Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 142: Phó Thắng Nam, lại đây

Ngọc Hoan

12/01/2021

Trong lòng tôi cảm thấy ngột ngạt, chỉ cần

nhìn thấy anh là lập tức muốn đánh chết, nhưng

lại không thể thẳng tay đánh anh một trận ra trò.

Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi nhìn vê phía anh rồi

nói: “Phó Thắng Nam, lại đây!”

Anh nhướng mày, cơn tức giận dường như đã

giảm nhiều, khóe miệng hơi nở nụ cười, anh đi về

phía tôi.

Khi anh đến gần trước mặt, tôi ngước nhìn

anh rồi nói: “Em không biết tại sao em lại tức giận

như vậy, em… em đang hoảng sợ, em không thể

để bất cứ ai làm tổn thương đến đứa trẻ, vì vậy

em chỉ có thể trút giận lên anh”

Nói xong, tôi liền giơ tay đẩy anh rớt xuống hồ

nước trong sân.

Phó Thắng Nam: …

Mặc dù bị bất ngờ nhưng hồ nước không sâu,

chỉ lát sau anh đã đứng lên được. Vừa vuốt tóc từ

trán ra sau đầu, anh nở nụ cười gượng gạo.

Tôi không muốn nghe anh nói chuyện, vì thế

đành quay người bỏ đi. Sau khi thở dài một tiếng,

tôi cảm thấy tâm trạng của mình đã khá lên nhiều

nên quay trở lại phòng ngủ.

Tôi nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ, Phó

Thắng Nam đi tắm, lát sau anh mới quay trở lại

phòng ngủ. Tôi cảm nhận chiếc giường đã bị lún

xuống một chút, đành cau mày hơi khó chịu.

Anh nói nhỏ nhẹ: “Anh qua phòng làm việc chút nhé”

Tôi nhắm mắt lại, không nói lời nào giả vờ như

đã ngủ.

Tưởng rằng anh sẽ nói gì đó, nhưng thứ âm

thanh tôi nghe được chỉ là tiếng đóng cửa.

Tôi nằm suy nghĩ đến người vừa mới rời đi.

Cánh tay tôi chợt hơi đau nhức, tôi cố trở

mình nhưng mãi vẫn không tìm được tư thế thoải

mái, tôi trằn trọc một lúc lâu cũng không ngủ

được.

Lăn qua lăn lại một hồi lâu, tôi ngẩng đầu nhìn

đồng hồ, đã hai giờ sáng rồi.

Anh vẫn đang xử lý tài liệu dù đã hai giờ sáng.

Nói dối!

Đằng nào cũng không ngủ được, tôi bèn đến

phòng làm việc, đèn trong phòng đã tắt nhưng

cửa không khóa. Tôi nhẹ nhàng mở cửa ra, bên

trong phòng làm việc có một chiếc giường, có vẻ

như Phó Thắng Nam đã ngủ.

Nửa đêm không ngủ được là điều khó chịu

nhất, tôi mở miệng nhàn nhạt hỏi: “Anh đã xử lý

xong tài liệu chưa?”

Chờ đợi một lúc cũng không nghe thấy âm

thanh gì, tôi tưởng anh đã ngủ. Thế nhưng vừa

xoay người rời đi thì một giọng nói trầm thấp lại

vang lên lọt vào bên tai: “Không ngủ được hả?”

Tôi mím môi gật đầu: “ỪI”

“Tách” Đèn trong phòng được bật lên, anh

ngồi thẳng dậy nhìn tôi rồi nói: “Lại đây!”

Tôi lập tức bước đến, anh kéo tôi lên giường

rồi trầm giọng nói: “Chẳng phải em muốn ngủ

riêng sao?”

“ỒI” Tôi ngây người giây lát rồi đứng lên: “Vậy

anh nghỉ ngơi cho tốt đi!”

Khi vừa chuẩn bị rời đi, anh cất tiếng: “Em là

hậu duệ của bò hả? Sao em đanh đá vậy?”

“Đây là ngày đầu anh biết em sao?” Tôi thấy

anh có chút khó chịu thì cất tiếng hỏi.

Anh đành thở dài, kéo tôi lên giường, đặt tôi

nằm ngay ngắn, sau đó hôn nhẹ lên trán tôi rồi

nói: “Ngoan, ngủ đi đừng thức khuya nữa

Bàn tay to lớn của anh xoa xoa lên bụng tôi,

anh ta nói nhỏ nhẹ: “Cục cưng sẽ không chịu nổi

đâu!”

Tôi đã không kiềm chế được cảm xúc của bản

thân nên mới dẫn đến chuyện như thế này.

ài, phu nhân có thai rồi! Chương 142: Phó Thẳng Nam, lại đây

Anh nằm bên cạnh tôi, ra hiệu bảo tôi nhắm

mắt lại và ngủ đi.

Nằm một lúc tôi vẫn không ngủ được, khổ sở

trở mình vài lần, cảm thấy bực bội kinh khủng, vì

thế tôi ngồi bật dậy.

Bực tức, tôi lại gần anh rồi nói: “Phó Thắng

Nam, em không cần đứa trẻ này nữa, nó khiến em

không thể ngủ được!”

Anh cười trừ, ôm tôi vào lòng rồi nói: “Em thấy

chỗ nào không thoải mái, để tôi massage cho em

nhé!”

“Tay chân em rất đau nhức, khó chịu, bụng

cũng vậy. Đứa trẻ này làm em khó thở quá” Tất cả

những điều này đều là sự thật.

Hai tháng nay em bé lớn rất nhanh khiến tôi

thỉnh thoảng đi lại khó khăn, cảm giác như bị ai

đó đè lên người vậy, vô cùng khó thở.

Anh mỉm cười, đặt tôi nằm nghiêng rồi nhẹ

nhàng bóp chân, tay cho tôi.

Thật sự vẫn không thoải mái, nhưng được ở

bên cạnh anh, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, tôi cảm thấy hơi

khó thở, có lẽ tại vì lúc nào tôi cũng thích nằm

ngửa khi ngủ.

Nằm ngửa nên bụng bầu to quá khiến tôi khó

thở.

Trở mình nằm nghiêng một lát, cuối cùng

cũng thấy dễ chịu hơn, Phó Thắng Nam đã rời

khỏi phòng từ lâu.

Dưới nhà, La Linh đã chuẩn bị xong bữa ăn sáng.

Thấy tôi không thể ăn nổi, cô ấy lo lắng: “Có

phải bà cảm thấy không ngon miệng không? Nói

cho tôi biết bà muốn ăn gì đi, tôi sẽ đi chuẩn bị

ngay ạ.”

Tôi lắc đầu tỏ ý không muốn ăn gì.

Có lẽ vì đêm qua tôi không ngủ ngon nên

đành ra dạo quanh trong sân một lúc, tôi dựa

người vào chậu cây trong sân rồi chìm vào giấc

ngủ nhanh chóng.

Đang ngủ, tôi cảm thấy có thứ gì đó mềm

mềm trơn bóng đang bò trên đùi khiến tôi bối rối,

tôi rung chân muốn phủi vật đó xuống nhưng

dường như không có tác dụng gì cả. Buộc lòng

phải thức dậy, tôi nhìn xuống chân, lúc này đang

mùa hè nóng nực nên tôi mặc váy ngắn. Một con

rắn màu đen trắng đang bò trên đùi, chậm rãi bò

lên người tôi khiến tôi nổi da gà.

Cả người tôi run lên vì sợ hãi, theo bản năng

tôi hất con rắn rơi ra khỏi người, hét lên bằng

giọng khàn khàn: “Tránh rai”

Có lẽ tôi đã hét quá lớn, cả bác sĩ, bà vú và vệ

sĩ trong biệt thự đều chạy đến. Khi họ thấy con

rắn trên mặt đất thì làn da của tôi đã tái nhợt.

Bác sĩ Văn là người đã đi theo tôi từ Giang

Ninh đến đây, vội vàng nói: “Gọi cấp cứu đi, lập

tức đưa cô ấy đến bệnh viện”.

Tôi cảm nhận dưới thân vô cùng ướt nên lập

tức cúi đầu nhìn xuống, đây là cái gì? Chưa hết

bàng hoàng vì con rắn, tôi lại hoảng sợ vì những

thứ bên dưới thân mình. Tôi giữ chặt lấy bác sĩ

Văn, hoảng hốt hỏi: “Đứa trẻ có chuyện gì sao?

Tôi phải làm sao đây?”

Bác sĩ Văn đỡ lấy tôi, ra hiệu cho hai vệ sĩ dìu

tôi đứng dậy rồi nói: “Sẽ không có chuyện gì xảy

ra đâu, cô cứ thoải mái đi, chúng ta đến bệnh viện

kiểm tra”

Cô ấy tiếp tục hỏi: “Bụng dưới có đau không?”

Tôi lắc đầu: “Không đau!”

Cô ấy gật đầu an ủi: “Vậy không sao đâu, cô

cứ thả lỏng cơ thể, đừng căng thẳng

Tôi nhanh chóng được đưa đến bệnh viện,

làm hàng loạt các kiểm tra, may mắn tôi không

cảm thấy đau bụng dưới. Ngoại trừ ít máu chảy

thì mọi thứ khác vẫn ổn.

Nhưng do quá sợ hãi nên tôi phải ở lại bệnh

viện theo dõi thêm một thời gian.

Khi Phó Thắng Nam đến thì đã là buổi chiều,

theo sát bên anh là Trân Văn Nghĩa. Sau khi hỏi

thăm chỉ tiết tình trạng của tôi, anh cau mày nhìn

vệ Sĩ.

“Tại sao lại có rắn trong biệt thự?”

Người vệ sĩ tỏ vẻ nghiêm túc: “Chúng tôi luôn

kiểm tra sân hàng ngày, sử dụng thuốc chống côn

trùng, đúng ra sẽ không có rắn”

“ĐI”

Phó Thắng Nam nhìn Trân Văn Nghĩa: “Đi sắp

xếp người điều tra!”

Trần Văn Nghĩa lập tức gật đầu.

Khi mọi người đã đi hết, hiện tại ở đây chỉ còn

lại Phó Thắng Nam. Tôi nhìn anh một lát, sau đó

lại chậm rãi nói: “Phó Thắng Nam, em muốn trở

về Giang Ninh!”

Tôi không quen với Hà Nội, trong lòng luôn

cảm thấy bất an vì chuyện xảy ra hôm nay.

Anh nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng an ủi: “Được

rồi, tuần sau nhé, công ty còn có một số việc cần

được giải quyết. Xong rồi, chúng ta trở về thôi!”

Gần đây Phó Thắng Nam rất bận, căn bản anh

không hề có thời gian, tôi ở trong bệnh viện cảm

thấy buồn chán vô cùng.

Mang thai đã tám tháng rồi, sẽ còn nhiều khó

khăn sắp phải vượt qua nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook