Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 174: Trả thù, không có trái tim sẽ không có đau đớn (5)

Ngọc Hoan

13/01/2021

Hãy xem đi, ai nói là làm việc xấu thì sẽ ngủ

không ngon giấc cơ chứ? Trên thế gian này, vốn dĩ

những kẻ xấu xa đều không biết áy náy hay buồn

bã gì cả, cũng giống như Lâm Uyên và Mạc Hạnh

Nguyên vậy, bọn họ chỉ tiếc rằng không thể giết

chết hết những người khiến bọn họ không vừa

mắt, những chuyện hãm hại hay giết người đó

không hề khiến họ ăn không ngon ngủ không yên.

Ngược lại bọn họ còn nghĩ rằng những người đó

chết là đáng, trong lòng họ vẫn cảm thấy rất yên

tâm và thoải mái.

Ngày hôm sau, tại phòng làm việc của tập

đoàn Cố Nghĩa.

Cố Diệc Hàn đã gửi video mà hôm qua anh ta

quay được cho tôi, sau đó anh ta nói: “Bước tiếp

theo em muốn làm gì?”

Nhìn thấy những gì mà tôi đã tự mình nếm trải

qua màn hình điện thoại, trong lòng tôi cảm thấy

vô cùng đau đớn, nỗi hận thù ấy bao chiếm lấy

con người tôi, tôi nhìn Cố Diệc Hàn rồi nói với anh

ta rằng: “Anh hãy giúp tôi hẹn gặp Thẩm Minh Thành”

Anh ta cau mày lại đáp: “Gặp anh ta để làm gì chứ?”

Tôi tắt đoạn video đó đi sau đó nói: “Anh ta là

một người rất thành thạo máy tính, nếu muốn âm

thâm bí mật gửi thứ này cho Mạc Hạnh Nguyên

xem, trong số những người mà tôi quen biết thì

chỉ có anh ta thôi. Hơn nữa, nếu như để anh ta

xem được đoạn video này thì với tình cảm mà anh

ta dành cho tôi thì tôi chắc chắn rằng anh ta và

nhà họ Mạc sẽ không thể chung sống hoà bình được”

Anh ta lại cau mày, vẻ mặt dường như không

được tốt lắm: “Thẩm Xuân Hinh, em thay đổi rồi,

em đã bắt đầu trở thành một người không từ một

thủ đoạn nào rồi”

Tôi cảm thấy rất nực cười, ánh mắt tôi nhìn

chằm chằm về phía anh ta: “Có phải anh đang nói

việc tôi lợi dụng tình cảm mà Thẩm Minh Thành

dành cho tôi không?”

Anh ta nhíu mày nghiêm nghị, khuôn mặt tối

sầm xuống, tôi biết rằng anh ta không vui nên tôi

đã lên tiếng: “Cố Diệc Hàn, anh không nhận ra

được sao? Tôi cũng đang lợi dụng tình cảm của

anh để báo thù đó”

Giờ đây cảm xúc trong lòng của anh ta đang

rất lẫn lộn, sau đó thở dài rồi nói: “Anh biết là trong

lòng em rất buồn, nhưng mà…

“Vậy anh có đồng ý giúp tôi không? Tôi cất

giọng hỏi, tôi không nghe muốn mấy lời nhưng nhị

đằng sau đó của anh ta đâu. Lương thiện và dịu

dàng, nhân từ và nghĩa khí, tất cả những thứ đó tôi

đều có, nhưng tôi không cam lòng, bảo tôi quên

hết những chuyện này đi thì tôi không làm được,

tôi không phải là Thánh Mẫu, tất cả những gì mà

người khác mang lại cho tôi, tôi sẽ dùng hai tay

gộp lại để gửi tặng người đó nhiều hơn thế nữa.

Một lúc lâu sau, anh ta gật đầu rồi nhìn tôi nói:

“Em muốn làm gì thì anh đều giúp em hết, suy cho

cùng thì mấy chuyện này đều là do anh cam tâm

tình nguyện làm, nhưng anh mong rằng sau này

em đừng hối hận”

Hối hận ư?

Tôi cười thâm, nước mắt cũng đã lăn dài trên

đôi má: “Về chuyện mà đối phó với nhà họ Mạc,

tôi chưa bao giờ có suy nghĩ là mình sẽ hối hận,

thế nhưng khi lợi dụng các anh, tôi nghĩ rằng sẽ có

một ngày tôi sẽ rất hối hận, nhưng hiện tại tôi chỉ

có một thân một mình, ngoài các anh ra thì tôi

không nghĩ ra được một ai để giúp nữa cả”

Anh ta thở dài rồi cũng chẳng nói thêm gì nữa.

Buổi chiều, tại quán cà phê.

Đã hai tháng không gặp Thẩm Minh Thành

rôi, dường như trông anh ta có vẻ tiêu tụy đi nhiều,

nhìn thấy tôi dường như anh ta tỏ ra hơi lo lắng và

áy náy.

Thấy tôi ngồi yên một hồi lâu mà không lên

tiếng thì một người lạnh lùng, cương quyết như

anh ta lại cất tiếng nói trước: “Thẩm Xuân Hinh,

ngày hôm đó em vừa gọi điện cho anh xong là

anh đã tức tốc chạy đi ngay lập tức, thế nhưng lúc

mà anh đến đó thì chỉ nhìn thấy một chiếc xe bị

đốt cháy rụi chỉ còn sót lại những đống tro tàn, là

do anh đã đến muộn mất rồi. Hai tháng nay anh

vẫn luôn tự trách móc bản thân tại sao anh không

thể đến sớm hơn một chút thôi, rốt cuộc là đêm

hôm đó đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao đứa bé

lại xảy ra chuyện chứ?”

Tất cả mọi chuyện được giấu trong lòng quá

lâu nên đã bình lặng trở lại, sau khi nỗi đau đi qua

thì chỉ còn mỗi thù hận mà thôi.

Tôi tỏ ra rất bình tĩnh, sau đó nhìn về phía anh

ta và nói: “Tôi không có cách nào để kể lại những

chuyện đã xảy ra đêm đó cho anh thêm một lần

nữa được, bởi vì mỗi lần nhắc lại thì trái tim tôi lại

đau đến không thở được, Cố Diệc Hàn đã phát

hiện được một chiếc máy quay ở trong nhà kho,

trong đó ghi lại tất cả những chuyện đã xảy ra

đêm đó, anh tự xem đi“

Tôi đưa điện thoại cho anh ta, sau đó mở

đoạn video ấy cho anh ta xem.

Nhìn thấy vẻ mặt của anh ta càng lúc càng tối

sầm xuống trông rất đáng sợ, sau đó còn không

kiềm chế được sự tức giận của mình, anh ta bóp

chặt chiếc điện thoại ở trên tay mình đến mức

gân xanh trên tay nổi lên cuồn cuộn, những mạch

máu trên trán của anh ta cũng vì quá tức giận mà

đã hiện lên rất rõ rệt.

Một hồi lâu sau, anh ta đưa mắt sang nhìn tôi,

đôi mắt ấy như bị bao phủ bởi một màn sương:

“Là do ai làm?”

Tôi cúi gằm mặt xuống, không thể kiềm chế

được nước mắt của mình nữa, tôi ngước mắt lên

nhìn anh ta, tôi không hề khóc, chỉ là nước mắt

không chịu nghe theo sự điều khiển của tôi mà cứ

thế tuôn rơi: “Lâm Uyên, nhà họ Mạc”

“Bốp “Chiếc điện thoại rơi lăn lóc trên sàn nhà,

âm thanh đó khiến cho mọi người xung quanh

trong quán cà phê kinh hãi đến mức ai nấy cũng

đều nhìn sang đây.

Nhân viên phục vụ nhanh chóng chạy đến rồi

hỏi nhỏ: “Thưa anh, không biết chúng tôi có thể

giúp được gì cho anh không ạ?”

“Cút”Anh ta nổi trận lôi đình, giọng nói rất vang.

Tôi nhìn sang nhân viên phục vụ rồi dặn dò

rằng: “Làm phiền anh quá rồi, chúng tôi không có

chuyện gì đâu.

Nhân viên phục vụ bước đi một cách rất cẩn

trọng, Thẩm Minh Thành nhìn tôi, cơn tức giận

vẫn còn đó chưa thể nguôi được: “Anh sẽ đi giết

chết hai mẹ con nhà đó “Anh ta đứng phắt dậy

định bước đi thì bị tôi kéo lại.

Tôi bình tĩnh trở lại, sau đó nhìn anh ta và nói:

“Nhà họ Mạc có một thế lực đen tối đứng phía

sau, nếu sự việc có thể giải quyết một cách đơn

giản như vậy thì tôi đã tự mình đi xử lý hết rồi.”

Anh ta quay lại chỗ ngôi rồi nhìn về phía tôi,

hỏi: “Em muốn làm thế nào?”

Tôi trâm ngâm suy nghĩ một hồi, suốt mười

mấy năm nay đây là lần đầu tiên tôi mở miệng ra

nói những lời này: “Anh trai, anh phải giúp em”

Đúng vậy, kể từ khi anh ta đến Hoàng An, từ lúc

mà anh ta bước chân vào thế giới của tôi và mẹ

thì trước giờ tôi vẫn chưa từng gọi anh ta một

tiếng “anh trai”nào, và đây là lần đầu tiên.

Toàn thân của anh ta như cứng đờ lại, anh ta

không dám tin, thậm chí tỏ ra mừng rỡ nhìn tôi và

nói: “Em gái, em gọi anh là gì?”

“Anh trai”Tôi lặp lại, đôi mắt tôi nhìn chằm

chằm về phía anh ta rồi nói tiếp: “Anh trai, bây giờ

em chỉ còn một mình anh thôi, cho dù là trước kia

chúng ta có như thế nào thì trên thế giới này,

chúng ta vẫn mãi mãi là người thân của nhau, anh

phải giúp em, nhà họ Mạc nhất định phải nhận lấy

sự trừng phạt thích đáng.”

Anh ta nhìn tôi, một người vốn dĩ rất lạnh lùng

và rất giỏi trong việc kiềm chế cảm xúc của bản

thân, bỗng nhiên trong giây phút này lại tỏ ra như

một đứa trẻ, anh ta gật đầu đáp: “Được, em muốn

làm thế nào đây?”

“Gửi video này cho Mạc Hạnh Nguyên một

cách âm thầm lặng lẽ không để cho ai phát hiện

ra, em muốn khiến cô ta phải sống trong sợ hãi,

không giây phút nào được yên ổn”Giết người moi

tim, tất cả chỉ vừa mới bắt đầu thôi, tương lai của

chúng ta còn dài lắm.

Anh ta gật đầu đồng ý: “Được thôi”

Anh ta là một người rất thông thạo về máy

tính, chuyện này vốn dĩ chẳng phải là chuyện gì

khó khăn cả. Tôi châm chậm uống một ngụm cà phê.

Tân trạng của anh ta đã ổn định trở lại, anh ta

cất giọng hỏi: ‘Phó Thắng Nam có biết chuyện

này không?”

Tôi nhìn xuống đất rồi gật đầu.

“Sau này em dự định sẽ thế nào?”Anh ta hỏi

tiếp, sau đó ra hiệu cho nhân viên phục vụ châm

cà phê cho tôi.

Tôi đánh trống lảng qua chuyện khác: “Anh có

đảm bảo rằng mình sẽ lẻn vào công ty của Mạc

Đình Sinh một cách an toàn không?”

Anh ta ngây người ra, vẻ mặt tỏ ra hơi căng

thẳng: “Em gái, em định sẽ đối phó với Lâm Uyên

và Mạc Đình Sinh sao?”

Tôi nhướng lông mày hỏi lại: ‘Không được sao?”

Anh ta mím môi, ánh mắt ấy ẩn chứa đầy sự

phức tạp: “Có thể là Mạc Đình Sinh không hề biết

đến chuyện này mà do một mình Lâm Uyên tự

mình làm ra”

“Vậy thì sao chứ?”Tôi cười nhạt: ‘Bọn họ đã

yêu quý Mạc Hạnh Nguyên như vậy, nếu như em

khiến cho Mạc Hạnh Nguyên sống không bằng

chết thì bọn họ chắc chắn cũng sẽ chẳng thể có

gì tốt đẹp đâu”

Anh ta nhíu mày lại: “Thế nhưng tại sao lại

phải lẻn vào công ty của Mạc Đình Sinh chứ?”

Tôi hất cằm lên rồi khẽ nói: “Em chỉ muốn xem

thử nếu như có một ngày nhà họ Mạc suy sụp thì

bọn họ sẽ định yêu thương đứa con gái của mình

bằng cách nào đây.”

Anh ta lại nhíu chân mày, biểu cảm rất phức

tạp, quanh co một hồi lâu thì anh ta mới chuyển

sang chủ để khác: “Em và Phó Thắng Nam..”

Nhắc đến Phó Thắng Nam, tôi lại cảm thấy vô

cùng buồn lòng, hai bên thái dương bỗng nhiên

nhức nhối, tôi nhìn anh ta rồi nói: “Anh trai, anh

đưa em về đi”

Anh ta nhìn ra bên ngoài cửa sổ rồi đáp: “Còn

sớm mà, em về có việc sao?”

Tôi gật đầu: “Em vào Cố Nghĩa và làm giám

đốc giám sát các dự án, trong vòng một năm phải

phát triển hạng mục AI của Cố Nghĩa đến một

trình độ cao hơn nữa, em phải đi về để suy nghĩ

phương án thực hiện.

Bỗng nhiên anh ta bật cười thành tiếng, sau

đó nhìn tôi nói: “Em gái, em quả đúng là càng

ngày càng thông minh, nhưng mà em như vậy anh

cảm thấy rất tốt, đã biết cách bảo vệ bản thân

rồi đấy.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook