Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 152: Mắc xương cá

Ngọc Hoan

13/01/2021

Dù sao, sau chuyện giữa An Cường và Hạ Vỹ,

tôi đã không còn cơ hội làm việc ở Phó Thiên nữa rồi.

“Khụ…” Lúc đang nghĩ lung tung, tôi ăn một

miếng cá lúc nào không biết rồi lỡ nuốt cả xương

cá xuống.

Xương cá mắc trong cổ họng làm tôi không

nói được cũng không ho khan được.

Dì Triệu thấy thế vội vàng lấy nước cho tôi:

“Phải làm sao bây giờ? Sao lại bị mắc xương cá

rồi?”

Tôi thử nuốt xuống mấy lần, không những

không nuốt được mà cổ họng còn bị xương cá

đâm vào, đau đến mức chảy nước mắt.

La Linh thấy vậy, nhanh chóng cầm điện thoại

lên gọi cấp cứu.

“Sao vậy?” Phó Thắng Nam sải bước đi vào,

thấy mọi người loạn cả tay chân, anh nhíu mày lại

hỏi.

Dì Triệu đỡ tôi rồi nhìn anh nói: ‘Cô chủ bị mắc

xương cá rồi.”

Anh bước đến mấy bước, nhìn tôi nói: ‘Mở

miệng ra”

Tôi há miệng, đầu ngón tay anh nâng cằm tôi

lên, nhìn kỹ rồi buông tay ra, nói với La Linh: “Gọi

bác sĩ qua đây một chuyến.”

La Linh vội vàng gật đầu rồi chạy nhanh ra

ngoài.

Phó Thắng Nam nhìn tôi, ho khẽ một tiếng rồi

nói: “Ăn nhanh như vậy làm gì? Sợ tôi về giành ăn

với em hả?”

Tôi mím môi, tủi thân nhìn anh, giọng nói hơi

khàn khàn: “Cổ họng đau!”

Anh sờ sờ chóp mũi, có phần bất đắc dĩ: “Biết

đau là tốt rồi, như thế thì lần sau mới nhớ được”

Thấy anh không chỉ không thương tôi mà còn

quở mắng tôi như vậy, tôi bỗng cảm thấy tủi thân,

mắt đỏ lên: “Em không cố ý mà”

Dì Triệu thở dài, không nhịn được nói với Phó

Thắng Nam: “Cậu chủ, cậu đừng nói với cô ấy

nữa, cô ấy đang đau đó.”

Phó Thắng Nam nhíu mày không nói gì.

Không bao lâu sau bác sĩ Lý đến, lấy xương

cá trong họng tôi ra, cười nói: “May mà chưa nuốt

vào sâu, cái xương cá lớn thế này mà làm xước cổ

họng thì phiền toái lắm.”

Tôi vẫn còn sợ hãi, nhìn canh cá trước mặt,

bỗng dưng không cảm thấy thèm ăn nữa.

Tôi âm thầm đẩy canh cá sang một bên, Phó

Thắng Nam thấy hành động âm thầm của tôi chỉ

bất đắc dĩ cười cười.

Sau khi tiễn bác sĩ Lý đi, anh đi đến bên cạnh

tôi, múc một chén canh cá rồi đặt trước mặt tôi,

nói: “Uống chút canh cá đi”

“Em không đói.

Nói xong, tôi đi lên tâng, mở cửa vào phòng

sách.

Lúc Phó Thắng Nam lên đây đã là nửa giờ

sau, anh bưng bánh ngọt, nhìn thấy tôi đang ngồi

trên ghế mây đọc sách, anh đi tới bên cạnh tôi,

đưa bánh ngọt lên chạm vào môi tôi, nói: “Giận rồi

hả?”

Tôi mím môi, tránh miếng bánh ngọt anh

mang lên, im lặng không thèm để ý đến anh.

Anh bỗng dưng tốt tính, đặt bánh ngọt lên

bàn, bế tôi đang ngồi trên ghế mây lên rồi ngồi

xuống ghế sô pha, để tôi ngồi lên đùi anh, anh mở

ngăn kéo, lấy một tập tài liệu ra đưa cho tôi: “Mở

ra đọc đi.”

Tôi bĩu môi, kiêu ngạo nói: “Không muốn đọc.”

Anh cảm thấy buồn cười: “Em trẻ con thế này

từ bao giờ vậy?”

Tôi trợn mắt với anh, cầm lấy túi tài liệu mở ra

đọc, không khỏi sửng sốt nhìn anh: “Mấy thứ này là?”

“Cho em hết đó.” Anh cười nhạt, nói: “Những

tấm thẻ ngân hàng này chứa tất cả mọi khoản thu

nhập trong bao năm qua của Phó Thiên của tôi,

đây chính là tất cả tài sản mà tôi có.”

Tôi sửng sốt, nhìn tập tài liệu một lần lại thêm

một lần, rồi lại xem tiếp, là giấy tờ bất động sản

nhà đất và một số cửa hàng.

Tôi hỏi: “Tại sao trên tất cả các giấy tờ đều là

tên của em vậy?” Hình như tôi chưa từng mua

mấy thứ này.

Anh gật đầu: “Đây là giấy tờ bất động sản ở

nhiều nơi của tôi, còn có một bộ phận ở nước

ngoài, mấy ngày trước tôi đã bảo Trần Văn Nghĩa

sang tên cho em rồi”

“Wì sao?” Sao tự dưng lại đưa mấy thứ này

cho tôi?

“Nuôi gia đình sống qua ngày” Anh nói với

ánh mắt chứa đầy nụ cười.

Tôi mím môi, trả hết mấy thứ đó cho anh, nói:

“Em tự có tiền, ông nội để lại cho em không ít, hơn

nữa mấy năm nay em làm ở Phó Thiên cũng tiết

kiệm được ít nhiều, bình thường em cũng chẳng

biết phải tiêu gì, em không cần đâu.”

Ăn mặc ngủ nghỉ mọi nhu cầu cuộc sống bình

thường đã có anh lo hết, tôi không có thói quen đi

dạo phố, cũng không thích mua sắm, vì vậy bình

thường cũng chẳng có dịp tiêu tiền.

Thấy tôi trả tập tài liệu lại cho anh, anh nhíu

mày: “Không muốn tiêu tiền của tôi sao? Hay là

không sẵn lòng tiêu tiên của tôi?”

Tôi không còn gì để nói, hai vấn đề này có gì

khác nhau hả?

Tôi nhìn anh: “Cũng không phải, bình thường

em không cần dùng tới tiền, không phải bây giờ

anh đang có dự định mở rộng thị trường sao? Anh

dùng số tiền này để làm việc đó đi, để ở chỗ em

cũng chẳng có tác dụng gì:

Anh nhíu mày, có phần không vui, vừa định

mở miệng thì chuông điện thoại di động của anh

vang lên.

Tôi ngồi dậy khỏi đùi anh, nghe anh nhận điện

thoại, là Trịnh Tuấn Anh gọi điện thoại tới.

Sau đó, Phó Thắng Nam vội vàng ra khỏi nhà,

chắc là có việc gì đó rất quan trọng.

La Linh và dì Triệu không cho tôi ra ngoài, tôi

nhàn rỗi buồn chán cũng chỉ có thể làm chút bánh

ngọt với bọn họ.

Lúc chuông cửa vang lên, dì Triệu đang lấy

bánh ngọt vừa nướng xong từ trong lò nướng ra,

†ay La Linh cũng dính bột mì.

Chỉ có tôi không bận nên đành đi ra mở cửa,

nhìn thấy người tới là Cố Diệc Hàn, tôi khẽ giật

mình.

Sao anh ta lại chủ động đến đây?

“Chào anh Cố Diệc Hàn” Tôi cười lịch sự với

anh ta.

Anh ta nhíu mày: “Không định mời anh vào

nhà ngồi sao?”

“Đương nhiên là không phải vậy. Mời anh vào”

Tôi mời anh ta vào phòng khách.

Dì Triệu và La Linh cũng không quen biết anh

ta nên chỉ chào hỏi theo phép lịch sự.

Trong phòng khách, hai người ngồi đối diện

nhau.

Tôi hơi thắc mắc: “Anh Diệc Hàn, anh qua đây

có chuyện gì sao?”

Anh ta không nói gì mà chỉ đưa túi đang cầm

trong tay cho tôi: “Đêm qua điện thoại em bị rơi

xuống hồ nước hỏng rồi, anh đã lấy sim ra rồi mua

cho em một cái mới, anh đã lắp sim vào rồi.”

Tôi sửng sốt, chợt nhớ tới đêm qua anh ta đi

theo sau tôi là vì điện thoại của tôi.

Kết quả là tôi…

Nghĩ tới đây, mặt tôi đỏ lên, nói: “Rất xin lỗi về

chuyện tối hôm qua, tôi cho rằng anh… xin lỗi!”

Anh ta nhíu mày: “Cho rằng sao?”

Dừng một chút, anh ta nhếch môi: “Muốn sàm

sỡ em sao?”

Tôi vội vàng lắc đầu: “Không phải không phải”

Người đàn ông có khuôn mặt đẹp trai như anh ta,

sao lại có ý sàm sỡ một người phụ nữ có thai như

mình chứ.

Tôi cho rằng vì chuyện của Phó Bảo Hân nên

anh ta có địch ý với tôi và Phó Thắng Nam nên…

Dì Triệu đã làm bánh ngọt xong, bà nhìn tôi

nói: “Cô chủ, lát nữa cô cùng tôi đến công ty một

chuyến, đưa chút đồ qua cho cậu chủ, nếu cậu

chủ biết cô tự mình làm bánh ngọt này thì nhất

định sẽ rất vui”

Tôi cười cười, không nói nhiều, bánh ngọt này

đâu phải do tôi làm, tôi chỉ xen vào góp vui một

chút mà thôi.

Nhưng bà cũng vì hi vọng tình cảm giữa tôi và

Phó Thắng Nam khá hơn một chút nên mới nói

như vậy.

Tôi cũng không nói thêm gì nhiều.

Cố Diệc Hàn nhìn dì Triệu, nói: “Tôi có thể lấy

chút mang về không?”

Tôi sửng sốt, há hốc mồm.

Hình như anh ta đâu phải kiểu người thích ăn

bánh ngọt đâu, tôi từng đến nhà họ Cố hai lần,

đầu bếp ở nhà họ Cố đều là nhân tài kiệt xuất, tôi

chưa từng thấy anh ta ăn bánh ngọt, tại sao…

Dì Triệu gật đầu đồng ý, sau đó đi gói bánh lại.

Tôi sửng sốt nhìn Cố Diệc Hàn nói: “Anh cũng

thích ăn bánh ngọt sao?”

Anh ta nhíu mày: “Thỉnh thoảng ăn một chút,

cũng không có hại cho sức khỏe lắm”

Tôi…

Hình như cũng đúng!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook