Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 99: Rời khỏi Phó Thiên (một)

Ngọc Hoan

12/01/2021

Thành phố Giang Ninh nói lớn

không lớn, nói nhỏ không nhỏ,

internet phát triển, bất cứ việc gì

mọi người cũng đều biết được.

Tôi không trở về biệt thự bên

kia, dì Triệu gọi điện thoại tới, nói

có không ít phóng viên ð ngoài

cửa, bảo tôi đừng về.

Cũng may chung cư Hương

Uyền không có ai biết tới, ở lại chỗ

này cũng an toàn.

Tôi vẫn không có cách nào

liên hệ được với Phó Thắng

Nam.Trần Húc Diệu gọi điện thoại

tới nói là vẫn đang ở trong phòng

ICU, tình huống cụ thể anh ta cũng

không rõ lắm.

Thị trường chứng khoán của

Phó Thiên đúng như tôi nghĩ, chỉ

trong hai ngày ngắn ngủi đã giảm

tới chạm đáy, không ít người chơi

chứng khoán phá sản, có người

còn náo đòi tự sát.

Trần Văn Nghĩa mờ họp báo

trấn an, bời vì có cục Công Thương

tham gia điều tra cho nên các hoạt

động của Phó Thiên đều bị đình chỉ.

Hơn nửa cửa hàng, công

trường, bệnh viện ð thành phố

Giang Ninh đều là của Phó Thiên,

một khi đình chỉ thì hơn nửa thành

phố đều trong trạng thái tê liệt.

Mỗi ngày Vũ Linh đều ra ngoài

mua đồ ăn, sau đó lượn một vòng

quanh cao ốc Phó Thiên, lúc trở về

lại kể tình hình cụ thể cho tôi.

Trong đó có rất nhiều thứ tôi

chưa xem xét kỹ càng, nhưng

không vào được công ty, cho nên

chỉ có thề tạm thời chờ đợi.

“Cậu cũng đừng suy nghĩ lung

tung. Bây giờ quan trong nhất

chính là ngoan ngoãn ở chỗ này

đợi, chăm sóc cho bản thân mình.

Cậu xem bụng cũng lớn vậy rồi,

qua mấy tháng nữa là sẽ sinh.” Tài

nấu nướng của Vũ Linh gần đây tốt

hơn nhiều, vừa nấu đồ ăn, vừa an ủi tôi.

Tôi gật đầu, nói thì nói thế,

nhưng chuyện đến mức này sao

mà an tâm cho được: “Ngày mai

cục Công thương sẽ điều tra ra kết

qua, cũng không biết tình hình thế nào.

“Cậu đừng nghĩ nữa, kết quả

thảm nhất chính là Phó Thiên phá

sản, nhiều lắm thì cậu chịu một

tiếng oan, Phó Thắng Nam vừa là

chủ tịch vừa là tổng giám đốc, thứ

anh ta phải gánh là món nợ hàng

nghìn tỷ sau khi Phó Thiên phá

sản. Anh ta còn thảm hơn cậu

nhiều, cậu vẫn nên nghĩ các đề anh

ta ký vào đơn ly hôn. Nợ nần cả

nghìn tỷ thì cả đồi cũng không trả

hết được.” Lời của Vũ Linh rất chân

thật, con người đều phải tự tư, tôi

có thể hiểu được, nhưng mà không

tán thành.

Khẽ thờ dài một cái, tôi nói:

“Bây giờ tớ tính toán cái gì? Ông cụ

Phó năm đó đối tốt với tớ như thế,

nếu tớ rời đi vào lúc này thì về sau

sợ là phải áy náy cả đời.”

Cô ấy lại gật đầu, xoa cằm

nhìn tôi nói: “Xuân Hinh, cậu có

nghĩ tới không, chuyện này liệu có

phải do Kiều Cảnh Thần thiết kế?

Trước đó, anh ta quản lý Hạ Vỹ thì

xảy ra chuyện, anh ta biết rõ vấn

đề nhưng mà không báo cáo lên

công ty. Còn cả An Cường và

Credit, đa phần đều xảy ra vấn đề

ð Kiểu thị. Cậu có nghĩ là anh ta

muốn đối phó với Phó Thắng Nam,

cho nên dùng cậu tới…”

Những lời này không phải tôi

chưa từng nghĩ tới, nhưng mà Phó

Thắng Nam không phải kẻ ngu.

Trước đó tôi cũng đề cập những

chuyện này với anh, anh cũng

không để trong lòng. Nếu như là

Kiều Cảnh Thần làm thì anh ta

không có khả năng không nghĩ tới

Kiều thị. Thị trường của Phó Thiên

và Kiều thị là cùng một thể.

Kiều Cảnh Thần là người

thông minh, anh ta không có khả

năng làm ra chuyện đả thương kẻ

thù một ngàn mà tự tổn thương

mình tới tám trăm. Việc này tình ra

thì anh ta cũng không thu được lợi gì.

Càng nghĩ, đầu tôi càng đau.

Phó Thiên quá lớn, không có Phó

Thắng Nam ở đây, bây giờ tôi thật

chẳng biết làm sao.

Thấy tôi có chút uể oải, Vũ

Linh vỗ vai tôi, nói: “Được rồi, cậu

không cần nghĩ nữa. Dù sao cậu

cũng hai mươi sáu tuổi rồi, trên

thương trường người lừa ta gạt có

thể biết ít nhiều. Mà Phó Thiên lại

vừa hay xảy ra chuyện vào thời

điểm này, tuyệt đối không đơn giản

giống như trong tường tượng.”

Đúng vậy, vì sao đột nhiên

Phó Thắng Nam vừa xảy ra

chuyện, Kiều Cảnh Thần và Trịnh

Tuấn Anh cũng không có ở đây lại

xảy ra chuyện lớn như vậy?

Bây gið suy nghĩ kỹ lại, đây

giống như là đã sớm tính kỹ, đột

nhiên liền xảy ra.

Mạc Đình Sinh!

Trong đầu tôi đột nhiên hiện ra

cái tên này, trong lòng đột nhiên

lạnh xuống.

Đúng vậy, nếu Phó Thiên xảy

ra chuyện thì người có thực lực

giúp đỡ Phó Thắng Nam nhất chỉ

có Mạc Đình Sinh và Lâm Uyên.

Hai người này cho dù là thực lực

kinh tế và quan hệ đều không

thành vấn đề.

Con gái bị mất tích hơn hai

mươi năm đột nhiên trở về, cô ta

muốn cái gì, cha mẹ sao có thể

không vì cô ta mà mưu tính?

Lâm Hạnh Nguyên yêu Phố

Thắng Nam, loại yêu này xem

chừng đã thành cố chấp. Nếu như

không có sự cố kia thì Phó Thắng

Nam không có khả năng cùng một

người phụ nữ có thai là tôi ly hôn.

Nhưng bây giờ không giống.

“Cậu nghĩ gì thế?” Vũ Linh

nhìn về phía tôi, giật giật ống tay áo

tôi hỏi.

“Âm mưu!” Tôi nói, nếu không

ăn được thì phải đạp đổ. Tôi nhìn

về phía Vũ Linh: “Lần này sợ là

không phải nhằm vào Phó Thắng

Nam, mà là tớ.”

Cô ấy không biết nguyên do

bên trong, nhìn tôi nói: “Chuyện là

sao? Cậu nói gì tớ không hiểu.”

Không đề ý tới cô ấy nữa, đầu

tôi có chút đau, nhưng mà vì sao

_ Mạc Đình Sinh và Lâm Uyền cũng

đồng thời gặp sự cố máy bay. Cho

dù có vì Lâm Hạnh Nguyên thì hai

người cũng không sẽ hi sinh cả

tính mạng mà giúp con gái lập mưu chứ.

“Không có gì, là tố nghĩ nhiều

rồi.” Đáp lại cô ấy một câu, tôi

đứng dậy trở về phòng ngủ.

Sau đó tôi gọi cho Trần Húc

Diệu, điện thoại kêu vài lần thì

thông: “Thầm Xuân Hinh, cô không

sao chứ?”

“Ừm!” Tôi đứng trên ban công,

nhìn khung cảnh dưới lầu, mờ

miệng hỏi: “Bên cậu sao rồi?”

“Người vẫn còn ở trong ICU.

Tôi cũng không có cách gì, chỉ có

thể chờ đợi. Với lại, hôm nay tôi về,

ờ chỗ này trông cũng vô dụng,

hoạt động tín dụng bị điều tra, có

quá nhiều việc, nếu cứ ở đây thì

hỏng việc mất.”

Cũng đúng, không gặp được

bệnh nhân thì ở lại cùng vô dụng.

Nghĩ tới Kiều Cảnh Thần và

Trịnh Tuấn Anh, tôi không khỏi mờ

miệng: “Cậu ð đó có thấy Kiểu

Cảnh Thần và Trịnh Tuấn Anh không?”

Hai người họ cũng không thề

cứ mãi ở đó, công ty xảy ra chuyện

lớn như vậy mà bọn họ tính ở lại

thủ đô chăm sóc Phó Thắng Nam à?

Chuyện này không hợp logic!

“Trịnh Tuấn Anh đang ở trong

ICU, Kiều Cảnh Thần hôm nay sắp

xếp một người tới, buổi sáng vừa di

rồi. Chuyện của Phó Thiên cô đừng

lo, chỉ là một trận thanh tầy lớn,

nhiều lắm thì nửa tháng là khôi phục.”

Có lẽ anh ta đang ở trong

hành lang, thỉnh thoảng lại có tiếng

vọng tới.

Tôi nhíu mày: “Ừm, được!” Tôi

không tò mò là chuyện gì xảy ra, dù

sao tầm nhìn Thương nghiệp có

hạn, tôi không hiều thấu đáo được.

Nói chuyện vài câu thì cúp

điện thoại.

Tôi dọn dẹp một chút rồi

chuẩn bị ra ngoài.

Nếu như hôm nay Kiều Cảnh

Thần về thì trước tiên anh ta nhất

định là tới Phó Thiên.

Thấy tôi cầm theo túi xách ra

ngoài, Vũ Linh sững sờ, cô ấy ngăn

ð cửa, nói với tôi: “Cậu điên rồi à

mà bây giờ đi ra ngoài?”

“Kiểu Cảnh Thần về rồi, tớ

phải tới công ty một chuyến.”

Cô ấy im lặng rồi nói: “Anh ta

về thì để anh ta xử lý đi. Một bà

bầu như cậu, vác cái bụng lớn ra

ngoài, lố như gặp chuyện gì thì

phải làm sao?”

“Không sao đâu!” Chuyện hẳn

không nghiêm trọng như tôi tường

tượng, vì đã qua vài ngày, Kiều

Cảnh Thần mới về. Điều này nói rõ,

có một số việc trong lòng anh ta rõ

hơn tôi rất nhiều.

“Tớ đi cùng cậu!” Cô ấy nghĩ

không nói lại tôi nên dứt khoát cầm

áo khoác cùng tôi ra ngoài.

Tòa cao ốc của Phó Thiên vẫn

bị chặn bởi vô số phóng viên và

dân chơi cổ phiếu, cơ bản là không

vào được.

Cũng may Vũ Linh nhanh trí,

lái xe của tôi dừng ở trước cửa cao

ốc, không bao lâu sau liền có người

chú ý tới, không biết là ai trong

đám người hô to một câu: “Đây

chẳng phải là xe của Thẩm Xuân

Hinh, vợ của tổng giám đốc sao?”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook