Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 151: Anh không bận tâm nếu em có một đứa con

Ngọc Hoan

13/01/2021

“Tôi không hiểu!” Tôi đáp lời anh ta và định bỏ

đi, nhưng rồi tôi dừng lại.

“Kết hôn lần thứ hai là điều rất bình thường.

Em đã sẵn sàng cho cuộc hôn nhân thứ hai

chưa? Em nghĩ gì về anh? Anh không ngại gì cả,

hãy chọn lựa anh sau khi ly hôn, và đừng bận tâm

chỉ vì em có một đứa con

Điều này thật là lố bịch.

Tôi dùng sắc mặt lạnh lùng, tức giận nhìn anh

†a: “Đa tạ tấm chân tình của anh Cố Diệc Hàn,

nhưng tôi không thể”

Nắng mưa thất thường, đây là từ ngữ thích

hợp nhất để miêu tả về Cố Diệc Hàn.

Lời nói của tôi khiến anh ta loạng choạng. Tôi

đi thẳng ra khỏi gian hàng và bước nhanh dọc

theo hồ nước hướng về phía biệt thự.

Tiếng bước chân phía sau lưng càng lúc càng

gần khiến tôi không khỏi nhíu mày, anh ta thật

đáng ghét.

Khi anh ta khoác tay lên vai tôi, tôi liền quay

người lại và đẩy anh ta ra mà không cần suy nghĩ.

Cố Diệc Hàn không đề phòng nên đã bị rơi

xuống hồ nước.

Một tiếng “Phốc” vang lên, lúc này trời đã tối,

đường đã lên đèn, tôi chỉ thấy sóng nước trong hồ

va vào nhau. Sau khi quan sát, tôi nhận ra không

có âm thanh vùng vẫy của anh ta, tôi hoảng sợ la

lên: “Cứu, có người rơi xuống nước”

Sau đó tôi hướng người về phía hồ nước và

gọi tên Cố Diệc Hàn nhiều lân nhưng không nghe

thấy gì cả.

Không biết mức nước hồ sâu cỡ nào, trước

tình cảnh này, tôi tưởng anh ta đang chìm dần

trong hồ, tôi hoảng sợ và không thể kìm được

nước mắt.

“Cứu, có người rơi xuống nước, cứu…”

“Phốc” Cố Diệc Hàn ngẩn người hồi lâu, anh

ta đưa tay lau mặt rồi nhìn tôi nói: “Đừng khóc,

anh chưa chết mà”

Tôi thất thân nhìn thấy anh ta leo lên từ bờ hồ,

toàn thân ướt như chuột lột.

Anh ta trưng ra vẻ mặt lãnh đạm như không

có gì, anh ta chỉ là đang cố ý làm tôi sợ mà thôi.

Lửa giận trong lòng bốc lên, tôi mắng anh ta:

“Cố Diệc Hàn, anh thấy thú vị lắm sao?”

Nỗi sợ hãi của người phụ nữ đang mang thai

khiến trái tim tôi rụng rời.

Nhìn thấy tôi tức giận, anh ta thể hiện chút

nhẹ nhõm: “Nước lạnh quá, anh đã ngâm nước

một lúc lâu đó.”

Rõ ràng anh ta cố tình làm như vậy để tôi sợ

hãi, nhưng tôi thấy tức giận nhiêu hơn, bỗng chốc

tôi giơ tay đẩy anh ta xuống hồ lần nữa rồi nói:

“Vậy thì anh tiếp tục ngâm nước đi nhé”

“Thình thịch!”

“Xuân Hinh, em…

Nhìn thấy anh ta lội dưới nước, tôi không thèm

quan tâm, quay người tiếp tục đi về phía biệt thự.

Tôi không muốn anh ta tiếp tục đi theo mình

nên đã cố tình đi nhanh hơn, nhưng bỗng nhiên tôi

lại nhìn thấy thân hình mảnh mai của Phó Thắng

Nam trong bóng tối mờ mịt, đôi mắt tôi mờ đi khi

thấy điều đó.

Một chút ớn lạnh bỗng nhiên dấy lên trong

lòng tôi.

Tôi dừng lại và đi tới chỗ Phó Thắng Nam.

Anh bặm môi lại, nhìn Cố Diệc Hàn đang trong hồ

nước, nhẹ giọng nói: “Hừ!”

Phó Bảo Hân và Cố Vân Dương cũng đi theo

anh, họ nhìn thấy Cố Diệc Hàn vừa mới leo lên

khỏi hồ nước, toàn thân ướt đẫm.

Cố Vân Dương chau mày, tỏ ý không vừa lòng:

“Làm sao lại rơi xuống đó? Hai mắt không nhìn

đường à?”

Đúng là đáng trách.

Tôi cúi đầu xuống, cảm thấy Cố Diệc Hàn rất

đáng thương, dù anh ta làm đúng hay sai cũng

không nhận được sự quan tâm của mọi người.

Không kìm được cảm xúc, tôi ngẩng đầu lên

nói: “Chú Vân Dương, là…

“Hừ, con đi đứng không cẩn thận, con không

chết đuối, con để cho cha thất vọng rồi!” Cố Diệc

Hàn ngắt lời tôi.

Cố Vân Dương tức giận đến mức suýt nữa ói

ra máu, chỉ vào mặt anh ta: “Con..”, ông ấy không

nói nên lời.

Phó Bảo Hân nhìn về phía Cố Diệc Hàn nói:

“Diệc Hàn, sao con cứ phải chọc giận cha con thế,

ban đêm lạnh lắm, đi thay quần áo đi, đừng để

cảm lạnh!”

Sau đó, bà ấy đưa Cố Vân Dương trở lại hội

trường, còn Cố Diệc Hàn bước lại gần tôi, nhìn

Phó Thắng Nam với ánh mắt đầy khiêu khích.

Anh ta nhìn tôi, cong môi lên nói: “Đừng khóc,

là em đẩy anh, sao em lại khóc cho anh, thật mâu

thuẫn đấy”

Tôi nhíu mày, quả thực thấy khó chịu, tôi đã

khóc vì tưởng rằng anh ta xảy ra chuyện.

Nhìn bóng lưng anh ta đi khỏi, tôi quay sang

nhìn Phó Thắng Nam, sợ anh hiểu lầm: “Vừa rồi

em rất sợ. Em khóc là vì sợ anh ta…”

“Ừ!” Phó Thắng Nam đưa tay vuốt nhẹ mái tóc

tôi từ trán ra sau tai, cười nhẹ: “Anh biết rồi!”

May mà không có chuyện gì xảy ra tiếp theo,

cắt bánh xong trời còn sớm nhưng tôi buồn ngủ quá.

Phó Bảo Hân đưa tôi vào trong xe và khuyên

nhủ: “Mấy ngày này đừng đi lung tung nhé. Đứa

trẻ này sắp chào đời rồi. Cháu cần phải nhẹ

nhàng một chút, bây giờ cháu còn trẻ, không nên

bất cẩn”

Tôi gật đầu, Phó Bảo Hân nói với Phó Thắng

Nam vài lời trước khi chúng tôi rời đi.

Đến ngã tư đèn giao thông, Phó Thắng Nam

nhìn vào bụng tôi: “Còn nửa tháng mới đến ngày

sinh, tôi đã đặt lịch ở bệnh viện rồi”

Vì hơi buồn ngủ nên tôi cũng không muốn nói

gì thêm, chỉ đành gật đầu.

Tựa vào ghế xe, tôi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Xe đang từ từ khởi động, giọng nói trầm thấp

và lạnh lùng của anh vang lên, mang theo vẻ

không hài lòng: “Từ nay em hãy tránh xa Cố Diệc

Hàn ra”

“Hả?” Tôi sửng sốt nhìn anh: “Sao vậy?”

Anh khởi động xe, liếc nhìn tôi: “Không bằng

lòng hả?”

Tôi lắc đầu: “Không, em tò mò thôi, tại sao

anh lại bảo em tránh xa anh ta?”

Nhìn thấy anh cau mày, tôi không nhịn được

cười: “Không phải anh nghĩ Cố Diệc Hàn có hứng

thú với em, một phụ nữ mang thai đấy chứ?”

Anh cau mày: “Em tự tin đến thế sao?”

Tôi nhướng mày lên nói: “Là anh cho như vậy.”

Tôi không có tự tin như vậy, kể từ khi mang thai,

tôi không còn dám soi gương nữa.

Vấn đề là chân và tay tôi bị sưng phù, trông

giống như quả bóng và Cố Diệc Hàn không giống

người có khẩu vị nặng như thế. Vì vậy, mọi chuyện

chỉ đơn giản là Phó Thắng Nam đã suy nghĩ quá nhiều.

Về đến biệt thự, tôi buồn ngủ quá nên không

muốn xuống xe, Phó Thắng Nam đã ôm tôi và

đưa về phòng ngủ.

Ngày hôm sau.

Phó Thắng Nam không có trong phòng ngủ,

tôi tìm điện thoại rất lâu nhưng không thấy, chợt

nhận ra dường như tôi đã bỏ quên điện thoại ở

nhà họ Cố.

Tắm rửa xong tôi đi xuống lầu, Phó Thắng

Nam đã đưa dì Triệu đến, dì Triệu và La Linh đã

nấu rất nhiều món.

Nhìn thấy tôi đi xuống lầu, dì Triệu cười nói:

“Cái bụng này lại lớn nữa rồi. Hẳn là cậu nhóc

mập mạp rồi”

Tôi cười: “Tôi chưa kiểm tra, không biết là con

trai hay con gái nữa.”

Dì Triệu cong môi nhìn bụng tôi và nói: “Chắc

chắn là con trai rồi. À đúng rồi, chúng tôi đã nấu

canh cá rồi, ngon lắm, cô chủ thử một chút nhé”

Nhìn quanh vẫn không thấy Phó Thắng Nam,

tôi đành hỏi: “Phó Thắng Nam đâu?”

Hôm nay anh lại đến công ty sao?

Dì Triệu bưng canh cá ra cho tôi, lại nấu thêm

vài món nữa: “Buổi sáng cậu chủ đi ra ngoài, cậu

ấy nói buổi trưa sẽ trở về ăn cùng cô. Bữa tối thì

chưa biết, cậu ấy sẽ cố gắng vê sớm”

Gần đây Phó Thắng Nam rất bận rộn, tôi biết

rõ điều này. Lâm Uyên nói rằng Phó Thắng Nam

có tham vọng rất lớn và tôi đồng ý với điều đó.

Mục đích của anh không phải thủ đô mà chính là

phát triển ra thế giới.

Vấn đề chỉ là thời gian, anh phát triển ở thủ đô

chỉ là bàn đạp hướng tới mở rộng phát triển ra thị

trường Tây Âu mà thôi.

Nghĩ đến đây trong lòng tôi không khỏi có

chút bế tắc, Lâm Uyên nói đúng, nếu Mạc Hạnh

Nguyên hợp tác cùng thì anh sẽ tiến xa hơn.

Và một khi đứa trẻ ra đời, tôi sẽ không thể

cùng anh đi lại trong khu trung tâm thương mại,

tôi không thể trở về Phó Thiên. Thậm chí, nếu

muốn được làm việc, tôi phải nhảy sang công ty khác.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook