Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 188: Để lạc mất em giữa biển người (5)

Ngọc Hoan

13/01/2021

Bà chỉ chỉ máy lọc nước: “Vậy cô…

“Tôi không khát. Dì cứ về đi” Tôi cũng không

muốn nói chuyện lắm nên hơi nhíu mày.

Bà sửng sốt nhưng rời đi không nói nhiều.

Dường như tính tình tôi ngày càng kém, càng

ngày càng không kiên nhãn.

Sau khi dì Triệu rời đi, tôi ngồi ngơ ngác một

mình trong phòng khách nhìn đồng hồ báo thức

chạy đến mười hai giờ đêm.

Trễ vậy mà Phó Thắng Nam không vê. Anh

định ở lại nhà họ Cố ư?

Tôi ngừng một chút rồi vào phòng bếp lấy

nước định đun một ít nước uống, lại lấy điện thoại

ra nhưng chẳng hề có một tin nhắn.

Tôi thở dài. Nước sôi trào, tôi đưa tay ngang

ấm nước thì bất thình lình bị hơi nước làm bỏng

một chút.

Tôi nhịn không được rụt tay về lại ngơ ngác

nhìn ấm nước. Một lúc sau tôi lại xem di động.

Đang chần chừ chưa quyết tâm thì có tiếng

động từ ngoài cửa truyền vào.

Anh về à?

Tôi mím môi, câm ấm nước ra phòng khách

và rót hai ly nước sôi.

Hình như ngoài trời đang mưa. Phó Thắng

Nam vào cửa mang theo một luồng không khí

lạnh, áo khoác ướt nước.

Sau khi đặt áo khoác ngoài cửa, anh thấy tôi

còn ở phòng khách thì nhíu mày bước tới: “Em

không ngủ được hả?”

Tôi gật đầu ngước mặt và nhàn nhạt nhìn anh:

“Chú Cố khỏe chứ?”

Anh sửng sốt nhíu mày: “Cố Diệc Hàn nói với

em à?”

Tôi lắc đầu, tâm trạng ổn hơn: “Em biết thân

thể chú Cố vẫn không được tốt.”

Anh ừ và bước về phía tôi: “Em lo là tôi không

về ư?”

Tôi lắc đầu, hơi khát nên đưa nay lấy ly nước

nhưng không cẩn thận đổ nước lên đùi.

Nóng quát! Tôi nhịn không được nhăn mày.

Phó Thắng Nam tiến lên mấy bước bế tôi vào

phòng tắm giúp tôi xối nước lạnh.

Anh nhíu mày: “Em uống rượu hả?”

Tôi sửng sốt rồi gật đầu.

Anh lấy di động ra chuẩn bị gọi điện, chắc anh

lại định làm phiền Trịnh Tuấn Anh. Tôi cướp lấy

điện thoại của anh: “Không nghiêm trọng đâu. Giờ

đã khuya rồi đừng làm phiền anh ta”

Anh nhíu mà vén váy lên thấy chỗ bỏng đã đỏ

một mảng lớn: “Có phần cố ý đúng không?”

Tôi gật đầu cũng không phủ nhận: “Vâng!”

“Tại sao?”

“Muốn xin tôi giúp em!” Anh còn không đồng ý

với cô chuyện Hoa Diệu.

Anh cười nhạt ôm tôi đi thẳng đến phòng ngủ

lầu hai, cởi quần áo ướt trên người tôi ra.

Anh mặc áo ngủ cho tôi rồi tìm thuốc trị bỏng.

Anh bôi thuốc mỡ cho tôi, hơi đau nhưng còn chịu

nổi.

Thấy anh không trả lời, tôi hơi đảo mắt, ngón

tay chạm vào bàn tay anh và chủ động kéo tay

anh: “Được rồi! Không nghiêm trọng mà.”

Anh nhăn mày: “Em có thấy ai bôi thuốc chỉ

bôi một nửa chưa?

Tôi mím môi, bỗng dưng không có gì để nói.

Trong lòng tôi đang suy nghĩ nên làm gì tiếp

theo thì anh đột nhiên mở miệng: “Nếu tôi không

về thì em định làm thế nào?”

“Bị bỏng nghiêm trọng hơn một chút sau đó

gọi điện cho anh.” Tôi đã nghĩ mình làm vậy thì

chắc anh không đến nỗi mặc kệ tôi.

“ÁI” Tay anh dùng sức hơn một chút làm tôi

đau đến hít một hơi lạnh.

“Như vậy đã đau à?” Anh cười nhạt: “Còn

bỏng hơn chút nữa! Em định làm mình tàn phế

hả?”

Tôi không nói mà chỉ giả vờ vô ý vuốt ve cơ

bắp trên cánh tay anh. Anh vẫn duy trì tư thế bôi

thuốc nhưng hơi nhíu mày vì bị tôi trêu chọc.

“Em đang định làm thì đấy?”

Tôi mím môi: “Quyến rũ anhl”

“Haha” Anh bật cười cất thuốc, hơi híp mắt:

“Có đáng làm vậy chỉ vì một hạng mục không?”

Tôi không nói mà chủ động vịn vai anh, nhìn

chăm chằm vào môi anh rồi gượng gạo hôn lên.

Anh hít thở dồn dập, tay ôm eo tôi: “Em đã

uống bao nhiêu rượu?”

Tôi chậm rãi mở miệng: “Em không nhớ là

mấy ly”

Thật ra chuyện nam nữ rất mệt. Nói thật tôi

cũng không giỏi dụ dỗ người khác. Tôi suy nghĩ

nửa ngày nhưng vẫn không biết làm sao, đành

buông lỏng tay muốn đi thẳng vào vấn đề.

Anh hít thở dồn dập ôm cổ tôi: ‘Như vậy đã từ

bỏ rồi à?”

Tôi lắc đầu đổi tư thế.

Thấy anh vui vẻ tôi lại nhịn không được nói:

“Nhà họ phó đã có Hoa Vũ, Hoa Diệu…

“Hả? Tôi không tham dự chuyện Hoa Diệu.

Anh nói xong lại hơi thô lỗ.

Tôi nhăn mày, tìm di động rồi đưa anh: “Anh

gọi cho Trần Văn Nghĩa đi!”

Anh ngừng động tác trong giây lát, đôi mắt

đen sâu kín nhìn tôi chằm chằm: “Rốt cuộc em

xem tôi là cái gì? Chỉ cần em sử dụng thân thể thì

dù chuyện gì tôi cũng nhường nhịn à?”

Tôi biết anh tức giận, đột nhiên không biết nói

Tôi hơi mím môi: “Anh đã từng đồng ý rằng

thông cần biết em muốn làm gì, chỉ cần em thích

hì anh sẽ ủng hộ.”

Anh cười nhạt cầm lấy điện thoại và gọi cho

‘rần Văn Nghĩa.

Chắc Trần Văn Nghĩa đã ngủ nên một lúc lâu

nới nghe máy, giọng Phó Thắng Nam lạnh lùng:

Không cần tiếp tục theo vụ Hoa Diệu. Rút lui!”

Anh nói xong cúp máy sau đó nhét điện thoại

:¡ang một bên rồi vào phòng tắm.

Có thể do rượu, cũng có thể do xong việc nên

rong lòng không còn chuyện gì, một lát sau tôi

ngủ quên mất.

Khi Phó Thắng Nam từ phòng tắm đi ra thì tôi

[ã ngủ say nhưng mọi chuyện chẳng đơn giản

Ihư tôi nghĩ.

Đã khuya nhưng Phó Thắng Nam cố ý giày vò

ôi nên hầu như mỗi giờ một lần. Hiếm khi tôi ngủ

say đến mức anh giày vò như vậy mà tôi vẫn ngủ.

Hôm sau.

Tôi mở mắt ra, đập vào mắt là trân nhà. Chắc

do rượu cồn nên đầu đau đớn khó chịu, tôi giơ tay

xoa trán.

Hôm nay tôi phải đến Cố thị, cần chuẩn bị một

vài tài liệu. Tôi đứng dậy đi rửa mặt nhưng vừa

vén chăn đã bị nắm cổ tay.

Phó Thắng Nam vẫn chưa tỉnh, mặt có một ít

râu trông có vẻ quyến rũ.

Tôi nhịn không được vươn tay chạm vào, râu

cứng chạm vào ngón tay mềm hơi nhột.

Nét mặt người đàn ông dưới ánh sáng mờ

càng sắc nét. Anh cảnh giác rất cao, tôi chạm vào

là anh tỉnh ngay.

Anh mở mắt, hơi mơ màng buồn ngủ, giọng

nói hơi trầm thấp quyến rũ: “Vẫn muốn nữa à?”

mắt anh đang rơi vào chân tôi.

Tôi định không cho anh nhìn nhưng đột nhiên

phản ứng lại, anh đang nhìn chỗ bị bỏng hôm qua.

Anh ngước mặt nhìn tôi: ‘Còn đau không?”

Tôi lắc đầu: “Không sao.”

“Hôm nay em ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi,

đừng chạy lung tung.

Tôi không đồng ý: “Không sao! Công ty còn có

việc.”

Anh nhăn mày có vẻ không vui nhưng ngừng

một lát vẫn kìm nén được: “Lát nữa tôi đưa em đi”

Tôi nhận ra anh đã nhường bước nên gật đầu

không từ chối nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook