Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 196: Đến thành phố Giang Ninh gặp Hoàng Nhược Vi (1)

Ngọc Hoan

13/01/2021

Cố Diệc Hàn vừa đi, Phó Thắng Nam lạnh

lùng liếc nhìn tôi, vẻ tức giận hiện lên rõ rệt trên

gương mặt tuấn tú của anh.

Được rồi, có lẽ đây là lỗi của tôi.

“Ừ thì… Anh ấy say quá ấy mài” Tôi hơi chột

dạ giải thích.

Anh mím môi, khẽ híp mắt: “Rồi sao nữa?”

Tôi sửng sốt. Rồi sao nữa? Còn sao nữa hả?

Thế là tôi ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Em với

anh ấy không có gì đâu. Chẳng qua anh ấy say

quá mà thôi. Lúc nãy em gặp Hoàng Nhược Vi

trong nhà hàng, có vẻ lúc này cuộc sống của cô

ấy rất khốn khó. Là do anh làm hả?”

Anh nhíu mày, giọng nói tràn đầy tức giận:

“Thẩm Xuân Hinh, em đang đánh trống lảng!”

Tôi: “…

Được rồi, đúng là tôi muốn đánh trống lảng

đấy.

Tôi mím môi nhìn anh, không có ý định nói gì

nữa, chỉ mở to mắt nhìn anh chằm chằm.

Thấy tôi như vậy, anh càng giận hơn: “Em

không định giải thích hả?”

Tôi mím môi: “Em đã giải thích, nhưng anh

không nghe”

“Em…” Thấy anh tức giận suýt hộc máu, tôi

nhất thời cảm thấy anh thật đáng yêu. Thế là tôi

dừng lại một lát rồi nói: “Hay là thế này đi, dù sao

vừa rồi anh cũng đã đánh Cố Diệc Hàn một trận,

đánh em nữa cũng không sao. Anh đánh em một

trận coi như xả giận đi”

Trừ cái này, tôi không thể nghĩ ra cách giải

quyết nào tốt hơn.

Anh lại dở khóc dở cười, lạnh lùng đáp: “Tôi

còn muốn giết em nữa cơI”

Anh lạnh lùng liếc xéo tôi rồi trực tiếp quay

lưng rời đi.

Chỗ này là đường cái, vốn dĩ động tĩnh không

nhỏ chút nào. Có lẽ cảnh anh đánh người đã bị

người ta đăng lên internet mất rồi, phỏng chừng

sắp phiền phức to rồi đây.

Tôi chạy chậm đi theo anh. Anh lạnh lùng lên

xe. Tôi vươn tay kéo cửa bên ghế lái phụ, ai dè lại

không mở được.

Gầm xe của anh rất cao, tôi phải nhón chân

lên mới thấy mặt anh: “Phó Thắng Nam, anh làm

gì vậy hả?”

“Tự đi về đi” Anh lạnh lùng ném cho tôi một

câu rồi lái xe rời đi.

Tôi ngây ra như phỗng, thật lâu vẫn chưa thể

hoàn hồn.

Được lắm!

Gọi taxi ở trung tâm thành phố không phải là

chuyện khó. Song tôi đã vây tay mấy lần mà hầu

như xe taxi đi ngang qua chỗ tôi đều đã có khách.

Thật lâu sau, một chiếc Cadillac màu đen đỗ

trước mặt tôi. Cửa thủy tinh bị hạ xuống, để lộ

gương mặt nghiêm túc quen thuộc của Trần Văn

Nghĩa.

“Thưa phu nhân, tổng giám đốc Phó kêu tôi

đưa cô về nhà”

Tôi mím môi. Hình như đây là lân đầu anh ta

gọi tôi là phu nhân, trước kia luôn mở mồm ra là

cô Thẩm, nghe xa lạ phải biết. Nhưng tôi vẫn tức

giận nói: “Sao anh ta không trực tiếp để tôi chết

cóng trên đường cái luôn đi?!”

Trần Văn Nghĩa nói: “Thưa phu nhân, nhiệt độ

ban đêm ở thành phố Giang Ninh cùng lắm chỉ là

7 – 8 độC mà thôi, ở bên ngoài một đêm sẽ

không chết cóng, chỉ bị cảm thôi”

Đậu xanh rau má nhà nói

“Bị cảm có chết người không?” Tôi từng gặp

nhiều loại trai thẳng, nhưng chưa từng thấy loại

trai thẳng nào như này cả.

Anh ta gật đầu, tạm dừng chốc lát mới nói:

“Có điều tỷ lệ người chết vì bị cảm rất thấp, trừ phi

bị nhiễm thêm chủng virus khác”

Tôi: “…

Ha hai

Tôi ngậm miệng lại, mở cửa lên xe rồi nói

thẳng: “Cảm ơn anh. Đưa tôi về nhà đi”

Anh ta gật đầu, vẻ mặt như đang viết đừng

khách sáo.

Khi sắp về đến biệt thự, tôi không khỏi hỏi:

“Trần Văn Nghĩa, bạn gái anh đâu?”

“Thưa phu nhân, tôi không có bạn gái.”

Tôi gật đầu, nói: “Ừ, người như anh mà có bạn

gái thì bạn gái anh sẽ bị tức chết mất”

Anh ta liếc nhìn tôi, vừa nghiêm túc lái xe vừa

thản nhiên nói: “Tôi đã kết hôn rồi”

Tôi: “…

Tôi có cảm giác như đang tự rước nhục vào

người, thế nên tôi hoàn toàn ngậm miệng.

Đến biệt thự, tôi xuống xe, trực tiếp vào nhà.

Đèn ngoài phòng khách còn sáng, tôi thay giày ở

hành lang gần cửa ra vào, thấy người đàn ông

ngồi trong phòng khách đang bình tĩnh uống trà

đọc sách.

Tôi không nhịn được nói: “Làm màu”

Anh cau mày, lạnh lùng nhìn tôi, không nói

một lời, chỉ nhìn chằm chằm như thế. Tôi không

thèm để ý tới anh mà trực tiếp đi lên lầu.

“Thẩm Xuân Hinh, em đứng lại đó cho tôi!”

Anh bỗng lên tiếng, nhất thời tôi bị anh rống cho

sững người đứng ở trước cầu thang.

Tôi quay lại: “Anh làm gì thế hả?”

Anh giận quá bật cười: “Làm gì ư? Chính em

làm sai mà còn thái độ hả? Em chiếm lý ở đâu

vậy?”

Tôi mím môi, trừng anh: “Thế chẳng lẽ anh lại

có lý?”

Phó Thắng Nam: “.. ”

Anh thở dài một hơi, nói thẳng mục đích của

mình: “Chuyện hôm nay tôi không so đo với em,

sau này em cách Cố Diệc Hàn xa một chút”

“Em phải làm việc!” Nói rồi, tôi cúi đầu: “Hơn

nữa tối nay Cố Diệc Hàn chỉ uống say mà thôi”

Cổ tay tôi bị anh giữ lấy. Anh cố kìm nén cơn

giận: “Thẩm Xuân Hinh, rốt cuộc em còn muốn tôi

làm gì nữa đây?”

Nhận thấy anh thật sự nổi giận, tôi ngẩng đầu

nhìn anh: “Được rồi, sau này em sẽ cố gắng ít gặp

mặt anh ấy hơn, em sẽ tự biết đúng mực, anh và

Mạc Hạnh Nguyên đã thế rồi, em với Cố Diệc Hàn

còn chưa từng xảy ra chuyện gì đâu, anh đừng có

so đo từng chuyện cỏn con như thế

Nhắc tới Mạc Hạnh Nguyên đã trở thành thói

quen của tôi. Mặc dù tôi biết anh và Mạc Hạnh

Nguyên không có chuyện gì xảy ra, nhưng chỉ cần

cãi nhau thì tôi lại không nhịn được lôi chuyện này

ra.

Sắc mặt anh âm trâm đến đáng sợ: “Đã thế là

thế nào? Em biết gì mà dám kết luận tôi và Mạc

Hạnh Nguyên từng có cái gì hả? Em muốn trả thù

tôi hay cảm thấy làm thế rất thú vị? Thẩm Xuân

Hinh, em coi mình là thứ gì?”

Không thể tiếp tục nói về đề tài này nữa. Nếu

tiếp tục thì chắc chắn sẽ cãi nhau to.

Thấy anh tức giận tái cả mặt, tôi suy nghĩ một

lát rồi nói: Phó Thắng Nam, em sai rồi, sau này

em sẽ cố gắng giữ khoảng cách với anh ấy, không

để vượt rào”

Anh nhất thời sửng sốt, sau đó híp mắt nhìn

tôi: “Thẩm Xuân Hinh, có phải em còn chuyện gì

giấu tôi không?”

Tôi: “…

Ha hai

Tại sao tôi lại phải xin lỗi? Tôi việc gì phải chịu

thua? Đúng là hết chỗ nói rồi. Tên này hoàn toàn

không ăn mềm cũng không ăn cứng mà.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng nở nụ cười

xinh đẹp: “Phó Thắng Nam, những gì nên nói em

đã nói cả rồi, tin hay không tùy anh”

Tôi mà nói thêm câu nào nữa thì sẽ tức chết

mất.

Tôi không để ý đến anh mà trực tiếp lên lầu.

Nhưng cổ tay tôi lại bị anh kéo lấy.

Tôi hoàn toàn nổi giận: “Phó Thắng Nam, anh

đủ chưa hả?”

“Em đừng giận, lát nữa rồi hãng đi ngủ, nấu ít

đồ cho tôi ăn đã được không? Tôi đói rồi” Anh

nói, sắc mặt trông nhẹ nhõm hơn một chút.

Tôi tức giận nói: “Anh không có tay hả?” Có lẽ

anh mới đến thành phố Giang Ninh chưa được

bao lâu, buổi tối người giúp việc không ở lại biệt

thự:

Anh mím môi: “Bị thương” Nói rồi, anh đưa

†ay ra trước mặt tôi, nhìn tôi nói: “Bị thương lúc

đánh nhau ấy”

Tôi cạn lời.

Nếu lúc nãy không tận mắt chứng kiến anh đã

đánh Cố Diệc Hàn như thế nào thì tôi sẽ cho rằng

anh thật sự bị thương. Chỉ một vết sưng màu đỏ

nhỏ tí tẹo, có lẽ là lúc đánh người bất cẩn để lại.

“Phó Thắng Nam, da mặt của anh được làm

bằng tường thành hay sao vậy?” Người này thật

đúng là không có giới hạn.

Anh nhướn mày: “Em có thể sờ thử xem có

phải làm bằng tường thành hay không” Nói rồi

còn thò mặt về phía tôi: “Tôi đói thật mà, cả buổi

tối nay tôi chưa có gì bỏ bụng”

Tôi sửng sốt.

Anh ấy… đang làm nũng ư? Phải không vậy?

Tôi hơi nghi ngờ.

Dừng lại một chút, cuối cùng tôi vẫn vào nhà

bếp. Người giúp việc đã chuẩn bị không ít thức ăn

tươi ngon trong nhà bếp.

Thường ngày tôi hầu như không biết nấu cơm,

chỉ biết nấu mấy loại mì đơn giản nên tôi lấy ra

một quả cà chua với mấy cọng hành, rửa bằng

nước ấm.

Phó Thắng Nam khoanh tay tựa lưng bên

khung cửa như ông thần. Thấy tôi chỉ rửa một

quả cà chua với hành, anh không khỏi sửng sốt:

“Em định nấu mì hả?”

“Ừ” Trừ mì ra, tôi chẳng biết làm mấy món

khác đâu.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook