Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 269: Sai một ly đi một dặm (7)

Ngọc Hoan

14/01/2021

Người đàn ông nhìn qua rất không vui,

nhìn quần áo trên người và dây chuyền

vàng to như dây xích treo trên cổ, hẳn là

ông chủ của khu mỏ Tây Bắc, có chút tiền

thì mua nhà sống ở thủ đô, có lẽ đây là một

người ngang tàng.

Một tay đẩy quản lý sang một bên,

nhìn Thẩm Minh Thành tức giận nói: “Mày

là ai? Ít lò chuyện bao đồng đi.”

Thẩm Minh Thành là người nào? Nếu

anh ấy muốn giết chết một người, có rất

nhiều thủ đoạn tàn nhẫn không ai biết. Anh

ấy dùng một chân đá vào tên bụng bia kia,

không thèm nói câu nào, căn bản không

để cho tên đó cơ hội phản kháng.

Không chút do dự liền trực tiếp đá vào

phía dưới háng của người đàn ông đó:

“Thích như vậy đúng không? Mày mở

miệng nói một câu thô tục, ông đây liền

trực tiếp đánh chết mày, mày tiếp tục đi.

“A!“ Âm thanh người đàn ông đó la lên

chói tai như tiếng giết heo, đau đớn bụm

lấy đũng quần nằm trên mặt đất lăn qua

lăn lại.

Trong lúc nhất thời không ít người vây

quanh tới đây, nhìn về phía ông ta và Thẩm

Minh Thành.

Xà giận xong, tâm trạng Thầm Minh

Thành tốt hơn nhiều, nhìn về phía quản lý

nói: “Khiêng người này đi, loại này sau này

đừng cho vào.”

Quản lý đâu dám nói thêm cái gì, vội

vàng tìm mấy người khiêng người đàn ông đi.

Tôi đứng ở một bên, bĩu môi nhìn anh

ấy. Đây là lần thứ hai, tâm trạng của anh ấy

không tốt liền đánh người.

Nhìn thấy tôi vẫn không nhúc nhích

nhìn anh ấy, anh ấy mấp máy môi, thu lại

vài phần nóng nảy nói: “Dọa đến em rồi

sao?”

Tôi lắc đầu: “Đã hai lần, em ngờ nghỉ

anh cố ý sử dụng bạo lực trước mặt em,

anh đang muốn ám chỉ cái gì ư?“

Anh ấy cời áo khoác xuống đặt trên

ghế sa lon, thân hình thon dài cũng nằm

tựa xuống, ưu nhã nói: “Ngoài ý muốn,

không khống chế được, lần sau anh sẽ chú

ý”

Tôi không nói gì.

Anh ấy đã uống vài ly rượu, phục vụ ở

một bên thu thập tàn cuộc. Anh ta nhìn tôi

rồi nói: “Anh cũng phát hiện, lúc nào em

cũng thích xen vào việc của người khác.”

Tôi?

“Em xen vào việc của người khác lúc

nào?” Tôi tự nhận tôi là người không bao

gið thích tham gia náo nhiệt.

Anh ấy nhấc ly rượu thường thức một

ngụm, nâng mi nhìn tôi nói: “Ừ, cô gái kia

nhìn em chăm chú mấy lần”

Tôi sững sờ, quay đầu nhìn lại, thấy cô

gái vừa mới bị đánh lúc này còn chưa rời đi,

trước sau vẫn lằng lặng đứng ở ghế dài,

xem bộ dáng là đang chờ quản lý đến xử

lý.

Tôi mím môi, nhìn về phía Thầm Minh

Thành nói: “Em cũng không có khả năng

giúp đỡ cô ấy.”

“Cô cho rằng lúc nãy cô xuất hiện là

giúp cô ấy sao, thật ra là đã hại cô ấy” Đột

nhiên xuất hiện một giọng nói, khiến tôi

giật mình một cái.

Không chút do dự liền trực tiếp đá vào

phía dưới háng của người đàn ông đó:

“Thích như vậy đúng không? Mày mở

miệng nói một câu thô tục, ông đây liền

trực tiếp đánh chết mày, mày tiếp tục đi.

“A!“ Âm thanh người đàn ông đó la lên

chói tai như tiếng giết heo, đau đớn bụm

lấy đũng quần nằm trên mặt đất lăn qua

lăn lại.

Trong lúc nhất thời không ít người vây

quanh tới đây, nhìn về phía ông ta và Thẩm

Minh Thành.

Xà giận xong, tâm trạng Thầm Minh

Thành tốt hơn nhiều, nhìn về phía quản lý

nói: “Khiêng người này đi, loại này sau này

đừng cho vào.”

Quản lý đâu dám nói thêm cái gì, vội

vàng tìm mấy người khiêng người đàn ông

đi.

Tôi đứng ðở một bên, bĩu môi nhìn anh

ấy. Đây là lần thứ hai, tâm trạng của anh ấy

không tốt liền đánh người.

Nhìn thấy tôi vẫn không nhúc nhích

nhìn anh ấy, anh ấy mấp máy môi, thu lại

vài phần nóng nảy nói: “Dọa đến em rồi

sao?”

Tôi lắc đầu: “Đã hai lần, em ngờ nghỉ

anh cố ý sử dụng bạo lực trước mặt em,

anh đang muốn ám chỉ cái gì ư?”

Anh ấy cời áo khoác xuống đặt trên

ghế sa lon, thân hình thon dài cũng nằm

tựa xuống, ưu nhã nói: “Ngoài ý muốn,

không khống chế được, lần sau anh sẽ chú

ý”

Tôi không nói gì.

Anh ấy đã uống vài ly rượu, phục vụ ở

một bên thu thập tàn cuộc. Anh ta nhìn tôi

rồi nói: “Anh cũng phát hiện, lúc nào em

cũng thích xen vào việc của người khác.”

Bên cạnh bỗng nhiên xuất hiện một

người phụ nữ xinh đẹp cường thế, rất

đường hoàng còn có tính khí xâm lược

mạnh mẽ.

Tôi sửng sốt một chút, mờ miệng nói:

“Chào cô.”

Người phụ nữ đó nhìn lướt qua tôi,

khinh thường mở miệng: “Mạc Thanh Mây,

họ gì?”

Mạc Thanh Mây?

Con gái nhỏ nhất của ông Mạc, em gái

của Mạc Đình Sinh?

Ha ha!

Thật khéo!

Tôi mờ miệng: “Thẩm Xuân Hinh.”

Nghe thấy tên của tôi, cô ta hiển nhiên

hơi sửng sốt, nhưng chỉ là một chút, sau

đó liền híp mắt nhìn tôi nói: “Cô chính là

người làm cho Lâm Uyên thân bại danh

liệt. Thẩm Xuân Hinh?”

Tôi mím môi không mờ miệng, đối

người của nhà họ Mạc tôi có cảm giác thật

sự không tốt lắm, cho nên không nguyện ý

nói chuyện với cô ta.

Thẩm Minh Thành mờ miệng nói:

“Đừng kéo những chuyện vô dụng này

vào, hôm nay chúng tôi tới uống rượu giải

trí, cô Mạc tìm phiền phức thì xin mời đi

sang bàn khác nói, đừng khiến chỗ này ồn

ào”

Mạc Thanh Mây “A“ một tiếng, cũng

không nhiều lời với anh ấy, ngược lại nhìn

tôi nói: “Bên cạnh cô có một đống người

che chờ cho cô.”

“Cô Mạc có việc gì sao?” Tôi mở

miệng, không muốn nhiều lời với cô ta.

“Đừng biểu hiện bài xích tôi rõ ràng

như vậy, tôi tới là muốn làm bạn với cô.”

Mạc Thanh Mây ngồi bên cạnh tôi, mở

miệng nói: “Tục ngữ nói kẻ thù của kẻ thù

chính là bạn bè, tôi và cô giống nhau đều

ghét Lâm Uyên và con gái bà ta. Cho nên,

chúng ta chính là bạn bè.”

Tôi nhíu mày, không mở miệng.

Cô ta nhìn cô gái vừa nãy bị người đàn

ông trung niên đánh, mờ miệng nói: “Nếu

cô đã muốn ra tay, không có ý định giúp

người giúp đến cùng sao? Cô ấy là một cô

gái bé nhỏ yếu ớt, cô cho rằng anh Thẩm

ra tay chặt đứt vận mệnh của người ta,

việc này như vậy là xong sao?”

Tôi nhìn sang hướng Thẩm Minh

Thành, thấy anh ấy có chút không nhịn

được nói: “Nói gì linh tinh vậy”

Mạc Thanh Mây cũng không tức giận,

mở miệng nói: “Nói trắng ra là hai người

các người đều là người nhà họ Thẩm, đánh

người xong, người khác cũng chỉ dám

ngậm bồ hòn làm ngọt, không dám làm gì.

Nhưng cô ấy không giống vậy, cô ấy là một

cô gái yếu đuối không có chỗ dựa, vốn là

tới chỗ này đề kiếm chút tiền, nhưng bây

giờ còn gây chuyện. Sau này người mập

mạp chết bầm kia còn có thể đến tìm cô

ấy, hơn nữa còn có thề khiến cho cô ấy

sống không bằng chết.”

Nhìn thấy tôi nhíu mày, cô ta “A“ một

tiếng nói: “Đừng bày ra bộ dáng không

quan tâm tới khói lửa nhân gian như thế.

Cô đúng là may mắn mới có thể gặp được

nhiều người chức quyền bên cạnh, vẻ

ngoài cũng không tệ, đương nhiên có

người che chờ cho cô. Nhưng cô gái à, trên

thế giới này người đáng thương khá nhiều

loại”

Cô ta chỉ vào cô gái vừa rồi bị đánh,

mờ miệng nói: “Nhìn thấy cô ấy vô dụng,

cô ấy rất xinh đẹp đúng không? Dáng

người cũng tốt đúng không? Khả năng

xuất thân của cô ấy cũng không khác cô

lắm. Nhưng cô gái đó chắc chắn không có

một người chồng có năng lực như Phó

Thắng Nam, cũng không được người anh

trai tốt như Thẩm Minh Thành, càng không

có người chú như Thầm Quang liếc mắt

một cái liền nhận làm con nuôi. Cho nên…

Cô ấy rất là đau khổ”

Người phụ nữ này…

Quản lý đem người đàn ông trung

niên kia đi đã quay trở lại, nhìn cô gái đứng

lặng người ở đó lạnh lùng nói: “Vương Yên

Nhiên, cô không biết quy củ ð đây sao?

Ông chủ Lý là người rộng rãi, cô ở với ông

ta một đêm, bằng số tiền cô đi bê rượu cả

tháng”

“Nếu không ông thử xem?”

Tôi mở miệng, đứng dậy đi đến bên

cạnh quản lý, mờ miệng nói: “Dựa theo lời

ông nói, hiện tại ông cởi quần áo ra, đi lên

nhảy đoạn múa thoát y, tôi cho ông ba

triệu, thế nào?“

“Cô Thẩm, cái này..

Quản lý có chút lắp bắp, mð miệng

nói: “Cô Thầm nói đùa rồi.”

“Tôi rất nghiêm túc, nếu ba mươi lăm

triệu ông ngại ít, vậy thì bảy mướơi triệu, thế

nào?” Tuy chỉ phí ở thủ đô cao, nhưng đối

với những nhân viên phục vụ mà nói, bình

thường tiền lương cũng rất thấp.

Sắc mặt quản lý có chút không tốt,

nhìn tôi nói: “Cô Thẩm, tôi không được đắc

tội với cô. Cô đến đây đập phá quán của

tôi, lại đưa ra yêu cầu như vậy. Cô Thầm,

làm người, cô không thể bởi vì thế lực của

nhà họ Thẩm lớn, liền có thể tùy ý dày vò

những người dân nhỏ bé như chúng tôi

được.”

“Ha ha”

Tôi không khỏi nở nụ cười: “Quản lý,

ông họ gì?”

Ông ta sừng sốt một chút: “Lưu.”

Tôi gật đầu: “Chào quản lý Lưu, tôi

cảm thấy nếu như là đầu óc của người bình

thường với tư cách quản lý, trong quán có

người ngang ngược không nói đạo lý lại

đánh nhân viên của mình, có lẽ việc đầu

tiên nghĩ đến chính là ngăn cản chứ không

phải đứng xem. Tôi có thể ngầm hiểu là

ông bận rộn không để ý đến vừa rồi cô

Vương Yên Nhiên đây bị khách hàng đánh.

Nhưng sau khi ông phát hiện xảy ra

chuyện, nghĩ đến đầu tiên không phải là

hỏi rõ ràng tình huống trước sau đó mới

tiến hành xử lý sao?”

Dừng một chút, tôi tiếp tục nói: “Cũng

đúng, vừa rồi nghe lời ông nói, tôi cũng đã

biết nguyên nhân Vương Yên Nhiên bị

đánh là gì. Nếu như tôi đoán không sai, cô

gái nhỏ này đi làm ở đây, lựa chọn kiếm

tiền thế nào là chuyện của cô ấy đúng

không? Ông không bảo vệ tốt an toàn cho

cô ấy, còn nhục mạ cô ấy. Quản lý Lưu,

hành vi tiếp khách này, không nói là pháp

luật không cho phép, cho dù cho phép, cô

ấy cũng phải tự mình gật đầu đồng ý, lúc

này mới xem như giao dịch hợp pháp. Cô

ấy không đồng ý liền bị đánh, sao lại thành

lỗi của cô ấy được?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook