịnh Tuấn

Anh, bụng của Vũ Linh sẽ lớn dần

lên theo thời gian, không thể giấu

diếm như vậy mãi.

“Được!” Dì Triệu lấy hết tất cả

hoa quả trong tủ lạnh ra.

Bà ấy không cho tôi chạm vào,

nói là nước lạnh, không tốt cho sức

khỏe của tôi.

Mang thai thì càng thêm cần

trọng, tôi đấu không nồi với bà ấy,

cho nên quyết định ngồi xuống

một bên cầm túi cho hoa quả đã

rửa sạch vào trong.

Làm một lúc, cái túi đã chất đây.

Đặt túi lên xe, tôi nói với dì

Triệu, buổi trưa tôi không về ăn

cơm, có lẽ sẽ ăn cùng với Phó

Thắng Nam.

Sau đó tôi ra ngoài.

Dưới lầu tập đoàn Phó Thiên,

tôi ngồi trong xe gọi điện thoại cho

Phó Thắng Nam, chưa được bao

lâu anh đã nhấc máy.

“Ăn sáng chưa?” Giọng anh

lạnh lùng, xung quanh có vẻ rất

yên lặng.

“ÙI” Tôi nói, “Em đang ở dưới

công ty, mang cho anh ít hoa quả,

anh có bận không? Xuống giúp em

nhấc lên nhé?”

“Nhiều lắm sao?”

Tôi gật đầu: “Hoa quả trong –

nhà đều mang đến cả! Vũ Linh gửi

rất nhiều, ăn không hết sẽ hỏng

mất.”

Anh ừ một tiếng, nói: “Đợi anh

vài phút!”

Sau đó cúp máy.

Khoảng hai phút sau, Trần Văn

Nghĩa mặc một bộ vest đen, bước

chân gấp gáp đi xuống, anh ta tới

cạnh xe nhìn tôi: “Tổng giám đốc

Phó đang họp nên kêu tôi xuống

đây giúp cô!”

Tôi gật đầu, xuống xe, mờ cốp

Sau Xe ra.

Nhìn thấy một đống hoa quả,

Trần Văn Nghĩa ngạc nhiên liếc

nhìn tôi.

“Bạn tôi gửi bưu điện từ quê

lên, để trong nhà thì ăn không hết

được, lát nữa anh chia cho mấy

phòng ban, thời tiết nóng bức như

vậy, nó cũng giúp mọi người giải

nhiệt.” Giao chìa khóa xe cho anh

ta xong, tôi xách túi bước vào công ty.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook