Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 65: Sự uy hiếp của Thẩm Minh Thành

Ngọc Hoan

12/01/2021

Tôi thu dọn bộ đồ pha trà lại,

điện thoại vang lên, liếc nhìn màn

hình thông báo, tôi đột nhiên căng

thẳng lên, không nói thêm nhiều lời

với dì Triệu nữa, tôi trực tiếp quay

về phòng ngủ.

“Anh muốn gì?” Quay về tới

phòng ngủ, tôi trực tiếp nhận điện

thoại, cầm điện thoại mà cơ thể

vẫn còn run rầy.

Đầu bên kia điện thoại truyền

tới tiếng cười nhẹ nhàn nhã: “Xuân

Hinh, em căng thẳng gì chứ? Anh

trai không có việc thì không thể tìm

em gái sao?”

Tôi rất ghét điệu cười u ám

này của Thẩm Minh Thành, cắn

chặt môi, mờ lời nói: “Thẩm Minh

Thành, chúng ta đã không còn là

những đứa trẻ của năm năm trước

nữa rồi, bây giờ chúng ta đều có

cuộc sống của riêng mình, em cầu

xin anh, buông tha cho em đi!”

Địa ngục mà anh ta tạo ra, tôi

không muốn bị rơi vào đó lần hai.

“Xuân Hinh, chúng ta là anh

em ruột, anh làm sao nỡ đề em rời

xa anh chứ? Không có em, những

ngày tháng chỉ còn mình anh sao

được coi là cuộc sống nữa, anh cần

có em!” Rõ ràng là những lời nói có

thể khiến lòng người ấm áp, nhưng

từ trong miệng anh ta phát ra lại

mang theo một luồng khí lạnh lẽo u ám.

Trong lòng tôi có chút bất an

không yên, nắm chặt lấy điện thoại

giọng khàn khàn nói: “Thầm Minh

Thành, rốt cuộc anh muốn gì?”

Giống như ma quỷ, sự tồn tại

của anh ta chỉ khiến người ta cảm

thấy sợ hãi, Thẩm Minh Thành

cạn Gì rồi vậy trời ng

chính là kiểu người như vậy.

“Eml” Anh ta phát ra một từ

với giọng điệu âm u, sau đó liền

ngắt điện thoại luôn.

Tâm trạng của tôi còn chưa

bình tĩnh lại, liền nhận được một tin

nhắn anh ta gửi tới: “Số 221, đường

Nghĩa Hưng, 4 giờ, Xuân Hinh, nhớ

đến đúng giờ.”

Vài chữ lưu loát, tôi nắm chặt

lấy điện thoại, cưỡng chế bản thân

bình tĩnh lại, con người không thề

hai lần phạm cùng một lỗi lầm.

Nếu tôi đã không trốn được

Thẩm Minh Thành, vậy thì không

bằng tìm ra biện pháp, để anh ta

chủ động rời xa mình một chút.

“Tít..” Đột nhiên điện thoại

rung lên.

Là Phó Thắng Nam gọi điện

tới, tôi nghe máy, giọng điệu anh ấy

trong trẻo nhưng lạnh lùng nhàn

nhạt nói: “Chuẩn bị đi, muộn một

chút cùng tôi tới tham gia một

cuộc gặp mặt.”

Chuyện của Thẩm Minh

Thành đã làm cho đầu óc tôi có

chút choáng váng, im lặng một

chút, tôi nói: “Rất quan trọng sao?

Hôm nay em có chút khó chịu,

muốn ở nhà nghỉ ngơi.”

Đầu bên kia của điện thoại im

lặng một chút, trầm giọng hỏi: “Có

nghiêm trọng không?”

Tôi lắc đầu: “Cũng không có

gì nghiêm trọng, chỉ là không quá

muốn ra ngoài.”

Dừng lại một chút, tôi thăm dò

mở lời hỏi: “Cuộc gặp mặt rất quan

trọng sao?”

“Không có gì, em nghỉ ngơi

cho khỏe đi!” Giọng nói anh trầm

thấp, gần như là không có bất kỳ

cảm xúc nào.

Cúp lại cuộc điện thoại của

Phó Thắng Nam, tôi ôm lấy điện

thoại, gửi qua cho Vũ Linh một tin

nhắn, sau đó liền chuẩn bị một

chút, lái xe trực tiếp đến địa chỉ mà

Thẩm Minh Thành gửi cho tôi.

Ánh mặt trời nóng rát, trên

đường người qua kẻ lại, địa chỉ mà

Thẩm Minh Thành gửi cho tôi là

một tiệm may lễ phục cao cấp.

Tôi không vào ngay, tìm điện

thoại từ trong túi ra gọi điện thoại

cho Thẩm Minh Thành, nhưng điện

thoại không kết nối được, sau đó

liền có một cô gái mặc một bộ

sườn xám màu xanh từ trong tiệm

bước ra.

Vẻ mặt tươi cười, nhìn tôi nói:

“Cô có phải là Thầm Xuân Hinh, cô

Thẩm không ạ?”

Tôi gật đầu.

Cô ấy cười nói: “Cô Thầm mời

cô vào bên trong, ngài Thẩm đã

căn dặn chúng tôi rồi, cô không

cần lo lắng, tiếp sau đây tất cả đều

giao lại cho chúng tôi.”

Theo chân cô ấy lên tầng hai

dành cho khách quý, cô ấy căn dặn

vài người, sau đó liền mang tôi đi

chọn lễ phục.

Tôi cũng không phải kẻ ngốc,

đương nhiên biết mấy cô ấy muốn

làm gì, nhưng Thẩm Minh Thành

muốn làm gì? Điện thoại trong tay

tôi đã bị thu lại mang dỉ rồi.

Sau đó tôi thì bị ấn xuống

trước bàn trang điềm, cô gái mặc

sườn xám màu xanh nhìn tôi nói:

“Cô Thẩm không phải lo lắng, ngài

Thẩm đã căn dặn kỹ càng rồi, cô

chỉ cần nhẫn nại phối hợp với

chúng tôi là được rồi.”

Khoảng tầm mười phút gì đó,

đã xong rồi, nhìn bản thân mình bị

biến trờ nên đoan trang, có khí

chất trong gương, trong lòng

không vui.

Thẩm Minh Thành vẫn chưa

thấy xuất hiện, chỉ sắp xếp cho tôi

một chiếc xe Bentley màu đen đợi

ð bên ngoài, nhìn qua tài xế còn rất

trẻ.

Tôi cũng không muốn lên xe,

chỉ khoanh tay lại nhìn chàng trai

hỏi: “Địa chỉ ở đâu, tôi lái xe, có thể

tự mình tới đó.”

“Cô Thẩm không tin tường tôi

sao?” Chàng trai mở lời, trên mặt

mang một chút ý cười.

Tôi gật đầu: “Đúng vậy!”

Có lẽ là không ngờ tới tôi sẽ

trả lời trực tiếp như vậy, chàng trai

hơi ngây người ra, cười nói: “Cô

Thẩm không cần lo lắng, tổng giám

đốc Thẩm chỉ muốn mang cô tới

tham gia một buồi họp mặt, muốn

để mọi người làm quen với cô một

chút thôi.”

“Cậu có thể trực tiếp nói với

tôi địa chỉ!” Thẩm Minh Thành

muốn làm ra chuyện quái quỷ gì

đây, trong lòng tôi không chắc

chắn, nên không thể không để

phòng.

Chàng trai đang ngồi trên xe

đã xuống xe rồi, mờ cửa xe cho tôi,

vẻ mặt lịch sự cười nói: “Cô Thẩm

đừng làm khó tôi nữa, tổng giám

đốc Thẩm biết cô cũng gọi cho cô

Vũ Linh, nên ngài ấy cũng phái

người đi đón rồi, tổng giám đốc

Thẩm đã đề tâm như vậy, có lẽ, cô

Thẩm cũng không thể gạt bỏ phần

tình cảm này của tổng giám đốc

Thẩm chứ?”

Uy hiếp?

Lấy Vũ Linh để uy hiếp tôi

sao?

Một lúc lâu sau, tôi mỉm cười,

tao nhã bước lên xe, Thẩm Minh

Thành cũng thật sự đủ hiểu rõ tôi.

Chiếc xe đi về hướng khách

sạn nghỉ dưỡng khu vực phía Nam,

hơn một giờ đồng hồ ngồi trên xe,

ban đầu tôi còn không biết chiếc

xe này chuẩn bị đi đâu.

Nhưng nhìn thấy chiếc xe tiến

vào sân golf ngoại ô phía Nam, tôi

liền biết đây là đâu, Thành phố

Giang Ninh nổi tiếng là cố đô thứ

ba, song song với sự phát triển của

thời đại, cũng bảo lưu được một

thành phố với những nét đẹp văn

hóa vốn có.

Mặc dù không phải trung tâm

chính trị và quân sự, nhưng mà

nhân tài trăm năm mới xuất hiện

cũng không hề ít, như vậy, trong

thành có rất nhiều người lớn tuổi

quyền cao chức trọng, thích mua

một mảnh đất ð đây, tìm một nơi an

nghỉ sau khi mất.

Vậy nên mảnh đất ngàn vàng

phía Nam thành phố Giang Ninh

này liền trở thành nơi tụ họp của

không ít kẻ có quyền có tiền,

chúng ta luôn rêu rao cuộc sống

công bằng, thật ra nếu không, đối

với những người dân bình thường

mà nói, vùng đất ngoại thành phía

Nam thành phố Giang Ninh này

chính là nơi xa xỉ, mà cho dù bọn

họ có nỗ lực mấy lần trăm năm,

cũng không thể bước vào nửa

bước.

Nhưng cho dù là vậy, vẫn

không ít người tốn nhiều tâm tư đề

bước vào nơi đây, cho rằng nơi đây,

chỉ cần bạn không phải là kẻ ngốc,

bất kỳ một người nào mà bạn gặp

đều có thề trở thành quý nhân trên

đường đời của bạn.

Chiếc xe đi vào sân golf, liền

dừng lại ngay, có người đỡ tôi

xuống xe, ra hiệu tôi lên một chiếc

xe Bentley màu đen chuyên dùng.

Sau khi lên xe, tôi mới nhìn

thấy Thẩm Minh Thành đang ngồi

ngay ngắn trong xe, người đàn ông

này có khí chất xuất sắc, nét mặt

nhã nhặn, đôi mắt hồ ly sáng như

ánh sao nhìn về phía tôi: “Thẩm

Xuân Hinh, lâu rồi không gặp!”

Xuất phát từ việc không thề

thích ứng, tôi nhấc làn váy định

xuống xe, nhưng mà không kịp

nữa, anh ta ngăn tôi lại, ấn tôi ngồi

xuống ghế, giọng nói khàn khàn:

“Ngoan ngoãn đi, lần gặp mặt đầu

tiên, anh hi vọng chúng ta có thể

lãng mạn một chút.”

Một lần nữa lời nói dễ nghe

phát ra từ miệng anh ta lại mang

đầy mùi máu tanh, tôi cố gắng đè

nén lại nỗi sợ của bản thân, nói:

“Anh làm gì Vũ Linh rồi?”

Anh ta nâng tay lên, tỉ mỉ nhìn

tôi, tùy ý nói: “Cô ấy vẫn rất khỏe.”

Nâng cằm tôi lên, anh ta trách móc,

bất lực nói: “Hinh, em gầy đi rồi,

như trước thật sự rất đẹp!”

Tôi cụp mắt xuống, không

muốn nói chuyện cùng anh ta.

“Nhà họ Lâm ð Thành phố

Giang Ninh là gia đình danh tiếng

cường thịnh lâu đời, cũng có không

ít người là quân nhân, chính trị gia,

trên thương trường cũng coi là số

một, lát nữa em chỉ cần đi theo anh

là được rồi!” Anh ta mờ lời, giọng

nói mang một chút thận trọng.

Tôi nhíu mày, năm năm không

gặp, rốt cuộc năm năm vừa rồi anh

ta đã làm gì? Tại sao từ một hacker

lại trở nên có thể qua lại với những

người có máu mặt trong giới

thương mại chính trị?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook