Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 84: Lâm Hạnh Nguyên bị cảnh sát bắt đi

Ngọc Hoan

12/01/2021

Tôi khẽ nhíu mày, liếc một lượt

xung quanh phòng nói: “Cô Lâm

thích thật nhiều thứ nhưng mà cô

cứ thích thì nghĩa là của cô sao?

Giáo dục phổ cập trong chín năm

của cô rất đặc biệt đấy.”

Tôi nhìn thấy trong sảnh lớn

đặt mấy cái bình hoa có vẻ ngoài

không tệ lắm, hình như lần đó Lâm

Hạnh Nguyên đã bảo Thắng Nam mua.

Tôi đi tới, ngắm nhìn bình hoa

nói: “Đây chắc là đồ yêu thích của

cô Lâm?”

Vừa nói xong, tôi không chút

do dự cầm lấy bình hoa kia, sau đó

tiếng sứ vỡ phát ra ra vui tai.

“Thẩm Xuân Hinh, cô dám, tôi

sẽ không đề yên cho cô đâu.” Hai

mắt của Lâm Hạnh Nguyên đỏ lên,

giương nanh múa vuốt đánh về

phía của tôi.

Quen biết nhau đã hai năm, tôi

gần như đã thuộc lòng hết những

mánh khóe của cô ta.

Bình tĩnh né người sang một

bên, cô ta quá mức tức giận nên

không kịp dừng bước lại, trực tiếp

đánh vào giá đựng đồ.

Thành ra khiến cho mấy đồ

vật đáng giá trên đó bị vỡ nát.

Tôi có chút đau lòng nói: “Cô

Lâm, cô đã làm vỡ đồ của tôi rồi.

Cô nên bình tĩnh lại mà tính tiền bồi

thường cho tôi nào.”

Lâm Hạnh Nguyên tức giận

đến mức cả người đều run rầy, hận

không thể xé xác tôi ra nói: “Thâm

Xuân Hinh, cô đừng có mà khinh

người quá đáng như vậy.”

Bên ngoài căn biệt thự có

tiếng còi xe cảnh sát, không lâu

sau thì có người đang nhấn chuông cửa.

Mờ cửa ra, có ba người cảnh

sát trẻ tuổi, nhìn tôi rồi nói: “Chúng

tôi nhận được cuộc gọi báo nguy,

có người đã đột nhập vào nhà

riêng, xin hỏi chủ nhà là ai vậy?”

“Là tôi.” Trả lời xong, tôi đưa

chứng minh thư cùng giấy tờ nhà

đất cho cảnh sát xem rồi nói: “Cô

gái này chưa được sự cho phép

của tôi đã đi vào, làm hỏng mấy đồ

quý giá trong nhà, làm phiền các

anh mau xử lý một chút.”

“Được, cô Thẩm không có bị

thương đúng không?” Cảnh sát trả

lại giấy tờ chứng minh lại cho tôi và

hỏi han.

Tôi lắc đầu.

Có lẽ là cả đời này, Lâm Hạnh

Nguyên chưa từng chịu qua sự tủi

thân như vậy, ánh mắt cô ta hằn đỏ

sự phẫn nộ nói: “Thẩm Xuân Hinh,

tôi sẽ không để yên cho cô đâu.”

Hai người cảnh sát mang cô ta đi.

Tôi nhìn sảnh lớn lộn xa lộn

xộn, cũng không còn tâm trạng gì

để dọn dẹp, trực tiếp trở về phòng

Tôi đã ăn no rồi, đi tắm giặt rồi

leo lên giường ngủ.

Trong lúc mê man thì nghe

được tiếng chuông cửa ở dưới tầng

vang lên rất lớn, tôi tưởng mình

nghe lầm nên lại tiếp tục trùm chăn ngủ.

Nhưng chuông cửa vẫn tiếp

tục vang lên.

Tôi đi xuống giường, tối muộn

thế này rồi không biết là người nào

còn tới nữa.

Nhìn thoáng qua camera ð

cửa thì thấy Trịnh Tuấn Anh mặc

một bộ đồ màu đen đang ở ngoài

Cũng đã hai giờ rồi, tại sao

anh ta lại đến đây làm gì?

Mờ cửa ra, tôi có chút buồn

ngủ nhìn anh ta nói: “Bác sĩ Trịnh,

có chuyện gì thế?”

Anh ta nhìn tôi, nhẹ thở phào

nói: “Tại sao cô không nghe điện

thoại chứ?”

Tôi ngạc nhiên nói: “Tôi tắt

tiếng, vừa ngủ nên không có phát

hiện, có việc gì sao?”

Anh ta đi vào bên trong căn

biệt thự, hơi mệt mỏi ngồi xuống

ghế sô pha, mỡ miệng nói: “Thắng

Nam muốn cô nấu cháo đem tới

bệnh viện, anh ấy muốn ăn.”

Tôi sửng sốt mà há hốc thờ

dốc, không biết làm sao nói: “Ở

gần bệnh viện có nhiều chỗ bán

cháo như vậy. Anh cứ tùy tiện mua

cho anh ấy là được, sao lại còn cất

công tới đây nữa?”

Anh ta nhíu mày, mệt mỏi nói:

“Là anh ấy muốn cô tự mình làm

sau đó mang đến cho anh ấy.”

“Bây giờ sao?” Phó Thắng

Nam có tật xấu thế này à? Rõ ràng

là muốn chèn ép tôi đây mà.

Nhìn Trịnh Tuấn Anh dựa

người vào ghế sô pha đầy mệt mỏi,

đôi mắt thâm đen nghiêm trọng,

chắc là không được ng đầy đủ, tôi

hít một hơi nói: “Tôi sẽ đi nấu rồi

mang tới cho anh ấy, đêm nay anh

cứ ở lại đây nghỉ ngơi đi, vẫn có

phòng trống, anh cứ tự chọn một

phòng, nghỉ ngơi cho tốt.”

Cái tên Phó Thắng Nam nay

thật là người nhàn rỗi, hơn nửa

đêm rồi vẫn còn hành hạ anh em

của mình nữa.

Quả thật, Trịnh Tuấn Anh rất

mệt mỏi, hơi gật đầu rồi dựa vào

ghế sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tôi đi vào phòng bếp để nấu

cháo. Lúc đi ra thấy Trịnh Tuấn Anh

đang dựa vào sô pha, hơi thở đều

đều, chắc hẳn đã ngủ rồi.

Một mình tôi thì không có

cách nào đưa anh ta lên trên tầng

được, chỉ về phòng lấy chăn và gối

đầu mang xuống dưới cho anh ta.

Không bao lâu thì cháo chín,

nhìn đồng hồ đã là ba giờ sáng rồi.

Tôi vội vàng đi tới bệnh viện, tìm

đến phòng bệnh của Phó Thắng Nam.

Trong phòng bệnh, Phó Thắng

Nam vẫn chưa có ngủ, trên người

mặc bộ quần áo xanh lam của

bệnh nhân, đầu quấn băng gạc,

mấy vết thương trên người cũng đã

đóng vảy lại.

Nhìn có hơi chật vật nhưng

không chút nào giảm đi sự đẹp trai

của anh.

Nhìn thấy tôi, anh hơi trầm

mặt xuống, ánh mắt nhìn cặp lồng

trên tay của tôi. Tôi nghĩ chắc là

anh đang đói bụng nên di tới trước

mặt anh mở cặp lồng ra.

Tôi bình tĩnh nói: “Anh vừa mới

làm phẫu thuật xong, bác sĩ Trịnh

nói anh không thể ăn mấy thứ khác

nên tôi đã nấu cháo mang đến cho anh”

“Ừ” Anh trả lời tôi, nhìn thấy

anh cứ nhìn chằm chằm tôi, không

khỏi nhíu mày nói: “Có chuyện gì

hay sao?”

“Cô bị Trịnh Tuấn Anh đánh

thức hả?” Trong lúc nói chuyện,

anh bắt đầu cúi đầu xuống uống

cháo.

Tôi không có nói gì, vì nề tình

anh đang là bệnh nhân, cố nhận

nhịn nói: “Không có.”

Nếu như anh không bắt ép thì

Trịnh Tuấn Anh cũng sẽ không lê

thân thể mệt mỏi tới tìm tôi nấu

cháo cho anh lúc nửa đêm. Nói

trắng ra là do chính anh chỉ định.

Thấy anh đang uống cháo, tôi

ngồi xuống ghế ở đối diện, tựa lưng

vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Vẫn còn tức giận hả?” Anh

mở miệng nói, âm thanh lạnh lùng

trong trẻo.

Tôi từ từ nhắm hai mắt lại, có

chút buồn bã, thản nhiên nói: “Tức

giận về cái gì chứ?”

“Tôi đã thiếu nợ Lâm Trí Lân

rất nhiều. Có một số thứ không

được rõ ràng, chỉ có thể trả lại gấp

đôi cho cô ta.” Lời nói của anh thật

lãnh đạm, có mấy phần bất đắc dĩ.

Tôi nâng mắt lên nhìn, dịu

dàng nhìn anh nói: “Cho nên, anh

định đền cả đời này hay sao?”

Anh nhìn tôi, đôi mắt đen

nhánh: “Sẽ không đâu, đây là lần

cuối cùng rồi.”

“Ha” Tôi bật cười, chống cằm

nhìn anh nói: “Cái thói quen này

thật khó sửa.” Đối với Lâm Hạnh

Nguyên, có rất nhiều chuyện đều

xuất phát từ thói quen của Phó

Thắng Nam.

Nhìn thấy dáng vẻ anh cứ

muốn nói lại thôi, tôi nhìn cháo ở

trong tay của anh, thản nhiên nói:

“Cháo nguội rồi.”

Anh nhíu mày, nhìn tôi, ăn hết

chỗ cháo còn lại, ánh mắt ung

dung nhìn tôi nói: “Tôi bị tai nạn xe,

cô thấy đau lòng không?s”

Cảm thấy lời này của anh

không có cách nào hiểu rõ được,

tôi đứng dậy dọn dẹp cặp lồng ở

trong tay của anh, có chút mệt mỏi

nói: “Thði gian không còn sớm nữa,

anh nên đi nghỉ sớm.”

Cũng không tính là đau lòng,

có một số việc đã trải qua rồi thì

trái tim dưỡng như chết lặng.

Thấy tôi sắp đi, anh trầm mặt

nói: “Bệnh viên yêu cầu phải có

người nhà ở lại cùng.”

Tôi căn bản định bảo anh gọi

điện Lâm Hạnh Nguyên tới, nhưng

đột nhiên lại nhớ ra cô ta đã bị

cảnh sát bắt đi. Trong chốc lát

không có cách nào tới đây được.

Tôi gật đầu nói: “Ừ”

Chỉ ở lại cùng một đêm mà

thôi, cũng không có gì.

Ngồi lại trên ghế, tôi chống tay

lên cằm chuẩn bị tiếp tục ngủ.

Điện thoại của anh đột nhiên

vang lên, tôi không muốn nghe

cuộc điện thoại của anh. Nhưng có

vẻ dạo gần đây, anh thích bật loa

ngoài thì phải.

Vừa mới kết nối đã nghe được

tiếng khóc truyền tới: “Anh Thắng

Nam ơi, em bị Thẩm Xuân Hinh

hãm hại, bị cảnh sát bắt tới cục

cảnh sát rồi, phải làm sao bây

giờ?”

Lâm Hạnh Nguyên à?

Sao tới bây giờ mới gọi điện

thoại cầu cứu chứ? Đáng ra lúc

mới bị mang đi đã phải gọi điện

Thấy Phó Thắng Nam nhìn tôi

chăm chú, tôi nhún vai, lạnh nhạt

mở miệng nói: “Không có sự cho

phép của tôi mà cô ta dám ở nhà

làm loạn vì vậy tôi đã báo cảnh sát.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook