Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đồng Vụ Vân mặc một chiếc áo màu tím, kiểu dáng càng làm tôn thêm dáng người hoàn hảo của ả, phối hợp với váy nhung màu vàng nhạt, một đôi giày cao gót màu tím, “lạch cạch lạch cạch” đi vào đại sảnh.

Oa Oa nghe thấy tiếng chân quen thuộc, thân hình nhỏ bé trong lòng Mộc Hàn Mặc không khỏi run khẽ. Có chút khó xử, chút sợ hãi. Muốn thoát khỏi vòng tay của anh, càng khiến vòng tay ấm áp quanh eo cô siết chặt, giống như truyền cho cô chút dũng khí cùng lòng tin.

Oa Oa dường như cũng tìm thấy cảm giác an toàn, cũng xua đi sợ hãi mà lấy lại dũng khí. Lúc “cha” đề nghị đổi người, anh đã quả quyết từ chối, bảo rằng anh chọn cô. Vậy cô còn có gì phải sợ?

“Ngài Mộc, xin chào!” Đồng Vụ Vân cúi người hai mươi độ, khiến rãnh ngực trắng như tuyết như ẩn như hiện, gương mặt trái xoan được trang điểm cẩn thận, hai hàng lông mày liễu nhăn nhăn, nhìn thấy Đồng Oa Oa, biểu tình có chút kinh ngạc, “Oa Oa.”

Hừ, ả mới à thiên kim tiểu thư chính thống của Đồng gia, rốt cuộc anh ta xem ả là gì. Trước kia ả cùng cha đến biệt thự Mộc gia tham dự vài buổi tiệc, nhưng lần nào anh cũng không có ở đây, nên ả vốn chưa từng gặp anh.

Mộc Hàn Mặc lạnh lùng nhướn mi, nụ cười tà mị xuất hiện trên mặt, “Nghe người ngoài kia nói cô muốn gặp tôi.”

Đồng Vụ Vân khinh miệt nhìn Oa Oa ngồi trong lòng anh, giương mắt kiêu căng, “Đúng vậy, ngài Mộc. Hôm nay tôi đến đây là để đón người hầu của nhà tôi về, xem ra người hầu của tôi cũng thật không biết xấu hổ.” Mới đến nửa ngày đã an vị trong lòng anh ta, thật sự là đồ đê tiện.

Oa Oa nâng hai tròng mắt vô thần, cả gương mặt ửng đỏ, có chút mất tự nhiên. Lại vẫn quật cường hướng mắt về phía Đồng Vụ Vân, nhiều năm như vậy ả vẫn viễn là công chúa cao ngạo. Mà cô, thì vẫn là người hầu, thấp kém.

Hai địa vị hoàn toàn khác nhau này đầu tiên làm cho cô tự tị, đến năm bảy tuổi khi mất đi đôi mắt, cô liền vừa sợ hãi vừa có chút hận ả. Có lẽ đây là thời điểm tốt để cô đứng lên giành công đạo.

“Người hầu? Nhà họ Mộc chúng tôi có giữ người hầu Đồng gia sao?” Mộc Hàn Mặc tựa lên ghế sofa, cười cười ôm Oa Oa bộ dạng ngây ngốc trong lòng.

“Ngài Mộc không biết đấy thôi. Về tình thì cũng không có gì, nhưng có người thân thế không minh bạch, khiến người ta khó đoán được.” Đồng Vụ Vân khôn lỏi đem vấn đề hướng đến Oa Oa, nói chuyện mang chút ý châm biếm.

Đôi mắt ưng của Mộc Hàn Mặc lóe lên một tia lạnh, cười như không cười, nhưng lại thêm phần mị hoặc, “Đồng tiểu thư nói người kia là ai đâu?”

Ả tưởng rằng anh không biết, nhưng thật ra anh rành rẽ cả. May cho ả giờ chưa phải lúc, nếu không ả đã sớm bị anh phân thành trăm mảnh. Có điều chờ kết hôn xong, trừng trị bọn chúng cũng không muộn.

Mộc Hàn Mặc cầm dĩa trái cây trên bàn, bốc một miếng đặt trước miệng Oa Oa, cúi đầu dịu dàng nói, “Oa Oa, ăn nhiều một chút, ngọt lắm đấy.” Oa Oa mở đôi môi nhỏ nhắn, ngậm lấy miếng táo anh đưa, nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng thì thầm, cổ vũ bê tai mình, “Oa Oa, kiên cường lên, đừng để người khác khi dễ em, tất cả đều có anh ở đây.”

Oa Oa không khỏi không thấy cảm động, hốc mắt cũng ửng đỏ cả lên.

Lưng Đồng Vụ Vân đổ mồ hôi lạnh, từ trong ánh mắt lóe ra một mớ cảm xúc hỗn độn: ghen tị có, căm ghét có, khinh miệt cuxcng có, “Ngài Mộc, người mà ngài vừa đút táo cho ăn là người hầu của nhà tôi.” Bây giờ ả mới phần nào hiểu được tại sao Mộc Hàn Mặc lại được gọi là Tiếu Diện tổng giám đốc.

Anh ta cười với ả, thật sự có thể khiến người khác hiểu lầm, nhưng với ả thì nụ cười đó chỉ mang đến dự cảm xấu. Có điều nụ cười dịu dàng vừa rồi của anh ta với Đồng Oa Oa.. mới đúng thật là từ nội tâm phát ra.

“Thật không? Nhưng cha của cô lại nói Oa Oa là con gái ông ấy. Từ khi nào thì Oa Oa thành người hầu rồi?” Mộc Hàn Mặc lạnh mắt, cúi đầu tiếp tục đút, rồi lại ngẩng đầu lên, cười nói, “Chẳng lẽ cha cô gạt tôi? Cô nên biết, kết cục khi lừa dối tôi là như thế nào.”

Tự nói rằng hỏng rồi, ả vội vàng đến đây, cha cũng chưa nói với ả rằng đã đưa Oa Oa qua gặp ngài Mộc với thân phận con gái. Đều do ả ghen tị nhất thời, thiếu chút nữa đem mọi thứ đổ sông đổ biển. “Ngài Mộc, tôi lúc nãy đúng là nói giỡn thôi, Oa Oa dĩ nhiên là em gái tôi. Chúng tôi sao có thể lừa ngài được?”

Mộc Hàn Mặc không hề để ý đến Đồng Vụ Vân, tay nhẹ vuốt tóc Oa Oa, dò hỏi, “Có thật như vậy không, Oa Oa?” Diễn kịch tệ như vậy, ả đáng ra phải đi học thêm vài năm nữa hẵng đến đây.

“A, dĩ nhiên là không phải! Bọn họ đều đang nói dối. Trong hộ khẩu tôi là con gái của ba, nhưng trên thực tế chỉ bị xem như người hầu Đồng gia thôi.” Oa Oa nuốt đồ ăn trong miệng, bộ dạng đăm chiêu.

Nhịn nhục suốt mười ba năm, cuối cùng cô cũng dũng cảm nói ra. Thường thường anh hai đều nói cô yếu đuối, bây giờ cô phải thay đổi, phải mạnh dạn lên.

Sắc mặc Đồng Vụ Vân vô cùng khó xử, từ trong mắt phát ra đầy phẫn hận.

Mộc Hàn Mặc nghe xong lời nói của cô, cảm thấy vô cùng vui mừng, ý cười trên miệng càng lúc càng rạng rỡ, hai hàng chân mày kiếm làm ra vẻ hiểu được sự tình, “Hóa ra là như vậy! Có điều, Mộc Hàn Mặc tôi đây đã muốn em ấy là vị hôn thê của mình, cô cho rằng bản thân có thể đem em ấy về sao?”

Trông lòng Oa Oa cảm thấy vô cùng sảng khoái. Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên cô dùng cách nói chuyện đùa cợt này. Có thể làm cho người ta thích thú như vậy, xem ra sau này cô không thể sợ hãi rụt rè nữa, mà phải là người có oán sẽ báo oán. Nếu người khác tức giận mà mình thì không, tức đến mức không chịu được, ảnh hưởng tới sức khỏe sẽ không tốt.

“Ngài Mộc, ngài cùng Đồng Oa Oa còn chưa đính hôn! Sao có thể gọi là hôn thê được!” Đồng Vụ Vân lấy lại gương mặt bình tĩnh, ngạo mạn nói, “Nếu đã không phải là hôn thê của ngài, cô ta sao có thể ở lại Mộc gia? Cô ta vẫn là người của Đồng gia chúng tôi!”

Đáy mắt Mộc Hàn Mặc phát ra một tia lạnh run người, đi kèm theo nụ cười quen thuộc, khiến biểu tình khó có thể đoán được, “Tôi nói phải thì là phải.”

“Đúng vậy đúng vậy!” Oa Oa thỏa mãn ăn trái cây, đổ thêm dầu vào lửa, liên tục gật đầu, tỉnh bơ nói, “Đính hôn quá lắm chỉ là hình thức thôi, kiếm đại lúc nào làm chẳng được.”

“Ngươi…” Đồng Vụ Vân bừng bừng lửa giận, chỉ vào Đồng Oa Oa, “Ngươi vẫn là người của Đồng gia chúng ta, là con gái của ba, là em gái của ta. Ngươi làm như vậy chính là muốn Đồng gia khó xử, bây giờ người còn ở đây, người ta sẽ bàn tán thế nào về con gái Đồng gia nữa?”

Oa Oa không thèm để ý nhún vai, “Muốn nói thế nào thì nói, không phải chuyện của tôi.” Vốn định ra điều tức giận cho hả bao nhiêu năm qua, nhưng ngược lại vẫn là suy nghĩ, thôi bỏ đi.

“Ngươi mới đi nửa ngày đã nói chuyện như vậy với ta. Lá gan của ngươi đúng là lớn thật. Tưởng có người cho ngươi dựa dẫm muốn làm gì thì làm sao?” Đồng Vụ Vân cáu bẳn nói, cố gắng hạ hỏa, khinh miệt chỉ trích Oa Oa.

Mộc Hàn Mặc tươi cười rực rỡ, “Đồng tiểu thư, xin hãy chú ý lời nói của cô. Cô không tôn trọng vị hôn thê của tôi, tôi có thể rút lui, mặc kệ tập đoàn Phong Vân của nhà cô sống chết thế nào.” Thấy Oa Oa phản ứng quá được, anh định không tham gia vào, có điều Đồng Vụ Vân hơi quá đáng với cục cực nhà anh rồi đó.

Mặt Oa Oa càng thêm hứng chí, cô là còn chưa nói, mặt mũi người nhà họ Đồng liên quan gì tới cô? Cô đồng ý theo “ba” đến xem mắt là vì tính lãnh cảm của anh, cô đã nghĩ chỉ cần có thể tự do không bị người nhà họ Đồng khi dễ. Chẳng ngờ tới chuyện anh đối xử với cô như vậy. Câu nói kia của anh, “Chúng ta kiếp trước là một vợ chồng vô cùng yêu nhau”, cô vẫn còn nhớ rất rõ.

Đồng Vụ Vân chấn động toàn thân, cảm giác như thể sau lưng có gió lạnh thổi ầm ầm, chỉ có thể phẫn hận trừng mắt nhìn Đồng Oa Oa.

Mộc Hàn Mặc lên tiếng đuổi khách, “Mời Đồng tiểu thư đến như thế nào thì giờ đi như vậy.”

“Hừ.” Đồng Vụ Vân lạnh lùng liếc Đồng Oa Oa một cái, hừ lạnh một tiếng, giậm chân nổi giận đùng đùng rời khỏi đại sảnh…

Mộc Hàn Mặc nhìn theo hướng Đồng Vụ Vân rời đi, trên gương mặt tuấn mỹ hiện một nụ cười quyến rũ lòng người. Mục đích của anh coi như đã đạt được.

~ Hết chương 8 ~

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Tổng Tài Hắc Đạo Độc Sủng Tàn Thê

BÌNH LUẬN FACEBOOK