Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 144: Không liên lạc cũng giống như đang coi chúng tôi đã chết

Ngọc Hoan

12/01/2021

Tôi gật đầu, cũng không hỏi thêm gì nữa.

Quay trở lại ngôi biệt thự, Phó Thắng Nam

cũng không có ở đây, trên điện thoại di động của

tôi hiển thị vài cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Trần

Húc Diệu. Anh ta đã đến Hà Nội được vài ngày.

Tôi chợt nhớ ra trước đây anh ta đã nói với tôi

rằng anh ta cũng sẽ đến Hà Nội.

Tôi lấy điện thoại rồi gọi lại, cuộc gọi được kết

nối sau một vài hồi chuông.

“Thẩm Xuân Hinh, nếu như tôi không gọi điện

thoại cho chị thì có phải chị cũng coi như chúng

tôi đã chết rồi không?” Người nhận điện thoại vừa

nghe máy đã sổ ra một tràng.

Tôi không khỏi sững sờ nói: “Chúng tôi?”

Anh ta dừng lại một lúc: “Vũ Linh và .John”

“Là .John sao?” Tôi bật cười: “Trân Húc Diệu,

cậu nói chuyện không rõ ràng làm tôi không hiểu

chuyện gì đang xảy ra cải!”

“Bớt xạo đi!” Anh ta hung hăng thốt lên một

câu sau đó nói tiếp: “Chị mau cho tôi địa chỉ đi, tôi

cũng đang ở Hà Nội nè, tôi sẽ qua thăm chị!”

Tôi gật đầu, nói thêm đôi ba câu nữa rồi gửi

địa chỉ của mình qua cho anh ta.

Tôi liếc nhìn những cuộc gọi nhỡ khác trên

điện thoại, trong đó có một số là của Thẩm Minh

Thành. Tôi nhìn thấy nhưng cũng không gọi lại,

sau đó tôi tắt điện thoại rồi ra phòng khách ngồi

ngơ ngác.

Khi Phó Thắng Nam trở về thì trời đã xế chiều,

anh thấy tôi đang thất thần ngồi trong phòng

khách thì chau mày lại, lấy đắp chăn lên đùi tôi.

Anh kéo tôi vào ngực mình rồi hôn lên trán tôi,

nói: “Sao em không ở bệnh viện theo dõi thêm

mấy ngày nữa?”

Tôi ngước mắt lên nhìn anh thì thấy không

biết râu của anh đã lấm chấm đen từ khi nào,

quầng thâm dưới mắt của anh vô cùng nặng nề

trông anh có chút mệt mỏi.

“Em không muốn ở lại bệnh viện, gần đây anh

có bận lắm không?” Mới mấy ngày không gặp,

sao đã trở nên hốc hác như vậy rồi?

Anh nhắm mắt đặt cằm lên vai tôi rồi ừ nhẹ

một tiếng, sau đó cũng không nói gì thêm, hình

như anh ngủ mất rồi.

Vốn dĩ tôi đang có rất nhiêu điều muốn nói với

anh, thế nhưng khi nhìn thấy anh như vậy, tôi đành

nén tất cả lại trong lòng.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bàn trà

trước mặt mà tiếp tục ngẩn ngơ.

Âm thanh dương cầm tao nhã đột nhiên vang

lên, là điện thoại di động của Phó Thắng Nam. Tôi

lay nhẹ vai của anh, thấy anh ấy không có phản

ứng gì, tôi đành mở lời nói: ‘Phó Thắng Nam, điện

thoại của anh đổ chuông kìa”

Anh lại ừ nhẹ một tiếng, mệt mỏi nói: “Em

nghe giùm tôi đi!”

Sau đó anh đổi tư thế và lại tiếp tục ngủ thiếp

đi, trông dáng vẻ của anh có vẻ vô cùng mệt mỏi.

Tôi lấy điện thoại ra khỏi túi quần của anh thì

nhìn thấy tên người gọi là Mạc Hạnh Nguyên. Tôi

hơi sững sờ một lúc nhưng cũng không vội nghe

máy, kế đó lại quay sang nói với Phó Thắng Nam:

“Là Mạc Hạnh Nguyên gọi cho anh đấy”

Chỉ chốc lát, anh mở mắt ra, nhận lấy chiếc

điện thoại vẫn đang đổ chuông từ tay tôi, nhìn

sang tôi một cái rồi nói: “Tôi đi nghe điện thoại!”

Sau đó… đi ra ngoài!

Nói ra thì thật kỳ lạ, nhìn bóng lưng anh rời đi,

tôi cũng không thấy tức giận cho lắm, tôi chỉ nhẹ

nhàng nhìn theo một hồi lâu mới quay mặt đi chỗ

khác.

La Linh đang nấu canh, cô ấy thấy tôi cứ ngơ

người ra mãi nên cũng không khỏi ân cần nhắc

nhở: “Thưa bà chủ, bà sắp sinh rồi, đừng có ngồi

một chỗ mãi như thế, vận động nhẹ nhàng một

chút thì sẽ tốt hơn, đợi đến khi sinh xong cũng

không bị giày vò, nếu không thì đến lúc sinh lại

khó, như vậy thì khổ lắm”

Tôi gật đầu, đứng người dậy muốn đi dạo

trong sân, thế nhưng khi nghĩ đến tình cảnh ngày

hôm đó thì da gà da vịt trên người của tôi bất giác

nổi hết cả lên.

Thế là tôi đành bỏ cuộc rồi đi thẳng lên lầu rồi

vào phòng ngủ.

Thấy trời càng lúc càng tối dân, Phó Thắng

Nam chắc là đã đi ra ngoài rồi nhưng tôi vẫn ở lì

trong phòng ngủ nên trong người tôi có chút khó

chịu, tuy nhiên lại không dám đi ra ngoài sân dạo

mát.

Tôi chỉ mang đại một dép lê rồi đi xuống cầu

thang.

La Linh thấy tôi định đi ra ngoài thì vội vàng

nói: “Thưa bà chủ, bà đang định đi ra ngoài sao?”

“Bà chủ không được ra ngoài một mình như

vậy, lần trước ông chủ đã dặn rằng không được

để bà chủ đi ra ngoài một mình, bà chủ đợi một

lát nữa rồi tôi đi cùng với bà!” Cô ấy nói xong thì

vội vàng thu dọn đồ đạc ở trong bếp.

Tôi thấy vậy bèn nói: ‘Không cần đâu, tôi cũng

không đi đâu xa cả, chỉ đi dạo một vòng ở quanh

đây thôi”

“Vậy tôi đi cùng cô nha?” Bác sĩ Văn bước

vào, sau khi kiểm tra sức khỏe của tôi xong, nhìn

thấy tình hình như vậy thì bèn nói.

La Linh có chút ngạc nhiên, bối rối nói: ‘Như

vậy có được không?”

Câu hỏi này rõ ràng là đang hỏi tôi, cho nên

tôi gật đầu nói: ‘”Được chứ!”

Dù sao thì có người đi cùng thì cũng tốt hơn!

Tôi cùng bác sĩ Văn đi ra khỏi biệt thự, hai

người chúng tôi cũng không lái xe, chúng tôi chỉ đi

dạo loanh quanh.

Cô ấy dắt tôi đi dạo vòng vòng trong ngôi biệt

thự, sau đó nhìn tôi nói: “Cô cũng giống như tôi,

để bà chủ đi ra ngoài một mình, bà chủ đợi một

lát nữa rồi tôi đi cùng với bà!” Cô ấy nói xong thì

vội vàng thu dọn đồ đạc ở trong bếp.

Tôi thấy vậy bèn nói: ‘Không cần đâu, tôi cũng

không đi đâu xa cả, chỉ đi dạo một vòng ở quanh

đây thôi”

“Vậy tôi đi cùng cô nha?” Bác sĩ Văn bước

vào, sau khi kiểm tra sức khỏe của tôi xong, nhìn

thấy tình hình như vậy thì bèn nói.

La Linh có chút ngạc nhiên, bối rối nói: “Như

vậy có được không?”

Câu hỏi này rõ ràng là đang hỏi tôi, cho nên

tôi gật đầu nói: “Được chứ!”

Dù sao thì có người đi cùng thì cũng tốt hơn!

Tôi cùng bác sĩ Văn đi ra khỏi biệt thự, hai

người chúng tôi cũng không lái xe, chúng tôi chỉ đi

dạo loanh quanh.

Cô ấy dắt tôi đi dạo vòng vòng trong ngôi biệt

thự, sau đó nhìn tôi nói: “Cô cũng giống như tôi,

dường như có vẻ không thích ứng được với nhịp

sống vội vã của thành phố lớn này!”

Tôi gật đầu nói: “Giang Ninh cũng là một

thành phố phát triển nhanh nhưng nhịp sống ở

đấy không vội vàng như ở Hà Nội”

Cuộc nói chuyện của chúng tôi cũng chỉ là

mấy câu tán dóc, cô ấy cười nói: “Mấy ngày trước

khi đến đây, thỉnh thoảng tôi cũng đi dạo vài vòng

nên tìm được một chỗ rất lý tưởng. View rất đẹp,

có thể uống trà, cũng có thể nghe mấy câu

chuyện phiếm giữa giới nhà giàu và thế lực ở thủ

đô, cô có muốn tới đó xem thử không?”

“Muốn chứ!” Gần đây tôi cũng cảm thấy nhàm

chán quá rồi.

Tưởng đâu xa xôi nhưng không ngờ đó là

quán trà chiều ngay bên cạnh của ngôi biệt thự,

bên trong quán thực sự rất yên tĩnh, phong cách

chủ yếu là kiểu cổ điển, ngồi trước những bình

hoa và uống trà thật là tuyệt.

“Thấy sao? Trông đẹp đúng không?” Vừa tới

dường như có vẻ không thích ứng được với nhịp

sống vội vã của thành phố lớn này!”

Tôi gật đầu nói: “Giang Ninh cũng là một

thành phố phát triển nhanh nhưng nhịp sống ở

đấy không vội vàng như ở Hà Nội”

Cuộc nói chuyện của chúng tôi cũng chỉ là

mấy câu tán dóc, cô ấy cười nói: “Mấy ngày trước

khi đến đây, thỉnh thoảng tôi cũng đi dạo vài vòng

nên tìm được một chỗ rất lý tưởng. View rất đẹp,

có thể uống trà, cũng có thể nghe mấy câu

chuyện phiếm giữa giới nhà giàu và thế lực ở thủ

đô, cô có muốn tới đó xem thử không?”

“Muốn chứ!” Gần đây tôi cũng cảm thấy nhàm

chán quá rồi.

Tưởng đâu xa xôi nhưng không ngờ đó là

quán trà chiều ngay bên cạnh của ngôi biệt thự,

bên trong quán thực sự rất yên tĩnh, phong cách

chủ yếu là kiểu cổ điển, ngồi trước những bình

hoa và uống trà thật là tuyệt.

“Thấy sao? Trông đẹp đúng không?” Vừa tới

quầy lễ tân thì cô ấy đã nhìn sang tôi dò hỏi.

Tôi gật đầu, tâm trạng của tôi cũng tốt hơn rất

nhiều, nhìn thấy cô ấy đang trò chuyện với người

phục vụ nên tôi cũng đảo mắt nhìn một lượt xung

quanh.

“View ở lầu hai đẹp lắm, chúng ta lên lầu hai

ngồi xem đi!” Cô ấy cầm lấy số, sau đó gọi một ít

món tráng miệng rồi kéo tôi lên lầu hai.

Lên lầu hai phải đi lên một chiếc cầu thang gỗ

kiên cố xoay tròn, lên đến nơi, cô ấy nhìn số trong

tay để tìm chỗ ngồi còn tôi lại đảo mắt nhìn chung

quanh. Công nhận trang trí trong quán trà này quả

thực rất đẹp.

“Chúng ta xuống lầu một đi, hình như hết chỗ

rồi” Cô ấy nói xong rồi lại kéo vội tôi đi.

Tôi có chút hơi ngạc nhiên, rõ ràng là vẫn còn

chỗ mà, tại sao lại phải xuống lâu một?

Ánh mắt tôi rơi vào người đàn ông đẹp trai

ngời ngời đang ngồi đối diện cửa sổ. Tôi ngây

người ra một lúc, Phó Thắng Nam đi ra ngoài đã

lâu như vậy mà vẫn chưa về, thì ra là anh ở đây

uống trà chiêu với Mạc Hạnh Nguyên.

“Cô Xuân Hinh, chúng ta đi xuống lâu một

nha?” Bác sĩ Văn có chút bối rối nói.

Tôi lắc đầu: “Không sao, không phải view ở

tầng hai đẹp hơn sao? Chúng ta ra phía trước ngồi

đi!” Vừa nói xong tôi bèn đi đến chỗ trống bên

cạnh cửa sổ.

Bác sĩ Văn đi theo rồi ngồi trước mặt tôi, nói

với vẻ hơi gượng gạo: “Cô có muốn ăn thêm gì

nữa không?”

“Không!” Ở chỗ ngồi của tôi có thể thấy rõ vị

trí của Phó Thắng Nam và Mạc Hạnh Nguyên.

Vị trí không được khuất cho lắm nên chỉ cần

Phó Thắng Nam ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy

tôi, tôi không biết rằng anh đang nói gì với Mạc

Hạnh Nguyên.

Nhìn sắc mặt đang tái mét của Mạc Hạnh

Nguyên thì có vẻ tình hình đang rất tệ.

Có lẽ là đã nói chuyện đến mức khát nước,

Phó Thắng Nam nâng ly nước trong tay lên rồi

uống, sau đó ngẩng đầu lên đối mắt với tôi.

Anh chau mày, có vẻ hơi ngạc nhiên rồi đặt

cốc nước trên tay xuống, nhìn vê hướng tôi.

Tôi hời hợt đáp lại ánh nhìn của anh với khuôn

mặt tươi cười, cũng coi như là đang chào hỏi.

Người phục vụ mang mấy món tráng miệng đến,

tôi cũng không nhìn sang bên đó nữa rồi cúi đầu

nếm thử mấy món tráng miệng đang ở trước mặt.

“Đúng là cô giới thiệu có khác, món tráng

miệng của họ thực sự rất ngon!” Tôi nếm thử vài

miếng rồi mỉm cười nhìn bác sĩ.

Cô ấy cười cười, ánh mắt bất giác nhìn vê phía

sau, rõ ràng là trong lòng cô ấy có chút bồn chồn

lo lắng.

Thế nhưng tôi có thể hiểu được, dù sao thì tôi

và Phó Thắng Nam cũng là vợ chồng. Lúc này anh

ấy đang thưởng thức trà chiều với một người phụ

nữ khác, hơn nữa mối quan hệ giữa Phó Thắng

Nam và Mạc Hạnh Nguyên vốn đang gây sự chú ý

ở Giang Ninh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook