Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 173: Trả thù, không có trái tim sẽ không có đau đớn (5)

Ngọc Hoan

13/01/2021

Tôi hơi cáu kỉnh, cũng không muốn nhiều lời

với anh ta, nhìn Cố Diệc Hàn nói: “Gọi người gói lại

đi, chúng ta về nhà ăn”

Cố Diệc Hàn gật đầu đồng ý, tôi đứng dậy

chuẩn bị rời đi thì bị Thẩm Minh Thành ngăn lại:

“Thẩm Xuân Hinh, em làm sao vậy? Em có biết

khoảng thời gian này mọi người vì tìm kiếm em

mà đã phát sinh ra chuyện gì không? Em có biết

có người…

“Tổng giám đốc Minh Thành, nếu anh muốn

tốt cho cô ấy thì tốt nhất là anh đừng làm phiền

cô ấy nữa, cô ấy đã chịu đựng đau khổ nhiều hơn

so với sự tưởng tượng của anh rất nhiều lần”

Cố Diệc Hàn mở miệng nói, bảo nhân viên gói

đồ lại, sau đó kéo tôi lên xe, anh ta nhìn thấy sắc

mặt không được tốt của tôi.

Anh ta nhìn thoáng qua Thẩm Minh Thành rồi

nói tiếp: “Nếu anh muốn bức chết cô ấy thì cứ tiếp

tục dây dưa đi”

Thẩm Minh Thành vẫn không chịu nghe, túm

lấy cánh tay tôi nói: “Không phải đã điều trị tốt rồi

sao? Tại sao vẫn còn phát tác?”

Nói xong, anh ta nhìn Cố Diệc Hàn, giọng nói

có phần ác độc: “Rốt cuộc là sao lại như thế này?

Bệnh của em ấy không phải đã được chữa khỏi rồi sao?”

Cố Diệc Hàn khá sửng sốt, anh ta hoài nghi

nhìn tôi hỏi: “Trước kia còn có bệnh sao?”

Tôi gật đầu, nhìn về phía Thẩm Minh Thành

nói: “Bây giờ tôi không muốn nói gì cả, anh để tôi

về trước đi, được không?”

Không mang theo thuốc, tôi không thể nào

khống chế được cảm xúc của mình.

Thẩm Minh Thành gật đầu, ánh mắt u ám

chất chứa khí lạnh liếc nhìn Cố Diệc Hàn. Cố Diệc

Hàn hừ lạnh một tiếng: “Anh không cần nhìn tôi

bằng ánh mắt như thế, muốn biết những chuyện

đã xảy ra thì phải hỏi cho đàng hoàng”

Sau đó anh ta nhanh chóng khởi động xe, bỏ

lại Thẩm Minh Thành ở phía sau.

Cố Diệc Hàn lái xe với tốc độ rất nhanh, không

bao lâu đã về tới nhà, tôi uống thuốc, chờ một lúc

ổn định lại tinh thần, tôi nói với Cố Diệc Hàn:

“Khống chế được hai người đó chưa?”

Anh ta khá ngạc nhiên, sau đó mới gật đầu:

“Anh đã cho người trông chừng rồi.”

“Tôi muốn gặp bọn họ “Nếu không thể đánh

đổ nhà họ Mạc trong chốc lát, vậy thì cứ bắt đầu

xuống tay từ Mạc Hạnh Nguyên.

Anh ta chần chừ một lúc mới gật đầu: “Được”

Mới uống thuốc xong, cũng không lo lắng

không thể khống chế được cảm xúc nên đã để Cố

Diệc Hàn lái xe ra ngoại thành.

Hình ảnh giống như đúc ở trước mắt, là cái

nhà kho mà cả đời này tôi khó thể nào mà quên

được, tôi cứ một lần một nói với bản thân mình,

không được tự đâm mình.

“Không được rồi, hôm sau chúng ta lại

đến”Anh ta lo lắng nhìn tôi, không nhịn được mở

miệng nói.

Tôi lắc đầu, hít một hơi thật sâu nói: “Vào đi,

không có việc gì đâu.”

Khi đèn trong kho hàng được bật lên, tôi mới

nhìn thấy rõ ràng mọi thứ ở bên trong nhà kho, nơ

này không lớn, bên trong có không ít đồ đạc mà

chủ yếu đều là phế phẩm.

Những vết máu ở trên mặt đất đã được lau

sạch, chiếc gương bị tôi đánh vỡ cũng đã được

dọn đi. Cố Diệc Hàn gọi vệ sĩ mang ghế đến để tô

ngồi xuống, sau đó cho hai người vào.

Vào buổi tối ngày hôm đó, hai người mang

theo mũ và che mặt lại, tôi có cố gắng nhìn kỹ

nhưng cũng không biết được vẻ mặt của hai

người này là cái dạng gì.

Lúc này, hai người bọn họ bị người của Cố

Diệc Hàn lôi đến, nhưng tôi có thể thấy được rõ

ràng, hai người này cũng không tính là quá hung

ác hay xấu xa, trông cả hai đều rất thật thà và

trung thực.

Vậy mà hai người này đã gián tiếp bóp chết

đứa con của tôi.

“Cô Xuân Hinh, chuyện này không liên quan

đến chúng tôi, chúng tôi chỉ câm tiền và làm theo

sai bảo, chúng tôi…

Hai người này thấy nguy hiểm đang cận kề ở

trước mắt, nhanh chóng rũ bỏ quan hệ với cấp trên.

Tôi cười lạnh: “Mấy người thiếu tiền như thế sao?”

Hai người bọn họ đều gật đầu, giống như gà

mổ thóc.

Tôi chỉ thản nhiên ừm một tiếng, một lát sau

mới nói: “Nếu hai người đã vì tiền mà làm việc, vậy

thì tôi cũng sẽ cho hai người một khoản tiền, hai

người cũng phải giúp tôi làm một chuyện? Thế nào?”

Hai người liếc nhìn nhau, sau đó mới nhìn tôi

hỏi: “Chuyện gì?”

“Diễn một vở kịch”Tôi mở miệng, đưa mắt

nhìn không khí áp bức ở xung quanh, lãnh lùng

nói: “Tôi chỉ cần hai người diễn lại cảnh tượng

buổi tối ngày hôm đó, sau đó giúp tôi lấy lời khai”

Hai người này mới nghe được đoạn đầu thì

sắc mặt rất tốt, nhưng vừa nghe được vế sau thì

sắc mặt lập tức thay đổi, bọn họ nhìn tôi nói: “Cô

Xuân Hinh, chúng tôi có thể diễn trò cùng với cô,

nhưng mà lấy lời khai thì không được, tiền chúng

tôi cũng đã cầm, lúc này nếu để lộ ra người đứng

sau thì sau này lời nói của chúng tôi không còn

đáng tin nữa.”

Tôi gật đầu, cầm điện thoại di động, có chút

nhàm chán nói: “Nếu nói như thế thì hai người

cũng không cần phải đóng kịch với tôi, hai người

cũng có vợ con ở nhà, không bằng tôi đã chịu khổ

rồi, cũng nên để vợ con các anh chịu khổ một

chút. Về phần đứa nhỏ, con của tôi cũng đã chết…

vậy thì con của hai người…”

Nói tới đây, tôi liếc mắt lên nhìn Cố Diệc Hàn,

sau đó nở một nụ cười vô cùng nhạt nhẽo: “Tôi

không muốn giết chết mấy đứa nhỏ, anh có còn

biện pháp tra tấn nào khác không?”

Cố Diệc Hàn nghĩ nghĩ rồi nói: “Có, đương

nhiên có, chính là chặt đứt tay chân bọn họ, để

cho bọn họ…

“Mấy người phát rồ rồi.Hai người đàn ông kia

đứng lên, điên cuồng lao tới trước mặt Cố Diệc

Hàn nhưng lại bị kìm lại.

Tôi đưa tay ép lồng ngực đang âm ỉ của mình

lại, cười nhạt: “Đây là phát rồ sao? Còn mấy người

quên chuyện hai tháng trước, chỉ vì mấy trăm triệu

mà các người bỏ một người phụ nữ đang mang

thai ở lại trong nhà kho này, trói tay chân tôi lại.

Vốn dĩ đứa bé sắp ra đời rồi, các người lại không

cho nó cơ hội đó. Hai người có biết đứa bé đã

chết như thế nào không? Là mấy người đã ép nó

phải chết ngạt ở trong bụng tôi, đó cũng là một

mạng người đấy. Tôi còn chưa nói bắt hai người

đền mạng thì nói chúng tôi phát rồ cái gì?”Hả?”

Mỗi câu mỗi chữ tôi đều nghiến răng nghiến

lợi mà nói: “Các người không phối hợp cũng được,

mấy người cho rằng chỉ có mấy người có thể trốn

khỏi tội giết người được, còn chúng tôi thì không thể?”

“Không, cô Xuân Hinh, chúng tôi đáp ứng hết

các yêu cầu của cô. Vợ con chúng tôi đều vô tội,

là chúng tôi tự mình tạo nghiệt, cô muốn báo thù

thì cứ tính hết lên người chúng tôi, chuyện gì

chúng tôi cũng đồng ý với cô”

“Đúng, chuyện gì chúng tôi cũng đồng ý với

cô, chỉ cần cô buông tha cho vợ con chúng tôi là

được”

Trông hai người vô cùng đáng thương, tôi

cảm thấy rất chán nản, lạnh nhạt nói với Cố Diệc

Hàn: “Bọn họ đều đồng ý cả rồi, vậy chúng ta bắt đầu đi”

Cố Diệc Hàn gật đầu, cho vệ sĩ dẫn vào một

diễn viên đang mang bầu, ăn mặc và hóa trang so

với tôi của buổi tối ngày hôm đó cũng không sai

biệt gì mấy.

Cố Diệc Hàn sai người mang một chiếc

gương giống với chiếc gương lúc trước ở trong

kho hàng vào.

Bây giờ cái kho hàng đã khôi phục lại như

hình ảnh của một buổi tối hai tháng trước, về phần

ánh đèn và tiếng sấm chớp ở bên ngoài đương

nhiên cũng được chuẩn bị kỹ càng.

Tôi không có ý định nhớ lại những chuyện

đêm hôm đó lại một lần nữa, cho nên chỉ nói lại

khái quát một số vấn đề với diễn viên thì để Cố

Diệc Hàn cho người đưa tôi trở về biệt thự.

Về phần lời khai của hai người đó, tôi cũng

không cần nghe được kết quả cuối cùng cũng biết

được là người nào.

Nhưng để có thể giao cho cảnh sát những

bằng chứng xác thực nhất, để cho mấy người bọn

họ không có cách nào chối bỏ được.

Không thể không thừa nhận con người rồi sẽ

thay đổi với những gì đã trải qua, yếu đuối nhu

nhược chỉ hận trong lòng không đủ kiên định, yêu

không hết lòng, vết thương chưa đủ sâu mà thôi.

Sau khi trở lại, tôi tắm rửa qua loa một lượt rồi

nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, một đêm không

mộng mị, giấc ngủ cực kỳ tốt.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook